Kiếm Các văn linh – Chương 205

Chương 205

***

Ánh mắt Vương Cáo có tà ác, cũng dồn lên người Chu Mãn, hắn cười cười âm trầm: “Chúng ta đã đợi lâu như vậy rồi, Thần Đô công tử của ngươi vẫn chưa xuất hiện sao?”

Gần thì có ánh mắt bất thiện của đám người Tống Lan Chân, xa thì có vô số cao thủ tinh nhuệ đang mai phục trong bóng tối. Không cần nghĩ cũng biết, nếu Vương Sát không xuất hiện, cái bố cục giăng đầy sát cơ lạnh lẽo này sẽ được dùng lên người ai! Continue reading

Kiếm Các văn linh – Chương 204

Chương 204

***

Nói xong, Lý Phổ thậm chí còn đích thân nhấc bút viết một phong thư hồi đáp, trên giấy vỏn vẹn đúng một chữ đơn giản và dứt khoát: Chuẩn.

Theo cách nhìn của hắn, vào thời điểm này, chữ càng ít thì càng thể hiện rõ quyết tâm và thành ý nghị hòa, lại đỡ nói nhiều sai nhiều, tránh để phía đối diện nảy sinh nghi ngờ. Continue reading

Kiếm Các văn linh – Chương 203

Chương 203

***

Vương Cáo thu lại toàn bộ vẻ mặt, khóe mắt khẽ giật giật, sau khi chăm chú nhìn Chu Mãn ròng rã ba nhịp thở, hắn mới chậm rãi mở miệng, giọng điệu bình tĩnh đến mức khiến người ta sởn gai ốc: “Ngươi đã nghi ngờ ta từ sớm rồi sao?”

Vẻ mặt Chu Mãn không thay đổi, nhưng lại âm thầm siết chặt thanh cung đen, chỉ thản nhiên đáp: “Ngoài kẻ sớm tu luyện thuật Đan thanh là ngươi ra, còn ai lại đi mạo danh Kim Bất Hoán tham gia kỳ họa khảo của Tiên Cung nữa?” Continue reading

Kiếm Các văn linh – Chương 202

Chương 202

***

Tất cả mọi người đều bị cảnh tượng trước mắt làm cho khiếp sợ ngây người. Cơ Bá vốn định ra tay ứng cứu Phá Tà Tướng Quân nay đứng sững tại chỗ, không thể nhúc nhích nửa phân; Khai Minh Đồng Tử, Kim Quang Nương Nương, Đô Thiên Linh Quan cũng lạnh toát sống lưng, chẳng dám hành động thiếu suy nghĩ.

Triệu Nghê Thường hơi cứng đờ trong giây lát, chậm rãi quay đầu nhìn sang Tống Lan Chân, ngay cả Vương Cáo khi chứng kiến cảnh này, ý cười trên mặt cũng ngừng lại trong giây lát. Continue reading

Kiếm Các văn linh – Chương 201

Chương 201

***

Mọi người không khỏi kinh ngạc, đưa mắt nhìn nhau: “Thế này là có ý gì?”

Kim Bất Hoán quan sát đám người từ xa, trong đầu bỗng hiện lên lời nhận định của Tống Lan Chân về bọn họ cách đây không lâu, trong mắt thoáng qua một chút u ám, hắn chỉ lạnh lùng nói: “Đúng là đám cỏ đầu tường.” Continue reading

Tuyết đốt Trường An – Chương 20

Chương 20

***

Vụ án khoa cử tuy tạm thời lắng xuống, nhưng dư âm thì vẫn chưa dứt.

Khánh vương và Kỳ vương vì muốn lôi kéo chín nhà quyền quý kia mà thi nhau giở đủ mọi ngón đòn, trải qua một phen minh tranh ám đấu, rốt cuộc mỗi bên cũng thu về được bốn năm nhà.

Khánh vương phen này đau đớn mất trắng Lễ bộ Thị lang Tiền Vi, lại bị cướp đi bốn thế lực hậu thuẫn, quả là nguyên khí đại thương. Continue reading

Tuyết đốt Trường An – Chương 19

Chương 19

***

Vĩnh An Quận chúa cai quản đất Ngụy Bác hai năm, giảm sưu nhẹ thuế, rất được con dân kính mến.

Dẫu lập trường trái ngược, trong thâm tâm An Nhâm vẫn ôm ba phần khâm phục.

Cho dù nay đã luân lạc thành chim lồng cá chậu, kẻ dưới bậc thềm, nhưng vị này vẫn là nhân vật tuyệt đối không thể coi thường. Continue reading

Tuyết đốt Trường An – Chương 17

Chương 17

***

Trước có sói dữ, sau có hổ rình.

Dẫu là người đã quá quen với sóng gió lớn như Tiêu Trầm Bích, lúc này cũng không khỏi cảm thán hôm nay quả thực là một ngày vận hạn.

Trong cơn bực dọc xen lẫn chút ngỡ ngàng, nàng gạt đi những ngón tay đang nóng rực như thiêu như đốt của đối phương, gặng hỏi: “Ngươi cũng uống rồi sao? Ai đưa cho ngươi?” Continue reading

Tuyết đốt Trường An – Chương 16

Chương 16

***

Đại Lý Tự đang ráo riết điều tra án gian lận khoa cử. Từ ngày Tiền Vi bị bắt giam thì bặt vô âm tín, tựa đá chìm đáy biển, mười phần thì đến tám chín phần là chứng cứ đã rành rành, khó bề chối cãi.

Phủ Khánh Vương rối như tơ vò, phủ Kỳ Vương lại ca vũ thái bình, còn người của Viện Tiến Tấu thì ngày đêm nghe ngóng động tĩnh các phương. Continue reading