Kiếm Các văn linh – Chương 280

Chương 280

***

Giọng nói của nàng nghe quả thực vô cùng chân thành, nếu đổi một địa điểm khác, một đám người khác, hoàn toàn không biết ân oán từ trước đến nay giữa nàng và Nho môn, thì có khi người ta đã tin là thật rồi.

Thế nhưng lúc này, đám đông chỉ lẳng lặng dời ánh mắt, nhìn xuống dưới chân nàng…

Khối bia đá đã võ nát đang bị nàng dẫm vững vàng dưới chân. Continue reading

Kiếm Các văn linh – Chương 279

Chương 279

***

Đêm đã về khuya, một chiếc thuyền nhỏ lặng lẽ cập bờ phía bắc của Học Hải.

Mạnh Xuân Bán bước xuống thuyền, khuôn mặt chất chứa tâm sự nặng nề.

Đông Phương Sách bưng danh sách Hiền giả, theo sát phía sau.

Phía trước chính là Vạn Quyển Thư Sơn, tòa thư lâu cao ngất hắt ra một bóng đen sừng sững, nặng nề trong màn đêm. Continue reading

Kiếm Các văn linh – Chương 278

Chương 278

***

Không chỉ là “không chịu”, mà lại còn là “nhất quyết”, đám đông không khỏi dùng ánh mắt kinh dị nhìn về phía Chu Mãn, không dám tin nàng lại dễ dàng từ chối Mạnh Xuân Bán, từ chối toàn bộ Nho môn như thế!

Trong cơn gió tĩnh lặng, là ai bỗng nhiên mất đi tâm hồn?

Vương Thứ cứ thế đứng dưới mái hiên, cách một đoạn, từ xa xăm đưa mắt nhìn nàng. Continue reading

Kiếm Các văn linh – Chương 276

Chương 276

***

Chu Mãn liếc nhìn Vương Thứ hồi lâu, mãi cho đến khi Đông Phương Sách đi phía trước cất tiếng “Chính là nơi này”, nàng mới thu hồi ánh mắt, nhìn về phía trước.

Phía trước là một khoảng sân viện, nước chảy quanh co, hoa cỏ trồng khắp chốn, bên trong là một tòa lầu nhỏ hai tầng, trước lầu treo tấm biển đề hai chữ “Lý Đường”. Continue reading

Kiếm Các văn linh – Chương 275

Chương 275

***

Khoảnh khắc này, Chu Mãn gần như không thể suy nghĩ, ý nghĩ đầu tiên nảy lên trong đầu nàng, thậm chí không phải là “cô cháu bất luân, đồi phong bại tục”, mà là kẻ được xưng tụng là do đích thân Mạnh Xuân Bán tuyển chọn, định thay thế vị trí của nàng ta để trở thành truyền nhân Võ Hoàng “chân chính”, chỉ có ngần này bản lĩnh thôi sao?

Đồi phong bại tục thì cũng đành đi, nhưng một con người sờ sờ bằng xương bằng thịt như nàng đang đứng ngay trước mặt hắn, kề sát đến thế này, vậy mà kẻ này lại chẳng hề phát giác ra điểm bất thường, không nhận ra nàng không phải là “Quảng Hàn tiên tử” hàng thật giá thật sao? Continue reading

Kiếm Các văn linh – Chương 274

Chương 274

***

Kim Bất Hoán theo Giả nương tử rảo bước giữa hành lang, ngước mắt nhìn quanh, các công trình kiến trúc xung quanh đều mang vẻ cổ kính vuông vức. Trong sân trồng nhiều tùng bách xanh tươi, so với sự tự do phóng khoáng của Kiếm Môn Học Cung ở Thục Châu, nơi này toát lên một vẻ trang nghiêm, trầm mặc và khuôn phép hơn hẳn.

Nhìn xa xa về phía bên trái, thậm chí có thể nhìn thấy cả một rừng hạnh rộng lớn. Continue reading

Kiếm Các văn linh – Chương 273

Chương 273

***

Giọng nói của hai người đè xuống cực thấp, gần như chỉ có đôi bên mới có thể nghe thấy, đám đông xung quanh cũng hoàn toàn không ai lưu ý.

Chỉ có Mạnh Thoái đứng gần đó là lờ mờ cảm nhận được chút động tĩnh.

Thế nhưng khi hắn ngẩng đầu lên nhìn, lại thấy hai người này giữ vẻ mặt nghiêm túc, mắt nhìn thẳng phía trước, trông thậm chí còn như không hề thân quen với nhau, đào đâu ra cái gọi là trò chuyện cơ chứ? Continue reading

Kiếm Các văn linh – Chương 271

Chương 271

***

Trời vừa hửng sáng chưa lâu, hai bên dãy phố lớn phía tây thành đã chen chúc những gánh hàng bán đồ ăn sáng, trên đường người qua lại đông đúc, tấp nập không ngớt. Chỉ là khác hẳn với cảnh chợ búa người đi kẻ lại ngược xuôi thường ngày, hôm nay đám người này bất kể nam nữ, vậy mà đều đi về hướng phía tây. Hơn nữa không một ai ngoại lệ, mặt mang hớn hở, bước chân vội vã, cứ như sợ không đuổi kịp thứ gì đó. Continue reading