Kiếm Các văn linh – Chương 270

Chương 270

***

“Chẳng phải nói là ghét nhất thế gia, luôn giữ khoảng cách sao?” 

Tận đến khi đêm đã khuya, nằm rạp trên mái ngói một tòa tiểu lâu đối diện Thanh Vân Quán, Chu Mãn vẫn chưa thoát khỏi nỗi bất bình vì chuyện “Vương Thứ thế mà lại nhận được thiệp mời của Nho môn”.  Continue reading

Kiếm Các văn linh – Chương 269

Chương 269

***

Ông chủ quán hoành thánh vừa vớt mớ rau xanh từ trong nồi nước sôi nghi ngút khói vào bát, định mang ra cho khách, nào ngờ vừa xoay người lại, chiếc bàn vốn có ba người ngồi lúc nãy đã trống trơn. Trên bàn chỉ còn lại một thỏi bạc, ba bát hoành thánh nóng hổi kia thậm chí người ta còn chưa kịp đụng đũa.

Ông ngơ ngác thốt lên: “Người đâu rồi?” Continue reading

Kiếm Các văn linh – Chương 268

Chương 268

***

Ở góc lầu cách đó không xa, Chu Mãn, Kim Bất Hoán và Thái tiên sinh đang đứng cùng nhau, thấy Vương Thứ đi tới, họ đưa trang thư cầm trên tay cho hắn.

Vương Thứ nhận lấy, mở ra xem. 

Chu Mãn liếc nhìn hắn một cái, rồi lại nhìn xuống mấy tu sĩ nhà họ Vương đang canh gác dưới lầu, đột nhiên nói: “Quen miệng từ hồi xưa rồi, giờ sửa lại hơi phiền, vẫn gọi ngươi là ‘Bồ Tát’, chắc không sao chứ?” Continue reading

Kiếm Các văn linh – Chương 267

Chương 267

***

Đêm khuya tại Từ Hàng Trai, phần lớn mọi người đã nghỉ ngơi, trong đường tĩnh lặng như tờ.

Mai Lưu Xuân vừa bưng thuốc từ phía sau nhà đi tới, trong đầu còn đang suy nghĩ về những lời đồn thổi ngoài kia liên quan đến dị tượng hôm nọ, đến khi ngẩng đầu lên bất chợt nhìn thấy ba bóng người bước nhanh từ ngoài cửa tiến vào.

Người đi đầu là Chu Mãn, sắc mặt xanh mét, giận dữ vô cùng. Continue reading

Kiếm Các văn linh – Chương 266

Chương 266

***

Kiếp trước, Chu Mãn vốn chẳng hề ưa gì Mạnh Xuân Bán, chẳng hiểu dây thần kinh nào của người kia bị chập, mà từ lúc nàng kế thừa y bát của Vũ Hoàng, nắm giữ Đại Nhạc, người nọ bắt đầu gây khó dễ, soi mói đủ đường. Ba ngày một lần, một cuốn trục bay thẳng lên núi, chửi bới nàng không ra gì, mắng nhiếc nàng tơi tả.

Thật vất vả mới trọng sinh trở lại, lại là ở đất Thục Châu, nàng cứ ngỡ từ nay về sau sẽ chẳng còn dính dáng gì tới kẻ này nữa. Continue reading

Kiếm Các văn linh – Chương 265

Chương 265

***

Phía đông thành, cách Từ Hàng Trai hai con phố chính là Nhược Chuyết Đường của Tề Châu. 

Nơi này cùng với năm đường khác bao gồm: Nhược Muội Đường ở Trung Châu, Nhược Khuyết Đường ở Lương Châu, Nhược Xung Đường ở Di Châu, Nhược Nột Đường ở Doanh Châu và Nhược Ngu Đường ở Thục Châu, cùng được mệnh danh là “Vương thị Lục Đường”. Cách bài trí bối cảnh ở đây cũng không có mấy khác biệt so với các đường còn lại. Continue reading

Kiếm Các văn linh – Chương 264

Chương 264

***

Bên ngoài Từ Hàng Trai, sau khi nhóm người Chu Mãn rời đi, bọn họ đáng lẽ phải theo lời Vương Thứ mà trở về Nhược Chuyết Đường, thế nhưng Sương Giáng vẫn luôn canh cánh trong lòng chuyện Mai Lưu Xuân bỗng nhiên trở thành đại phu của Chu Mãn, bèn cùng Kinh Trập đơn độc ở lại, định sai Khổng Vô Lộc đi tìm đám người Thái tiên sinh để hỏi thăm, nghe ngóng rõ ngọn ngành trước sau.

Có điều không ai ngờ tới, Khổng Vô Lộc còn chưa kịp nghe ngóng ra manh mối gì, giữa đất trời bỗng nhiên xuất hiện dị tượng. Continue reading

Kiếm Các văn linh – Chương 262

Chương 262

***

Đó là dị tượng kinh tâm động phách đến nhường nào?

Vòng nhật và vành nguyệt đan xen vào nhau, xoay tròn cuộn cuộn.

Ánh huy hoàng chói lòa phóng thẳng về phía đông, vượt qua cả Biển Đông, rọi sáng những tảng đá ngầm tận Đảo Bồng Lai ở Doanh Châu, lại sải rộng về phía tây, băng qua Trung Châu, nhuộm cái lạnh của tuyết trắng trên đỉnh Kỳ Liên Sơn thuộc Lương Châu thành một sắc vàng ròng rực rỡ! Continue reading

Kiếm Các văn linh – Chương 261

Chương 261

***

Dưới lầu Từ Hàng Trai, Khổng Vô Lộc đang siết chặt viên ngọc giản trong tay, dường như vừa nhận được truyền tin từ đâu gửi tới, gương mặt lộ rõ vẻ khó xử, đang hạ thấp giọng nói chuyện với hai Tiết sứ Kinh Trập và Sương Giáng.

Mai Lưu Xuân ngồi đối diện chăm chú quan sát cảnh này, trong lòng đã lờ mờ đoán được thân phận của nhóm người kia. Có điều, dù nghĩ thế nào cũng đều cảm thấy thật khó mà tin nổi. Continue reading