Cơn khát – Chương 50

Chương 50

***

Mãi cho đến khi trời hửng sáng, mọi chuyện mới kết thúc.

Giang Bảo Thuần vốn định tự mình vào phòng tắm tắm rửa, nhưng cô đã đánh giá thấp mức độ rã rời của bản thân, mới đi được hai bước mà suýt cô đã ngã quỵ xuống đất.

Chẳng còn cách nào khác, cô đành phải chỉ huy Bạc Hàn Nghiêu bế mình vào trong. Continue reading

Cơn khát – Chương 49

Chương 49

***

Bạc Hàn Nghiêu nghĩ có lẽ mình điên thật rồi.

Mùi hương trên người Giang Bảo Thuần thực ra rất hỗn tạp, mùi gia vị đồ nướng, mùi thuốc lá từ bàn bên cạnh, cả mùi nước hoa bị hun đúc qua lớp mồ hôi.

Nếu là trước đây, có lẽ cậu đã sớm buồn nôn, nhưng hôm nay lại cảm thấy ngửi bao nhiêu cũng không đủ. Continue reading

Cơn khát – Chương 48

Chương 48

***

Có một khoảnh khắc, tim Giang Bảo Thuần như nhảy lên tận cổ họng, cả người cô chết trân tại chỗ.

Cô chưa từng ngờ tới việc mình lại có thể đồng thời đụng mặt cả Bạc Hàn Nghiêu và Bạc Tuấn tại cái sạp đồ nướng nhỏ bé này.

Hôm nay là cuối tuần, Bạc Hàn Nghiêu không có tiết học thì thôi đi nhưng chẳng lẽ Bạc Tuấn cũng không phải đi làm sao? Continue reading

Cơn khát – Chương 46

Chương 46

***

Ăn cơm xong, Bạc Tuấn muốn đưa cô về nhà.

Giang Bảo Thuần từ chối: “Em tự bắt xe là được rồi.”

Bạc Tuấn khựng lại trong giây lát, giọng nói lạnh thấu xương: “Sợ cậu ta hiểu lầm?”

Giang Bảo Thuần: “Sợ anh hiểu lầm rằng hai ta vẫn còn cơ hội.” Continue reading

Cơn khát – Chương 45

Chương 45

***

Giang Bảo Thuần chán ghét cái tính xấu quái gở của mình, có một khoảnh khắc, cô suýt chút nữa đã buột miệng thốt ra: “Nếu em nói, em đã có bạn trai rồi thì sao?”. May thay, lý trí đã kịp thời kìm nén câu nói ấy lại.

Cô nhíu mày, cố ý xuýt xoa: “Buông ra, anh làm đau em rồi.”

Bạc Tuấn lại dễ dàng nhìn thấu lớp vỏ bọc của cô: “Em trả lời tôi trước đi.” Continue reading

Cơn khát – Chương 44

Chương 44

***

Bạc Tuấn rất hiếm khi cảm thấy hối hận.

Bất kể thời điểm nào, anh cũng luôn bình tĩnh và tự tin, cho dù quyết định sắp đưa ra không có phần trăm nắm chắc tuyệt đối, vẻ mặt của anh vẫn nhất định là dáng vẻ thắng lợi trong tầm tay.

Anh bắt buộc phải luôn trông như đang điềm tĩnh, lý trí, và ung dung đối phó với mọi thứ. Khi một người không còn đại diện cho bản thân mình mà đại diện cho lợi ích của cả một gia tộc khổng lồ, họ liền đánh mất quyền được có vui buồn mừng giận. Continue reading

Cơn khát – Chương 43

Chương 43

***

Giang Bảo Thuần hôn chụt một tiếng vào điện thoại rồi cúp máy, kéo con chuột, gửi tài liệu đi.

Nửa tiếng sau, Bạc Hàn Nghiêu chuyển tài liệu trở lại.

Cậu mở chế độ chỉnh sửa, giúp cô sửa hai lỗi diễn đạt khó nhận ra, khiến câu văn nghiêm chỉnh hẳn lên. Continue reading

Cơn khát – Chương 42

Chương 42

***

Động tác của Bạc Hàn Nghiêu vừa gấp gáp, vừa thô bạo, lại dính người đến đáng sợ.

Không hiểu cậu phát điên gì mà cứ nhất quyết phải dán chặt lấy người cô không rời.

Chỉ cần cô hơi có ý muốn tách ra, dù chỉ là ngẩng đầu lên để thở một chút thôi, cậu cũng sẽ lập tức nắm lấy cằm cô, ép cô quay lại, không cho né tránh. Continue reading

Cơn khát – Chương 41

Chương 41

***

Mười một giờ tối, Bạc Hàn Nghiêu đã giúp cô tính xong toàn bộ những nội dung cần xử lý.

Chưa bao giờ Giang Bảo Thuần lại thích Bạc Hàn Nghiêu đến vậy. Nếu liệt kê một bảng xếp hạng những người bạn trai cô từng quen, thì bây giờ Bạc Hàn Nghiêu đã đường hoàng nhảy vọt lên vị trí số một.

Cô vừa ngâm nga khe khẽ vừa thu dọn giấy bút, cười hớn hở nói: “Ngày mai tôi sẽ sắp xếp lại một chút nữa là có thể gửi đi rồi, vất vả cho cậu quá!” Continue reading