Mộng hồi Tây Châu – Chương 265 (2)

Chương 265 (2): Trường An (1)

***

Người nọ nghe thấy động tĩnh cũng bất giác quay đầu lại, vừa vặn bốn mắt nhìn nhau với Hải Triều. 

Hắn ta độ chừng tuổi nhược quán, lông mày mắt phượng đẹp như tranh vẽ, thoạt nhìn quả thực có vài phần giống với Lương Dạ.

Thế nhưng nàng rất nhanh đã nhìn rõ, kẻ trước mắt hoàn toàn là một người khác, dung mạo không quá giống, mà thần thái càng khác biệt một trời một vực. Continue reading

Mộng hồi Tây Châu – Chương 265 (1)

Chương 265 (1): Trường An (1)

***

Ngày đó Trường An ấm áp lạ thường. Đang tiết tháng Chạp mà nước sông không đóng băng, cỏ cây đâm chồi nảy lộc tựa như tháng Giêng đầu xuân.

Chỉ còn vài ngày nữa là tới đại triều Tết Nguyên Đán. Sứ thần tám phương đến chầu, cống phẩm của các nơi cũng lần lượt tiến kinh.  Continue reading

Mộng hồi Tây Châu – Chương 264

Chương 264: Phủ thứ sử

***

Hải Triều nằm quay mặt vào phía trong giường, rất lâu không nói một lời. Lâu đến mức Lục Uyển Anh cứ ngỡ nàng đã thiếp đi, đang định vén lại chăn cho nàng thì chợt nghe thấy nàng khẽ gọi một tiếng “Lục tỷ tỷ”, giọng nói ấy vậy mà lại có chút phấn khích.

Trái tim Lục Uyển Anh run lên bần bật, nàng cẩn thận hỏi khẽ: “Hải Triều, có chuyện gì vậy?” Continue reading

Mộng hồi Tây Châu – Chương 263 (3)

Chương 263: Làng chài (2) – Phần 3

***

“Hải Triều.” Lương Dạ lại gọi một tiếng, giọng nói đầy cay đắng, “Ta không thể…”

“Không uống được rượu sao không nói sớm!” A Cốc chẳng biết đã đứng sau lưng hắn từ lúc nào, giáng một chưởng mạnh lên lưng hắn, “Hành đại lễ xong thì mau đi nghỉ ngơi.”

Rồi hắn nói với đám thanh niên: “Tối nay ai cũng không được ép rượu hai đứa nó, lỡ dở việc đại sự của cặp đôi này, xem ta có xử các người không!” Continue reading

Mộng hồi Tây Châu – Chương 263 (2)

Chương 263: Làng Chài (2) – Phần 2

***

Hải Triều nở một cười rạng rỡ, dắt hắn đi về phía dân làng đang tụ tập: “Chúng ta cũng đi làm việc thôi.”

Chẳng biết có phải Ba Bà đã nghe thấy tâm nguyện của Hải Triều hay không mà sau một trận mưa rào, mây mù tan đi, trời quang mây tạnh thật.

Trời vừa tạnh, dân làng đang trú mưa trong căn nhà nhỏ của Hải Triều lại tiếp tục ra ngoài chuẩn bị cho tiệc rượu đêm nay. Continue reading

Mộng hồi Tây Châu – Chương 263 (1)

Chương 263: Làng Chài (2) – Phần 1

***

Sóng triều đẩy con thuyền dạt vào bờ, trời đã sáng rõ. Hải Triều đang buộc dây thuyền vào gốc cây bên bãi thì bỗng nghe thấy tiếng “sàn sạt” vang lên từ phía sau.

Nàng ngoảnh đầu nhìn lại, là A Cốc đang kéo lưới đánh cá từ xa đi tới.

Nàng vẫy vẫy tay với hắn: “A Cốc!” Continue reading

Mộng hồi Tây Châu – Chương 262

Chương 262: Làng chài (1)

***

Máu trong người Hải Triều gần như chảy ngược. Hắn ta đang lừa nàng, hắn cố ý dẫn dụ nàng giết mình để đến bí cảnh tiếp theo hắn lại có thể hồi sinh, còn nàng sẽ bị yêu quái trong bí cảnh để mắt tới. Đến lúc đó, bọn họ ứng phó với yêu quái còn không kịp, việc đề phòng và đối phó hắn sẽ càng khó khăn hơn.

Ngay từ đầu hắn đã tính toán như vậy sao?

Continue reading

Mộng hồi Tây Châu – Chương 261

Chương 261: Quán Nguyệt Sà (36)

Trước khi đọc chương này, nếu các bà đã đọc chương trước (chương 260) trước ngày hôm nay 15/5/2026 thì đọc lại phần cuối giúp tôi nhé, tác giả có viết thêm 1 ít vào đoạn cuối.

***

Hải Triều ngồi trên bãi cát, ngẩn ngơ nhìn đôi bàn tay trống không, đáng lẽ trên đó phải vết máu của Bùi Diệp, nhưng lúc này lại chẳng còn gì cả.

Nàng rốt cuộc cũng hiểu chữ “khác biệt” mà Bùi Diệp nói là có ý gì. Continue reading

Mộng hồi Tây Châu – Chương 260

Chương 260: Quán Nguyệt Sà (35)

***

Bùi Diệp nhìn theo bóng lưng Hải Triều. Giữa tầng mây, bóng đen kia chỉ mảnh như một sợi chỉ, nếu không để tâm quan sát, căn bản sẽ không phát hiện ra. Thế nhưng giữa thiếu nữ và rắn đen dường như có một mối tâm linh tương thông, nó vừa xuất hiện nàng đã nhận ra.

Chẳng bao lâu, bóng đen dần lớn lên, tiến lại gần. Con rắn rõ ràng đã kiệt sức, lảo đảo bay đến gần bãi cát, thả xuống lưng mình năm sáu hành khách, rồi không chống đỡ nổi nữa, hóa thành con rắn đen chỉ to bằng ngón tay, nằm vật trên cát, thoi thóp. Continue reading