Hồi thứ một trăm bốn mươi bốn
Phòng khách của Huyền Uyên do Hải Uyên thương hội thiết kế riêng cho hắn, gồm ba lớp phòng bao. Phòng ngủ ở lớp trong cùng không hề kê giường, chỉ đặt một chiếc bồn nước khổng lồ, chiếc bồn này là một pháp khí được đặt làm riêng, có khả năng tự tuần hoàn để lọc sạch tạp chất trong nước. Giao nhân vốn quen ngâm mình dưới nước mà ngủ, chất lượng giấc ngủ nhờ vậy mà tốt hơn.
Phòng sinh hoạt ở lớp giữa vốn là nơi dùng cho sinh hoạt thường ngày, nay lại chất đầy sổ sách của Hải Uyên thương hội, đến mức không còn chỗ đặt chân. Lớp ngoài cùng là phòng khách, bày biện một bàn trà tinh xảo với bộ trà cụ giá trị liên thành, lò phong sương đúc bằng vàng Lan Châu, chén trà từ lò quan Thanh Thiên ở Tương Thành, ấm trà bằng lưu ly bảy màu, ngay cả muôi múc trà cũng làm từ ngọc gốm trắng Thiên Sương.
Huyền Uyên chậm rãi khuấy nước trà, quan sát Vân Tiễn đang ngồi đối diện.
Hôm nay sắc mặt tiểu kiếm tu không được tốt lắm, trông càng thêm nhợt nhạt lạnh lùng, dường như còn gầy đi một chút, chỉ có ánh mắt là tinh anh, quanh thân kiếm khí lành lạnh, sắc bén bất thường.
Chỉ trong một đêm ngắn ngủi mà tu vi của người này lại tinh tiến vượt bậc, chắc chắn là trong lòng vừa ngộ ra điều gì đó.
Huyền Uyên thầm gật đầu: Cứ ngỡ tiểu kiếm tu này là kẻ cục mịch, không ngờ mới qua vài canh giờ đã thông suốt, còn biết tìm đến vị “tiền bối” là hắn đây để nghiên cứu đạo “tìm bạn đời”, xem ra không hổ danh là thiên tài kiếm tu trăm năm có một của Lăng Tiêu Môn, quả nhiên có chút linh tính.
Vân Tiễn nhã nhạn nhấp một ngụm trà, rồi nói: “Nghe nói Huyền Uyên tiền bối có thể kiếm được đề thi của vòng Văn thí trong Tiến Đạo Thí.”
Cái eo của Huyền Uyên kêu rắc một tiếng, suýt chút nữa thì trật luôn cả đuôi cá: “Ngươi nghe ba cái tin đồn thất thiệt đó ở đâu ra thế?!”
“Thạch cô nương nói, Hải Uyên thương hội bỏ tiền đầu tư cho Thương Hải Các, các người vốn ngồi cùng một thuyền, chắc chắn là có cửa.” Vân Tiễn khẳng định chắc nịch.
Huyền Uyên bị chọc cho tức cười, nói: “Mở miệng ra là Thạch cô nương, ngậm miệng lại cũng Thạch cô nương, lời nàng ta nói là thiên đạo chắc?”
Vân Tiễn hơi nhíu mày, vẻ mặt như không hiểu, lại nói: “Những chuyện Thạch cô nương suy đoán chưa bao giờ sai. Thạch cô nương đã nói tiền bối có cách, thì tiền bối nhất định có.”
Huyền Uyên bóp nát một chén trà: “Chỗ ta cái gì cũng không có, mời cút cho!”
Vân Tiễn tựa như hoàn toàn không nghe thấy lệnh đuổi khách này, vẫn ngồi vững trên bồ đoàn, bất động như bàn thạch: “Thạch cô nương là sư muội của Đường minh chủ. Đêm kia, Đường minh chủ còn mời Thạch cô nương đàm đạo đêm khuya suốt hai canh giờ liền, đủ thấy nàng ấy vô cùng coi trọng vị sư muội này.”
Khóe mắt Huyền Uyên giật giật, không hổ danh là Đệ tam kiếm thiên hạ, rất biết cách mượn lực đả lực đấy.
“Nói thật cho ngươi biết, bốn mươi sáu kỳ Tứ Hải Luận Đạo Hội trước đều do Thương Hải Các và Ngũ Tính Lục Tông một tay đứng ra tổ chức, chưa từng có thương hội dân gian nào được can thiệp vào. Hải Uyên thương hội đã nỗ lực gần trăm năm, đến kỳ này mới miễn cưỡng chen được một chân vào, cùng lắm cũng chỉ tính là kẻ bỏ tiền chạy vặt, còn lâu mới chạm được tới quyền lực trung tâm của Luận Đạo Hội.” Huyền Uyên thở dài nói.
Vân Tiễn nghiêng đầu, vẻ mặt dường như càng thêm khó hiểu, hỏi: “Tại sao?”
“Mấy chục năm nay Thương Hải Các tiêu hao tài nguyên quá lớn, linh mạch bị tổn hại, lại thiếu tiền, bất đắc dĩ mới cho phép thế lực ngoài tông môn tham gia, hơn nữa…” Huyền Uyên gãi gãi mang cá, “Chuyện ta ái mộ Đường Thanh thì người trong giang hồ ai ai cũng biết. Đám lão già ở Thương Hải Các kia đã đề phòng Du Hiệp Minh, thì chắc chắn cũng sẽ đề phòng cả ta.”
“Hóa ra là vậy.” Vân Tiễn gật gật đầu, hỏi dồn: “Thế còn đề thi?”
Huyền Uyên phát điên: “Đã bảo là không có thật mà!”
Vân Tiễn thở dài: “Dù gì cũng phải nghe ngóng được chút tiếng gió chứ.”
Cái tên kiếm tu này đúng là vừa chấp nhặt vừa khó nhằn!
Huyền Uyên uống ực ực liền ba chén trà, mới nói: “Mỗi kỳ Tứ Hải Luận Đạo Hội, Thương Hải Các đều sẽ điều động ba Chấp sự Trưởng lão và một vị Giám lễ Trưởng lão chịu trách nhiệm. Ngoại trừ vòng sơ tuyển Dẫn Đạo Thí ra, ba Chấp sự Trưởng lão sẽ lần lượt phụ trách việc lập ra và thực thi quy chế cho vòng hai Tiến Đạo Thí, vòng ba Hợp Đạo Thí và vòng bốn Đăng Cực Thí. Giám lễ Trưởng lão thì phụ trách giám sát các công việc trọng yếu. Nếu ta đoán không lầm, người phụ trách Văn thí lần này sẽ là Trăn Đạo Trưởng lão – Trọng Tĩnh.”
Vân Tiễn gật đầu: “Người này giỏi về cái gì? Có sở thích hay nhược điểm gì không?”
Huyền Uyên ngửa mặt lên trời than dài: “Trọng Tĩnh là Nhân tộc, xuất thân từ Nho tu hàn môn, sinh ra trong loạn thế, khổ luyện trăm năm mới nhập đạo. Khi nhập đạo thì lão đã già khọm khọm, giang hồ ai cũng tưởng lão chẳng sống được bao lâu, không ngờ mười mấy năm sau đột nhiên ngộ ra Văn đạo, bước vào Phá Vọng Cảnh, được Thương Hải Các nhặt về làm trưởng lão, đến nay cũng đã sống được hơn năm trăm tuổi rồi.”
“Cái lão này ấy à, cả đời luôn lấy việc sùng văn chính pháp làm nhiệm vụ của mình, là một lão hủ nho khô khan, cực kỳ nhàm chán. Ngày thường đến cả động phủ lão cũng lười ra, suốt ngày bầu bạn với sách vở, chẳng khác nào một khúc gỗ mục, còn về sở thích hay nhược điểm này nọ thì không cách nào biết được.”
*
“Nhược điểm lớn nhất của Trăn Đạo trưởng lão Trọng Tĩnh chính là: Tình.” Trình La giơ ngón tay lên nói.
Thạch Chân vừa cắn quả rôm rốp vừa bảo: “Nói chi tiết chút xem nào.”
“Trọng Tĩnh lúc trẻ sa cơ lỡ vận, lưu lạc giang hồ, từng gặp được một vị tài nữ. Nàng ta đã tặng lão một quyển Nội Kinh bản cổ, lại còn chỉ điểm cho Trọng Tĩnh suốt bảy ngày. Nghe nói Trọng Tĩnh có thể ngộ đạo, hoàn toàn là nhờ vào quyển Nội Kinh này.”
“Ngặt nỗi loạn thế ly tán, Trọng Tĩnh và nữ tử ấy lạc mất nhau, từ đó về sau không bao giờ gặp lại nữa. Sau khi Trọng Tĩnh gia nhập Thương Hải Các, từng có sáu lần nhập thế để tìm kiếm tung tích của nàng. Cuối cùng, lão chỉ tìm được một quyển tạp lục ở Dương Thành Doanh thị, đó cũng là bút tích duy nhất của nữ tử ấy còn lưu lại trên thế gian.”
Nhạc Thần: “Vị nữ tử đó là đệ tử của Doanh thị sao?”
Trình La lắc đầu: “Gia chủ đời đầu của Doanh thị từng là học trò của nàng ta, tính ra thì Dương Thành Doanh thị bây giờ đều là đồ tử đồ tôn của nữ tử đó cả.”
“Tiện tay một cái là có thể dạy ra một trưởng lão Thương Hải Các, vị nữ tử này nhất định là một nhân vật vô cùng xuất chúng.” Thạch Chân cảm thán, “Nàng ta là ai vậy?”
Trình La nhún vai: “Không danh không tính, hơn nữa trong sử sách hầu như không có bất kỳ ghi chép nào, chỉ biết nàng ta có một danh hiệu, gọi là: Lục Lâm Sơn Nhân.”
Nhạc Thần: “Chao, danh hiệu nghe hung hãn thế.”
“Nói cách khác, người có giao tình với Trọng Tĩnh ở hồng trần hiện tại, chỉ có duy nhất Dương Thành Doanh thị.” Thạch Chân lại bắt đầu gặm bánh ngọt, “Cũng chỉ có Doanh thị mới biết được đôi chút nội tình thôi.”
Trình La cười híp mắt rót cho Thạch Chân một bát trà, nói: “Nghe nói hai hôm trước, các trưởng lão dẫn đội của mấy nhà khác trong Ngũ Tính Lục Tông đều mang theo lễ vật đến bái phỏng gia chủ Doanh thị. Lúc về, ai nấy mặt mày hồng hào rạng rỡ, sau đó đệ tử tham gia luận đạo của mấy tông môn đó đều đóng cửa không ra ngoài.”
Nhạc Thần kéo dài giọng: “Ấyyyy”
“Đáng tiếc Doanh thị gia bề cao quý, nếu muốn bắt quàng làm họ với bản tông của họ thì vô cùng khó khăn. Tri Vi Các cùng lắm cũng chỉ liên lạc được với mấy chi bên ngoài, e là chẳng có ích gì. Bây giờ thời gian gấp rút, cho dù chúng ta biết rõ nguyên do nhân quả bên trong, thì cũng giống như bê đầu heo mà không tìm thấy cửa miếu vậy!” Trình La thở dài.
Thạch Chân bật cười: “Trùng hợp quá, ta lại vừa hay quen biết một cái ‘đầu heo’.”
*
“Người phụ trách vòng ba Hợp Đạo Thí đáng lẽ là Thiên Hòa trưởng lão Mộ Dung Tự. Người này xuất thân từ Trận tu, giỏi nhất về bố trí trận đạo và thống lĩnh quần chiến. Nghe nói đệ tử của Thương Hải Các tham gia đại hội lần này phần lớn đều do một tay lão đề bạt. Ta đoán Hợp Đạo Thí mười mươi là đánh hội đồng rồi.” Huyền Uyên dừng một chút, “Trước đây ta từng có vài lần giao thiệp với lão Mộ Dung Tự này, lão ta là kẻ có thù tất báo, lòng dạ hẹp hòi như mắt muỗi, tốt nhất là tránh xa ra.”
Vân Tiễn: “Sau đó thì sao?”
Huyền Uyên nhún vai: “Vòng bốn Đăng Cực Thí nếu không có gì ngoài ý muốn thì chắc chắn là đấu lôi đài, đây là truyền thống rồi. Người phụ trách hẳn là Trấn Sơn trưởng lão Lôi Đại Thăng. Tu vi của ông ta cực kỳ cao, lại còn cực kỳ bao che khuyết điểm cho người nhà, cũng tránh xa ra.”
Vân Tiễn nhíu mày: “Cho nên?”
“Giám lễ Trưởng lão cuối cùng thực chất chỉ là một linh vật trưng bày, chẳng quản sự đời đâu. Những gì ta biết đều đã nói hết sạch sành sanh rồi đó.”
Chân mày Vân Tiễn nhíu chặt lại thành một đường, gương mặt lạnh băng như đang chê bai, thiếu điều muốn khắc thêm bốn chữ lớn: “Cần ngươi làm gì?!”
Huyền Uyên bị lườm đến mức khó chịu, đảo mắt một vòng, đột nhiên hỏi: “Tiểu tử, ngươi đã nghĩ thông suốt chưa?”
Vân Tiễn: “Cái gì?”
“Ngươi rốt cuộc có tâm tư gì với hòn đá nhỏ kia?”
Hai mắt Vân Tiễn chợt trợn tròn xoe, toàn bộ sống lưng thẳng đứng lên thêm ba tấc.
Bồ đoàn, mặt bàn, chén trà rào rạo phủ sương, nước trà đang sôi sùng sục trong ấm đóng băng ngay lập tức, ngọn lửa trong lò biến thành một cột băng lủng lẳng. Toàn bộ vảy cá già của Huyền Uyên dựng đứng cả lên, suýt chút nữa là biến thành một con cá đông lạnh tươi sống.
Huyền Uyên kinh hãi, vừa đập vừa phủi sương giá trên người, la oai oái: “Thích thì bảo là thích, không thích thì bảo không thích, ngươi đột nhiên phóng sương giá làm cái gì hả?!”
Mặt Vân Tiễn lại càng thêm trắng bệch, lẩm bẩm: “Ta nảy sinh tâm tư như thế với Thạch cô nương, thật là không nên… thật là không nên…”
Huyền Uyên vội vàng tạo một quả cầu nước ấm cỡ lớn bao bọc lấy bản thân, lúc này mới thở phào một hơi dài: “Cái gì mà thế này với thế nọ, rốt cuộc là thế nào hả?”
Vân Tiễn nhắm mắt lại, khó khăn nói: “Trước kia Vân mỗ từng gặp qua rất nhiều người… họ… bởi vì ta… bởi vì chuyện nam nữ tình trường, kẻ thì si, kẻ thì cuồng, kẻ thì điên, kẻ thì loạn…”
“Khoan đã!” Huyền Uyên ngắt lời, “Những kẻ điên cuồng loạn ma mà ngươi nói đó, có phải là yêu đương nam nữ bình thường không hả?”
Vân Tiễn mở mắt, nghiêm nét mặt nói: “Chuyện phong nguyệt tình ái của nam nữ chính là thứ thuốc độc xuyên tâm. Lòng người hễ si, sẽ chấp nhất vào một niệm; tham, sân, dục niệm sẽ giam hãm linh đài. Một khi niệm ấy trầm luân, khoảng cách đến việc sa vào ma đạo chỉ còn cách đúng một bước.”
Huyền Uyên há hốc mồm: “Hả?”
Vân Tiễn chỉnh lại vạt áo, hai tay đặt bằng phẳng trên đầu gối, khẳng định chắc nịch: “Thạch cô nương thiên tư trác tuyệt, thông tuệ thấu đáo, khi gặp chuyện thì trầm ổn kiên nghị quyết đoán, đứng trước biến cố không hề kinh hoảng, vừa có cái đức của tùng bách, lại vừa có chí lớn của hồng hộc, lá gan của lôi đình (Huyền Uyên: Này!).”
“Bàn về căn cơ, Thạch cô nương tích lũy dày dặn, tinh thuần đôn chính; bàn về ngộ tính, chỉ một điểm liền thông, suy một ra ba; bàn về đảm thức, lâm nguy không loạn, dũng cảm mưu trí; bàn về tâm tính, lương thiện giữ mình (Huyền Uyên: Này này!);”
“Thạch cô nương đối nhân xử thế không kiêu ngạo không tự ti, không vì nghịch cảnh mà khom lưng quỳ gối Một người có tâm tính trong sáng, đạo tâm thuần túy như thế, không nên bị chuyện phong nguyệt ô trọc làm vấy bẩn (Huyền Uyên bắt đầu bấm nhân trung).”
Vân Tiễn càng nói mắt càng sáng lên, dường như đã nghĩ thông suốt được điều gì, hùng hồn lý luận: “Một người tỏa sáng rực rỡ như Thạch cô nương, Vân mỗ có lòng ngưỡng mộ nàng cũng là lẽ thường tình, đó là tình nghĩa bằng hữu, là tình cảm đạo hữu, là sự ăn ý của bạn bè sinh tử có nhau, chứ tuyệt đối không phải là si ái mê muội…”
Huyền Uyên ngây người như phỗng: Ngươi tự nghe xem mình vừa thốt ra những từ ngữ gì đi, đã đến mức này rồi mà còn tự lừa mình dối người là bằng hữu? Là nghĩa khí? Thối hoắc!
“Vân mỗ trước kia tu vi nông cạn, đạo tâm bị bụi mờ che phủ, chưa từng nhìn thấu đạo lý trong đó, suýt chút nữa đã rơi vào ma chướng. Nay một niệm thông suốt, một niệm minh tâm.” Vân Tiễn đứng dậy, ôm quyền nói, “Đa tạ Huyền Uyên tiền bối đã chỉ điểm, nay Vân Tiễn đã trừ bỏ được mê chướng, lòng như mặt hồ phẳng lặng, đạo tâm an hòa.”
Nói đoạn, Vân Tiễn vái dài một lạy sát đất, rồi nhẹ nhàng phất tay áo rời đi.
Huyền Uyên ngâm mình trong quả cầu nước ấm, ba ngón tay đỡ lấy thái dương, khóe mắt giật điên cuồng.
Không hổ danh là thiên tài kiếm tu trăm năm có một của Lăng Tiêu Môn, quả nhiên là đầu óc một đường thẳng!
Vân Tiễn bước ra khỏi Thùy Tinh Lầu, ngẩng đầu lên nhìn bầu trời quang đãng, gió hiu hiu thổi, cỏ cây xanh tốt đón nắng, vạn vật trong trẻo, trong lòng thanh tịnh.
Thùy Tinh Lầu nằm ở phía đông nam Dương Thành, địa thế cao, phong thủy tốt, phần lớn là nơi ở của những nhân vật phú quý, ngay con phố bên cạnh chính là nhà tổ của Doanh thị.
Vân Tiễn rảo bước nhẹ nhàng tiến về phía trước, vừa rẽ qua góc phố thì nghe thấy phía trước bên trái vang lên tiếng gọi: “Vân huynh, bên này bên này!”
Bước chân Vân Tiễn khựng lại, quay đầu.
Dưới ánh mặt trời, Thạch Chân đang vui vẻ vẫy vẫy tay, nụ cười rạng rỡ, một mái tóc dài màu hồng rực rỡ chói lòa.
Đồng tử Vân Tiễn co rụt lại, mặt hồ thức hải phẳng lặng bỗng chốc gợn sóng lăn tăn, hết lớp này đến lớp khác, hết đợt này đến đợt khác, cuộn trào sôi sục như nước sôi.
Chỉ một ánh mắt, cái “đạo tâm” vốn đang “an hòa” của Vân Tiễn đổ sập hoàn toàn.
*
Tiểu kịch trường
Nhạc Thần chống nạnh đứng cạnh Thạch Chân, trong lòng vô cùng bất bình: Cái tên Quảng Bạch Quân này có ý gì thế hả?
Một người sống sờ sờ như nàng đứng lù lù ở đây nửa ngày trời, thế mà một lời chào hỏi hắn ta cũng không thèm nói, đúng là quá coi trời bằng vung rồi!
***