Chương 170
***
Trong lúc các giáo viên trường quân đội lo lắng sinh viên nhà mình có bị dẫn hư hay không, Tô Đường đã giơ tay gửi tấm bản đồ vừa được bổ sung chi tiết cho Đông Phương Từ và những người khác, cùng nhau dẫn đội xuất phát.
“Bên trên có một số thông tin tôi bổ sung, đánh dấu phạm vi và cấp bậc dị thú có thể xuất hiện. Mỗi người dẫn vài tiểu đội, dựa theo thực lực của mình đi săn. Thời gian săn bắt là ba tiếng, sau ba tiếng chúng ta tập hợp tại doanh trại.”
Để lên đường, không ít sinh viên trường quân đội còn triệu hồi Siêu Phàm chủng của mình. Nhằm tối đa hóa hiệu suất, tránh lãng phí thời gian vào việc di chuyển, những sinh viên không có Siêu Phàm chủng hoặc Siêu Phàm chủng không thích nghi với môi trường sa mạc sẽ cưỡi trên lưng Siêu Phàm chủng của đồng đội.
Ngoại trừ một vài Siêu Phàm chủng có huyết thống cao, tính cách kiêu ngạo, không cho người ngoài khế ước giả chạm vào, những Siêu Phàm chủng thuộc loại hỗ trợ hoặc có tính cách hiền hòa vẫn rất thân thiện.
Chẳng bao lâu sau, toàn bộ cổng căn cứ đã biến thành một sở thú.
Linh dương sừng kiếm, rắn đuôi chuông… bọ cạp sa mạc… thứ gì cũng có.
Thế nhưng mọi người nhanh chóng phát hiện bất kể là Siêu Phàm chủng có huyết thống cao hay Siêu Phàm chủng bình thường… tất cả đều theo bản năng xích lại gần phía Tô Đường, thậm chí còn chẳng thèm để ý chủ nhân.
Siêu Phàm chủng có cấp bậc huyết thống càng cao lại càng rục rịch muốn tiến tới.
Nếu không phải con chim đỏ bá đạo của Viện Chu Tước đang lượn vòng trên không, ánh mắt quét quanh đầy cảnh giác, như hổ rình mồi với mọi phía, bên cạnh lại còn có một con Thanh Long mang uy áp không thấp, có lẽ không ít Siêu Phàm chủng đã chạy thẳng tới bên cạnh Tô Đường.
Độ tương thích cấp 3S, quả thực khủng bố đến thế!!
Tuy mọi người đã được phân chia khu vực săn bắt khác nhau, nhưng đoạn đường đầu tiên vẫn trùng nhau.
Nam Cảnh Viêm nhìn tinh thần thể toàn thân tỏa hơi nóng hầm hập bên cạnh, do dự một chút, cuối cùng vẫn quyết định thử mời,
“Đường Đường, có muốn đi cùng tôi không?”
“Chíp chíp!”
Chu Tước vỗ cánh, giãn bộ lông rồi ngồi xổm xuống, đôi đồng tử vàng đỏ tràn đầy mong đợi nhìn cô.
“Tô thủ tịch, để tôi chở cậu một đoạn.”
Đông Phương Từ gần như đồng thời vươn tay.
Thanh Long ở phía sau cậu, uy nghiêm xinh đẹp, hai chiếc sừng rồng trên trán lóe lên ánh sáng nhàn nhạt, đôi mắt xanh như phỉ thúy nhìn về phía Tô Đường.
Tô Đường: “…”
Cô nhìn Thanh Long toàn thân tỏa hơi lạnh, lại nhìn Chu Tước lông xù như một mặt trời nhỏ, không chút do dự nắm lấy tay Đông Phương Từ.
“Tôi đi cùng Đông Phương thủ tịch vậy.”
“Chíp chíp chíp.” Con chim lớn vàng đỏ như bị sét đánh, mào lông vốn dựng thẳng trên trán mềm nhũn rũ xuống, lông đuôi cũng cụp theo.
Còn đuôi Thanh Long thì lặng lẽ quấn lấy Tô Đường, đầu chắn trước mặt cô, lạnh lùng liếc Chu Tước một cái.
Đông Phương Từ hờ hững nhìn Nam Cảnh Viêm, khuyên tai ngọc xanh lay động trong gió, gương mặt trắng trẻo tuấn tú bình tĩnh, dáng người thẳng tắp, lạnh nhạt đoan chính như ngọc.
Giữa sa mạc nóng bỏng, chỉ nhìn thôi cũng mang lại cảm giác tĩnh tâm như thiền định.
“Không sao, lần sau ngồi cũng được.”
Nam Cảnh Viêm nở một nụ cười sảng khoái vô hại, giống như chẳng có chuyện gì mà thu tay về.
Thế nhưng vừa quay đầu, nụ cười trên mặt lập tức biến mất, hắn âm thầm nghiến răng, vuốt ve thể tinh thần đang cáu kỉnh, mặt không biểu cảm thầm nghĩ trong lòng.
Mấy ngày nữa sẽ tới sân nhà của hắn, tạm thời cứ để Đông Phương Từ đắc ý hai hôm.
Chiếc đuôi dài linh hoạt của Thanh Long cuốn Tô Đường lên lưng, lớp bờm trên đuôi vô cùng lịch sự đẩy nhẹ eo cô, đỡ cô ngồi vững hơn.
Cho dù bị mặt trời thiêu đốt, vảy của nó vẫn giữ cảm giác mát lạnh, từng luồng hơi mát len lỏi tựa dòng suối trong róc rách chảy giữa khe rừng mùa hè, sờ vào chẳng hiểu sao lại khiến lòng người khoan khoái dễ chịu.
Tuy gần như chưa từng cưỡi Thanh Long, nhưng cô đã vuốt ve phiên bản Thanh Long thu nhỏ rất nhiều lần.
Đã có kinh nghiệm, lại còn mang “nhiệm vụ ủy thác”, Tô Đường giống như khách quen thành thạo, đặt lòng bàn tay lên lớp vảy lạnh lẽo trơn nhẵn vuốt ve, không chút khách sáo áp mát lòng bàn tay xong lại đổi sang mu bàn tay, đầu ngón tay và lòng bàn tay.
Vuốt vảy chán chê, cô lại túm lấy hai chiếc sừng rồng cao vút như ngọc kia.
Cảm giác vừa trơn nhẵn dịu dàng, hơi lành lạnh.
Sừng rồng của Thanh Long nguyên hình lớn hơn, đẹp hơn, vuốt thích hơn nhiều!
Tô Đường dùng hai tay nắm lấy sừng rồng, lòng bàn tay cọ xát dọc theo sừng, vuốt từ chỗ phân nhánh xuống tận gốc sừng.
Chóp đuôi Thanh Long đang lơ lửng giữa không trung bất lực co giật nhè nhẹ, nhưng toàn bộ cơ thể lại không hề nhúc nhích.
Tô Đường không nhìn thấy chiếc đuôi phía sau có khác thường, chỉ vui vẻ cong mắt trong lúc vuốt sừng rồng.
Bây giờ cô dường như đã hiểu tại sao có người thích vuốt ngọc phỉ thúy rồi.
Vuốt ve quả thực có thể khiến tâm trạng vui vẻ.
Ở dưới đất, Đông Phương Từ đứng im bất động, vành tai hơi đỏ lên.
Cảm giác của tinh thần thể được truyền nguyên vẹn lên người cậu.
Một cảm giác… rất kỳ lạ.
Cơn co giật không rõ nguyên nhân lan từ sừng rồng đến đầu ngón tay, khiến cậu vừa rồi suýt nữa đứng không vững.
Cậu liếc nhìn đôi mắt sắc bén của Nam Cảnh Viêm.
Đây chính là cảm giác Chu Tước truyền sang Nam Cảnh Viêm khi tinh thần thể ở trạng thái bản thể được vuốt ve an ủi sao?
Đợi đến khi Tô Đường tạm thời ngừng cọ xát sừng rồng, cảm giác truyền từ tinh thần thể sang giảm bớt đôi chút, cậu ổn định hơi thở rồi vội vàng nhảy lên tinh thần thể.
Đông Phương Từ ngồi phía sau Tô Đường, lồng ngực gần như áp sát vào lưng cô, hai tay vươn ra từ phía sau, kiềm chế nhẫn nhịn giữ khoảng cách rồi nắm lấy một đoạn sừng rồng.
Tư thế này gần như ôm trọn người vào lòng, chỉ cần hơi cúi đầu, xương cằm đã có thể chạm vào tóc cô.
Mùi hương của thiếu nữ không ngừng len vào chóp mũi khiến cơ bắp cậu hơi cứng lại.
Cậu không biết nên cử động thế nào, chỉ cần hơi nhúc nhích là có thể cảm nhận được da thịt cọ xát.
Tô Đường có thể cảm nhận cơ bắp phía sau cứng đờ như đá.
Đến cô cũng cảm nhận được cậu ta đang căng thẳng.
“Dị ứng lại tái phát sao?”
Tô Đường cảm thấy bệnh tình của cậu hơi lặp đi lặp lại.
Rõ ràng trên đường trở về sau khi hoàn thành nhiệm vụ trước đó, cậu đã cởi sạch áo để cô sờ rồi. Chỉ một thời gian không tiếp xúc, giờ hai người mới hơi áp sát một chút mà dường như cậu lại bắt đầu căng thẳng.
“Hay là cậu ngồi phía trước?” Tô Đường đề nghị.
Cô có thể nắm lấy bờm trên sống lưng để giữ vững cơ thể, cậu ngồi phía trước điều khiển phương hướng sẽ giảm bớt tiếp xúc cơ thể, có lẽ sẽ dễ chịu hơn.
“Không sao.” Gốc tai Đông Phương Từ hơi đỏ, cậu mím môi, chỉ có bản thân cậu biết… lần này không phải dị ứng với người khác giới, mà chỉ đơn thuần là căng thẳng: “Tôi có thể… ngồi gần hơn một chút không? Gió sa mạc rất lớn.”
“Được.” Tô Đường chỉ tưởng cậu thấy nắm sừng rồng không tiện, bèn dịch về phía trước, “Cậu ngồi lên trước một chút đi.”
Hàng mi thẳng dài của Đông Phương Từ cụp xuống,
“Thất lễ.”
Lồng ngực vốn chỉ như có như không cọ xát lập tức áp chặt vào.
Cách một lớp quân phục huấn luyện, thậm chí Tô Đường còn có thể phác họa ra hình dáng những khối cơ.
Có điều, chịu ảnh hưởng từ huyết thống, nhiệt độ cơ thể Đông Phương Từ thấp hơn người bình thường, dựa vào không chỉ hơi mát, trên người cậu còn có mùi trúc nhàn nhạt.
Ngửi vào có tác dụng tĩnh tâm an thần, nhưng cũng khiến người ta hơi buồn ngủ.
Tô Đường hỏi: “Cậu có ngại nếu tôi ngủ một lát không?”
Cô gần như thức trắng cả đêm.
Đông Phương Từ đáp: “Ừm, tới nơi tôi sẽ gọi cậu.”
Tô Đường ngáp dài, ngả đầu ra sau, nhắm hai mắt rồi nhanh chóng chìm vào giấc mộng.
Sau khi vào trường quân đội, kỹ năng đầu tiên cô học được chính là ngủ trong tích tắc, đôi khi lịch huấn luyện quá bận rộn, bắt buộc phải tranh thủ từng phút từng giây để ngủ một giấc.
Kết quả vừa bay lên không trung chưa được bao lâu, xung quanh đã vang lên từng tiếng kinh ngạc.
Ánh sáng chói mắt cũng khiến cô không thể ngủ nổi.
Tô Đường hé mí mắt thành một khe nhỏ, tầm nhìn mơ hồ quét qua, lập tức hiểu đám sinh viên trường quân đội đang cưỡi Siêu Phàm chủng biết bay xung quanh kinh ngạc điều gì.
Trên sa mạc cách căn cứ không xa xuất hiện thêm một luồng sáng trắng chói mắt.
Một tòa lâu đài bằng băng mọc lên từ mặt đất, nguy nga hùng vĩ, dưới ánh mặt trời gần như tạo thành ô nhiễm ánh sáng.
Một công trình như thế, cho dù xuất hiện trên cánh đồng băng cũng đủ khiến người ta chấn động, vậy mà hiện tại lại xuất hiện giữa sa mạc Gobi nóng bỏng… hoàn toàn đủ tư cách trở thành thánh địa của những lữ khách sa mạc.
Tô Đường: “…”
Chỉ nhìn một cái là biết ngay tác phẩm của ai.
Ngân Luật thật sự coi câu làm tình trên giường băng kia là thật sao?
Tô Đường vừa nhìn được vài giây, một bàn tay đã chu đáo che đi ánh sáng phản chiếu từ lớp băng.
Ánh sáng chói mắt bị ngăn lại, Tô Đường nhắm mắt, tiếp tục tranh thủ từng phút từng giây ngủ bù.
*
Tô Đường bị Vệ Nhàn gọi tỉnh.
“Đàn em, tới rồi. Em còn không tỉnh nữa thì Viện Thanh Long sắp đi theo chúng ta luôn đấy.”
Cô mở mắt, phát hiện đã tới khu vực mình phụ trách.
Tuy có một đoạn đường trùng nhau, nhưng khu vực săn bắt của hai bên cách nhau không hề gần. Đông Phương Từ là cố tình đi vòng một đoạn để đưa cô tới trước.
“Chẳng phải đã nói tới chỗ tách đội thì gọi tôi dậy sao? Sao lại đưa thẳng tới khu săn bắt của chúng tôi rồi?” Tô Đường chớp mắt hai lần, nhanh chóng tỉnh táo, tiến vào trạng thái chuẩn bị chiến đấu.
“Cậu ngủ rất say.” Đông Phương Từ hơi cúi đầu, gương mặt tuấn mỹ trắng trẻo lạnh lùng, đôi môi mỏng đỏ thắm, “Như vậy cậu có thể ngủ thêm một lát. Tôi đưa cậu tới trước rồi chạy sang đó, vẫn kịp.”
Tô Đường quả thực đã ngủ rất ngon. Có qua có lại, cô trải rộng tinh thần lực, bao phủ một vùng cát rộng lớn xung quanh, kịp thời cập nhật tình hình di chuyển của đội ngũ cậu và phân bố dị thú gần nhất,
“Đội của các cậu hiện đang ở tọa độ (112, 138). Từ đó đi về phía Nam hơn mười dặm có hai con Bọ Cạp Sói Sa Mạc cấp S.”
“Được.” Đông Phương Từ gật đầu, không nói thêm, trực tiếp nhảy lên tinh thần thể bay đi.
“Sao em buồn ngủ thế? Tối qua không nghỉ ngơi tốt à?” Vệ Nhàn nhìn Tô Đường, “Có cần nghỉ thêm không? Để tôi dẫn đội trước.”
“Không cần, săn bắt vẫn quan trọng hơn.” Tô Đường dẫn đội tiếp tục tiến về phía trước, “Ăn no mới có sức ngủ.”
Vệ Nhàn: “…”
Quả nhiên là đàn em của cô.
Trời đất bao la, ăn cơm là lớn nhất.
Tinh thần lực của Tô Đường kéo dài theo sa mạc, cô lại chia đội ngũ thành vài tiểu đội nhỏ. Đội trưởng dẫn những thành viên khác săn dị thú cấp thấp, còn cô dẫn theo lực lượng chiến đấu chủ chốt đi quét sạch những dị thú cấp cao có thể uy hiếp học viên bình thường trong khu vực xung quanh.
Đội hậu cần thì phụ trách xử lý số dị thú săn được.
Sau khi xác nhận mọi người đã gần như thích nghi với nhịp điệu này, dị thú cấp cao xung quanh cũng đã được dọn dẹp gần hết, Tô Đường thu tinh thần lực trở về.
Liên tục trải rộng tinh thần lực rất dễ đói, phải tiết kiệm một chút.
Mắt thấy thời gian săn bắt còn lại không nhiều, Tô Đường vừa định triệu tập mọi người quay về.
“A a!!” Đội hậu cần đột nhiên phát ra một tràng kinh hô.
Tô Đường nhìn sang: “Có chuyện gì?”
Vương Phú Quý chỉ vào con mồi bị dây thừng trói lại: “Con mồi của chúng ta…”
Tô Đường nhìn qua.
Con Hổ Răng Kiếm Sa Mạc vừa mới bị bọn họ đánh bại đã bị hút khô toàn thân, chỉ còn lại một bộ xương hoàn chỉnh.
Máu thịt, da lông, tàn tích… không sót lại chút gì.
Trông không giống con mồi vừa mới săn được, trái lại giống như đã chết hàng trăm năm, bị gió cát ăn mòn đến mức chỉ còn lại bộ xương.
Cách ăn uống quỷ dị này khiến các sinh viên trường quân đội không nhịn được mà rùng mình.
Sắc mặt Vệ Nhàn trở nên nghiêm túc: “Các cậu có nhìn thấy là thứ gì không?”
Vương Phú Quý lắc đầu: “Không. Chớp mắt một cái đã thành thế này rồi.”
Con người luôn sợ hãi những thứ chưa biết.
Chính vì đến nó là thứ gì cũng không nhìn rõ nên mới càng đáng sợ.
Tô Đường nhíu mày, tuy cô không tiếp tục thả tinh thần lực bao phủ toàn bộ khu vực, nhưng nếu có dị thú cấp cao xuất hiện, cô cũng không thể không phát hiện được chút gì.
Ngay khi cô đang trầm tư, một tiểu đội ở phía bên kia đột nhiên phát ra tiếng kinh hô.
Tô Đường và Vệ Nhàn gần như lập tức quay đầu.
Một đoạn xúc tu màu trắng lao ra khỏi cát vàng, cuốn lấy một đội viên hệ hỗ trợ rồi kéo xuống dưới lớp cát.
Đơn binh hệ công kích bên cạnh gần như ngay lập tức dùng dao găm laser chém vào xúc tu, nhưng hoàn toàn vô dụng.
Vệ Nhàn và Tô Đường gần như đồng thời ra tay.
Sói Lửa của Vệ Nhàn hóa thành một thanh đao lớn, là người đầu tiên lao tới chém lên xúc tu màu trắng.
Lửa rồng trong tay Tô Đường cũng đồng thời bị ném ra.
Nhưng khi đập vào xúc tu, nó lại giống như lửa rơi vào nước, không để lại bất kỳ dấu vết nào.
Miễn nhiễm lửa.
“Tản ra!”
Mắt thấy đội viên sắp bị kéo xuống, Tô Đường lao tới, một tay túm lấy đoạn xúc tu màu trắng.
Cảm giác trơn mềm, chẳng khác nào sờ phải một khối nước đang chảy.
Kỹ năng “Lôi Bạo” học được sau khi khế ước với Bạch Hổ lập tức kích hoạt.
Tia chớp tím sáng rực men theo lòng bàn tay cô truyền xuống dưới.
Bạch Hổ phương Tây cai quản binh đao, có thể tru diệt tà ma.
“Chít!” Một tiếng kêu chít chít vang lên. Dị thú này vô cùng sợ sấm sét, chiếc xúc tu màu trắng đang quấn quanh người đội viên hệ hỗ trợ lập tức mềm nhũn, buông lỏng.
Tô Đường xách người lên, ném về phía Vệ Nhàn.
Tinh thần lực đồng thời trải rộng, thăm dò xuống dưới cát vàng.
Thế nhưng bên dưới trống rỗng, không có bất cứ thứ gì.
“Vương Phú Quý, tránh ra.”
Tô Đường đột nhiên nhìn thấy cát vàng bắt đầu chuyển động bất thường.
Tuy sức chiến đấu không phải mạnh nhất, nhưng Vương Phú Quý lại là người nghe lời nhất, gần như ngay khi Tô Đường lên tiếng, cậu đã lăn về phía trước.
Dưới bề mặt cát bằng phẳng đột nhiên xuất hiện một cái lỗ, cát vàng tung lên, giống như có thứ gì vừa bay ra từ bên trong.
Vài giây sau, mọi người mới nhìn rõ đó là một chiếc xúc tu màu trắng.
Nó còn có thể tàng hình!
Hơn nữa, Tô Đường còn phát hiện bất kể nó có tàng hình hay không, khi tinh thần lực của cô kéo dài tới đó, thứ cô quét được vẫn chỉ là một vùng trống rỗng.
Đây là lần đầu tiên cô gặp phải thứ có thể che chắn khỏi dò quét của tinh thần lực.
“Tất cả mọi người, rút lui.” Tô Đường lập tức đưa ra mệnh lệnh.
Mọi người vội vàng mang theo con mồi rời khỏi nơi đó.
Chiếc xúc tu màu trắng trực tiếp đâm trúng con rắn đuôi chuông sa mạc có kích thước lớn nhất, gần như chỉ trong một cái chớp mắt, nó đã chỉ còn lại một bộ xương rắn.
Sức sát thương khiến da đầu người ta tê dại, chạm vào là chết.
“Đừng để xúc tu của nó…” Tô Đường vừa định nhắc nhở sinh viên trường quân đội không được để xúc tu chạm vào, đột nhiên nhớ tới đội viên bị bắt đầu tiên không hề biến thành xương trắng.
Những con mồi bị hút khô này chỉ có hai điểm chung: một là đã chết, hai là trên người có vết thương.
Chỉ là không biết điều kiện hạn chế để xúc tu này hút khô con mồi trong nháy mắt là gì.
Tô Đường trầm giọng nói: “Tất cả mọi người, cẩn thận đừng để bị thương!”
An toàn tính mạng của mọi người tạm thời không có vấn đề, nhưng những con mồi có kích thước quá lớn, không thể chứa trong nút không gian cỡ lớn, lại đang bị xúc tu hút khô từng con một.
Nhìn công sức mấy tiếng của mọi người đổ sông đổ biển, quan trọng nhất là… khẩu phần ăn của bọn họ ít đi.
Sắc mặt Tô Đường càng lúc càng đen, lần này cô dứt khoát túm lấy một đoạn xúc tu, kích hoạt cường hóa sức mạnh Long tộc, bắt đầu giằng co với nó.
Cô nhất định phải xem dưới xúc tu này rốt cuộc đang giấu thứ quái quỷ gì.
Giống như cô suy đoán, dường như nó chỉ có sức sát thương đối với vật đã chết hoặc sinh vật bị thương.
Bản thân xúc tu không có năng lực tấn công, cho dù quấn lên tay cũng không tạo ra bất kỳ vết thương nào.
Hơn nữa nó vừa lạnh vừa mát, hoàn toàn không hợp với hành tinh Z-01, càng giống sinh vật sinh sống dưới biển sâu.
Có điều, độ dẻo dai của nó cực kỳ mạnh, sức lực cũng rất lớn.
Tô Đường phát hiện sau khi kích hoạt cường hóa sức mạnh Long tộc, sức mạnh đủ để cô một cước đá văng Jormungandr vậy mà vẫn không thể kéo nó ra.
Thậm chí cô còn có xu hướng bị nó kéo xuống cát vàng.
Trong khoảnh khắc, Tô Đường nảy sinh ảo giác mình đang đọ sức với cả tinh cầu.
Nhiệt độ cao thiêu đốt mặt đất, Tô Đường mím môi, trên trán dần rịn ra mồ hôi.
Từng giọt mồ hôi trong suốt trượt dọc theo cằm cô, rơi xuống mu bàn tay, gần như ngay lúc chạm vào xúc tu trắng, chúng đã bị hấp thụ vào trong. Chiếc xúc tu đang giằng co với cô chợt khựng lại.
“Chít chít?”
Tô Đường lại nghe thấy tiếng chít chít như có như không kia, lần này dường như có cả nghi hoặc.
Trong chốc lát không thể kéo nó ra, sau khi xác nhận Vệ Nhàn đã dẫn đội tới khu vực an toàn, Tô Đường lại sử dụng Lôi Bạo, chuẩn bị thoát thân.
“Chít!” Trong không khí vang lên một tiếng kêu mềm mại thê thảm.
Nhưng lần này, xúc tu quấn quanh tay cô lại không hề buông ra, vẫn bám chặt lấy cô.
Lúc này Tô Đường mới phát hiện chiếc xúc tu lạnh buốt trơn nhẵn như đậu hũ non ấy thực ra không hoàn toàn nhẵn, trên bề mặt còn mọc những giác hút nhỏ li ti.
Hiện giờ chính những giác hút ấy đang bám chặt trên cánh tay cô.
Tay trái cô lật ra một con dao găm chiến thuật, chém về phía xúc tu.
Không biết có phải vì trước đó đã bị điện giật hay không, lần này việc cắt đứt xúc tu vô cùng thuận lợi.
Chỉ là nửa đoạn đang hút trên cánh tay cô vẫn chưa rơi xuống.
Mãi đến khi Tô Đường rời khỏi khu vực này, hội hợp với Vệ Nhàn và những người khác, nửa đoạn xúc tu quấn trên tay mới hơi buông lỏng.
Cô nhấc nó lên, phát hiện sau khi rời khỏi bản thể, nó vẫn trong suốt. Nếu không phải cô đang cầm trong tay, e rằng người khác sẽ tưởng chẳng có thứ gì tồn tại.
Cảm giác sờ vào lại rất mềm, co giãn cực tốt, có thể đặt trong tay bóp tới bóp lui để giải tỏa căng thẳng.
“Trong tay em đang cầm thứ gì thế?” Vệ Nhàn sắp xếp ổn thỏa cho các thành viên, vừa định tới tìm Tô Đường thì nhìn thấy cô đang bóp qua bóp lại một vật vô hình trong tay.
“Chính là xúc tu lúc nãy. Em chém được một đoạn.” Tô Đường nhấc nó lên, đưa về phía cô ấy, “Chị muốn bóp thử không? Cảm giác khá tốt, vừa lạnh vừa trơn.”
Giữa ngày nóng nực cầm nó khá thoải mái.
Các sinh viên trường quân đội xung quanh đều dùng ánh mắt kinh hãi nhìn Thủ tịch nhà mình.
Vệ Nhàn: “…”
Cô vốn tưởng khả năng chấp nhận của mình đã đủ mạnh, nhưng luôn bị sự gan dạ của đàn em liên tục làm mới giới hạn.
“Không cần.” Cô lắc đầu, “Thứ quỷ quái vừa rồi là gì?”
Tô Đường đáp: “Không biết, trông giống dị thú biển sâu hơn. Xúc tu trong suốt hơi giống sứa.”
“Nhưng đây là tinh cầu sa mạc.” Vệ Nhàn nhíu mày, “Tôi chưa từng nghe nói tới loại dị thú này.”
“Trở về báo cáo với giáo quan đi. Có lẽ bọn họ biết.” Tô Đường ném xúc tu vào nút không gian. Nếu là dị thú quý hiếm, biết đâu còn bán được ít tiền, cho dù nộp cho quân bộ nghiên cứu cũng có thể đổi lấy chút lợi ích.
Trước giờ cô luôn nhổ sạch lông ngỗng bay qua, tuyệt đối không bỏ qua bất kỳ cơ hội phát tài nào.
Tô Đường lại chia sẻ tình báo về xúc tu cho Nam Cảnh Viêm và những người khác, muốn xem bọn họ có gặp sinh vật cùng loại hay không.
Có điều, quá trình săn bắt của bọn họ đều không gặp sự cố, dường như chỉ có Trường Bắc Hải xui xẻo hơn một chút.
Cuối cùng, lúc mọi người trở về địa điểm tập hợp đã gần chín giờ rưỡi tối.
Tô Đường tính toán một lượt. Quãng đường đi về một nghìn cây số, cộng thêm thời gian mua sắm, muốn kịp ăn khuya thì chỉ có thể để Thủ tịch của các trường quân đội dẫn Siêu Phàm chủng bay hết tốc lực.
Cuối cùng mọi người bàn bạc, quyết định để Tô Đường, Nam Cảnh Viêm, Đông Phương Từ và Lệnh Dĩ Châu tới thành Tinh Lan, còn Lận Như Ngọc ở lại trông coi doanh trại.
Khi Siêu Phàm chủng ở cấp bậc như Thanh Long, Chu Tước và Sư Tử Vàng Thẩm Phán thực sự bay hết tốc lực, tốc độ còn nhanh hơn xe lơ lửng rất nhiều. Thời gian khứ hồi một nghìn cây số có thể được rút ngắn xuống còn một giờ, có thể coi là bay với tốc độ siêu âm.
Có điều, thể chất của người cưỡi phải chịu được áp lực gió do tốc độ cao tạo ra, cùng gia tốc trong giai đoạn tăng tốc.
Mấy vị Thủ tịch đều có thể chất cấp S, đủ sức chịu đựng việc di chuyển tốc độ cao.
Điều duy nhất cần chú ý là…
Ánh mắt Nam Cảnh Viêm và những người khác đồng loạt rơi lên người Tô Đường, thể chất của cô là cấp B, cho dù chịu được gia tốc cũng chưa chắc có thể chịu nổi áp lực gió.
Nhưng Tô Đường bắt buộc phải đi, bởi vì bọn họ đều chưa từng tới thành Tinh Lan.
Tô Đường: “…Tôi không sao, đến lúc đó các cậu cứ mạnh dạn bay.”
Thể chất cấp B không có nghĩa thực lực của cô thật sự chỉ có cấp B.
“Đường Đường ngồi ở giữa đi.” Gương mặt tuấn tú rực rỡ của Nam Cảnh Viêm hơi khó coi, ánh mắt quét qua Đông Phương Từ và Lệnh Dĩ Châu, giống như đang nhịn cảm giác ghê tởm vì nuốt phải ruồi, lựa chọn một tình địch.
Hắn nhìn Đông Phương Từ,
“Lúc đi ngồi trên Thanh Long. Đông Phương Từ ngồi phía trước, tôi ngồi phía sau, Đường Đường ngồi ở giữa, như vậy có thể chắn bớt gió, lúc về có thể cưỡi Chu Tước. Lệnh Dĩ Châu, để sư tử của cậu mang theo con mồi.”
Tuy phần lớn con mồi đã được nhét vào những nút không gian trưng dụng, nhưng vẫn còn vài con không chứa nổi.
Lệnh Dĩ Châu lạnh lùng ngước mắt, khẽ hừ một tiếng: “Tại sao tôi phải mang con mồi?”
Hắn nâng đôi mắt xanh lục, lạnh nhạt lại như khinh thường liếc Nam Cảnh Viêm.
Loài chim vì phải bay nên dáng người đều thiên về đường nét nhẹ nhàng.
Nam Cảnh Viêm là hỗn huyết, vóc dáng cũng kế thừa đặc trưng chủng tộc, tuy những khối cơ cần có đều không thiếu, nhưng so với Lệnh Dĩ Châu, thân hình vẫn thiên về mảnh khảnh hơn.
Lệnh Dĩ Châu nói: “Nếu muốn chắn gió, tôi chắn kín hơn các cậu.”
Vệ Nhàn nói: “Đừng cãi nữa. Cãi thêm là không còn thời gian đâu.”
Ba phút sau.
Tô Đường ngồi trên lưng Thanh Long, phía trước là Lệnh Dĩ Châu, phía sau áp sát Đông Phương Từ, được hai người kẹp vững vàng ở chính giữa.
Tiến về phía trước một chút là lưng Lệnh Dĩ Châu, bờ vai rộng lớn, những đường cơ bắp bên dưới bộ đồ huấn luyện rắn chắc trôi chảy, tỏa ra hơi nóng hừng hực, giống như một con sư tử đực kiêu ngạo.
Lùi về phía sau, lưng cô áp vào lồng ngực Đông Phương Từ, vừa ngẩng đầu đã có thể nhìn thấy đường quai hàm xinh đẹp của cậu.
Để chắn gió, ba người ngồi cực kỳ sát nhau.
Tô Đường cảm thấy tất cả sắp biến thành trẻ sơ sinh dính liền rồi.
Nhiệt độ cơ thể của mỗi người xuyên qua lớp vải thấm vào da thịt, thân nhiệt Lệnh Dĩ Châu hơi cao, Đông Phương Từ lại hơi thấp, khiến trước ngực Tô Đường “nóng”, sau lưng “lạnh”, một lần nữa trải nghiệm cảm giác băng lửa hai tầng.
Không phải… đây là tình tiết bánh quy kẹp kỳ quái gì vậy?
***