Chương 169
***
Khi Missa đi tới phòng sám hối, sinh viên ba trường quân đội nhận được mệnh lệnh của Thủ tịch đã tự giác xếp hàng trước cổng căn cứ.
Học sinh Huyền Bắc còn không có phản ứng gì lớn. Tuy bọn họ chưa từng hợp tác săn bắt cùng Bắc Hải, nhưng dù sao đôi bên cũng đã ở chung một thời gian, nhìn nhau quen mặt, còn cùng nhau chống chọi đợt rét do Vua Siren đóng băng trường học, coi như có chút tình hữu nghị cách mạng, nên không quá bài xích việc hợp tác với Bắc Hải.
Nhưng phía Trường Quân đội Trung Ương Liên Bang thì lại khác.
Tuy đã xếp hàng tập hợp theo yêu cầu của Thủ tịch, nhưng vừa nghe nói phải hợp tác với Bắc Hải, chiến lợi phẩm còn phải chia đều, lập tức xuất hiện những âm thanh bất hòa.
“Tại sao phải dẫn theo Trường Quân đội Bắc Hải? Tài nguyên còn phải chia đều cho bọn họ. Cho dù không có Bắc Hải, chúng ta vẫn có thể chống đỡ được, chúng ta đâu phải bảo mẫu của Bắc Hải.”
Niềm kiêu hãnh vì liên tiếp giành vị trí trường quân đội số một Liên Bang khiến bọn họ coi thường phần lớn những trường nằm trong top 5, càng đừng nói tới Trường Quân đội Bắc Hải đã rơi xuống hàng sau.
Huyền Bắc là đối thủ duy nhất của bọn họ, hiện tại tình hình đặc thù, hợp tác với Huyền Bắc thì được, nhưng Trường Quân đội Bắc Hải là cái thá gì?
“Đúng vậy, Thủ tịch. Cho dù trong đêm tự do phải cùng nhau tấn công căn cứ, cũng không cần hai trường kéo theo một trường.” Người của Trường Quân đội Trung Ương Liên Bang nhìn về phía Huyền Bắc, đương nhiên hỏi: “Nếu muốn hợp tác săn bắt, chỉ hai trường chúng ta là đủ rồi, các cậu cũng không muốn vác theo cục nợ đúng không?”
Sinh viên Bắc Hải lập tức trợn mắt giận dữ, trong hàng ngũ xuất hiện xao động.
Có điều, còn chưa đợi bọn họ lên tiếng.
Viện Chu Tước bên cạnh đã là người đầu tiên mở miệng.
Phần lớn người của Viện Chu Tước đều bị Nam Cảnh Viêm dẫn dắt thành tính cách nóng bỏng nhiệt tình, lại có phần bao che người nhà giống hệt hắn.
So với Trường Quân đội Trung Ương Liên Bang trước giờ vẫn là cái gai trong mắt nhau, Bắc Hải và Viện Chu Tước ít nhất còn có tình nghĩa từng cùng nhau tới nhà ăn tụ họp.
“Chậc, lên mặt cái gì? Ai kéo chân ai còn chưa chắc đâu.”
“Ai muốn hợp tác riêng với các cậu? Bọn tôi cứ thích cùng anh em Bắc Hải đi săn đấy.”
Sinh viên Trường Quân đội Bắc Hải kinh ngạc nhìn sang Viện Chu Tước, lập tức bị những người khế ước với loài chim mặc quân phục đỏ vàng vỗ vỗ vai.
“Dù sao mọi người cũng từng có tình nghĩa cùng ăn một bữa cơm, bọn tôi đã sớm thấy đám Trung Ương Liên Bang toàn dùng mũi nhìn người này chán ngắt rồi.”
Người bị vả mặt tức đến đỏ bừng, vừa định nói Huyền Bắc không biết điều, một giọng thiếu niên nóng nảy, mang theo hơi nóng vang lên, “Không muốn hợp tác thì cút ra ngoài.”
Nam Cảnh Viêm ngồi nghiêng nửa người, một tay đặt trên đầu gối, hơi nghiêng đầu nhìn Lận Như Ngọc và những người đang đi tới, để lộ chiếc răng nanh sắc nhọn, hàng mày ngạo nghễ rực rỡ, cười nói: “Lận Như Ngọc, Lệnh Dĩ Châu, xem ra đến đội viên của mình mà các cậu cũng không quản nổi.”
“Vừa hay tôi cũng thấy người quá đông. Trường Quân đội Trung Ương Liên Bang không tham gia thì càng tốt.”
Sắc mặt Lệnh Dĩ Châu lạnh lùng nghiêm nghị, bị Nam Cảnh Viêm châm chọc, khí thế quanh người trầm xuống.
Trên mặt Lận Như Ngọc lại không nhìn ra cảm xúc gì, khí chất vẫn lạnh nhạt.
Tô Đường nhìn thấy trong tay cậu lại cầm một cuốn sách giấy, rõ ràng không phải cuốn “Truyền kỳ Đường Chủ” từng khiến ngón chân cô phải cào đất kia.
Cô phát hiện chỉ cần không huấn luyện là Lận Như Ngọc sẽ đọc sách… Chỉ không ngờ đến cả lúc ra ngoài săn bắt cậu ta cũng mang sách theo, quả thực tay không rời sách.
Tô Đường đang thầm cảm thán Lận Như Ngọc yêu học tập thì ánh mắt vô tình lướt qua bìa sách, đồng tử đột ngột co rút!
Đó chẳng phải… tự truyện của Clayt sao?!
Chẳng phải số tự truyện này đã bị Long tộc tịch thu tiêu hủy, nghiêm cấm lưu truyền rồi sao?!!! Tại sao Lận Như Ngọc vẫn còn!
Biểu cảm của Lận Như Ngọc vô cùng bình thản, những ngón tay như ngọc khép sách lại, ánh mắt bình tĩnh quét qua đội ngũ của mình, hờ hững nói: “Người không muốn tham gia săn đêm có thể rời đội. Tài nguyên trong đợt săn đêm lần này sẽ không phân chia cho người không tham gia.”
“Bây giờ, ai có ý kiến thì bước ra.” Lệnh Dĩ Châu nhíu mày, ánh mắt quét một vòng, đôi mắt xanh mang áp lực giống như Vua Sư Tử.
Người vừa khơi mào tranh chấp bị ánh mắt ấy nhìn đến mức vô thức rụt cổ.
“Thủ tịch… Bọn tôi không phải không muốn tham gia săn đêm, nhưng… dựa vào đâu mà phải chia đều?” Đội viên bị chỉ ra có vẻ mặt đầy ấm ức. Thực lực tổng thể của đội bọn họ mạnh hơn Bắc Hải không biết bao nhiêu lần, vậy mà phải chia đều với Bắc Hải… Chẳng phải là đang nuôi cả Trường Quân đội Bắc Hải sao?
Lệnh Dĩ Châu nhíu chặt mày, vừa định giải thích thì một giọng nữ lười biếng đã xen vào.
“Để tôi giải thích chuyện này.”
Tô Đường giơ tay ngăn Lệnh Dĩ Châu, mỉm cười với một số sinh viên Trường Quân đội Trung Ương Liên Bang đang bất mãn: “Bởi vì nguồn thông tin dị thú, con đường quy đổi mới… những tình báo có giá trị cao quan trọng nhất này đều đến từ Bắc Hải.”
“Không có tình báo của chúng tôi, cho dù các cậu mệt sống mệt chết săn được nhiều dị thú đến đâu cũng không thể đổi được lượng tài nguyên lớn như vậy.”
“Chúng tôi góp vốn bằng thông tin tình báo, các cậu góp vốn bằng sức lao động. Các cậu sử dụng tình báo của Bắc Hải, chia đều chính là cái giá phải trả, hiểu chưa?”
Cô không muốn nhìn thấy những trường quân đội khác bày ra cảm giác ưu việt như thể Bắc Hải đang mắc nợ bọn họ.
Sự kiêu ngạo của Trường Quân đội Trung Ương Liên Bang, cô đã từng được lĩnh giáo ở Bạch Hằng Tinh, ngay cả Lệnh Dĩ Châu cũng phải bị cô hố mấy lần mới biết thu liễm.
Có một số chuyện vẫn nên nói rõ ngay từ đầu… Nếu không, đợi đến khi đối phương nắm rõ tuyến đường tới thành Tinh Lan cùng phương thức quy đổi, rồi quay lại cắn ngược một cái, chê Bắc Hải là gánh nặng, cô sợ mình không khống chế nổi tính khí nóng nảy này, cuối cùng biến thành một trận đánh nhau trên sân huấn luyện.
Tô Đường vỗ tay, hờ hững nói: “Có điều, chuyện hợp tác vẫn phải dựa vào tự nguyện của đôi bên.”
“Trường Quân đội Bắc Hải chúng tôi trước giờ cũng không thích ép mua ép bán. Nếu các cậu cảm thấy mình chịu thiệt, không muốn hợp tác, bây giờ có thể lập tức rời đi.”
“Nhưng nếu lựa chọn hợp tác, sau này tôi không muốn nghe thấy bất kỳ lời nào tương tự, tránh để mọi người tổn thương tình cảm.”
Một ngọn lửa nóng bỏng bay ra khỏi tay cô, đập thẳng xuống hố cát.
Cát vàng lập tức bị nhiệt độ cao nung chảy, sau khi nguội đi biến thành một lớp lưu ly pha tạp ánh lên sắc thủy tinh.
Ý đe dọa vô cùng rõ ràng.
Hơn nữa còn uy hiếp ngay trước mặt Thủ tịch của hai trường quân đội lớn khác.
Đối phương hơi kinh hãi, nhưng nhớ tới tài liệu của Tô Đường lại có phần không phục.
“Chỉ là thể chất cấp C thôi…”
Thể chất cấp B ở Trường Quân đội Trung Ương Liên Bang nhiều nhất cũng chỉ tính là trình độ trung bình. Thể chất của những sinh viên ưu tú đã đạt cấp A, cấp A+ cũng không ít, còn Thủ tịch đều có thể chất cấp S.
Trong khi ở Trường Quân đội Bắc Hải, người dẫn đội cũng chỉ có thể chất cấp C mà thôi. Tuy bình thường không thể hiện ra, nhưng trong lòng vẫn có chút không phục, hiện giờ vừa bị cảnh cáo, những suy nghĩ bị đè nén trong lòng lập tức không nhịn được mà bùng phát.
Thế nhưng lời người nọ còn chưa dứt, một bóng người đã nhanh chóng lóe qua trước mắt.
Đối phương là người của Trường Quân đội Trung Ương Liên Bang, năng lực phản ứng cũng vô cùng nhanh, gần như ngay lập tức giơ tay đón đỡ phản công.
Nhưng chỉ trong một lần chạm mặt, cậu ta vẫn bị bẻ ngược tay ấn xuống đất, đầu gối đập sâu vào cát vàng.
“Cấp C vẫn có thể đánh cho cậu không còn sức phản kháng.” Tô Đường cười híp mắt nói, “Ồ, đúng rồi, có lẽ nhà trường quên cập nhật tài liệu, thể chất hiện tại của tôi là cấp B.”
Xung quanh vang lên từng tiếng hít khí lạnh. Bọn họ không kinh ngạc vì thể chất của Tô Đường là cấp B, rất nhiều học sinh trường quân đội hàng đầu ngay khi nhập học đã đạt tiêu chuẩn này, đến lúc tốt nghiệp thậm chí có thể đạt cấp A, A+, AA hoặc cấp S.
Điều khiến bọn họ kinh ngạc là… tốc độ thăng cấp thể chất của Tô Đường không khỏi quá nhanh rồi chứ?
Lúc tham gia kỳ sát hạch tuyển sinh, chẳng phải cô vẫn còn là cấp E sao? Sau đó trong giải huấn luyện quân trên mạng Tinh Võng, có người phát hiện dữ liệu thể chất Tô Đường do hệ thống Bình Minh tính toán không đúng. Để chứng minh dữ liệu quét không có vấn đề, Trường Quân đội Bắc Hải đã công bố báo cáo kiểm tra sức khỏe mới nhất của Tô Đường, chứng minh thể chất cô đã đạt cấp C.
Mới bao lâu trôi qua… đã lên thể chất cấp B rồi?
Tô Đường chậm rãi nói: “Có điều… cho dù không sử dụng dị năng, đánh một người có thể chất cấp A cũng không thành vấn đề. Có ai muốn thử không?”
Đây đã là cách nói khiêm tốn.
Sau khi dùng kỹ năng cường hóa thể chất, sức mạnh của cô vượt xa cấp A. Cho dù là Long tộc trời sinh có sức mạnh lớn, cô cũng có thể đấu vật tay, chỉ là làm vậy tiêu hao năng lượng quá lớn. Cô không cảm thấy thăng cấp thể chất có hiệu lực ngắn ngủi ấy được tính là thực lực chân chính, nên mới bảo thủ nói cấp A.
Những sinh viên trường quân đội khác: “…”
Sắc mặt ai nấy đều kỳ quái.
Đánh người cấp A không thành vấn đề?! Thủ tịch của Trường Quân đội Bắc Hải sao lại ngông cuồng thế này?
Nhưng lần này không còn ai đứng ra nói chuyện.
Tô Đường buông bàn tay đang khống chế đối phương: “Bây giờ phục chưa?”
Đối phương đỏ bừng mặt: “Phục rồi.”
Tuy giao thủ không nhiều, nhưng chỉ một lần chạm mặt đã bị cô đánh ngã, cậu ta quả thực không đánh lại.
Trường Quân đội Trung Ương Liên Bang có ưu điểm này, thua chính là thua, bên trong trường lấy thực lực làm đầu.
Có điều, Tô Đường là Thủ tịch… Cậu ta chỉ là một binh sĩ bình thường, nếu đổi thành Thủ tịch nhà bọn họ…
Ánh mắt cậu ta lướt qua hai vị Thủ tịch ở cách đó không xa, lại thấy biểu cảm Lận Như Ngọc vẫn bình thản, đôi mắt đen nhìn sang bên này, còn ánh mắt Lệnh Dĩ Châu càng lạnh lùng đầy áp lực, rõ ràng đang bất mãn vì đội viên phá hoại việc hợp tác.
Cuối cùng cậu ta ủ rũ cúi đầu.
Lần này rốt cuộc không còn ai lên tiếng châm chọc nữa.
Vừa mới ra oai phủ đầu xong, trên mặt Tô Đường đã lại hiện lên nụ cười hiền hòa.
Cô hiểu rằng có Thủ tịch nhà trường đè xuống, tuy phần lớn đám sinh viên trường quân đội này đã không lên tiếng nữa, nhưng trong lòng vẫn sẽ nghẹn một cục.
Quan hệ giữa các trường quân đội lạnh nhạt sẽ ảnh hưởng đến việc hợp tác trong đêm tự do sau này.
Cô vỗ vỗ tay, giống như chẳng có chuyện gì xảy ra mà cười nói: “Được rồi. Hợp tác không phải để chăm sóc ai, mà là để tất cả mọi người đều có thể cải thiện cuộc sống.”
“Gặm thanh năng lượng hai ngày, phơi nắng hai ngày, chẳng lẽ các cậu không nhớ những ngày được ăn thịt nướng, uống nước đá sao?”
Không cần kỹ xảo gì, chỉ bằng những cám dỗ đơn giản thẳng thắn nhất cũng đủ khiến đám sinh viên trường quân đội rục rịch.
Các sinh viên không nhịn được mà ngẩng đầu, vừa mờ mịt vừa kinh ngạc nhìn cô, theo bản năng nuốt nước bọt.
Thanh năng lượng tuy có thể cung cấp dinh dưỡng, nhưng hương vị nhạt nhẽo kết cấu lại thô ráp. Ngay cả nước xanh lục đắng ngắt cũng chỉ có thể nhấp từng ngụm nhỏ, cộng thêm thời tiết nóng bức… cho dù tránh ánh mặt trời trực tiếp, giấu kỹ đến đâu, nước xanh lục cũng đã biến thành nước ấm.
Cổ họng quả thực vừa khô vừa đắng.
Gần như không một ai không nhớ cảm giác sảng khoái khi uống một hơi nước lạnh tràn xuống cổ họng.
Bọn họ không chỉ muốn… mà gần như muốn đến phát điên!
Tô Đường lướt mắt qua từng đôi mắt khát khao phấn khích, đỏ bừng vì hưng phấn: “Tối nay tổ chức tiệc thịt nướng liên trường của ba trường quân đội. Toàn bộ thu hoạch của mọi người sẽ được thống nhất đổi thành nguyên liệu cho bữa tiệc! Người muốn đăng ký thì báo danh với Phó thủ tịch trường mình, người không muốn tham gia thì không cần đi săn, có thể về nghỉ ngơi.”
Biến việc hợp tác săn bắt thành mọi người cùng nhau tổ chức tiệc, tính chất lập tức trở nên hoàn toàn khác.
Tuy ai cũng biết rằng ở nơi này, nước và thức ăn thực chất chính là tài nguyên chiến lược quan trọng nhất của bọn họ, mọi người cố gắng huấn luyện mỗi ngày cũng chỉ để đổi lấy thức ăn và nước uống… Việc tổ chức tiệc cùng ăn cùng uống về bản chất chẳng khác gì ba trường chia đều chiến lợi phẩm săn bắt… nhưng bất mãn và oán khí trong lòng mọi người vẫn bất giác tan biến.
Người của các trường quân đội khác lập tức từ đối thủ tranh giành tài nguyên biến thành những người bạn cùng nhau nỗ lực để tổ chức bữa tiệc.
Cảm giác gượng ép vì bị ép buộc hợp tác giữa ba trường quân đội tan đi đôi chút, mọi người cùng có một mục tiêu chung: tổ chức tiệc thịt nướng!
Tô Đường cong mắt.
Cách nhanh nhất để đoàn kết là có kẻ địch chung và lợi ích chung, mà hiện tại bọn họ đã có cả hai.
Tô Đường nói: “Vì bữa tiệc.”
“Vì bữa tiệc!”
Trường Quân đội Bắc Hải là bên đầu tiên hưởng ứng, sau đó là Huyền Bắc.
Bầu không khí nhiệt huyết rất dễ lây lan, khiến máu nóng dâng lên, huống chi mục tiêu này còn đúng với mong đợi hiện tại của mỗi người.
Cuối cùng, ngay cả Trung Ương vốn giữ kẽ nhất, sau một hồi do dự cũng gia nhập.
Mọi người nhiệt huyết sôi trào, hào hứng dâng cao, hận không thể lập tức xông vào đàn dị thú đánh một trận lớn.
Lận Như Ngọc nâng đôi mắt đen lên, nhìn Tô Đường, ánh mắt sâu xa.
Kết quả, vừa mới nhìn được hai lần đã bị một bóng lưng cao lớn vững chãi chắn trước mặt.
Lệnh Dĩ Châu đứng trước cậu, vừa vặn chặn kín mít tầm mắt.
Lận Như Ngọc: “…”
Cậu vuốt ve bìa sách trong tay, mặt không biểu cảm rủ mắt xuống, khẽ hừ lạnh trong lòng.
Hết cứu.
Động tĩnh bên ngoài căn cứ quá lớn, khiến các giáo quan đang giám sát cũng phát hiện có gì đó không đúng.
“Tiệc? Tiệc gì?”
Mọi người đều nghe thấy tiếng hô bên ngoài.
“Đám nhóc này vẫn còn huấn luyện quá ít, vậy mà còn có tâm trạng tổ chức tiệc. Bọn chúng lấy gì tổ chức, giữa đầy đất cát vàng mở tiệc đắp cát sao?”
“Hôm nay lúc huấn luyện tôi đã cảm thấy bọn chúng không ổn, quả nhiên là định giở trò.”
“Có điều, hiếm khi thấy bầu không khí giữa Huyền Bắc và Trung Ương Liên Bang hòa thuận thế này. Trước kia bất kể trên sân thi đấu hay ngoài sân, đứa nào đứa nấy đều giương cung bạt kiếm, nhìn nhau chỗ nào cũng không vừa mắt.” Một giáo quan vui mừng nói.
Bọn họ không phản đối việc học sinh các trường có quan hệ tốt. Dù thời còn ở trường có đánh nhau dữ dội đến đâu, sau khi tốt nghiệp tất cả đều phải tiến vào quân bộ Liên Bang.
“Thậm chí còn kéo cả Bắc Hải vào. Lần này chúng ta cũng coi như được mở mang tầm mắt.” Phó tham mưu Quân đoàn số 1 cười cảm thán.
Một trường top 1, một trường top 2, còn một trường quân đội vùng xa đã rơi khỏi liên minh năm trường. Hai trường trước vẫn luôn là đối thủ không đội trời chung, anh đuổi tôi bám, còn trường cuối cùng trước kia chưa từng được hai trường kia đặt vào mắt.
Bất kể là trường top 1 và top 2 hợp tác, hay bọn họ bằng lòng dẫn theo Bắc Hải bình thường cùng chơi, nếu đưa lên diễn đàn trường quân đội trên Tinh Võng, đều có thể coi là tin tức lớn khiến cả giới trường quân đội chấn động.
“Có lẽ tính cách và phương châm dẫn đội của các Thủ tịch khóa này khác. Tính cách Thủ tịch khóa này chắc thiên về phe chủ hòa hơn, có xu hướng hợp tác. Trước kia Thủ tịch Huyền Bắc và Trung Ương Liên Bang căn bản không thể tụ lại với nhau, đội viên bên dưới càng không tiếp xúc.” Có người phân tích.
Sau đó, một giọng nói âm u vang lên: “Ngày đầu tiên Nam Cảnh Viêm đến căn cứ đã đánh nhau với Lệnh Dĩ Châu, hai bên đánh rách mặt nhau, còn bị phạt ngay trên sân huấn luyện.”
Thế mà gọi là tính cách thiên về hợp tác sao? Chỉ thiếu nước đánh đến trời đất đảo lộn thôi.
“Bọn họ có thể hợp tác là vì Tô Đường nhỉ.”
Cuối cùng vẫn là Tham mưu trưởng Quân đoàn số 1, ánh mắt rơi lên Tô Đường trong màn hình giám sát, một lời nói trúng trọng tâm.
Nhìn kỹ sẽ phát hiện Thủ tịch của hai trường quân đội khác đều phân tán đứng bên cạnh cô.
“Thủ tịch dự bị của Trường Quân đội Bắc Hải này có quan hệ khá tốt với Thủ tịch của Huyền Bắc.”
Ông dám chắc cho dù là Thanh Long, cũng khó ép Thủ tịch Chu Tước chân thành hợp tác. Trong quân bộ, ai mà không biết hai viện này của Huyền Bắc ngày nào cũng đánh nhau sống chết.
Ánh mắt Tham mưu trưởng dời lên: “Dường như quan hệ với Lệnh Dĩ Châu cũng không tệ.”
Với tư cách tham mưu, ông nhìn ra được nhiều thứ hơn, ông chậm rãi nói: “Nhìn bề ngoài là Huyền Bắc và Trung Ương hợp tác, tiện thể dẫn Bắc Hải theo, nhưng thực ra Bắc Hải mới là nền tảng của sự hợp tác. Không có Bắc Hải, hai trường kia cũng không thể hợp tác được.”
Không… chính xác hơn phải nói Tô Đường mới là nền tảng, cô đã liên kết ba trường quân đội vốn không có bất cứ điểm giao nhau nào.
Những người khác cũng dần nhận ra ý vị bên trong, ánh mắt từ từ thay đổi.
Mãi đến khi một giáo quan đột nhiên vỗ đầu: “Có điều… sao tôi cứ cảm thấy không đúng lắm.”
Ông nhìn đám sinh viên trường quân đội trong màn hình giám sát đang đầy mặt phấn khích, hoàn toàn không còn dáng vẻ lạnh lùng tự chủ ngày thường: “Sao tôi cảm thấy bọn chúng bây giờ giống một đám thổ phỉ hơn?”
Viện Chu Tước thì không nói, vốn đã bị Nam Cảnh Viêm dẫn lệch từ lâu.
Nhưng sao hiện tại ngay cả người của Trung Ương Liên Bang và Viện Thanh Long… cũng bớt đi vẻ bình tĩnh tự chủ luôn giữ kẽ ngày thường, nghiễm nhiên có xu hướng bị Trường Quân đội Bắc Hải đồng hóa?
Nghe thấy lời này, sắc mặt giáo quan của Trường Quân đội Trung Ương Liên Bang và Huyền Bắc lập tức tối sầm.
Bọn họ lại không tự chủ được mà nhìn về phía Thủ tịch trường mình.
Phát hiện Lận Như Ngọc và Đông Phương Từ vẫn đoan chính thẳng tắp, trầm ổn bình tĩnh như cũ, mới thở phào nhẹ nhõm.
May quá, may quá… vẫn chưa hoàn toàn bị phong cách của Bắc Hải làm hỏng.
***