Tuyết đốt Trường An – Chương 45

Chương 45

***

Chợ Đông nằm ở phường Sùng Nhân, còn phủ Trường Bình vương tọa lạc tại phường An Nhân. Hai phường cách nhau không xa, xe ngựa đi hai khắc là tới nơi, thế nhưng Lưu Phong lại cảm thấy đoạn đường này dài dằng dặc lạ thường.

Hắn hầu hạ Điện hạ nhiều năm, thừa hiểu tâm cơ thâm trầm của ngài, hỉ nộ chẳng bao giờ lộ ra mặt. Năm xưa đối mặt với hai đối thủ lớn là Khánh vương và Kỳ vương liên thủ chèn ép, Điện hạ vẫn có thể nói cười vui vẻ, vững như Thái Sơn. Vậy mà dạo gần đây, vị Vĩnh An quận chúa Tiêu Trầm Bích kia luôn có thể dễ dàng lay động cảm xúc của Điện hạ.

Lưu Phong thầm tặc lưỡi, nữ nhân này thủ đoạn thực sự lợi hại.

Suốt dọc đường, Lý Tu Bạch không ngừng hồi tưởng lại đủ loại biểu hiện của Tiêu Trầm Bích thời gian qua.

Nếu từ đầu đến cuối đều là giả vờ thì lúc ở Viện Tiến Tấu, lẽ ra nàng không đến mức ra tay giết hắn vì cần cái thai để giữ mạng. Còn nếu thực sự có thai, tại sao nàng ăn nhiều vật dễ gây sảy thai như vậy mà vẫn không hề có phản ứng gì?

Tâm tư xoay vần, những hình ảnh Tiêu Trầm Bích mượn danh đứa bé để sai bảo hắn làm này làm nọ mấy ngày qua hiện lên mồn một, khóe môi hắn dần mím lại thành một đường thẳng tắp lạnh lùng.

Thị y vẫn chưa tới, vẻ mặt Lý Tu Bạch vẫn như thường bước vào viện Bích Lệ.

Vừa đẩy cửa, nội thất đèn đuốc sáng trưng, Tiêu Trầm Bích đang gục trên án thư của hắn ngủ say, bên đầu án xếp ngay ngắn một xấp sổ sách. Lý Tu Bạch tùy ý lật xem, thấy sổ sách chuẩn xác ghi chép mạch lạc rõ ràng, so với đám dung tài chiếm chỗ không làm việc ở Hộ bộ thì chẳng biết là giỏi hơn bao nhiêu lần.

Nữ nhân này tâm cơ quỷ quyệt, dụng tâm bất lương, nhưng thực sự có tài cán, ngay cả khi là diễn nàng cũng chưa từng làm việc qua loa cho xong chuyện.

Lúc này chắc hẳn là đã mệt quá rồi nên mới ngủ quên trên án không giữ kẽ như vậy.

Hàng mi dài rủ xuống, để lại một vệt bóng mờ nhạt trên đôi gò má trắng ngần, theo nhịp thở nông sâu mà khẽ rung động, tựa như cánh bướm dập dìu.

Cơn thịnh nộ tích tụ suốt dọc đường, lúc này bỗng nhiên tiêu tán đi vài phần.

Tiêu Trầm Bích xưa nay vốn luôn cảnh giác cao độ. Năm xưa khi nàng mới cầm quyền Ngụy Bác, đám kiêu binh mãnh tướng dưới trướng thấy nàng chỉ là phận nữ nhi yếu đuối nên vô cùng bất phục, chuyện ám sát, gây rối xảy ra như cơm bữa, đã rèn cho nàng thói quen khi ngủ cũng phải mở nửa con mắt.

Cái thói quen cảnh giác ấy chẳng tài nào bỏ được, ngay khi Lý Tu Bạch vừa bước chân vào cửa nàng đã tỉnh giấc, nhưng để diễn cho tròn vai mệt mỏi, nàng cố ý nằm im bất động.

Thấy đối phương hẳn đã chứng kiến đủ vất vả của mình, lúc này nàng mới thôi vờ vĩnh, đưa tay dụi đôi mắt còn ngái ngủ, cất giọng lười biếng đặc trưng của người mới tỉnh: “Điện hạ đã về rồi sao? Hôm nay sao lại sớm thế này?”

Giọng điệu vô cùng thân thuộc tự nhiên, hệt như họ thực sự là một đôi phu thê tình thâm ý trọng, cầm sắt hòa minh.

Lý Tu Bạch không thay đổi sắc mặt, đưa gói giấy dầu trong tay qua: “Tiện đường mua cho nàng chút đồ nên về sớm hơn thường lệ.”

Tiêu Trầm Bích vốn đinh ninh việc vặt này hắn sẽ sai bảo kẻ dưới, chẳng ngờ hắn lại đích thân tự tay làm lấy, xem ra hắn quả thực để tâm đến đứa trẻ này. Nếu sau này chuyện bại lộ, nợ mới chồng nợ cũ, e rằng hắn sẽ hận không thể lột da tróc thịt nàng mất thôi.

Nàng nghiêng đầu, tùy miệng thốt ra mấy lời đường mật cảm ơn.

“Quận chúa đang mang trong mình cốt nhục của bản vương, đây là việc nên làm.”

Lý Tu Bạch đẩy gói đồ về phía nàng, Tiêu Trầm Bích cũng chẳng hề khách sáo mà bắt đầu thưởng thức, lúc này người vốn kiệm lời như hắn đột nhiên lại mở miệng: “Hương vị thế nào?”

Tiêu Trầm Bích đối soát sổ sách cả ngày trời, bụng dạ sớm đã trống rỗng, chỉ thấy miếng thịt khô này vừa thơm vừa giòn.

“Rất ngon.” Khóe môi nàng khẽ cong lên, “Điện hạ chắc cũng chưa dùng bữa? Có muốn dùng một chút lót dạ không?”

“Không cần.” Giọng Lý Tu Bạch bình thản như nước, “Hiện tại thân thể Quận chúa nặng nề, bản vương sao có thể đoạt món nàng yêu thích, nàng thấy hài lòng là tốt rồi.”

Tiêu Trầm Bích thấy tính khí Lý Tu Bạch hôm nay tốt đến lạ thường, cơn đói lại ập đến, nàng lười suy tính thêm, thoăn thoắt dăm ba miếng đã quét sạch hơn nửa gói thịt khô vào bụng.

Lý Tu Bạch nhấp một ngụm trà thanh, ánh mắt thản nhiên lướt qua: “Quận chúa ăn một lúc nhiều như thế, có thấy chỗ nào không khỏe không?”

“Chút này thì thấm tháp gì? Chỉ là mấy miếng mỏng dính để ăn chơi cho khai vị thôi, chẳng no bụng được đâu.”

“Vậy sao.” Khóe môi Lý Tu Bạch nhếch lên một độ cong khó lòng nhận ra, ánh mắt tựa như vô tình liếc ra ngoài cửa.

Vừa vặn lúc này, Lưu Phong dẫn theo thị y đang trực ban đi tới. Sắt La vội vàng vào trong bẩm báo, sắc mặt Tiêu Trầm Bích vẫn không hề dao động: “Ai gọi tới thế? Chẳng phải hai ngày trước vừa mới chẩn mạch rồi sao?”

Lý Tu Bạch đặt chén trà xuống, giọng điệu thong dong: “Sáng nay mẫu thân có nhắc nhở bản vương phải quan tâm phu nhân nhiều hơn, bản vương tự nhiên phải tuân theo lời.”

Hừ, toàn là cái cớ cả! Nói đi nói lại là hắn vẫn không yên tâm về nàng! Chẳng lẽ nàng đã để lộ sơ hở ở đâu? Nhưng dạo gần đây nàng đâu có làm gì, ngay cả miếng ăn vừa rồi cũng là do đích thân hắn đi mua cơ mà. Hay là, thực sự chỉ là lệ thường?

Vẻ mặt Tiêu Trầm Bích tự nhiên: “Cũng tốt. Chỉ là vừa rồi dầu mỡ lỡ dính vào tay áo, gặp người ngoài e là có chút khiếm nhã, xin phép Điện hạ cho ta đi thay y phục trước.”

Lý Tu Bạch không phản đối cũng chẳng đồng ý.

Sau bức rèm che, Tiêu Trầm Bích nhanh tay lấy chiếc vòng vàng đã chuẩn bị sẵn, siết chặt lên phía trên mạch thốn khẩu. Để đề phòng, phương pháp này nàng đã bí mật thử nghiệm ngàn vạn lần, đến mức cánh tay bị mài đến đỏ ửng rách cả da mới có thể dối trời lừa đất hết lần này đến lần khác.

Lần này tuy đột ngột, nhưng nàng chẳng hề lo sợ.

Quả nhiên, kết quả chẩn đoán vẫn là hỷ mạch, tất nhiên, vẫn là vấn đề cũ rằng mạch tượng của nàng yếu ớt, lúc ẩn lúc hiện.

Lý Tu Bạch chỉ hỏi một câu: “Ngoài mạch tượng yếu ớt ra còn có gì bất ổn không?”

Thị y lắc đầu: “Phu nhân khí huyết sung túc, không có gì khác lạ.”

Tiêu Trầm Bích thở phào trong lòng, vờ tỏ ra mệt mỏi: “Giờ giấc cũng chẳng còn sớm, ta vẫn chưa dùng bữa tối, chắc hẳn điện hạ cũng vậy? Hay là truyền thiện luôn nhé?”

Lý Tu Bạch lạnh nhạt quét mắt nhìn qua ống tay áo rộng thênh thang của nàng, không từ chối.

Đêm nay cứ thế trôi qua trong sóng yên biển lặng. Lý Tu Bạch vẫn như cũ nằm trên sập nhỏ cạnh cửa sổ, Tiêu Trầm Bích nằm trên giường lớn, hơi thở hai người nông sâu, dần dần hòa cùng nhịp điệu.

Nhưng thực tế, chẳng có ai ngủ cả.

Mỗi người một tâm tư riêng. Tiêu Trầm Bích sau phút may mắn là lo âu, nàng cảm nhận được lòng nghi ngờ của Lý Tu Bạch ngày một nặng, e rằng chẳng thể giấu giếm được bao lâu.

Lý Tu Bạch lại đang suy tính về những lời chưởng quỹ và thị y đã nói. Hai người này vốn không có liên quan gì với Tiêu Trầm Bích, lời nói ra hẳn là thực, có lẽ thể chất nàng đặc biệt chăng?

Nhưng trực giác nhạy bén lại nhắc nhở hắn một điều, chiếc vòng vàng trên tay nàng đã biến mất sau khi nàng vào trong thay áo.

Liệu đó có phải là nguyên nhân? Nàng đã mượn vật đó để ngụy tạo hỷ mạch sao?

Lúc này nếu vạch trần ngay, Tiêu Trầm Bích nhất định sẽ không đời nào thừa nhận, hơn nữa nàng có thể lấy đầu của Tôn Việt từ xa vạn dặm, e rằng chỉ dựa vào một Viện Tiến Tấu thì khó lòng xoay xở được, phía sau nàng có lẽ vẫn còn những kẻ trợ giúp khác.

Để có thể một mẻ hốt gọn, đêm nay Lý Tu Bạch chọn cách im hơi lặng tiếng.

*

Một đêm không lời, đôi bên đều âm thầm đề phòng.

Ngày hôm sau, Lý Tu Bạch vẫn lên triều như thường lệ, Tiêu Trầm Bích cũng vẫn theo thói cũ dặn hắn mang chút đồ ăn vặt về. Hai người hòa thuận khách khí, nhìn qua quả thực là một đôi bích nhân tương xứng.

Thế nhưng vừa tan triều, Lý Tu Bạch trực tiếp phái Lưu Phong tới y quán lớn nhất thành Trường An một chuyến. Lúc bấy giờ, Trịnh Hoài Cẩn đang rảnh rỗi sinh nông nổi, lững thững dạo bước tới Hộ bộ tìm hắn, vừa vặn nghe thấy hắn đang phân phó công việc, bèn oang oang tiến tới hỏi xem ai đã xảy ra chuyện.

“Chẳng lẽ lại là bà cô ở phủ của huynh hành hạ đấy à? Nghe nói hai ngày nay nàng ta sai bảo huynh như chong chóng? Lý Hành Giản, thật không nhìn ra nhé, huynh lại quý trọng cái đứa con đầu lòng này đến thế cơ à?”

Lý Tu Bạch không thèm để ý đến lời trêu chọc của hắn, trầm giọng hỏi: “Huynh giao du rộng rãi với đủ hạng người trong thiên hạ, có biết phương pháp nào có thể khiến nữ nhân giả mang thai không?”

Vẻ cợt nhả trên mặt Trịnh Hoài Cẩn tức thì tan biến, hắn xoay người đóng chặt cửa phòng, hạ thấp giọng: “Huynh nghi ngờ… ả độc phụ kia giả vờ?”

Lý Tu Bạch không giấu giếm, lược thuật lại những điểm nghi vấn trong hai ngày qua.

Trịnh Hoài Cẩn nghe xong đập bàn cái rầm: “Chắc chắn là giả! Nữ nhân kia bụng dạ đầy mưu mô xảo quyệt, trên chiến trường có ai lại thả sói đuổi người không chứ? Kẻ sĩ có thể chết không thể nhục! Lão tử dù sao cũng là một đại tướng, thế mà lại bị nàng ta dùng cái thủ đoạn hạ đẳng đó làm nhục, đúng là mất sạch mặt mũi!”

Lý Tu Bạch lạnh lùng liếc hắn một cái: “Nợ cũ tính sau. Nói chính sự trước đi, huynh đã từng nghe qua thủ đoạn tương tự chưa?”

Trịnh Hoài Cẩn lăn lộn ở phường Bình Khang nhiều năm, đã quá quen với những trò âm mưu quỷ kế, trong đầu bỗng lóe lên một tia sáng: “Vòng tay? Khoan đã! Ta nhớ Thế tử Bình Quốc công năm đó từng ngã ngựa chính vì chiêu này! Nghe nói có một ca kỹ giả vờ có thai để được ông ta chuộc thân nạp làm thiếp, sau này hậu viện tranh sủng, ả ca kỹ đó bị lột trần là giả mang thai. Nghe đâu là dùng kim châm đâm vào kinh mạch nào đó trên tay để tạo ra hủy mạch. Nữ nhân kia, ta đoán cũng là thủ đoạn tương tự thôi…”

Sắc mặt Lý Tu Bạch càng thêm âm trầm: “Được, ta biết rồi, Lưu Phong sẽ về ngay thôi.”

“Hừ!” Trịnh Hoài Cẩn cười lạnh, “Còn cần đợi đại phu sao? Cứ nhìn cái bảng thành tích bất hảo của nữ kia thì mười phần đến tám chín là đồ giả! Nếu đã nắm chắc thì phải vạch trần nàng ta ngay tại chỗ, tốt nhất là xử tử luôn, nếu không sao hả được cơn giận này!”

Nghe thấy hai chữ “xử tử”, bàn tay đang gõ lên mặt bàn của Lý Tu Bạch bỗng khựng lại: “Chuyện này hệ trọng, cần có bằng chứng xác thực. Huynh hãy đích thân tới chỗ Thế tử Bình Quốc công hỏi lại ngọn ngành năm xưa một lần nữa.”

Trịnh Hoài Cẩn lập tức nhận lời. Mối thù bị Tiêu Trầm Bích thả sói cắn năm xưa đối với hắn là nỗi nhục thấu trời xanh, nay có cơ hội, tất nhiên hắn không thể bỏ lỡ, tức tốc đi thẳng về hướng phủ Bình Quốc công.

Quá trưa, Lưu Phong và Trịnh Hoài Cẩn lần lượt quay về.

Hai bên đối chiếu, quả nhiên có phương pháp ngụy tạo hỷ mạch thật, chỉ cần phong tỏa phía trên mạch thốn khẩu, lực đạo và vị trí thích hợp là có thể mô phỏng được tượng mạch của người có thai.

Năm xưa ca kỹ của Thế tử Bình Quốc công là cấu kết với đại phu dùng kim châm giả mạo, còn đại phu của Hồi Xuân Đường nói rằng dùng vòng tay cũng không phải không thể, nhưng rất khó để lần nào cũng thành công.

Lý Tu Bạch hiểu rất rõ bản tính của Tiêu Trầm Bích. Nàng tâm tính kiên định, tâm tư tỉ mỉ, vì đạt được mục đích mà thề không bỏ cuộc. Năm đó khi giao chiến tại Ngụy Bác, để chặn đường hắn, nàng không tiếc phục kích trong bụi cỏ suốt một ngày một đêm, ngay cả khi lương thảo cạn kiệt cũng không hề dao động mảy may, chút việc nhỏ này sao có thể làm khó được nàng?

Ở chỗ không ai nhìn thấy, hẳn nàng đã diễn tập hàng nghìn hàng vạn lần, bởi vậy mới có thể lần nào cũng thoát khỏi kiểm tra của thị y.

Nếu không phải gói thịt khô kia tình cờ dùng hai vị hương liệu đó, nếu không phải hắn để ý đến chiếc vòng tay nhỏ bé kia, chỉ sợ vẫn còn bị nữ nhân này dắt mũi dài dài.

Chân tướng gần như đã phơi bày.

Trịnh Hoài Cẩn xắn tay áo, phẫn nộ muốn theo hắn về phủ để vạch trần bộ mặt giả dối của “ả độc phụ” kia trước bàn dân thiên hạ.

Lý Tu Bạch chỉ lạnh nhạt nói: “Danh tiếng của nàng ta hiện giờ gắn liền với bản vương. Chuyện này nếu truyền ra ngoài, thể diện của bản vương còn để vào đâu?”

Trịnh Hoài Cẩn giống như một bánh pháo bị dội nước, tức thì tịt ngòi.

Lý Tu Bạch không đánh rắn động cỏ, mãi đến tận chạng vạng mới trở về phủ. Thậm chí, khi đi ngang qua chợ Đông, hắn vẫn mua gói thịt khô ấy.

Chưởng quỹ trong lòng thầm thắc mắc, phu nhân của quý nhân này chưa có tin vui sao? Nếu chưa có, sao hôm qua mặt mũi hắn ta lại đen như nhọ nồi thế? Chẳng lẽ… không chỉ có một vị phu nhân? Chưởng quỹ bề ngoài không dám nói gì, nhưng sau lưng lại bĩu môi, tám phần là vậy rồi, nam nhân trong thiên hạ này đều giống nhau cả, ăn trong bát lại cứ dòm trong xoong.

*

Viện Bích Lệ

Hôm nay Tiêu Trầm Bích bỗng thấy tâm thần không yên, đặc biệt dặn dò Sắt La đi nghe ngóng tin tức của Lý Tu Bạch. Đáng tiếc, tiền viện bị canh giữ kín bưng, những kẻ hầu hạ trong thư phòng của Lý Tu Bạch lại càng kín miệng như bôi sáp, chẳng nghe ngóng được nửa lời.

Tiêu Trầm Bích muốn ra ngoài, nhưng Hồi Tuyết cứ bám sát không rời, nàng cũng chẳng tiện làm gì, đành ở lỳ trong viện.

Có lẽ chỉ là do đêm qua ngủ không ngon nên nghĩ ngợi nhiều thôi, dù sao thì mạch tượng vẫn bình thường, không phải sao?

Cảm giác bồn chồn vơi đi đôi chút khi Lý Tu Bạch trở về đúng giờ, thấy món đồ ăn nàng tiện miệng nói buổi sáng vẫn được hắn mang về, nàng thầm nghĩ chắc hắn chẳng có nghi kị gì với mình.

Tiêu Trầm Bích nở nụ cười ngọt ngào với hắn, còn Lý Tu Bạch vẫn như thường lệ, bình thản ngồi nhìn nàng ăn.

Ánh nến chập choạng, u huyền, thế mà lại mang đến một cảm giác năm tháng bình yên, thế gian tĩnh lặng.

Lý Tu Bạch chậm rãi mở lời: “Tính ra thì thai trong bụng Quận chúa cũng đã gần hai tháng rồi nhỉ, nàng đã nghĩ đến tên cho con chưa?”

Tiêu Trầm Bích ngẩn người. Nàng vốn dĩ chẳng hề mang thai, đương nhiên chưa từng nghĩ tới, nhưng lời này tuyệt đối không thể nói ra, nàng vẫn phải giả vờ như bản thân vô cùng trân trọng đứa trẻ này, khẽ thở dài: “Tự nhiên là có nghĩ tới. Nhưng với xuất thân này của ta, đứa trẻ sinh ra rồi, liệu điện hạ có để ta đặt tên cho nó?”

Lý Tu Bạch nói: “Dù ân oán giữa ta và nàng có ra sao, nàng vẫn là mẫu thân của nó. Mười tháng mang thai vất vả, nào là ốm nghén, nào là khẩu vị thay đổi thất thường, thực sự là cực khổ cho nàng. Không biết… Quận chúa muốn đặt tên gì?”

Đầu óc Tiêu Trầm Bích xoay chuyển cực nhanh, tùy miệng ứng phó: “Tên ở nhà gọi là Vô Ưu, trai hay gái đều dùng được.”

“Ồ? Là hai chữ nào?”

“Là chữ ‘Vô Ưu’ trong vô ưu vô lự (không lo không nghĩ), ta chỉ mong nó cả đời được tự tại.”

Giọng điệu của nàng vô cùng chân thành, nhưng trong đôi con ngươi thăm thẳm lại lại là vẻ giễu cợt mà chỉ mình nàng mới hiểu.

“Vậy sao? Đúng là một cái tên hay.” Lý Tu Bạch khẽ cười, nhưng ý cười chẳng chạm đến đáy mắt.

Vô ưu vô lự cái nỗi gì? Chỉ sợ là hư không hão huyền thì có. Nữ nhân này gian trá vô cùng, đến cả đặt cái tên cũng giấu giếm ý đồ.

Vẻ mặt hắn bình thản, bỗng nhiên đổi giọng: “Đứa trẻ này sau này nếu biết Quận chúa gửi gắm tâm tình vào tên nó như vậy, chắc hẳn sẽ vui lắm. Có điều, hôm nay lúc bản vương ra chợ Đông, chưởng quỹ có nhắc nhở rằng trong món thịt khô này có thêm lá ngải cứu và nhục quế, Quận chúa có nếm ra không?”

Tuy Tiêu Trầm Bích kiến thức rộng rãi, nhưng đối với những kiến thức y lý có phần khuất tất này lại không nghiên cứu sâu. Nghe giọng điệu bình thản của Lý Tu Bạch, nàng chỉ ngỡ là chuyện phiếm nên thuận miệng đáp: “Có nếm ra một chút vị ngải cứu, hèn chi miếng thịt lại có mùi hương thanh khiết như thế, còn nhục quế thì thực sự không nhận ra.”

“Thế ư?” Nụ cười bên môi Lý Tu Bạch càng sâu thêm, “Vậy Quận chúa có biết, ngải cứu và nhục quế đều là những thứ cực kỳ dễ gây sảy thai ở nữ nhân? Quận chúa chỉ thấy ngon miệng, mà chẳng cảm thấy khó chịu chút nào sao?”

Bàn tay đang cầm miếng thịt khô của Tiêu Trầm Bích bỗng khựng lại, rồi lập tức đặt xuống, định vờ ra vẻ kinh hoàng, nhưng nàng vốn thông tuệ, rất nhanh đã nhận ra có điều không ổn. Nàng thực sự không biết điều này, nhưng Lý Tu Bạch rõ ràng biết mà vẫn mua cho nàng, thậm chí còn ngồi nhìn nàng ăn sạch.

Là hắn căn bản không quan tâm đến việc nàng sảy thai? Không, hắn rõ ràng là để tâm đến đứa trẻ này, nếu không đã chẳng năm lần bảy lượt bị nàng sai bảo. Một khi đã để tâm mà vẫn có thể mặt không đổi sắc nhìn nàng ăn vào, thì chỉ chứng minh được một điều, hắn nghi ngờ nàng đang diễn kịch.

Nàng gượng gạo trấn tĩnh: “Điện hạ đã biết, tại sao còn đưa ta ăn thứ này?”

Lý Tu Bạch khẽ hé môi mỏng: “Quận chúa nên giải thích trước đi, tại sao bản thân nàng lại chẳng có phản ứng gì.”

“Thể chất mỗi người mỗi khác, có lẽ hai thứ này vô hại với ta chăng? Có điều…” Nàng chợt ôm bụng, “Có lẽ hôm nay ăn hơi nhiều, trong bụng bỗng thấy đau nhức, điện hạ có thể cho ta nghỉ ngơi một lát không?”

“Bản vương chưa nói thì Quận chúa vẫn bình an vô sự; bản vương vừa vạch trần, Quận chúa lập tức thấy khó chịu ngay. Giả sử bản vương nói, gói thịt hôm nay là loại chế riêng, vốn không hề cho thêm ngải cứu và nhục quế thì sao?”

Hắn đang lừa nàng!

Tiêu Trầm Bích nén giận, giữ vững tâm thế: “Có lẽ là mấy ngày trước ăn đồ cay nóng nên hại đến tì vị. Ta thực sự không khỏe, mong điện hạ thương xót.”

“Không khỏe thì mời đại phu tới xem, giấu bệnh sợ thầy chẳng phải chuyện tốt lành gì.” Lý Tu Bạch ngồi vững như bàn thạch, khẽ gọi một tiếng, “Lưu Phong.”

Lời vừa dứt, thị y trong phủ đã được đưa đến trước cửa, nhanh như vậy rõ ràng là đã chuẩn bị từ trước. Xem ra tối nay, nếu không tra cho ra ngô ra khoai, hắn thề sẽ không bỏ qua.

May mà Tiêu Trầm Bích cũng có phòng bị, kể từ khi hắn sinh nghi một cách kỳ lạ vào tối qua, nàng luôn đeo chiếc vòng tay bên mình, lúc này chỉ cần điều chỉnh nhẹ một chút, mạch tượng sẽ không lo sơ hở.

Nàng hếch cằm, điềm nhiên như không: “Điện hạ đã không tin ta vậy thì cứ chẩn mạch lại một lần nữa đi.”

Nói đoạn, nàng thản nhiên ngồi xuống, chỉnh đốn lại vạt váy ống tay.

Ngoài mặt Lý Tu Bạch không chút biến động, nhưng khóe mắt đã bắt trọn lấy động tác điều chỉnh cực kỳ nhỏ của bàn tay nàng. Nhìn lại trong tráp trang điểm, chiếc vòng vàng nàng thường đeo quả nhiên đã không thấy tăm hơi.

Quả nhiên… Quả nhiên là vậy!

Một ngọn lửa giận vì bị lừa dối cùng sát ý cuộn trào trong lồng ngực hắn, nhưng rồi lại bị một loại cảm xúc khác phức tạp và khó đoán hơn cưỡng ép đè nén xuống.

Hắn chậm rãi đặt chén trà xuống, bật cười thành tiếng.

Tiêu Trầm Bích đợi mãi không thấy động tĩnh: “Chẳng phải Điện hạ muốn kiểm tra ta sao, sao không gọi người vào?”

“Không cần nữa.”

“Sao thế? Điện hạ lại tin ta rồi ư?”

Khóe môi Lý Tu Bạch nhếch lên một nụ cười không chút hơi ấm: “Còn cần kiểm tra sao? Bản vương chỉ hỏi Quận chúa một câu, chiếc vòng vàng nàng thường đeo, lúc này đang ở nơi nào?”

Sống lưng Tiêu Trầm Bích lập tức lạnh toát, một cảm giác rợn người bò khắp da thịt.

Hắn quả nhiên đã đoán ra rồi!

Đến cả cách nàng làm giả thế nào hắn cũng đã thấu triệt!

Đối diện với ánh mắt như xuyên thấu tâm can ấy, Tiêu Trầm Bích thừa hiểu mọi lời biện bạch lúc này đều trở nên vô lực. Hóa ra đêm nay hắn cố ý im lặng ngồi xem nàng diễn kịch, chẳng khác nào gã thợ săn đang thong thả thu lưới, ung dung trêu đùa con mồi đang cận kề cái chết.

Bờ môi nàng mấp máy, Lý Tu Bạch đột nhiên đứng dậy: “Quận chúa sao không biện giải nữa? Hôm nay bản vương có nghe được một chuyện thú vị, nói rằng ở phường Bình Khang từng có một ca kỹ, vì muốn bám víu Thế tử Bình Quốc công mà dùng ngân châm phong bế mạch thốn khẩu để ngụy tạo hỷ mạch. Nghe đâu nếu dùng vòng tay đúng cách cũng sẽ có hiệu quả tương tự. Xem chừng, Quận chúa cũng dùng phương pháp này?”

Tiêu Trầm Bích cố giữ giọng bình thản nhất có thể: “Ta không hiểu điện hạ đang nói gì.”

Lý Tu Bạch dừng lại cách nàng chỉ một bước chân: “Quận chúa đã không chịu nhận, vậy thì mời vén tay áo lên, nhìn một cái là rõ ngay.”

Tiêu Trầm Bích bị dồn vào góc tường lúc nào không hay, liếc mắt nhìn ra, thấy Lưu Phong và Hồi Tuyết đã đứng canh ở cửa như hai vị môn thần, xem ra người này đã sớm bày sẵn thiên la địa võng.

Cục diện đã như vậy, liều mạng chắc chắn không có đường sống.

Tiêu Trầm Bích vốn là người biết co biết duỗi, vì để bảo toàn mạng sống, nàng lập tức thay đổi sắc mặt, hốc mắt thoáng cái dâng đầy nước, giọng nói nghẹn ngào: “Điện hạ đã nhìn thấu, ta cũng không giấu giếm nữa. Phải, đúng là ta giả mang thai, nhưng ta cũng đâu có muốn vậy, thực sự là… đứa trẻ trước đó đã không may sảy mất rồi! Điện hạ hận ta như thế, ta cũng là đường cùng mới phải làm vậy.”

“Sảy thai?” Gương mặt Lý Tu Bạch khựng lại trong thoáng chốc, “Chuyện từ khi nào?”

Tiêu Trầm Bích đưa khăn tay lên lau đi “bi thương” tột cùng, nức nở: “Chính là mấy ngày điện hạ mới hồi phủ. Nếu điện hạ để ý sẽ nhớ những đêm đó ta cứ ra ra vào vào, thực chất là do sảy thai dẫn đến băng huyết, khó lòng cầm cự. Đứa trẻ là máu mủ ruột rà của ta, nỗi đau mất con không ai thấu tận tâm can hơn ta đâu!”

Ánh mắt Lý Tu Bạch không mảy may lay động, chỉ lạnh lùng lặp lại: “Vậy sao?”

Tiêu Trầm Bích rơi lệ lã chã, cố dùng tình cảm để xoay chuyển cục diện: “Điện hạ không tin tưởng ta đúng không? Được! Cho dù điện hạ không tin ta cũng phải tin Viện Tiến Tấu chứ! Nếu ta không có thai, Viện Tiến Tấu sao có thể dễ dàng ra tay với điện hạ? Nghĩ đến đứa trẻ yểu mệnh chung của chúng ta, điện hạ thực sự nhẫn tâm giết ta sao?”

Vẻ mặt Lý Tu Bạch vẫn băng giá: “Quận chúa khéo mồm khéo miệng, lời lẽ như hoa sen nở trên đầu lưỡi, nàng nghĩ bản vương còn tin được nàng sao?”

Tiêu Trầm Bích hận thấu xương nam nhân này. Nàng đã diễn đến mức thê lương tuyệt diệu như vậy, thế mà hắn vẫn sắt đá vô cùng, nhưng lúc này vẫn chưa đến bước đường cùng, phải bình tĩnh lại.

Nàng lấy lại vẻ lạnh lùng, tiếp tục: “Được, điện hạ dù không màng đến đứa trẻ đã mất, thì cũng không nên lời hẹn lúc trước. Suốt thời gian qua, ta hết giúp điện hạ bày mưu tính kế phế bỏ việc nghênh đón cốt Phật, lại dâng lên manh mối về Khánh vương phi để điện hạ có thêm quân bài lật đổ Khánh vương, thậm chí còn giúp điện hạ trừ khử đại họa tâm phúc ở Ngụy Bác là Tôn Việt. Từng việc từng việc, công trạng lẫy lừng, chẳng lẽ không hữu dụng hơn đám mưu sĩ dưới trướng điện hạ sao? Điện hạ dù vô tình, nhưng chỉ xét về lợi hại, lẽ nào thật sự nỡ vứt bỏ quân cờ giá trị liên thành như ta?”

Đôi mắt nàng long lanh, lệ đọng trên hàng mi, thậm chí từng giọt lệ bên khóe mắt cũng được kiểm soát đến mức hoàn hảo, muốn rơi mà chưa rơi, vừa mê hoặc lòng người lại chẳng khiến kẻ khác chán ghét. 

Yếu đuối đáng thương và sảo bén nhọn hòa quyện vào nhau một cách kỳ lạ, dù là người vô tình nhất cũng phải thấy động lòng.

Lý Tu Bạch dời tầm mắt đi chỗ khác: “Trước kia bản vương đã nghe danh nàng cực kỳ giỏi lợi dụng mọi thứ, hôm nay tận mắt chứng kiến, quả nhiên danh bất hư truyền.”

Tiêu Trầm Bích đuổi theo nắm lấy ống tay áo hắn: “Lời ta nói câu nào cũng là thật. Lẽ nào Điện hạ không chút cảm nhận gì sao? Hơn nữa, ta còn có thể lợi dụng đứa trẻ này giúp điện hạ trọng thương Kỳ vương. Đến lúc đó, cả hai vị Vương gia đều tổn thất nặng nề, chẳng phải điện hạ sẽ tiến gần thêm một bước tới vị trí kia sao? Ngược lại, nếu điện hạ nhất quyết giết ta lúc này, sau này muốn đạt được cục diện ấy e rằng phải tốn công sức gấp mười! Điện hạ là anh kiệt đương thế, chắc chắn sẽ không làm chuyện tổn mình lợi địch như vậy chứ?”

“Ồ?” Đáy mắt Lý Tu Bạch cuối cùng cũng xẹt qua tia sáng mà nàng mong đợi, “Đứa trẻ đã không còn nữa, Quận chúa định mượn nó thế nào để trọng thương Kỳ vương?”

Tiêu Trầm Bích vẫn luôn ngầm quan sát sắc mặt hắn, lập tức chớp lấy thời cơ: “Sảy thai! Kỳ vương phi vốn dĩ mắt cao hơn đầu, danh tiếng trong đám quý phụ ở Trường An cũng không tốt đẹp gì. Ta đã sảy thai, tại sao không tương kế tựu kế, đổ vội việc sảy thai này lên đầu Kỳ vương phi? Hoàng thất con cháu thưa thớt, cái thai này Bệ hạ từng đặt kỳ vọng rất lớn. Nếu vì thế mà yểu mệnh, Bệ hạ nhất định sẽ chán ghét Kỳ vương, đồng thời điện hạ cũng nhận được an ủi từ Bệ hạ, một mũi tên trúng hai đích! Điện hạ chí ở thiên hạ, lẽ nào thực sự vì chút ân oán khuê các mà bỏ lỡ cơ hội ngàn năm có một này sao?”

Lời lẽ của nàng sắc sảo như dao cạo, đâm thẳng vào trọng tâm vấn đề.

Lý Tu Bạch ngồi lại trên chiếc ghế tử đàn rộng lớn, trong mắt giễu cợt nhìn thấu mọi việc: “Vừa rồi Quận chúa còn nói cái thai này liên quan đến đại cục, giờ lại gọi đó là chút ân oán khuê các. Vì để giữ mạng, Quận chúa đúng là biến hóa khôn lường trong chớp mắt.”

Tiêu Trầm Bích chẳng hề bận tâm đến lời mỉa mai ấy, lúc này không có gì quan trọng bằng việc bảo toàn tính mạng.

Ba mươi năm hà đông, ba mươi năm hà tây, có ngày nàng nhất định sẽ bắt hắn phải trả giá gấp nghìn gấp vạn lần!

Nàng tiếp tục dùng lời lẽ mềm mỏng khuyên can, giọt nước mắt đúng lúc nhỏ xuống: “Ta biết điện hạ chán ghét mình, nhưng những điều ta nói đối với điện hạ quả thực chỉ có lợi mà không có hại. Người làm chuyện lớn không câu nệ tiểu tiết, lồng ngực điện hạ chứa cả bốn bể, chẳng lẽ lại không dung được một chút này? Nếu sau này có ngày thống nhất thiên hạ, làm sao thu phục được bại tướng dưới tay?”

Lý Tu Bạch đứng ngược sáng, bóng lưng hắn kéo dài dưới ánh nến, vẻ mặt thâm trầm khó đoán.

Tiêu Trầm Bích nín thở ngưng thần, không bỏ qua bất kỳ một thay đổi nhỏ nhặt nào trên gương mặt hắn, đồng thời cũng liếc nhìn xung quanh xem có vật dụng nào có thể dùng được hay không. Nàng đang đánh cược, cược rằng hắn vì lợi ích mà giữ lại mạng sống cho nàng. Nếu hắn không đồng ý, nàng cũng sẽ không khoanh tay chịu chết, có chết cũng phải lôi hắn theo cùng!

Thế nhưng, Lý Tu Bạch cứ im lặng không nói, hệt như cố ý giày vò nàng, ánh mắt lạnh nhạt thản nhiên, tay khẽ vân vê chén sứ thanh khiết. Môi hắn hơi mỏng, người ta thường nói nam nhân môi mỏng là kẻ bạc tình nhất.

Tiêu Trầm Bích âm thầm đưa tay ra sau lưng, chuẩn bị nắm lấy chiếc bình sứ cổ hẹp, ngay khoảnh khắc nàng sắp không nhẫn nhịn nổi nữa, ngón tay thon dài của hắn cuối cùng cũng dừng lại.

Bờ môi mỏng hé mở, nhả ra một chữ: “Được.”

Sợi dây thần kinh căng thẳng của Tiêu Trầm Bích bỗng chốc buông lỏng, cái mạng này tạm thời giữ được rồi! Nhưng rất nhanh sau đó, giọng nói vô tình lại giáng xuống đầu nàng.

“Bản vương có thể giữ lại mạng cho nàng. Nhưng hoàng gia mấy đời nay con cháu thưa thớt, Thánh nhân chọn người kế vị, con cái cũng là một mắt xích vô cùng quan trọng. Khánh vương có ba con trai, Kỳ vương có bốn, đó chính là một trong những lý do giúp hai vị Vương gia vượt lên dẫn đầu trong số các huynh đệ cháu chắt. Thế nên, bản vương cũng cần một đứa trẻ.”

Tiêu Trầm Bích tự cho là mình hiểu chuyện, liền đáp: “Chuyện nhỏ! Điện hạ muốn nạp mỹ thiếp hay cưới thêm chính phi ta tuyệt đối không có ý kiến. Dù hậu viện có thêm người nào, ta cũng chỉ nguyện vì điện hạ phân ưu, tuyệt không đặt chân vào nội phủ nửa bước!”

Lý Tu Bạch khựng lại một lát, đột nhiên bật ra một tiếng cười lạnh lẽo thấu xương: “Trước đó Quận chúa đã tốn bao tâm tư để tiếng thơm ân ái của ta và nàng vang xa khắp Trường An, giờ đây đến cả trẻ nhỏ đều biết, Thánh nhân cũng năm lần bảy lượt nhắc đến. Bản vương về kinh chưa lâu, căn cơ còn nông cạn, nếu lúc này cưới thêm người khác, Quận chúa nghĩ thế gian sẽ nhìn bản vương thế nào? Thánh nhân sẽ nghĩ về bản vương ra sao?”

Nụ cười của Tiêu Trầm Bích tức thì đông cứng lại: “Vậy ý của điện hạ là…”

Lý Tu Bạch xoay người nhìn về phía màn đêm thăm thẳm ngoài cửa sổ, giọng nói phẳng lặng không chút gợn sóng.

“Đứa trẻ này, hiện giờ chỉ có thể bước ra từ bụng của nàng. Nếu Quận chúa bằng lòng, bản vương có thể coi như chuyện đêm nay chưa từng xảy ra.”

Tiêu Trầm Bích như bị sét đánh ngang tai, mắt tối sầm lại. Đúng là tự đào hố chôn mình!

Đầu óc nàng xoay chuyển điên cuồng, lúc này tuyệt đối không thể thoát thân, mà phía Triệu Dực vẫn cần thêm một tháng nữa… Nàng chỉ cần nhẫn nhịn một chút, chờ ngày phản công. Huống hồ, người này cũng không phải hạng ham mê dục vọng, trước đó ở Viện Tiến Tấu cũng chỉ là “việc công”, hẳn là vẫn chịu đựng được.

Cân nhắc lợi hại hồi lâu, cuối cùng Tiêu Trầm Bích cũng gật đầu: “Được, bản Quận chúa đồng ý là được chứ gì.”

Dứt lời, trong phòng lâm vào một khoảng lặng ngắn ngủi. Sau đó, Lý Tu Bạch chậm rãi xoay người, cất lời mà không mang theo chút cảm xúc nào.

“Lại đây, giúp bản vương cởi áo.”

Tiêu Trầm Bích nghi ngờ bản thân nghe nhầm, nàng nhìn chằm chằm vào bóng lưng thanh lãnh kia: “Điện hạ nói gì cơ?”

“Nghe không rõ sao?”

Lý Tu Bạch ngoái đầu, nửa khuôn mặt ẩn hiện trong bóng tối, giọng điệu lạnh lùng: “Giờ giấc chẳng còn sớm nữa, Quận chúa đã chấp thuận rồi, chẳng lẽ còn muốn bản vương phải tự mình hầu hạ?”

***

Chương tiếp theo

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *