Chương 167
***
Các sinh viên trường quân đội vừa chạy khỏi căn cứ không lâu, vòng tay quang não của mỗi người đã nhận được một bản quy tắc chi tiết về đợt huấn luyện quân sự.
Hạng mục huấn luyện, hành vi bị cấm, phương thức thống kê điểm phạt, tỷ lệ quy đổi điểm cống hiến của dị thú ở từng cấp bậc… đầy đủ không thiếu thứ gì.
Thông thường, tuy việc huấn luyện ở trường quân đội rất nghiêm ngặt, nhưng hiếm khi cung cấp quy tắc chi tiết đến mức này ngay từ đầu.
Lần này hoàn toàn là vì Đại Thẩm Phán có mặt, để bày tỏ tôn kính đối với Đại Thẩm Phán, đồng thời giúp Đại Thẩm Phán “có căn cứ để làm việc”… bọn họ mới soạn ra những quy tắc chi tiết như vậy.
Dù sao phe Trật Tự Trung Lập mà không có giáo điều thì căn bản không thể hành động.
Nhân loại còn đỡ hơn một chút… Tuy con người cũng có khuynh hướng phân chia trận doanh, nhưng nhân loại rất phức tạp, khuynh hướng trận doanh thông thường sẽ bao gồm vài loại trận doanh khác nhau, chỉ là mức độ gần gũi không giống nhau.
Trong khi khuynh hướng trận doanh của Siêu Phàm chủng thuần túy hơn nhân loại, đồng thời cũng cố chấp hơn con người.
Tô Đường vừa chạy vừa đọc kỹ từng quy tắc, xác nhận bên trong không hề nhắc đến việc cấm đi thành Tinh Lan quy đổi vật tư.
Trên thực tế… khi Tổng giáo quan nói bọn họ không có ngày nghỉ, Tô Đường đã đoán được rằng bọn họ chưa từng có ý định để sinh viên trường quân đội biết trên hành tinh này có nền văn minh nhân loại.
Ngay từ đầu, các giáo quan đã dẫn dắt suy nghĩ của mọi người theo hướng “đây là một tinh cầu hoang vu có môi trường khắc nghiệt”, “ngoại trừ căn cứ ra thì không còn khu dân cư nào của nhân loại”.
Căn cứ chắc chắn không muốn học sinh tới thành Tinh Lan quy đổi vật phẩm.
Nhưng với Tô Đường, chỉ cần không cấm thì đồng nghĩa với việc có thể làm.
Còn Đại Thẩm Phán luôn nghiêm khắc giám sát mọi người chấp hành quy tắc sẽ trở thành một con dao hai lưỡi.
Sau khi đọc kỹ từng điều khoản, Tô Đường suy nghĩ sơ qua trong đầu một lượt rồi gọi ra một chuỗi tên dài.
“Thư Lãng, Quý Linh Khả…” Toàn là những người ngày hôm qua đã không thể chạy hết toàn bộ hành trình.
Vì thời gian nghỉ ngơi không đủ, cơ thể cực kỳ mệt mỏi, tốc độ chạy hôm nay của bọn họ thậm chí còn chậm hơn ngày hôm qua.
Tô Đường gọi tên xong: “Các cậu không cần chạy nữa. Sang bên cạnh nghỉ ngơi đi.”
Những người bị gọi tên thoáng ngẩn ra, chết lặng đứng tại chỗ, cho rằng vì mình kéo chân cả đội nên bị Thủ tịch cho rời khỏi đợt huấn luyện.
Chỉ khi hoàn thành mới nhận được điểm cống hiến, còn người không hoàn thành sẽ bị trừ ngược điểm. Thêm một người như bọn họ không những sẽ triệt tiêu thành tích của một người đồng đội, mà mỗi ngày còn tiêu hao thêm một phần nước và thức ăn.
Một người không hoàn thành nhiệm vụ, cần hai người hoàn thành mới có thể bù lại.
Rời khỏi hàng ngũ, từ bỏ huấn luyện chính là giúp đỡ lớn nhất dành cho cả đội.
Trong lòng hiểu là một chuyện, nhưng sau khi biết mình bị từ bỏ, bọn họ vẫn không nhịn được mà đau lòng trong thoáng chốc.
Bọn họ mím môi, im lặng tự động rời khỏi hàng ngũ, định đi tìm giáo quan nộp đơn xin rút lui.
Thế nhưng ngay khi bọn họ đang ủ rũ cúi đầu chuẩn bị rời đi, lại nghe thấy giọng Tô Đường vang lên: “Tôi còn có nhiệm vụ khác giao cho các cậu, giữ sức một chút, tối nay cùng đi săn dị thú.”
Giọng nữ lười biếng tùy ý, nhưng lại mang theo một sức mạnh khiến lòng người lập tức ổn định.
“Nếu đã cùng nhau tới thì phải cùng nhau đi. Trường Quân đội Bắc Hải, một người cũng không thể thiếu.”
Những người vừa rồi còn ủ rũ lập tức ngẩng phắt lên, trong mắt bừng sáng rực rỡ.
Tô Đường lại gọi thêm vài nhóm người, lần lượt sắp xếp họ từ bỏ những hạng mục nào tiếp theo và bắt buộc phải hoàn thành những hạng mục nào.
Cố gắng kiếm được nhiều điểm cơ bản nhất, đồng thời bảo đảm lực lượng còn sức chiến đấu để đi săn vào buổi tối ở mức tối đa.
Nếu không… giống như ngày hôm qua, vừa kết thúc huấn luyện, mọi người đến sức bò dậy cũng chẳng còn, đừng nói tới chuyện săn bắt.
Người của hai trường quân đội còn lại nghe Tô Đường sắp xếp, như có điều suy nghĩ mà thu hồi ánh mắt.
Người có thể vào được hai trường quân đội hàng đầu thì không ai thật sự ngu ngốc, trừ khi bọn họ quá mức kiêu căng ngạo mạn, khinh thường không muốn phân tích cách làm của Bắc Hải.
Tất cả mọi người đều nhìn ra cô muốn bảo toàn thể lực cho đội ngũ, đặt hy vọng vào khoảng thời gian săn bắt tự do sau khi kết thúc huấn luyện.
Khổng Kinh Hàng chạy bên cạnh, ánh sáng trong đôi đồng tử xanh lam pha lục hơi lóe lên.
Trong phần lớn quân đội hoặc trường quân đội, trợ thủ của Thủ tịch hay Phó thủ tịch đều là người giỏi sắp xếp dữ liệu và phân tích tình báo hơn.
Vì thế, những thứ bọn họ nhìn thấy và suy nghĩ cũng sâu hơn.
Ngày hôm qua cậu đã quan sát tình hình huấn luyện của Bắc Hải.
Sau khi Tô Đường đọc ra những cái tên kia, cậu lập tức phát hiện sắp xếp của cô thực ra vô cùng có quy luật. Gần như mỗi người đều được phân vào hạng mục huấn luyện mà họ giỏi nhất, đồng thời thời gian nghỉ ngơi của họ cũng được bố trí hợp lý.
Cậu có thể lập tức nhìn ra nhiều điều như thế là vì trước nay vẫn luôn phụ trách xử lý đủ loại tình báo. Khi Bắc Hải vừa đặt chân đến Tứ Phương Thiên, cậu đã thu thập tài liệu, tiện thể ghi nhớ từng gương mặt và tên tương ứng của tất cả người Bắc Hải.
Hơn nữa, quan sát tình hình huấn luyện và chức năng cơ thể của cả phe mình lẫn phe địch trong lúc luyện tập cũng nằm trong phạm vi thu thập tình báo mà cậu phụ trách. Vì vậy, cậu cực kỳ nhạy cảm với những dữ liệu này.
Tô Đường… trong buổi huấn luyện ngày hôm qua, vậy mà cũng quan sát tổng thể tình trạng dữ liệu của từng thành viên trong đội mình sao?
So với Thủ tịch… việc luôn chú ý tới mọi loại dữ liệu này càng giống công việc của những trợ thủ như bọn họ hơn.
Trong lúc cậu đang chìm vào suy nghĩ, Nam Cảnh Viêm ở phía trước cách đó không xa đã chạy tới bên cạnh Tô Đường.
Khác với phần lớn sinh viên trường quân đội cứ đi một bước lại thở hổn hển, mỗi lần đặt chân xuống đều lún sâu vào cát vàng nặng nề, bước chân của các Thủ tịch mỗi trường lại nhẹ nhàng hơn rất nhiều.
Cho dù tối hôm qua đã săn giết dị thú suốt cả đêm, thể chất cấp S rõ ràng vẫn còn dư lại sức lực.
Nam Cảnh Viêm nhẫn nhịn mùi hương của Nhân Ngư và Huyền Vũ, đồng thời ngăn cản thể tinh thần đang rục rịch muốn dán sát ôm ấp Tô Đường, cọ mùi của mình lên người cô để che lấp hơi thở của những Siêu Phàm chủng khác, chạy bên cạnh Tô Đường rồi lên tiếng nhắc nhở.
“Số điểm bị trừ vì không hoàn thành hạng mục huấn luyện cơ bản… rất khó kiếm lại bằng việc săn bắt.”
Đây là kinh nghiệm hắn tổng kết được sau khi săn cả đêm hôm qua, tỷ lệ quy đổi của căn cứ vô cùng khắt khe, nếu xét về hiệu suất thì săn bắt cũng chẳng kiếm được nhiều điểm cống hiến hơn huấn luyện là bao.
Việc cung cấp lựa chọn này chỉ là để những sinh viên trường quân đội vẫn còn dư sức sau khi huấn luyện có thêm một cơ hội lựa chọn.
Nếu huấn luyện cơ bản là đề thi chính, vậy săn bắt dị thú chính là câu hỏi phụ thêm.
Mà trong đội ngũ trường Bắc Hải, người còn dư sức rõ ràng không nhiều.
“Ừm.” Tô Đường nhìn quanh một vòng.
Xung quanh căn cứ có thiết bị giám sát, nhưng chỉ cần mở lồng chắn tín hiệu hoặc dùng năng lượng siêu phàm ngăn cách sóng âm, các giáo quan sẽ không nghe được bọn họ nói gì.
“Đây chính là chuyện tôi muốn hợp tác với các cậu.”
Nam Cảnh Viêm thoáng ngẩn ra, ngay sau đó lập tức nhận ra đây chính là chuyện hợp tác mà cô đã nói với Đông Phương Từ trước khi huấn luyện.
Bây giờ cô không cần Đông Phương Từ nữa, chuyển sang tìm hắn hợp tác sao?
Thể tinh thần Chu Tước đang bay lượn trên đỉnh đầu rũ rũ bộ lông, mào lông dựng thẳng phấn chấn.
Gương mặt tuấn tú của Nam Cảnh Viêm rực rỡ ý cười: “Được, hợp tác thế nào?”
“Đợi chút.” Tô Đường vỗ vỗ Nam Cảnh Viêm đang hăm hở muốn thử, cô muốn kéo càng nhiều người xuống nước… à không, thực hiện mục tiêu cùng nhau làm giàu càng tốt.
Tô Đường gọi cả Đông Phương Từ tới.
Tuy vẫn còn dư sức, nhưng các Thủ tịch trường quân đội cũng không chạy quá nhanh, ai nấy đều đang bảo toàn thể lực, khoảng cách giữa vài vị Thủ tịch không quá xa.
Đông Phương Từ vẫn luôn chú ý tình hình bên phía Tô Đường và Nam Cảnh Viêm, nhưng vì giáo dưỡng tốt đẹp “chuyện không hợp lễ thì không nhìn, lời không hợp lễ thì không nghe” khiến cậu cố nén lòng hiếu kỳ, không cố tình tiến lại gần nghe lén, chỉ im lặng tiếp tục chạy.
Có điều, vừa nhìn thấy Tô Đường ra hiệu với mình, cậu lập tức chạy tới không chút do dự.
“Tô Đường.” Cậu gật đầu với cô.
Vốn tưởng mình là đối tượng hợp tác duy nhất mới được Tô Đường lựa chọn, vừa nhìn thấy Đông Phương Từ cũng chạy tới, mặt Nam Cảnh Viêm lập tức xanh mét.
Thể tinh thần trên đầu lúc nãy còn phấn chấn bừng bừng tức thì xù lông, cả chú chim trông như phình to thêm một vòng.
Chiếc mỏ chim vừa há ra đã phun một vòng khói lửa.
Các sinh viên trường quân đội xung quanh lập tức kêu gào: “Thủ tịch Chu Tước, mau quản thể tinh thần của cậu đi! Nóng chết mất!”
Nam Cảnh Viêm vỗ vỗ chú chim nhỏ đang xù lông, mím chặt môi.
Nhìn thấy Thủ tịch của Bắc Hải và Huyền Bắc đều tụ tập lại một chỗ, sinh viên Trường Quân đội Trung Ương Liên Bang cũng không ngồi yên nổi nữa, bọn họ cảm thấy sống lưng lạnh toát, cứ như Huyền Bắc và Bắc Hải đang âm thầm ủ mưu liên thủ đối phó với mình vậy.
Đều từng nằm trong top 5, Bắc Hải chỉ mới tụt từ hạng năm xuống trong mấy năm gần đây, sao lại gạt bọn họ ra ngoài chứ?
Các sinh viên Trung Ương Liên Bang liên tục nháy mắt với hai vị Thủ tịch nhà mình, muốn Thủ tịch sang thăm dò tình báo.
Lận Như Ngọc lại rất bình thản, mắt nhìn thẳng, hơi thở ổn định, cứ thế chạy bộ không ngừng, ngay cả trong lúc huấn luyện hành quân vẫn duy trì phong thái tao nhã của một cậu ấm thế gia.
Còn Lệnh Dĩ Châu bên cạnh, nhìn thì có vẻ đang im lặng chạy bộ nhưng thực ra đã cố tình giảm tốc độ, tụt lại phía sau một chút, ánh mắt thỉnh thoảng kín đáo nhìn về phía Huyền Bắc và Bắc Hải.
Lận Như Ngọc hờ hững lên tiếng: “Quan tâm đến thế sao? Nếu muốn biết thì tại sao không trực tiếp qua đó?”
Lệnh Dĩ Châu liếc nhìn cậu: “Chỉ lo bọn họ liên thủ đối phó chúng ta mà thôi.”
Kết quả, vừa dứt lời đã nghe thấy một giọng nói quen thuộc.
“Lận thủ tịch, Lệnh thủ tịch, qua đây nói chuyện không?”
Thiếu nữ ở bên trái đường chạy mở lồng chắn âm thanh của quang não, ngẩng đầu nhìn về phía bọn họ.
Đôi mắt đen nhánh sáng ngời, hăng hái phấn chấn.
Lệnh Dĩ Châu khựng lại, trong đầu đột nhiên hiện lên hình ảnh ngày xuống tinh hạm trong kỳ sát hạch tuyển sinh, ánh mắt thiếu nữ xuyên qua tầng tầng lớp lớp truyền thông, nâng cốc chào hắn.
Cũng hăng hái rực rỡ như thế này.
“Hừ.”
Hắn khẽ hừ một tiếng, năm ngón tay đeo nửa chiếc găng chiến thuật luồn vào mái tóc vàng, cánh tay che đi đường cong đang nhếch lên ở khóe môi, giấu đầu hở đuôi lau đi lớp mồ hôi vốn chẳng hề tồn tại, sau đó lạnh mặt sải đôi chân dài chạy về phía bọn họ.
“Tìm tôi làm gì?” Giọng nói lạnh trầm, đôi mắt xanh lục u ám quét qua Nam Cảnh Viêm ở đối diện.
Kim châm đối đầu mũi mác.
Tô Đường nhìn Lận Như Ngọc có sắc mặt lạnh nhạt ở đằng xa, không nhìn ra cảm xúc: “Lận thủ tịch?”
Lận Như Ngọc liếc nhìn Lệnh Dĩ Châu đã đi trước một bước, cuối cùng vẫn hờ hững chạy tới.
“Vì đêm tự do sao?” Cậu lạnh nhạt nói, “Bây giờ nói chuyện này vẫn còn quá sớm.”
Trong trận công thủ với giáo quan, toàn bộ sinh viên trường quân đội đương nhiên phải liên thủ lại mới có khả năng chiến thắng.
Nhưng cậu ta không nghĩ đến lúc đó Bắc Hải còn lại được bao nhiêu người tham gia.
Chỉ riêng hai vấn đề thiếu thức ăn và nước uống cũng đã đủ khiến phần lớn người của Bắc Hải bị đào thải trước thời hạn. Chủ lực trong đêm tự do hẳn phải là Huyền Bắc và Trung Ương Liên Bang.
Cho nên cậu mới nói hiện tại Tô Đường tìm bọn họ bàn chuyện hợp tác vẫn còn quá sớm.
Không chỉ mình cậu nhìn ra Bắc Hải đã kiệt sức, ba người còn lại thực ra cũng nhìn thấy, nhưng… bọn họ đều mang tâm tư riêng, nếu đã có thể danh chính ngôn thuận chạy song song nói chuyện, tại sao lại không chứ?
“Không phải.” Tô Đường nói, ánh mắt lướt quanh một vòng, “Các cậu có muốn ăn no không?”
Tô Đường lại chợt nhớ mấy người này đều là Thủ tịch, ít nhất sức chiến đấu cá nhân cũng rất cao, kiếm thêm thu nhập vô cùng đơn giản. Hơn nữa bọn họ cũng không giống cô, phần lớn năng lượng hấp thụ vào đều phải ném vào cái hố không đáy nâng cấp thể chất, chắc hẳn vẫn có thể ăn no.
Cô lập tức đổi giọng: “Khụ, dẫn theo tất cả mọi người cùng ăn thịt nướng, uống nước tinh khiết.”
Bốn người: “……?”
Trong căn cứ căn bản không có mấy thứ này để đổi!
Lận Như Ngọc nói: “Cậu đã tìm thấy khu dân cư trên hành tinh Z-01.”
Là câu khẳng định chứ không phải câu hỏi.
Toàn bộ vật tư của mọi người đều đã bị tịch thu, gần như tay trắng tới căn cứ, hơn nữa cũng không thể sử dụng phi thuyền của căn cứ.
Bọn họ vẫn chưa đạt cấp 3S, không thể dựa vào cơ thể trực tiếp thoát khỏi lực hấp dẫn của hành tinh Z-01 để bay tới tinh cầu tài nguyên, vậy chỉ có thể là trên hành tinh này tồn tại một khu dân cư khác của nhân loại.
Lệnh Dĩ Châu thoáng ngẩn ra, huấn luyện mệt mỏi như thế, cô vẫn còn thời gian đi tìm khu dân cư sao?
Không phải nói bọn họ không tìm được… mà là ngay từ đầu bọn họ đã mặc định hành tinh Z-01 là một tinh cầu hoang vu. Cộng thêm việc không có bản đồ, địa hình sa mạc lại rất dễ mất phương hướng, hiếm ai vừa tới ngày đầu tiên đã lãng phí một lượng lớn tinh lực vào một kết quả mơ hồ không chắc chắn.
Ánh mắt Đông Phương Từ và Nam Cảnh Viêm đồng thời khựng lại, nhớ tới Tô Đường cùng người khoác áo choàng bên cạnh cô mà họ đã nhìn thấy trong giờ nghỉ…
Chắc hẳn tối hôm qua cô đã ra ngoài tìm khu dân cư.
Hơn nữa, hôm nay khi Tô Đường trở về, toàn thân đều nồng đậm mùi Siren… Cô và Siren đã ra ngoài suốt một đêm.
Tâm trạng Nam Cảnh Viêm thả lỏng đôi chút, chẳng trách mùi của Vua Siren trên người Tô Đường lại nồng như vậy, hóa ra cô cùng Vua Siren ra ngoài tìm khu dân cư của nhân loại. Ở bên Siêu Phàm chủng quá lâu… trên người khó tránh khỏi bị ám mùi.
Có điều, Vua Siren từ bao giờ lại nhiệt tình giúp đỡ người khác thế?
Đôi mắt hổ phách của Nam Cảnh Viêm hơi nheo lại, đầu lưỡi liếm qua chiếc răng nanh sắc nhọn.
Hắn biết ngay mà… con Nhân Ngư kia vẫn luôn mang ý đồ xấu với Tô Đường!
“Đúng.” Tô Đường nói ra những tình báo mình thu thập được, “Trên hành tinh Z-01 còn có thành phố khác, trong thành phố có thể giao dịch vật tư, mua nước tinh khiết, giá cả thấp hơn căn cứ…”
Cô liếm liếm môi, mỗi lần nhớ tới đều muốn mắng căn cứ một câu đồ lòng dạ đen tối.
“Dị thú cấp E có thể đổi được một điểm cống hiến. Nhưng ở thành Tinh Lan, có thể đổi được năm tinh thể đỏ. Nếu lấy thanh năng lượng làm tiêu chuẩn, sức mua của một tinh thể đỏ xấp xỉ hai điểm cống hiến, giá cả của căn cứ đắt gấp mười lần thành Tinh Lan…”
Mà giá cả ở thành Tinh Lan vốn đã đắt hơn những tinh cầu thích hợp cư trú thông thường. Toàn bộ tài nguyên thức ăn tại đây đều được vận chuyển đường dài từ những tinh cầu khác tới, chi phí cao nên giá bán cũng đắt… nhưng so với căn cứ thì vẫn chỉ là phù thủy nhỏ gặp phù thủy lớn.
Lần này, Lận Như Ngọc và những người khác cũng rơi vào im lặng.
Giá quy đổi trong căn cứ đắt hơn bên ngoài là điều phần lớn sinh viên trường quân đội đều biết. Thứ nhất, căn cứ nằm ở nơi hẻo lánh, chi phí vận chuyển cao; thứ hai, căn cứ muốn dùng “nhu cầu sinh tồn” để kích thích học sinh.
Nhưng cho dù biết bên trung gian sẽ ăn chênh lệch giá, bọn họ cũng không ngờ lại quá đáng đến mức này.
“Chỉ cần mang dị thú săn được vào thành bán, chúng ta có thể đổi được lượng vật tư đủ giúp tất cả mọi người chống đỡ qua đợt huấn luyện. Không những có thể ăn no, mà mở tiệc cũng dư sức.”
Tô Đường nhìn những gương mặt hoặc tuấn tú hoặc anh tuấn, mỗi người một vẻ của các Thủ tịch trường quân đội, cười híp mắt nhướng mày hỏi: “Có muốn cùng tôi làm một vụ này không?”
Lận Như Ngọc ngước mắt, đôi con ngươi như ngọc đen, giọng nói nhàn nhạt: “Theo quân luật, không được mang vật phẩm bên ngoài căn cứ vào trong căn cứ. Tất cả vật phẩm từ bên ngoài tiến vào căn cứ đều phải qua kiểm tra.”
Cho dù đổi được vật tư cũng không thể mang vào căn cứ.
“Thế sao?” Tô Đường nhún vai, “Nhưng trong quy tắc mà giáo quan vừa gửi vào quang não của chúng ta không viết điều này.”
“Hơn nữa, doanh trại của chúng ta… hình như cũng không nằm bên trong căn cứ.”
Để rèn luyện học sinh, lần này căn cứ hoàn toàn không sắp xếp ký túc xá bên trong cho bọn họ… cả ba trường quân đội không ngoại lệ đều dựng trại ở ngoài căn cứ, khác biệt chỉ nằm ở khoảng cách xa gần với căn cứ.
Trên mặt Tô Đường gần như viết rõ năm chữ “tôi muốn lợi dụng kẽ hở”.
Trong phòng giám sát căn cứ, các giáo quan phụ trách theo dõi toàn bộ tình hình huấn luyện trơ mắt nhìn mấy vị Thủ tịch trường quân đội có thể chất cao nhất tụ tập lại một chỗ, biến chạy nhanh thành chạy chậm, thậm chí còn bị học sinh bình thường vượt qua, cũng chẳng biết đang nói gì.
“Dính chặt lấy nhau thế kia! Chạy bộ mà cũng có thể chạy tụ lại một chỗ. Đám nhóc này tụ tập làm gì vậy, sao trong lòng tôi cứ có dự cảm chẳng lành?”
Một giáo quan lên tiếng, trong lòng vang lên điềm báo không tốt.
Học sinh mà yên tĩnh quá, chắc chắn đang âm thầm giở trò.
“Cũng chẳng biết đang bày trò bí mật gì. Không những dùng quang não che chắn âm thanh, còn cố tình tránh camera, che cả khẩu hình.”
“Có khi đang bàn cách đối phó với chúng ta đấy? Chẳng phải lão Lạc vừa bày ra cái đêm tự do đó sao?” Cũng có giáo quan không quá để tâm, nói xong câu này thì chuyển ánh mắt sang Khang giáo quan,
“Lão Khang, đề nghị đó là do học sinh của anh đưa ra đúng không? Học sinh khóa này nhà anh dữ dằn thật đấy, bình thường có quản được không?”
Dám đưa ra yêu cầu như thế ngay trước mặt Tổng giáo quan của đợt huấn luyện chung, vừa nhìn đã biết ngày thường cũng là một đứa cứng đầu chuyên gây chuyện.
Khang giáo quan chắp hai tay sau lưng, ung dung như đã tính trước mọi chuyện: “Cũng được, bình thường đúng là hơi phiền phức, nhưng lúc thi đấu có thể dẫn trường giành hạng nhất, cảm giác cũng không tệ.”
Mấy giáo quan khác đồng loạt “chậc chậc chậc” rồi quay đầu đi, không chịu nổi cái kiểu âm thầm khoe học sinh của ông.
Kể từ khi Tô Đường dẫn Trường Quân đội Bắc Hải đè bẹp năm trường danh tiếng trong đợt huấn luyện quân sự thực tế ảo lần trước, mỗi lần gặp người quen, nhất là giáo quan của những trường quân đội khác, ông đều phải nhắc lại một câu.
Lão Khang nói: “Có điều, chúng ta vẫn nên cảnh giác với đêm tự do một chút thì hơn. Biết đâu con bé thật sự có thể khiến chúng ta lật thuyền trong mương.”
Giống như đợt huấn luyện quân sự trong Bình Minh lần trước, chẳng ai từng nghĩ Trường Quân đội Bắc Hải có thể vượt qua những trường khác để giành hạng nhất.
Ông vô cùng tin tưởng vào… năng lực gây chuyện của học sinh nhà mình.
Ở phía bên kia, mấy vị Thủ tịch vẫn đang bàn bạc chuyện gây chuyện.
Tô Đường nhìn quanh một lượt, cười híp mắt: “Có muốn hợp tác không? Dù sao cũng là lợi dụng kẽ hở, chuyện này quả thực có chút rủi ro. Người không muốn hợp tác có thể rời đi.”
“Ngày thường mọi người ngẩng đầu không gặp thì cúi đầu cũng gặp. Hy vọng người rời đi, cho dù không định hợp tác, đến lúc đó cũng đừng ngáng chân.”
Nam Cảnh Viêm gần như là người đầu tiên hưởng ứng lời kêu gọi của Tô Đường.
Bình thường hắn vốn là một kẻ chẳng kiêng dè điều gì, căn bản không để quy tắc vào mắt.
Huống chi đây còn là đề nghị của Tô Đường… vậy thì… lại càng hợp khẩu vị!
Đôi mắt hoa đào long lanh của hắn cong lên, đồng tử sáng đến kinh người, nốt ruồi đỏ ở khóe mắt càng thêm rực rỡ, trong lòng cảm thấy mình và Tô Đường đúng là trời sinh một đôi… Đến tính cách của hai người cũng hợp nhau đến thế!
“Tôi chắc chắn đứng về phía cậu!”
Hắn vươn tay nắm lấy tay Tô Đường: “Chỉ hai chúng ta là đủ rồi.”
“Còn những người khác…”
Hắn ghét bỏ liếc qua Đông Phương Từ và những người vẫn đang suy nghĩ, cười khẩy: “Chuyện bé bằng cái rắm mà cũng phải cân nhắc nửa ngày. Chỉ là một đám nhát gan thôi, không cần dẫn theo bọn họ.”
Nam Cảnh Viêm làm việc chủ yếu dựa vào sở thích, tự do ngạo nghễ, tùy ý lại bốc đồng.
Cộng thêm tính cách thuần túy kiểu đã yêu ai thì sẵn sàng vì người ấy bất chấp tất cả, cho dù bị Tô Đường lừa chạy thẳng lên núi đao biển lửa, hắn cũng sẽ không chút do dự lao tới.
Trong khi tính cách Đông Phương Từ trầm ổn hơn, trước khi đưa ra quyết định sẽ theo bản năng cân nhắc nhiều hơn, vì vậy phản ứng chậm hơn Nam Cảnh Viêm nửa nhịp.
Hàng mi dài của cậu run lên, cậu biết đây là “ưu điểm” của mình so với Chu Tước, nhưng đồng thời cũng được coi là khuyết điểm.
Bị đối phương giành trước một bước, cho dù sau khi suy nghĩ kỹ vẫn quyết định liên minh với Bắc Hải, trông cũng giống như đã chậm hơn Chu Tước một bước.
Hàng mi phủ xuống con ngươi một vùng bóng tối nhàn nhạt, cậu khẽ siết tay, trầm giọng đồng ý: “Được.”
Lệnh Dĩ Châu mím môi.
Hắn thuộc trận doanh Trật Tự Trung Lập, bản thân lại lớn lên trong Tòa Thẩm Phán… Chuyện Tô Đường nói quả thực không tính là vi phạm quy tắc, nhưng hành vi quang minh chính đại lợi dụng kẽ hở trong quy tắc này vẫn khiến người trước giờ luôn nghiêm túc tuân thủ quy tắc như hắn… không quen lắm.
Hơn nữa, Trường Quân đội Trung Ương Liên Bang cũng không chỉ do một mình hắn phụ trách.
Lận Như Ngọc không nói gì, vẫn đang cân nhắc.
Tô Đường xua xua tay, dù sao cô cũng chỉ ôm suy nghĩ kéo thêm được một người thì kéo thêm một người.
Dựa vào trình độ tổng thể của Bắc Hải, muốn một mình nuốt trọn lợi ích này vẫn hơi khó khăn. Nếu có thể kéo các trường quân đội khác cùng xuống nước, áp lực của họ sẽ giảm đi rất nhiều.
Có Huyền Bắc là đủ rồi, Trường Quân đội Trung Ương Liên Bang tham gia thì càng tốt, không tham gia cũng chẳng sao.
“Vậy cứ thế nhé.” Tô Đường khẽ ho hai tiếng, “Bởi vì địa điểm quy đổi tài nguyên là tình báo của Bắc Hải, nên chúng tôi chỉ cung cấp cho đồng minh. Nội dung tiếp theo thuộc về bí mật, vì vậy phiền hai vị rời đi.”
Tô Đường cười híp mắt nhìn bọn họ, ý đuổi khách rõ mồn một.
“Đợi đã.”
Lệnh Dĩ Châu mím chặt môi, năm ngón tay đeo găng chiến thuật chộp lấy tay Tô Đường: “Tôi có thể hợp tác, hợp tác với tư cách cá nhân.”
Đối với Lệnh Dĩ Châu lớn lên trong Tòa Thẩm Phán, đây đã là cực hạn hắn có thể làm được. Bản thân đi theo lợi dụng kẽ hở thì thôi, nhưng dẫn theo những sinh viên khác của Trung Ương Liên Bang cùng làm chuyện “vi phạm pháp luật và kỷ luật” thế này đã vượt qua giới hạn tâm lý của hắn.
“Được.” Tô Đường gật đầu.
Còn Nam Cảnh Viêm thì nheo mắt lại, ánh nhìn gần như muốn xuyên thủng bàn tay Lệnh Dĩ Châu đang nắm lấy cô.
Nói chuyện thì cứ nói chuyện, hắn nắm tay Tô Đường làm gì? Thân thiết lắm sao?
Tô Đường không chú ý đến cuộc tranh đấu ngấm ngầm giữa hai người, vừa định đuổi Lận Như Ngọc đi.
Lại nghe Lận Như Ngọc hờ hững nói: “Có thể tham gia. Hợp tác thế nào? Tỷ lệ phân chia và kế hoạch hành động đã có chưa?”
Hai vị Thủ tịch của Trường Quân đội Trung Ương Liên Bang đều đã xuống nước, đám sinh viên cùng trường mà Lệnh Dĩ Châu vốn định bỏ qua đương nhiên cũng bị kéo xuống theo.
Đến đây, ba trường quân đội chính thức đạt thành liên minh.
Tô Đường nói đầy chính nghĩa: “Đương nhiên là chia đều.”
Lận Như Ngọc ngước mắt, trong các trường, Bắc Hải là yếu nhất, nếu thành quả chia đều thì Bắc Hải sẽ được lợi nhiều nhất.
Tô Đường cười híp mắt: “Kẻ địch chung của chúng ta là căn cứ và các giáo quan. Chỉ khi ba trường quân đội chân thành hợp tác mới có khả năng chiến thắng. Lúc này, tất cả mọi người đều là chiến hữu cùng khoác chiến bào, chia đều thức ăn và chiến lợi phẩm cũng không quá đáng chứ? Chẳng phải Huyền Bắc có một câu cổ ngữ, ‘Há rằng không áo, cùng người chung bào’ sao?”
Nam Cảnh Viêm, người lấy câu này làm gia huấn: “…”
Hắn lại nhớ đến lời dạy bảo của mẹ mình và cả… Khổng Kinh Hàng.
Tuy đã thống nhất chiến tuyến với người anh em, nhưng trong lòng vẫn có chút… bài xích và khó chịu.
Hắn ngước mắt nhìn về phía Khổng Kinh Hàng.
Thiếu niên mảnh khảnh đang chạy cách đó không xa, đôi đồng tử xanh lam pha lục bình tĩnh nhìn sang, không thể nhìn ra bất cứ cảm xúc nào.
Nhìn gương mặt diễm lệ ấy, Nam Cảnh Viêm liếm liếm răng nanh, giọng nói gần như bị ép ra miễn cưỡng từ kẽ răng: “Đường Đường, gọi Kinh Hàng qua đây cùng bàn bạc nhé? Cậu ấy là Phó thủ tịch Viện Chu Tước, đôi khi… cũng khá hữu dụng.”
Tô Đường: “?”
Tại sao câu này của cậu ta lại đầy sát khí, cứ như đang chuẩn bị đi giết người vậy?
Có điều, Tô Đường nhớ tới Khổng Kinh Hàng chính là chú công nhỏ từng mang đồ ăn đêm cho mình, còn giúp giảm giá cơ thể mới của Klauka, bèn gật đầu,
“Được, gọi cậu ấy qua đây đi.”
Nam Cảnh Viêm gọi Khổng Kinh Hàng tới.
Tô Đường phát hiện Khổng Tước quả nhiên không hổ là người làm quân sư, đầu óc xoay chuyển cực nhanh, tình hình học sinh của từng trường quân đội cũng nắm rõ như lòng bàn tay.
Có cậu tham gia, ba trường quân đội lập tức được phối hợp thành một chỉnh thể.
Mấy người vừa chạy bộ vừa cùng nhau bàn bạc các chi tiết như kế hoạch hành động, sắp xếp nhân sự và kế hoạch.
Đến mức khi chạy xong, mấy vị Thủ tịch có sức chiến đấu mạnh nhất đều chỉ vừa đủ đạt chuẩn, sắc mặt giáo quan đứng bên cạnh đen như đáy nồi.
“Ơ? Các cậu có cảm thấy trời mát hơn không?”
Những sinh viên trường quân đội vừa chuẩn bị hoàn thành hạng mục huấn luyện thể lực tiếp theo mới uống một ngụm nước, đột nhiên cảm thấy hơi nóng ngợp trời dường như đã tiêu tán đôi chút.
Tô Đường ngước mắt nhìn sang.
Cách đó không xa, con cá góa vợ đã ăn mặc chỉnh tề đang đứng trên sườn cát, toàn thân tỏa ra hơi lạnh, đôi đồng tử bạc thẫm lạnh lẽo hung ác đang không chút biểu cảm nhìn chằm chằm cô… cùng những Thủ tịch các trường quân đội đang tụ tập bàn bạc bên cạnh cô.
Chiếc mặt nạ bạc chạm rỗng ôm sát gương mặt, không nhìn thấy biểu cảm, chỉ có thể thấy đường quai hàm lộ ra sắc bén, đường nét xương cốt trôi chảy.
Làn da tái nhợt cùng ánh mắt lạnh lẽo đặc quánh… trông chẳng khác nào một con ác quỷ vừa bò lên từ địa ngục.
“Hắt xì.” Tô Đường hắt hơi một cái, trong lòng thầm nghĩ Clayt không được rồi… vậy mà chẳng thể giữ chân hắn lâu thêm một chút.
Đôi môi mỏng của Ngân Luật mím chặt thành một đường, ánh mắt lạnh lẽo soi mói lần lượt lướt qua gương mặt từng người.
Vừa ngủ với Thần xong đã vội vàng chạy về, hóa ra chỉ để chơi trò chơi cùng đám nhân loại này sao?
Những sinh viên trường quân đội khác vui mừng hoan hô vì cái mát đột ngột xuất hiện, nhưng Đông Phương Từ và những người còn lại đều cảm nhận được cảm giác lạnh lẽo ấy đến từ Vua Siren.
Nghĩ tới mùi hương trên người Tô Đường, bọn họ không chút biểu cảm nhìn ngược trở lại.
Có điều, Tổng giáo quan Huyền Bắc Nguyên Lệ đã đi tới.
Ông vươn tay ngăn Ngân Luật lại: “Ngân Luật bệ hạ, xin ngài đừng làm phiền học sinh huấn luyện.”
Nguyên Lệ nhíu mày với biên độ gần như không thể nhận ra.
Tuy Tứ Phương Thiên và Atlantis đã thiết lập quan hệ hợp tác, nhưng nói cho cùng, Vua Siren cũng chỉ là một vị khách, ông cảm thấy hành vi khách tới làm gián đoạn huấn luyện đã đi ngược lại “bổn phận” của một vị khách.
Có điều, ông vẫn mỉm cười nói: “Nếu ngài không có việc gì, có thể cùng Thanh Hành điện hạ uống trà chiều.”
Thanh Hành cũng là đối tượng bị nghiêm cấm bước vào tất cả các sân huấn luyện, được sắp xếp ở cách khu huấn luyện thật xa.
Thần quá dễ mềm lòng, lại chiều chuộng sinh viên trường quân đội, luôn cảm thấy các học sinh đều chỉ là trẻ con, sau đó nương tay với sinh viên, không đúng… là xả nguyên một biển nước mênh mông…
Chỉ cần Thần xuất hiện ở sân huấn luyện, hiệu suất luyện tập sẽ lập tức giảm xuống.
Các giáo quan Huyền Bắc cũng từng nói chuyện với Thanh Hành. Đáng tiếc, cho dù lần này Thần có đồng ý rất nghiêm túc, lần sau nhìn thấy sinh viên trường quân đội huấn luyện, Thần vẫn không nhịn được mà nói “hay là để bọn trẻ nghỉ một lát đi”.
Lâu dần, Huyền Bắc ban hành luôn lệnh cấm “Huyền Vũ bước vào phạm vi huấn luyện của học sinh”.
Huyền Vũ sinh ra đã có tuổi thọ dài vô tận, luôn cảm thấy mọi chuyện đều không cần vội vàng, có thể từ từ tiến hành.
Nhưng tuổi thọ con người ngắn ngủi như ánh đom đóm, buộc phải tranh thủ từng phút từng giây.
Đây là khoảng cách không thể vượt qua giữa chủng tộc trường sinh và chủng tộc đoản mệnh.
Tuy Thanh Hành hiểu đạo lý này, nhưng có những thứ đã khắc sâu vào tận xương tủy, cho dù cố ý né tránh, đôi khi Thần cũng không thể hoàn toàn thay đổi logic hành động của mình.
Đây cũng là một trong những nguyên nhân Thần thề không tham gia quản lý và đưa ra quyết sách của Tứ Phương Thiên. Thần hiểu nhân loại và bản thân mình có sự khác biệt về bản chất. Thần có thể đưa ra sự giúp đỡ và đề nghị, nhưng không thể dẫn dắt tương lai của cả một chủng tộc.
Mất đi “món quà” từ Vua Siren, những sinh viên trường quân đội vừa mới được thở phào lại lập tức kêu than khắp nơi.
Tô Đường đang uống nước, dùng quang não cùng Đông Phương Từ và những người khác vẽ bản đồ khu vực lân cận, quy hoạch tuyến đường săn bắt tối nay.
Một tin nhắn đột nhiên bật ra ở phía trên cùng của quang não.
【Tối nay, tôi ngủ với cô.】
Mấy vị Thủ tịch đứng yên tại chỗ, ánh mắt đồng loạt rơi lên người Tô Đường, bầu không khí chìm vào tĩnh lặng.
Tô Đường: “…”
*
Huyền Vũ: Đứa trẻ ngoan, chậm rãi mút. [thẹn thùng]
Đứa trẻ ngoan, còn có thời gian, chúng ta có thể chậm rãi làm. [che mặt nhìn lén]
***