Sau khi ta mất tích – Chương 166

Chương 166

***

“Nghe nói tộc Nhân Ngư trước nay luôn một lòng chung thủy với bạn đời.”

Clayt hơi nâng chiếc cằm căng cứng lên, đôi mắt vàng nhìn xuống đầy khinh miệt, trong cuống họng bật ra một tiếng cười lạnh kéo dài mang theo âm luyến: “Cũng chỉ đến thế mà thôi.”

Ngân Luật nheo mắt lại.

Nhưng Thần không trực tiếp lên tiếng biện giải, để lộ thân phận của Tô Đường.

Tuy cả thế giới đều biết Vua Siren vì từng bị Chủ Tể Nỗi Sợ cưỡng ép bắt đi lừa thân lừa tình, sau khi phản kháng thất bại còn bị Chủ Tể Nỗi Sợ làm nhục nên hận Chủ Tể Nỗi Sợ đến nghiến răng nghiến lợi, ngày ngày truy tìm tung tích của Chủ Tể Nỗi Sợ, mong có thể báo thù.

Nhưng trên thực tế, Thần cũng… không thật sự muốn làm kẻ góa vợ.

Chủ Tể Nỗi Sợ là kẻ thù chung của cả thế giới, mà nơi đây lại là vùng trung tâm của Liên Bang.

Đại Thẩm Phán vẫn luôn truy sát Chủ Tể Nỗi Sợ đang ở ngay căn cứ huấn luyện trường quân đội, Bạch Hổ Chấp Chính Quan của Đế quốc Bạch Trú và trụ cột Huyền Vũ của Tứ Phương Thiên cũng có mặt.

Ngay cả Thiên Sứ Sao Trời Uriel… cũng chỉ cách hành tinh Z-01 vài tinh cầu.

Quân đoàn Hoàng Kim của Long tộc tuy thuộc phe Trung Lập, nhưng có lẽ vì quan hệ hợp tác với Liên Bang mà tạm thời liên thủ cùng Liên Bang đối phó Chủ Tể Nỗi Sợ.

Với đội hình thế này, cho dù là Thần cũng không dám chắc chắn rằng mình và Tô Đường liên thủ sẽ có thể thoát thân.

Sơ sẩy một chút là thực sự trở thành kẻ góa vợ.

Ngân Luật nhắm mắt lại một thoáng, hàng mi khẽ run.

Thần đè nén cảm giác không cam lòng xuống, hiếm hoi không lên tiếng phản bác con rồng vàng, chỉ dùng đôi mắt bạc lạnh lẽo quét qua hắn một cái rồi trực tiếp rời đi.

Trước khi đi, Thần còn không quên lạnh lùng cảnh cáo Bạch Hổ,

“Bạch Kỳ, quản cho tốt bản thân anh đi.”

“Đừng thích người không nên thích.”

Bạch Kỳ khoanh hai tay trước ngực, cơ ngực trong bộ quân phục dưới sự nâng đỡ của hai cánh tay càng lộ vẻ đầy đặn rộng lớn.

Hắn hơi nhướng mày, nhe răng cười, trên gương mặt anh tuấn hoang dã lộ ra sát khí tanh máu đầy áp bức.

“Đến lượt anh dạy tôi phải làm việc thế nào sao?”

“Quản cho tốt bản thân mình đi, câu này tôi trả lại nguyên vẹn cho anh.”

*

Gió trên sa mạc rất lớn, nhưng trước đôi cánh rồng dưới lớp áo choàng Nữ Hoàng Rồng Bạc thì chẳng đáng nhắc tới.

Suốt dọc đường, Tô Đường trải rộng tinh thần lực, tránh để bị người khác nhìn thấy mà không kịp thu cánh rồng lại, đồng thời tiện thể tìm kiếm các đàn dị thú trên đường, chuẩn bị cho việc săn bắt sau này.

Dị thú tuy thường xuyên di chuyển, nhưng sau khi nắm rõ dấu chân của chúng, vẫn có thể suy đoán được phạm vi hoạt động.

Tô Đường ghi nhớ những thông tin thu thập được dọc đường vào đầu, mãi đến khi sắp tới gần căn cứ mới thu cánh rồng lại, dùng hai chân đi bộ.

Năng lực của Vua Siren quả thực không tệ, ngủ với hắn cũng sảng khoái y hệt như trong mơ. Hơn nữa, vì thời gian gấp gáp nên cũng không kéo dài vô cùng vô tận, khủng bố như trong mơ, chỉ một lần rưỡi, thể chất cấp B cũng không đến mức suy nhược như vậy.

Nhưng vấn đề là cô ra ngoài quá vội vàng, hôm nay còn chưa ăn sáng.

Dọc đường bay về lại sử dụng cánh rồng, tuy tốc độ cánh rồng rất nhanh nhưng mỗi lần dùng xong đều đói đến mức ngực dán vào lưng, cộng thêm việc chống lại sức gió trên sa mạc tiêu hao càng nhiều năng lượng…

Vừa tới gần căn cứ, Tô Đường đã đói đến mức tầm nhìn hơi choáng váng, thậm chí còn cảm thấy cơ thể rã rời.

Bụng đói đến mức nóng rát như lửa đốt.

Đáng tiếc thật… lại đụng phải Clayt vào đúng thời điểm không thích hợp nhất.

Lúc đó có quá nhiều người, Bạch Hổ, Clayt và Siren lại tương ứng với những lớp thân phận khác nhau, cô không thể phân thân ra được.

Nếu đổi sang một thời điểm khác, biết đâu cô còn có thể khoác áo choàng đi lừa đảo… à không, thu chút đồ cống nạp từ con rồng vàng kia.

Trong lòng Tô Đường có chút tiếc nuối vì bỏ lỡ cơ hội, lại còn bỏ lỡ cả bữa sáng của khách sạn.

Cô nhìn quang não.

Chỉ còn vài phút nữa là bắt đầu tập hợp, quay về lều đã không kịp rồi.

May mà cô từng dự đoán tình huống năng lượng không đủ sau khi sử dụng cánh rồng, nên đã nhắn tin trước cho đàn chị, nói cho cô ấy biết vị trí của chiếc tủ lạnh mini và cách mở.

Nếu nhìn thấy trong tủ lạnh có hai túi sữa, tức là cô không có thời gian quay về, Vệ Nhàn sẽ giúp mang một túi thẳng tới địa điểm tập hợp.

Cảm giác cạn kiệt năng lượng của người thức tỉnh giống như người bình thường bị hạ đường huyết, đầu óc choáng váng, chỉ có bổ sung năng lượng mới có thể hồi phục.

Khi Tô Đường tới nơi tập hợp, cô đã cảm thấy đầu óc bắt đầu mơ hồ, cộng thêm ánh mặt trời gay gắt và nhiệt độ nóng bỏng, trước mắt gần như tối sầm.

“Tô Đường, cậu không sao chứ?”

Một giọng nói lạnh nhạt trầm ổn vang lên.

Một bàn tay có khung xương thanh tú từ bên cạnh vươn tới, nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay cô. Hơi lạnh nhàn nhạt từ làn da tiếp xúc thấm vào, không phải cảm giác lạnh băng gần giống động vật máu lạnh của Nhân Ngư, mà là một loại ấm lạnh tựa ngọc.

Không quá kích thích, cũng không sảng khoái như giữa ngày hè đột nhiên chạm phải một khối băng lạnh, hơi lạnh truyền sang như có như không nhưng lại liên miên không dứt.

Tô Đường quay đầu, nhìn thấy Đông Phương Từ đang mím môi, hàng mi thanh mảnh rủ xuống.

Gió sa mạc rất lớn, mái tóc đen của thiếu niên đã được buộc thành đuôi ngựa cao, chiếc khuyên tai ngọc xanh đung đưa bên dưới vành tai, gương mặt trắng trẻo lạnh nhạt tuấn tú thanh nhã, toát lên vẻ trầm ổn tĩnh lặng.

“Sắc mặt cậu trông không được tốt lắm.” Đôi đồng tử xanh mực của Đông Phương Từ chăm chú nhìn cô, con ngươi hơi co lại, cậu ngửi thấy hơi thở của Vua Siren.

Cho dù đã tiếp xúc với Tô Đường đủ lâu nên dần mất nhạy cảm, nhưng trước khi được cho phép, động tác của cậu vẫn luôn quy củ, ngay cả khi đỡ cô, tay cũng chỉ nắm lấy cổ tay.

“Tôi không sao, chỉ hơi đói thôi.” Tô Đường xua xua tay.

Bay quá lâu nên bị hạ đường huyết mà thôi.

Đông Phương Từ thoáng ngẩn người, theo bản năng định tìm dịch dinh dưỡng trong nút không gian, nhưng đột nhiên nhớ ra dịch dinh dưỡng của mình đã bị giáo quan tịch thu lúc kiểm tra an ninh.

“Xin lỗi.” Cậu cúi đầu, hàng mi đen nhánh rậm rạp khép xuống như những chiếc lông vũ xếp chỉnh tề.

“Đồ vô dụng.”

Một tiếng cười nhạo ngạo nghễ trong trẻo vang lên.

Nam Cảnh Viêm đi thẳng tới, lần này hắn mặc một bộ đồ tác chiến che kín nửa thân trên, chỉ có hàng cúc ở cổ áo tùy tiện mở rộng, để lộ một mảng ngực trắng đến chói mắt, những giọt mồ hôi lăn dài trên làn da trơn nhẵn.

Toàn thân hắn vương mùi máu tanh như có như không, trên gương mặt tuấn tú còn có một vết máu, càng tôn khuôn mặt rực rỡ kia thêm phần diễm lệ như hoa đào hoa mận, có lẽ hắn vừa chiến đấu trở về từ nơi nào đó.

Sau khi chế giễu Đông Phương Từ, hắn chuyển ánh mắt sang, bàn tay đeo găng chiến thuật sờ soạng trên người một hồi, lấy từ nút không gian ra một thanh năng lượng vẫn chưa bóc vỏ rồi đưa cho Tô Đường: “Cho cậu này, Đường Đường.”

Việc huấn luyện tiêu hao quá lớn, phần lớn sinh viên trường quân đội đã ăn sạch số thanh năng lượng được phát ngày hôm qua, thanh này rõ ràng là Nam Cảnh Viêm vừa dùng chiến lợi phẩm săn bắt để đổi lấy.

Thiếu niên cong đôi mắt hổ phách, trong lúc đưa thanh năng lượng sang còn không quên đắc ý liếc Đông Phương Từ một cái.

Giống như một con chim lớn kiêu ngạo ưỡn ngực, khoe khoang bộ lông của mình, cái vẻ phô trương gần như tràn ra ngoài.

Tên vô dụng… đến thức ăn cũng không cung cấp nổi, lấy gì mà tranh với hắn?

Nam Cảnh Viêm nâng cằm, khinh thường liếc Đông Phương Từ.

Phía sau hắn, Chu Tước cũng từ trên cao nhìn xuống, vươn dài cổ cất tiếng hót vang, dùng đôi mắt chim màu vàng đỏ nhìn Thanh Long.

Đông Phương Từ vì phải điều phối ba viện lớn của Huyền Bắc nên buộc phải ở lại trấn giữ doanh trại, cậu hơi cụp mắt, bờ môi mím chặt: “…”

Nam Cảnh Viêm đưa thanh năng lượng cho Tô Đường, mũi khẽ ngửi ngửi, nhíu mày hỏi: “Con cá kia tới gây phiền phức cho cậu à?”

Thanh năng lượng không giàu dinh dưỡng bằng dịch dinh dưỡng cao cấp, nhưng có còn hơn không.

“Phiền phức gì?” Tô Đường khó hiểu nhìn Nam Cảnh Viêm, vừa định dùng thanh năng lượng lót bụng trước.

Đột nhiên, một giọng nữ trong trẻo lười biếng vang lên: “Đàn em, dịch dinh dưỡng của em, chị mang tới rồi đây.”

Một đường vòng cung xẹt qua không trung.

Tô Đường giơ tay, chuẩn xác bắt lấy.

Túi chân không vừa rơi vào tay vẫn còn mang theo hơi lạnh nhè nhẹ vì mới lấy ra khỏi tủ lạnh, trên bề mặt ngưng tụ một lớp giọt nước mỏng khi tiếp xúc với không khí.

“Cảm ơn chị.” Tô Đường gật đầu với Vệ Nhàn, xé lớp niêm phong trên cùng rồi uống cạn một hơi.

Vị sữa lạnh mát mượt mà trượt qua cổ họng, lan một đường từ yết hầu xuống tận dạ dày.

Nguồn năng lượng dồi dào từ dạ dày từng chút một khuếch tán ra, lan tràn khắp cơ thể xương cốt.

Tô Đường lập tức hồi đầy máu, tràn ngập sức lực, tầm nhìn trên võng mạc vốn đang tối sầm dần trở nên rõ ràng sáng tỏ.

Khác với hương vị ấm áp lại đậm đà khi vừa hút ra từ người Thanh Hành, sau khi được làm lạnh, sữa rùa lại mang một hương vị riêng.

Tô Đường uống sạch không sót một giọt.

Nam Cảnh Viêm và Đông Phương Từ lại im lặng dịch sang bên cạnh hai bước, khứu giác của Hỗn Huyết chủng tuy không nhạy bén bằng Siêu Phàm chủng, nhưng vẫn có thể ngửi thấy.

Lúc còn niêm phong thì không sao, nhưng sau khi túi chân không được mở ra, mùi pheromone thuộc về Huyền Vũ quả thực nồng nặc đến mức khó mà diễn tả, trong giây lát, mùi hương xộc thẳng vào mũi, kích thích đến mức khiến khứu giác của họ tạm thời tê liệt.

Nếu phải để Nam Cảnh Viêm tìm một câu để hình dung, thì chính là: Pheromone Huyền Vũ trong túi “dịch dinh dưỡng” này nồng đậm đến mức… cứ như được ngâm trong dịch cơ thể của Huyền Vũ vậy.

Gương mặt tuấn mỹ của Nam Cảnh Viêm hơi co giật, thậm chí còn quên béng chuyện mùi của Siren: “Đường Đường, dịch dinh dưỡng này của cậu… là… Thanh Hành đưa cho cậu sao?”

Tô Đường mím giọt cuối cùng vào miệng, ánh mắt có chút nghi hoặc nhìn bọn họ, bọn họ cũng biết sữa rùa sao?

Có điều, người ta là học sinh của Huyền Bắc, biết về Huyền Vũ nhiều hơn cô vốn cũng rất bình thường, có lẽ sữa rùa cũng chẳng phải bí mật gì.

Thấy bọn họ đã nhận ra, Tô Đường cũng lười che giấu, gật đầu thừa nhận: “Ừ.”

Nam Cảnh Viêm và Đông Phương Từ lập tức đồng loạt mím môi, vẻ mặt khó hiểu.

“Các cậu đứng tụ lại một chỗ làm gì? Sắp đến giờ tập hợp rồi. Tôi nhớ là học sinh khác trường không được đứng lẫn với nhau.”

Lệnh Dĩ Châu dẫn đội ngũ từ bên ngoài trở về, ngước mắt nhìn ba người Tô Đường đang đứng cùng nhau rồi nhíu mày.

Trên người hắn có mùi máu tanh giống hệt Nam Cảnh Viêm, xem ra Trường Quân đội Trung Ương Liên Bang cũng đi kiếm thêm thu nhập ngoài giờ.

Trường Quân đội Trung Ương Liên Bang đặt chân đến hành tinh Z-01 sớm nhất, có nhiều thời gian thích nghi hơn bọn họ, tài nguyên trong tay cũng dồi dào nhất trong ba trường quân đội.

Hiện tại quanh căn cứ gần như chẳng tìm thấy dị thú nào, chính là vì đã bị Trường Quân đội Trung Ương Liên Bang giết gần sạch. Huyền Bắc và Bắc Hải muốn kiếm thêm thu nhập ngoài giờ thì bắt buộc phải đi đến nơi xa hơn.

Tô Đường nhìn những người đứng đầu và đứng thứ hai của hai trường quân đội, cảm nhận sâu sắc một chữ… nghèo.

Cô nghèo.

Trường Quân sự Bắc Hải của cô… cũng nghèo.

Thực ra số tinh tệ hiện có trên người cô, đối với người bình thường mà nói đã đủ để sống sung túc cả đời trên một tinh cầu hẻo lánh, nhưng số tiền này đối với người thức tỉnh có lượng tiêu hao năng lượng cực lớn thì chỉ như muối bỏ biển.

Giống như Bắc Hải, trong toàn bộ các trường quân đội của Liên Bang cũng không tính là nghèo nhất, nhưng khi đặt cạnh những trường danh tiếng hàng đầu giàu có ở Tinh Vực Trung Ương, lập tức bị coi là một trường quân đội sa sút đến từ tinh khu nghèo nàn hẻo lánh.

Chẳng trách… lúc tuyển sinh, cô cảm thấy Bắc Hải mang đến cảm giác thân thiết như ở nhà.

“Chậc.” Nam Cảnh Viêm ngạo nghễ nâng mắt. Trước đó hắn và Lệnh Dĩ Châu từng đánh nhau một trận, hai bên đều đánh rách mặt đối phương, nên hiện giờ chẳng khác nào kim châm đối đầu mũi mác.

Con dao săn sắc bén được hắn vung khỏi tay, lưỡi dao xẹt qua không khí, lóe lên một luồng sáng lạnh đầy uy hiếp.

Nam Cảnh Viêm nói: “Bọn tôi làm tình làm việc, thích làm gì thì làm.”

“Lo chuyện bao đồng.”

Tô Đường: “Phụt… khụ khụ.”

Tô Đường bị câu nói của hắn dọa đến mức suýt phun ngụm sữa rùa trong miệng ra ngoài.

Nhưng nhờ vào ý chí kinh người, cô cứng rắn nín thở nuốt ngược trở lại vào thời khắc cuối cùng, mãi đến khi nuốt xuống mới bắt đầu ho sặc sụa.

Cô khó tin ngước mắt nhìn Nam Cảnh Viêm.

Thế nhưng lại phát hiện con Chu Tước tính tình nóng nảy này ngoại trừ hàng mày ngạo nghễ và vẻ mất kiên nhẫn đối với Lệnh Dĩ Châu ra, trên mặt hoàn toàn không có biểu cảm nào khác.

Gương mặt sắc sảo tuấn tú kia lúc này thậm chí có thể dùng bốn chữ “ngây thơ vô tội” để hình dung.

Đông Phương Từ và Lệnh Dĩ Châu hơi nhíu mày, nhưng chỉ đơn thuần là khó chịu với trường quân đội đối địch, Lận Như Ngọc đứng cạnh như việc không liên quan đến mình.

Các Phó thủ tịch của mỗi trường đều im lặng đứng sau Thủ tịch nhà mình, trầm ngâm điềm tĩnh như từng cây lao dựng thẳng, âm thầm so đấu khí thế với nhau.

Tô Đường lặng lẽ thu hồi ánh mắt, đảo mắt nhìn quanh một vòng, trông thấy vẻ kinh ngạc giống hệt mình trên gương mặt của đàn chị Vệ Nhàn.

Cô lặng lẽ nuốt câu định nhắc Nam Cảnh Viêm chú ý cách dùng từ trở vào, tránh để cuối cùng chính mình lại trở thành người lúng túng.

Con cháu gia tộc lớn của thế giới này… xem ra còn đơn thuần hơn cô tưởng tượng.

“Tô Đường?” Đông Phương Từ cụp mắt, nhìn Tô Đường vẫn đang ho không ngừng, do dự vươn tay, giúp cô vỗ nhẹ hai cái.

“Không sao.” Tô Đường xua xua tay, từ chối giúp đỡ của Đông Phương Từ.

Đây là lần đầu tiên cô cảm thấy đôi mắt xanh mực sâu thẳm của Thủ tịch Viện Thanh Long không chỉ có bình tĩnh trầm ổn, mà còn có một loại “trong trẻo” nào đó.

Cô nhớ tới chuyện quy đổi vật tư. Tuy quy đổi vật tư từ thành Tinh Lan có thể giảm bớt một phần áp lực sinh tồn của trường Bắc Hải, nhưng cũng chỉ đủ để gắng gượng sống sót mà thôi.

Cho dù săn được dị thú, nhưng muốn mang số dị thú săn được tới thành Tinh Lan quy đổi thì cả lượt đi lẫn lượt về đều phải vượt qua một ngàn cây số sa mạc.

Môi trường sa mạc khắc nghiệt, di chuyển khó khăn, việc mang dị thú đi quy đổi chỉ có thể giao cho những người có thể chất và cấp bậc dị năng cao… Số tinh anh nổi trội của Trường Quân đội Bắc Hải ít hơn các trường quân đội khác, người có thể một mình hoàn thành cả chuyến khứ hồi không nhiều.

Nhưng… nếu có thể kéo Huyền Bắc và Trung Ương Liên Bang cùng tham gia…

Tinh anh của ba trường quân đội thay phiên nhau tới thành Tinh Lan, áp lực phân bổ lên mỗi cá nhân sẽ giảm đi rất nhiều.

Đợt huấn luyện chung lần này chỉ là huấn luyện, cũng đâu phải thi đấu. Mọi người không cần phải tranh giành chút tài nguyên ấy đến mức anh sống tôi chết… Làm chiếc bánh lớn hơn, mạnh hơn mới là chân lý.

Giống như giáo quan từng nói, nếu sinh viên trường quân đội có thể đánh chiếm căn cứ, vậy thì để sinh viên làm giáo quan cho bọn họ cũng được.

Sau khi biết được giá cả ở thành Tinh Lan, Tô Đường cảm thấy đánh bại giáo quan, chiếm lĩnh căn cứ mới chính là mục tiêu lớn nhất của ba trường quân đội trong đợt huấn luyện chung này.

Nếu các giáo quan đã nhiệt tình đến vậy, thân là học sinh, sao có thể phụ lòng tốt của các thầy được chứ!

Nghĩ tới đây, biểu cảm trên mặt Tô Đường dần biến thành đầy vẻ chính nghĩa. 

Cô nhìn Đông Phương Từ: “Có muốn hợp tác không?”

Hàng mi dài ca Đông Phương Từ khẽ chớp một cái, khó hiểu nhìn cô.

Nam Cảnh Viêm vốn đang đối đầu với Lệnh Dĩ Châu cũng lập tức cảnh giác quay đầu lại.

Cô muốn hợp tác chuyện gì với Đông Phương Từ?

Ánh mắt của Lệnh Dĩ Châu và Lận Như Ngọc đồng thời nhìn sang.

“Vút!” Đúng lúc này, tiếng còi vang lên.

Cách đó không xa, các giáo quan của từng trường cùng Đại Thẩm Phán đi tới.

Tô Đường ra hiệu cho bọn họ rằng giờ nghỉ sẽ nói chuyện riêng, sau đó ném túi chân không đã hút sạch vào thùng rác rồi trở về đội ngũ của Bắc Hải.

Đông Phương Từ và những người khác như có điều suy nghĩ, lần lượt rời đi.

Gần như ngay khoảnh khắc tiếng còi vang lên, những học sinh đã được huấn luyện lâu ngày lập tức chia hàng đứng ngay ngắn.

Tập hợp đúng giờ tuy không được thưởng điểm cống hiến, nhưng nếu bị phát hiện đến muộn… điểm cống hiến của cả trường sẽ bị trừ.

Đây chính là chỗ hiểm độc của các giáo quan.

Chẳng ai muốn bị trừ điểm cống hiến vì mấy chuyện nhỏ nhặt thế này.

“Bốp bốp bốp.”

Trung tướng Lạc đến từ Quân đoàn số 1 Liên Bang, đồng thời cũng là Tổng giáo quan của đợt huấn luyện chung lần này, vỗ tay, tiếng vỗ tay giòn giã vang lên giữa sa mạc, ông nhìn quanh ba hàng ngũ: “Trước tiên, chúc mừng trường Huyền Bắc và Bắc Hải đã chịu đựng được ngày thích nghi đầu tiên ở đây. Sau đó, tôi rất tiếc phải thông báo với mọi người rằng những ngày tháng tốt đẹp của các cậu hôm qua đã kết thúc. Bắt đầu từ hôm nay, chính thức bước vào đợt huấn luyện chung của ba trường.”

Những sinh viên trường quân đội đau lưng mỏi eo, toàn thân cháy nắng, ngủ không ngon, vừa đói vừa khát: “…”

Hôm qua mà là ngày tháng tốt đẹp sao??

Tổng giáo quan phớt lờ ánh mắt lên án của mọi người, sắc mặt bình thản.

“Bắt đầu từ hôm nay, nhiệm vụ huấn luyện mỗi ngày sẽ tăng thêm một tổ so với ngày hôm trước. Những người không hoàn thành huấn luyện, thành tích xếp sau ba mươi phần trăm, tất cả đều bị trừ ngược điểm cống hiến của trường mình.”

“Dĩ nhiên… người nào không chịu nổi thì có thể rút lui. Thành tích của sinh viên rút lui sẽ bị hủy bỏ, tình hình huấn luyện lần này sẽ được ghi vào hồ sơ cá nhân của các cậu. Nhưng sinh viên trường quân đội rút lui sẽ được coi như xóa tên, sau khi rút sẽ không tiếp tục ảnh hưởng đến điểm cống hiến của trường.”

“Ngoài ra, bắt đầu từ hôm nay, danh sách quy đổi điểm cống hiến sẽ bổ sung thêm các vật phẩm giữ ấm.”

Tổng giáo quan không chút biểu cảm tuyên bố quy tắc: “Còn câu hỏi nào không?”

Không ít người của Bắc Hải hơi tái mặt… Bài huấn luyện ngày hôm qua đã khiến hơn một nửa số người không chống đỡ nổi, huống chi sau này mỗi ngày đều phải tăng thêm một tổ.

Đừng nói Bắc Hải, sắc mặt của học sinh Huyền Bắc và Trung Ương Liên Bang cũng không được tốt lắm, cứ tiếp tục như vậy… đến cả bọn họ cũng sẽ phải đào thải một nhóm người.

Vương Phú Quý run rẩy giơ tay lên: “Báo cáo giáo quan, mỗi ngày tăng thêm một tổ, cường độ như vậy có phải quá lớn rồi không ạ?”

Cho dù muốn tăng cường huấn luyện, cũng không nên tăng theo tốc độ mỗi ngày một tổ chứ.

Tô Đường cũng hơi kinh ngạc, ánh mắt nhìn về phía Khang giáo quan. Giáo quan của mỗi trường là người hiểu rõ nhất thể chất học sinh, khối lượng huấn luyện rõ ràng vượt xa cường độ mà học sinh ba trường có thể chịu đựng này là do họ đặt ra sao?

Nhưng cô không biết rằng các giáo quan của những trường quân đội lớn cũng rất bất lực.

Quân đoàn số 1 là phe chủ chiến theo chủ nghĩa tinh anh nổi tiếng trong Liên Bang.

Bọn họ tin rằng những người thức tỉnh có tiềm năng và thể chất cao, huấn luyện càng áp lực thì càng có thể kích phát ra nhiều tiềm năng hơn nữa.

Còn những người thức tỉnh có thiên phú thấp hơn, cùng huấn luyện với người trước chỉ làm chậm bước tiến của họ.

Không phải giáo quan của trường quân đội nào cũng đồng ý với quan điểm này.

Nhưng hành tinh Z-01 là địa bàn của Quân đoàn số 1, đối phương lại là Tổng giáo quan, cánh tay không thể vặn nổi bắp đùi.

Còn Đại Thẩm Phán với tư cách Tổng phụ trách huấn luyện, tuy địa vị không tầm thường nhưng lại không có hứng thú tham gia thảo luận cường độ huấn luyện của sinh viên trường quân đội, chỉ phụ trách giám sát.

“Lớn sao?” Đôi mắt như chim ưng của Tổng giáo quan quét qua hàng ngũ ba trường, giọng nói vang dội: “Căn cứ hành tinh Z-01 không phải nơi để các cậu tới hưởng thụ, đây là cái nôi đào tạo tinh anh!!”

“Ngay bên cạnh chúng ta chính là tinh vực Quang Minh do Thiên Sứ Sao Trời trấn giữ! Một khi ô nhiễm sống lại, tinh vực Quang Minh thất thủ, nơi đây sẽ trở thành phòng tuyến đầu tiên của Liên Bang.”

“Nơi này chỉ đào tạo những tinh anh có thể tiến bộ nhanh chóng! Không theo kịp cường độ huấn luyện chỉ có thể chứng minh nơi này không thích hợp với cậu. Chẳng lẽ cậu muốn tất cả mọi người cùng chơi trò gia đình với cậu, đứng yên tại chỗ sao?”

Vương Phú Quý bị mắng đến sắc mặt trắng bệch.

“Báo cáo.” Một giọng nói khác chậm rì rì vang lên.

Ngay khi nghe thấy giọng nói, Trung tướng Lạc lập tức nảy sinh bất mãn với chủ nhân của nó.

Sinh viên trường quân đội tới đây huấn luyện đáng lẽ phải hừng hực khí thế lên mới đúng, sao vẫn còn mang bộ dạng chưa tỉnh ngủ thế kia?

“Nói.”

Tô Đường nói: “Chúng em cần quy tắc huấn luyện chi tiết hơn. Ví dụ như giới hạn quy đổi điểm cống hiến, hình phạt, thời lượng huấn luyện và ngày nghỉ.”

Có Missa ở đây vừa là chuyện xấu, nhưng cũng là chuyện tốt.

Thẩm phán không đặt ra luật pháp, chỉ phụ trách bảo vệ và giải thích luật pháp.

Trật Tự Trung Lập chính là chủ nghĩa giáo điều tuyệt đối.

Chỉ cần là quy tắc đã được đặt ra, bất kể giáo quan hay học sinh, bên nào muốn vi phạm quy tắc, hắn đều sẽ đối xử bình đẳng như nhau.

Nếu không có Missa, muốn lợi dụng kẽ hở trong quy tắc còn phải lo bị chặn họng bằng một câu “quyền giải thích cuối cùng thuộc về giáo quan”.

Tổng giáo quan nheo mắt, hai tay chắp sau lưng, bước qua trước hàng ngũ: “Nếu các cậu đã tới đây thì trước khi đợt huấn luyện kết thúc, sẽ không có ngày nghỉ.”

Các sinh viên trường quân đội: “…”

Đuôi mày Tô Đường hơi nhướng lên.

Trước đó Vệ Nhàn còn nói muốn nhân ngày nghỉ rời hành tinh Z-01, tới tinh cầu du lịch gần Tinh vực Quang Minh gọi trai đẹp đến massage chân, cô vốn cũng định nhân cơ hội ấy lẻn sang Quang Minh bên cạnh thăm Uriel.

Không ngờ trong kế hoạch huấn luyện chẳng tồn tại thứ gọi là ngày nghỉ, dân trâu ngựa làm theo chế độ 996 ít nhất còn được nghỉ một ngày đấy.

Khác với sắc mặt như đưa đám của những người khác, cho dù nghe nói không có ngày nghỉ, gương mặt Tô Đường vẫn giữ vẻ bình tĩnh.

Ánh mắt cô lướt một vòng trong hàng ngũ giáo quan, khóa chặt vị giáo quan đã tiếp đón bọn họ ngày hôm qua, bình thản chậm rãi lên tiếng,

“Em nghe giáo quan nói, chúng em có thể chiếm lĩnh căn cứ. Nếu đánh bại Đại Thẩm Phán, còn có thể làm giáo quan của các thầy.”

Sinh viên không có ngày nghỉ, nhưng “giáo quan” thì có, chỉ cần trở thành giáo quan, mọi vấn đề sẽ lập tức được giải quyết.

Nghe thấy lời Tô Đường, các trợ lý giáo quan đến từ Quân đoàn số 1 cùng giáo quan của ba trường quân đội đồng loạt phóng ánh mắt về phía cô, sắc mặt vừa khó tả vừa nguy hiểm.

Bọn họ có cảm giác sảng khoái chua chát như một vị hoàng đế đang ngồi giữa điện vàng, đột nhiên nhìn thấy có kẻ chỉ thẳng vào mũi mình tuyên bố: Ta muốn soán ngôi.

Nếu đổi thành sinh viên trường quân đội khác, bị nhiều giáo quan nhìn chằm chằm như hổ đói sói rình thế này, e rằng đã sớm toát mồ hôi lạnh khắp người.

Thế nhưng Tô Đường vẫn vững như bàn thạch, sắc mặt không hề thay đổi.

Vừa nhìn đã biết là một đứa cứng đầu chẳng chịu ngoan ngoãn.

Tổng giáo quan nheo mắt, âm thầm đưa ra kết luận.

Có điều, Quân đoàn số 1 bọn họ không ghét những sinh viên trường quân đội gai góc khó xử lý, chỉ sợ bọn họ không đủ gai góc, như vậy lại mất vui.

“Tham vọng không nhỏ.” Ông hừ lạnh, “Nếu các cậu có thể làm được.”

Tô Đường hỏi: “Điều này cũng sẽ được ghi vào quy tắc huấn luyện chứ ạ?”

Tổng giáo quan: “…”

Cuối cùng ông cũng hiểu thế nào gọi là được voi đòi tiên.

“Được.” Ông nheo mắt, xác nhận Tô Đường đang nghiêm túc, thái độ cũng trở nên nghiêm túc hơn vài phần.

Phe chủ chiến là phe phái cứng rắn trong các tập đoàn quân Liên Bang, tôn thờ sức mạnh tối thượng, có quan niệm giá trị khá tương đồng với Long tộc, không hề sợ hãi những lời khiêu chiến thế này.

“Cứ huấn luyện sáu ngày, các cậu sẽ có một đêm tự do. Toàn thể giáo quan sẽ tiến hành trận chiến công thủ với các cậu. Chỉ cần các cậu có thể thành công chiếm lĩnh căn cứ, đến ngày thứ bảy, các cậu sẽ làm giáo quan, toàn bộ giáo quan sẽ huấn luyện một ngày theo kế hoạch huấn luyện do các cậu đặt ra.”

Lời ông vừa dứt, những học sinh lúc nãy còn ủ rũ lo lắng mình không thể kiên trì nổi, trong mắt lập tức bùng lên một ngọn lửa hừng hực! Người nào người nấy tinh thần phấn chấn, tâm trạng kích động.

Tuy là sinh viên trường quân đội, nhưng mọi người vẫn đang ở độ tuổi phản nghịch, cả người toàn xương ngược.

Ai mà chẳng muốn nông nô vùng lên cất tiếng ca!

Cho dù chỉ còn một tia hy vọng nhỏ nhoi, vì được làm giáo quan của giáo quan một ngày… dù phải bò… bọn họ cũng phải chống đỡ đến đêm tự do!!

“Điều vừa rồi tôi sẽ báo cáo lên quân bộ, bổ sung vào quy tắc huấn luyện. Không lâu nữa, các cậu sẽ nhận được bản quy tắc huấn luyện hoàn chỉnh.”

Tổng giáo quan liếc nhìn đám sinh viên trường quân đội như vừa được tiêm máu gà, hừ lạnh một tiếng,

“Bây giờ bắt đầu bài huấn luyện thể lực cơ bản hôm nay, chạy bốn vòng quanh căn cứ.”

Sinh viên ba trường xếp thành hàng ngũ, bắt đầu đi ra ngoài căn cứ.

Nhìn bóng lưng các học sinh, Tổng giáo quan Huyền Bắc Nguyên Lệ hơi nâng mắt, nhìn về phía Tổng giáo quan của đợt huấn luyện chung: “Lão Lạc, thật sự muốn chơi lớn thế này sao?”

Các giáo quan khác cũng đồng loạt dùng ánh mắt lên án nhìn Tổng giáo quan.

Tổng giáo quan nhướng mày: “Sao thế? Các anh còn có thể thua một đám học sinh à?”

Các giáo quan: “…”

“Có một đứa cứng đầu nổi bật cũng tốt.” Tổng giáo quan vỗ tay, nhìn bóng lưng những sinh viên trường quân đội đã nhỏ thành những chấm đen: “Nhìn xem, chẳng phải bọn chúng lập tức phấn chấn lên rồi sao? Muốn ngựa chạy, ngoài roi da ra còn phải treo một bó cỏ trước mặt nó chứ?”

“Huống chi, chúng ta còn có Đại Thẩm Phán.”

Thể tinh thần và khế ước thú của mấy sinh viên nổi trội kia quả thực rất mạnh, nhưng phía bọn họ vẫn còn Đại Thẩm Phán.

Ông nhìn về phía Missa.

Phát hiện hôm nay Đại Thẩm Phán yên lặng khác thường.

Trước đây Đại Thẩm Phán cũng ít nói, nếu không cần thiết thì sẽ không mở miệng.

Nhưng trạng thái tinh thần hiện tại của Thần lại vô cùng lơ đãng.

Dường như từ lúc tỉnh lại tối hôm qua, tinh thần Đại Thẩm Phán vẫn luôn không được tốt, hơi thở quanh người trầm thấp đến mức khiến người ta lo lắng Thần sẽ lại chìm vào giấc ngủ sâu.

“Đại Thẩm Phán, đến lúc đó cũng phải làm phiền ngài rồi.” Tổng giáo quan nói.

Missa không trả lời, đôi mắt cụp xuống, giống như một bức tượng im lặng.

“Đại Thẩm Phán? Đại Thẩm Phán?”

Ông gọi thêm vài tiếng, hàng mi bên dưới lớp bụi gai bao phủ của bức tượng mới khẽ chớp động, có thêm một chút hơi người.

Missa cụp mắt: “Ừm.”

Mùi của Siren… nồng quá.

*

“Những năm tháng mang áo choàng”
Tác giả: Vô danh

Tóm tắt:

Những năm ấy, cuộc sống của cô vô cùng bận rộn và muôn màu muôn vẻ.

Ban ngày là học viên trường quân đội, cần mẫn hoàn thành đủ loại nhiệm vụ; ban đêm lại khoác lên từng lớp “áo choàng”, bôn ba giải quyết những sự kiện liên quan đến đám Siêu Phàm chủng.

*

Gương mặt Ngân Luật khó coi là vì một nửa lần kia.

Vừa mới hưng phấn được một chút, kết quả xong việc là Đường Đường lập tức phủi tay rũ sạch quan hệ, trở mặt không nhận người. 

Hơn nữa, Nhân Ngư vốn có hai cái, lại còn nhịn suốt cả ngàn năm. Kết quả chia đều ra thì ngay cả một lần trọn vẹn cũng chẳng có, một nửa lần so với 0 lần càng làm cá thêm khó chịu.

Về mùi hương: Vào ngày kiểm tra an ninh, Missa đã nhìn thấy túi dịch của Huyền Vũ nên đã hiểu vì sao trên người Đường Đường lại có mùi của Huyền Vũ. Điều khiến Thần khó hiểu là… sao lại còn có cả mùi của cá nữa?

Còn Chu Tước và những người khác thì sau khi qua cửa kiểm tra an ninh là lên hạm ngay, nên không hề biết chuyện nước rùa. 

Nội tâm của tất cả đám Siêu Phàm chủng be like: “Xong rồi… Sao cảm giác xung quanh toàn là tình địch? Bốn phía đều là kẻ địch!”

***

Chương tiếp theo

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *