Sau khi ta mất tích – Chương 136

Chương 136

***

Giọng Tô Đường vừa dứt, phía đối diện rơi vào im lặng chốc lát.

Một chất giọng khàn đặc, trầm đục truyền ra từ dưới chiếc mặt nạ chiến thuật, âm thanh qua bộ lọc có hơi biến điệu, ngược lại càng làm nổi bật lên vẻ huyền bí như máy móc.

“Giao dịch trực tiếp chỉ là để tiện xác nhận hàng thật hay giả. Tôi không hề yêu cầu cô phải lộ mặt.”

Dù không nhìn thấy mặt, đến cả đôi mắt cũng bị kính bảo hộ che khuất, nhưng Tô Đường vẫn cảm nhận được một ánh mắt sắc lẹm.

Nhạy bén, sắc sảo và đầy nguy hiểm của một kẻ săn mồi đỉnh cấp.

Ánh mắt ấy đang găm chặt vào cô.

“Dù sao thì… lông vũ của Chu Tước và vảy của Thanh Long đều là thứ cực kỳ hiếm có. Bất kể là nhà họ Nam hay nhà họ Đông Phương thì họ đều không thiếu tinh tệ.”

Phú bà tương lai vừa nghe thấy bốn chữ “không thiếu tinh tệ”: “…”

Đáng chết, cô bắt đầu thói ghen ăn tức ở với người giàu rồi đấy!!

“Cả Nam Cảnh Viêm lẫn Đông Phương Từ đều không đời nào đem lông và vảy từ tinh thần thể của mình ra bán, huống chi còn là bán cùng lúc cả hai thứ… Tỷ lệ là kẻ lừa đảo gần như lên đến một trăm phần trăm.”

Giọng hắn trầm xuống, thấp hơn hẳn tông giọng của các thiếu niên hay thanh niên thông thường, là kiểu giọng nam trầm thiên về trưởng thành.

Vẻ thân thuộc khi hắn nhắc đến Nam Cảnh Viêm và Đông Phương Từ khiến Tô Đường khẽ nhướng mày, xem ra vị khách hàng này lại là người quen của Thanh Long và Chu Tước rồi.

Nhưng dù sao thì lông và vảy trong tay cô đều là hàng có được một cách hợp pháp, không trộm không cướp, có đụng phải người quen cô cũng chẳng ngán.

Cô không đeo mặt nạ, cứ thế lộ mặt đến đây cũng vì trong lòng tự hiểu rõ, lông Chu Tước và vảy Thanh Long hiếm như mò kim đáy bể, chỉ cần cô vừa tung ra thì dù có ngụy trang thế nào cũng rất dễ bị tra ra tận gốc.

Lông và vảy chưa chắc đã có giá trị vật chất quá lớn, nhưng chắc chắn là hàng độc bản. Đúng như đối phương nói, hai gia tộc kia không thiếu tiền nên không bao giờ đem bán, thị trường hoàn toàn không có nguồn lưu thông. Khi một món đồ là duy nhất vô nhị, kẻ móc túi nó ra sẽ rất dễ bị định vị danh tính.

Tô Đường đưa mắt dò xét nhìn đối phương. Che chắn kín mít thế này, rõ ràng là không muốn bị ai phát hiện thân phận.

Tính ra gã này mới giống kiểu không dám ngửa mặt lên nhìn đời hơn.

Ngón tay cô khẽ xoay vòng chiếc ly trên bàn, trong lòng thầm đoán thân phận của hắn:

“Anh rất hiểu họ. Anh là người quen của họ à?”

Đối phương hơi khựng lại, ngay sau đó, từ dưới lớp mặt nạ phát ra một tiếng cười khẽ hơi khàn.

“Coi là quen thuộc đi, có điều chắc họ không biết tôi.”

Tô Đường lại tỉ mỉ đánh giá đối phương một lần nữa, tiếc là chiếc áo choàng đã bọc kín mít lấy hắn, quần áo lại một màu đen tuyền, chẳng có một chút gia huy hay ký hiệu nào.

Cô lười biếng ngáp một cái, chẳng buồn chơi trò đấu trí với hắn nữa, dứt khoát lấy lông vũ và vảy rồng ra: “Kiểm hàng đi, xong xuôi tôi còn phải về.”

Dù ban ngày đã ngủ một giấc no nê, nhưng từ ngày mai là cô phải bắt đầu lên lớp và huấn luyện rồi.

“Được.” Đối phương gật đầu, ra hiệu bảo Tô Đường đặt hàng lên bàn.

Tô Đường thọc tay thẳng vào chiếc túi lớn của áo măng tô, như thể đang bày hàng xén vỉa hè, tùy tiện lôi ra một chiếc lông đuôi màu đỏ vàng ánh lên sắc hào quang rực rỡ và một chiếc vảy màu xanh lam lạnh lẽo, ném cái “bạch” xuống bàn.

Thứ lông vảy của Tứ Phương Thiên Thần Thú đại diện cho điềm lành, có tiền cũng không mua nổi, cứ thế bị vứt chỏng chơ trên bàn mà không có lấy một mảnh giấy gói.

Hành động phóng khoáng đến mức hoang dại này dường như đã khiến đối phương đứng hình mất năm giây.

Tô Đường ngước mắt liếc hắn một cái: “Nếu giao dịch qua mạng thì sẽ có đóng gói đàng hoàng. Nhưng anh lại đòi giao dịch trực tiếp, đã vậy còn không trả thêm phí đi lại, tiền đóng gói là tính giá khác nhé.”

Tóm lại một câu: Vắt cổ chày ra nước.

Đối phương im lặng vài giây, chất giọng trầm thấp lại gọi vang biệt danh giao dịch của cô một lần nữa, lần này trong đó có vẻ trêu chọc rõ rệt: “Phú bà tương lai?”

“Có tôi.” Tô Đường không đỏ mặt, tim không đập mạnh mà thản nhiên đáp lời.

Không tiết kiệm từ những chi tiết nhỏ nhặt này thì sau này làm sao cô trở thành phú bà cho được.

Tâm trạng đối phương dường như khá tốt, nhờ vào thị giác động xuất sắc của mình, Tô Đường bỗng chốc bắt trọn một động tĩnh nhỏ dưới chiếc bàn tròn.

Gấu áo choàng của hắn đang khẽ lay động. Đó không phải do gió thổi, mà giống như có thứ gì đó bên trong đang vỗ qua vỗ lại vào tà áo.

“Kiểm hàng đi.” Tô Đường đẩy chiếc vảy và lông vũ về phía đối phương, nhân lúc hắn kiểm tra, ánh mắt cô khéo léo lướt xuống dưới mà không để lại dấu vết.

Ngay sau đó, từ dưới gấu áo choàng đen dày cộm, cô nhìn thấy một đoạn chóp đuôi xù lông, những sợi lông hơi rối khẽ vểnh lên.

Đó là lớp lông nhung đan xen giữa hai màu đen trắng. Tô Đường lập tức liên tưởng đến cái đuôi lớn của con báo tuyết của North. Chỉ có điều đuôi báo tuyết có nền lông trắng và đốm đen, lại còn to và bông xù hơn.

Còn cái đuôi mềm mại ẩn hiện một chút chóp dưới lớp áo choàng này lại có hoa văn thiên về sọc vằn đen.

Đối phương cực kỳ nhạy bén, gần như ngay khoảnh khắc ánh mắt Tô Đường vừa liếc qua, đoạn chóp đuôi ấy giống như giật mình, “vút” một cái rụt thẳng vào trong.

Tô Đường đã đoán ra thân phận của hắn.

Theo cách phân chia bốn viện của trường Huyền Bắc, ngoại trừ Huyền Vũ, Chu Tước và Thanh Long ra, đáng lẽ phải còn một Siêu Phàm củng nữa…

Bạch Hổ.

Vị chiến thần thống lĩnh binh đao trong chòm sao phương Tây.

Đến Tứ Phương Thiên nhiều ngày như vậy, cô chưa từng nhìn thấy hay nghe ngóng được bất kỳ tin tức nào về Bạch Hổ, không ngờ hôm nay lại chạm trán ở ngoài trường học.

“Là hàng thật.” Đối phương liếc qua một cái rồi gật đầu, thậm chí còn chẳng buồn thò tay ra lật xem, “Lát nữa tôi sẽ chuyển tiền cho cô.”

Tô Đường lập tức cảnh giác, rõ ràng chỉ cần mở quang não, nhấn vào giao diện giao dịch để xác nhận nhận hàng là xong, tại sao lại phải đợi sau khi rời đi mới thanh toán?

Cô đứng im không nhúc nhích: “Đã là giao dịch trực tiếp, kiểm hàng xong thì nên tiền trao cháo múc luôn chứ.”

Đối phương im lặng hai giây, dường như đang do dự, sau đó mới gật đầu: “Được.”

Kế tiếp, Tô Đường nhìn thấy hắn chậm rãi đứng dậy.

Thân hình cao lớn đổ sụp xuống một bóng râm trên chiếc bàn tròn.

Tô Đường híp mắt, tưởng rằng hắn thật sự không có tiền và định giở trò động thủ, đầu ngón tay cô nhóm một đốm lửa rực rỡ.

Sau đó, cô thấy hắn xoay người, quay lưng lại phía mình.

“Chờ một chút.”

Tô Đường: “?”

Cô nhìn thấy đối phương dường như đang tháo găng tay ở đằng kia. Ánh sáng xanh khuếch tán từ màn hình quang não hắt qua.

Con hổ trắng này cũng tỏ ra bí ẩn quá đấy, trông còn giống đại các khuê tú hơn cả Uriel nữa, đến mức tháo cái găng tay thôi mà cũng phải quay lưng lại với người khác.

Rất nhanh sau đó, quang não của Tô Đường đã nhận được thông báo tiền đấu giá đã chuyển vào tài khoản.

Nhìn mấy triệu tinh tệ nằm gọn trong tài khoản, tâm trạng Tô Đường lập tức trở nên vô cùng vui vẻ.

Trong khoảng thời gian ngắn ngủi ấy, Bạch Hổ đã đeo lại găng tay chỉnh tề rồi xoay người lại.

Vẫn là cái dáng vẻ im lặng đầy thần bí, toàn thân bao trùm trong bóng tối như cũ.

Tô Đường nghĩ đến mấy cọng lông Chu Tước còn lại trong tay mình, gặp được một khách hàng sộp, trả tiền dứt khoát thế này quả là chuyện không dễ dàng gì.

“Anh còn tiền không?”

“Ý cô là sao?” Giọng nói trầm thấp có chút kinh ngạc truyền đến.

“Tôi vẫn còn lông Chu Tước.”

Tô Đường lại thọc tay vào túi áo mò mẫm, ba chiếc lông vũ nhẹ tênh như những ngọn lửa bùng cháy nhẹ nhàng rơi xuống mặt bàn.

Đem lên sàn đấu giá của nền tảng tuy có độ tiếp cận cao hơn, nhưng lại bị thu mất 10% phí thủ tục, cho nên cô mới cố tình mang theo mấy chiếc lông Chu Tước còn lại này tới đây.

Nếu bên mua không có vấn đề gì, lại có nhu cầu, cô sẽ đóng gói bán đứt luôn một thể để nhanh chóng thu hồi vốn liếng.

Bạch Kỳ dời mắt nhìn xuống, chăm chú quan sát những chiếc lông đuôi lộng lẫy và xinh đẹp khác thường trên bàn, thứ rõ ràng chỉ được dùng để ve vãn bạn đời.

Phía sau chiếc kính bảo hộ chiến thuật, ánh mắt hắn hơi trầm xuống.

Ngay từ khoảnh khắc đối phương vừa bước tới, hắn đã ngửi thấy một mùi hương cực kỳ quen thuộc của bạn cũ.

Là mùi của Huyền Vũ.

Mùi nồng đến mức gần như che lấp đi mùi hương của chính bản thân cô, hơn nữa còn vương lại một chút… mùi vị cực kỳ nhạt của Huyền Vũ sau khi động dục.

Cho nên, ban đầu khi nhìn thấy lông Chu Tước và vảy Thanh Long, hắn nghĩ rằng cô có được chúng thông qua Huyền Vũ.

Thế nhưng, sau khi nhìn cô cứ thế vô tư thọc tay vào túi móc thêm ba chiếc lông Chu Tước lộng lẫy nữa ra, suy nghĩ của hắn đã thay đổi.

Lông đuôi của loài chim thường là nơi lộng lẫy, xinh đẹp nhất. Trong trường hợp bình thường, lông đuôi chỉ được Chu Tước tặng cho bạn đời của mình, dựa vào mối quan hệ giữa Thanh Hành và Chu Tước, việc kiếm được một chiếc lông hay một cái vảy thì còn có khả năng, nhưng cũng chỉ đến thế mà thôi.

Mối quan hệ có tốt đến mấy thì Chu Tước cũng không đời nào hết lần này đến lần khác đem lông đuôi của mình tặng cho một người không phải bạn đời, trừ phi hắn ta đang theo đuổi đối phương.

Nhưng rõ ràng… trên người cô lại có mùi động dục của Huyền Vũ, nồng đến mức giống như Thanh Hành đã dùng chính mùi hương của mình để gột rửa toàn bộ cơ thể cô vậy.

Nếu không phải là bạn đời, với tính cách trầm ổn và cổ hủ của Huyền Vũ, tuyệt đối sẽ không bao giờ làm ra loại chuyện như thế này.

Nhìn Tô Đường một lúc dứt khoát lôi ra mấy chiếc lông đuôi cầu hôn của Chu Tước, Bạch Kỳ khẽ gõ gõ ngón tay lên đùi, bật cười: “Cô vặt trụi lông của Chu Tước luôn rồi đấy à?”

Tô Đường nghe ra cái giọng điệu mỉa mai trong lời nói ngậm cười của hắn, cô khẽ nhướng mày: “Là tự nó vặt đấy chứ.”

Ngày hôm qua cô thấy trạng thái của Chu Tước vẫn còn tốt chán, vẫn nhảy nhót tưng bừng mà.

Vừa hay loài chim chẳng phải vốn dĩ sẽ có mùa thay lông sao?

Kết quả, đối phương cũng chẳng nói là có mua hay không, mà lại buông một câu đầy ẩn ý: “Thanh Hành có biết chuyện này không?”

Tô Đường: “…?”

Cô dựa vào sức lao động của chính mình (sờ chim nhỏ) để tự kiếm lông đổi lấy chút tiền tiêu vặt thì có làm sao?

Chẳng lẽ chuyện này cũng phải báo cáo lên nhà trường à?

“Anh có lấy hay không?” Tô Đường hơi mất kiên nhẫn, gõ gõ đầu ngón tay xuống mặt bàn.

Cô đang vội kết thúc giao dịch để còn đi kiếm quán ăn một bữa ra trò, do ngủ dậy muộn lại ra ngoài vội vã nên cô vẫn chưa ăn tối.

Mặc dù dịch dinh dưỡng của Thanh Hành có vị khá ngon và cung cấp đầy đủ dưỡng chất, nhưng một ngày ba bữa đủ vị chua, ngọt, mặn, cay vẫn mang lại những trải nghiệm thú vị rất riêng.

Khóe môi Bạch Kỳ nhếch thành một nụ cười, tấm lưng rộng rãi tựa vào thành ghế, đổ xuống một cái bóng dày cộm.

Phải rồi… loài rùa vốn là chúa nhẫn nhịn mà.

Với cái tính cách kiểu người tốt của Thanh Hành, cho dù có phát hiện ra điều gì thì cũng chưa chắc đã vạch trần ra ánh sáng.

Ánh mắt bên dưới kính bảo hộ lướt qua ba chiếc lông vũ, hắn chậm rãi lên tiếng: “Vẫn giữ nguyên mức giá giao dịch trước đó, tôi lấy hết.”

Tô Đường mở quang não, bảo hắn quét ID tài khoản trên Tinh Mạng để chuyển khoản.

Nhưng lại thấy đối phương rơi vào im lặng.

Lúc này cô mới chợt nhớ ra, hắn ta dường như không muốn để người khác nhìn thấy tay của mình.

Thế nhưng lần này, hắn không quay lưng lại để tháo găng tay da ra thao tác nữa, sau khi nhìn cô một cái, hắn chìa tay ra tự nhấn vào quang não của mình.

Lúc này Tô Đường mới chú ý tới chiếc găng tay của hắn vô cùng kỳ lạ. Nó to hơn hẳn so với găng tay thông thường, từng ngón tay được làm rất thô và dày, cực kỳ thiếu linh hoạt, hèn gì lúc nãy hắn phải tháo găng tay ra mới thao tác được quang não.

Loại găng tay thế này vừa không thuận tiện cho chiến đấu, cũng chẳng tiện cho sinh hoạt, công dụng duy nhất có lẽ là để che giấu bàn tay.

Hắn cố chấp mang chiếc bao ngón bằng da thô kệch ấy bấm tới bấm lui mấy bận mới mở được hệ thống quét mã, nhưng cứ lệch hướng mãi, không sao quét trúng ID của cô.

Tô Đường: “…”

Cô bất lực đứng dậy, nhích lại gần về phía hắn một chút, chủ động hướng ID của mình thẳng vào mắt quét của hắn.

Thế nhưng người đàn ông bên cạnh lại như có phản xạ kháng cự, theo bản năng muốn tránh ra xa, có điều các cơ bắp vừa mới phát lực đã khựng lại.

“Trên người cô, mùi của Thanh Hành nồng lắm.” Hắn nhàn nhạt giải thích.

Gần như từ trong ra ngoài đều tỏa ra mùi vị của Huyền Vũ, vào khoảnh khắc cô tiến lại gần, hắn thậm chí còn có ảo giác như chính tên Huyền Vũ kia đang dính chặt lấy mình.

Mùi hương của một Siêu Phàm chủng cùng giới tiến lại gần khiến các nang lông trên người hắn tự động dựng đứng lên, bài xích tột cùng.

Tô Đường: “?” Hả?

Cô tự ngửi ngửi trên người mình, quả thực có ngửi thấy một chút hương thơm thanh khiết, lành lạnh tựa như trúc thanh thoang thoảng, đó là mùi hương trên người Thanh Hành, chắc là do cô vô tình ám phải khi ở nhà anh ta.

Nhưng mùi này cực kỳ nhạt, nếu không để ý kỹ thì căn bản không thể ngửi ra được, tuyệt đối chẳng đến mức nồng nặc đến độ khiến người ta phải né tránh như thế.

“Loài người không ngửi thấy đâu.” Bạch Kỳ trầm giọng giải thích, nhưng lần này không né ra nữa.

Đồng tử của hắn chợt co rút lại, có chút hoang mang nhìn người bên cạnh.

Có lẽ do khoảng cách gần hơn, giữa cái mùi hương của Thanh Hành đang hun người đến mức “thấm vào từng thớ thịt” của cô, hắn lại ngửi thấy một luồng thanh hương dịu nhẹ.

Lúc này Tô Đường đang bận căn chỉnh mắt quét ID nên không hề nhìn thấy, người đàn ông vừa rồi còn căng cứng cơ thể muốn lập tức nhảy bật ra xa bỗng nhiên cúi người xuống, rãnh thở dưới lớp mặt nạ áp sát ngay trên đỉnh đầu cô, bao phủ lấy cô trong một bóng râm dày đặc.

Sợi hương thanh khiết ấy quá đỗi mong manh, nhạt đến mức suýt chút nữa khiến Bạch Kỳ nghĩ rằng khứu giác của mình đã mất linh.

Nhưng dẫu chỉ là một sợi hương mờ nhạt, cũng đủ khiến người ta không cách nào quên được. Nó giống như một kẻ bị giam cầm trong đêm trường vĩnh hằng lần đầu tiên được nhìn thấy ánh bình minh, như người ở vùng đất không một ngọn gió được hít hà một hơi thở của sự vỗ về thân thuộc.

Đây chính là cảm giác khi gặp được một người phàm có độ tương thích khớp với hắn, hơn nữa độ tương thích này… ít nhất cũng phải đạt từ cấp SS trở lên.

Yết hầu của hắn khẽ lăn động, con ngươi dã thú bên dưới lớp kính bảo hộ lóe lên những tia sáng lạ kỳ.

Bạch Kỳ nén lại cảm giác buồn nôn đang chực trào trong cổ họng, cố gạn lọc ra sợi hương vừa thoáng qua ban nãy giữa bầu không khí ngập tràn pheromone động dục của Huyền Vũ.

Càng ghé lại gần, mùi vị của Huyền Vũ càng thêm nồng nặc.

Nhưng sợi hương êm dịu có khả năng xoa dịu tinh thần của cô, cũng giống như hạt sen vừa bóc vỏ, đang chậm rãi hé lộ ra bên dưới lớp bọc đầy mùi Huyền Vũ kia.

Cảm giác nôn nóng và đau đớn do tình trạng suy thoái tinh thần gây ra suốt những năm qua dường như cũng được vuốt ve xoa dịu bởi làn hương như có như không ấy.

Bạch Kỳ vừa đau đớn lại vừa thống khoái.

Hai loại mùi vị trộn lẫn vào nhau khiến hắn một mặt thì buồn nôn kinh khủng, mặt khác lại không kìm được mà ra sức hít hà.

Cảm giác này chẳng khác nào một bên đang thưởng thức cao lương mỹ vị, một bên lại phải ra sức nuốt từng ngụm mù tạt nồng nặc.

“Xong rồi.”

Giữa lúc trong lòng hắn đang diễn ra trận thiên nhân giao chiến, Tô Đường đã quét xong ID và lùi lại một bước.

Lần này, trong khoang mũi hắn chỉ còn trơ trọi lại mỗi pheromone của Huyền Vũ.

Bạch Kỳ: “…”

“Hôm nay cô uống dịch nuôi dưỡng của hắn à?”

Hắn nhìn Tô Đường, mùi pheromone nồng nặc đến mức này… thậm chí hẳn là chỉ mới uống cách đây không lâu.

“Dịch nuôi dưỡng gì cơ?” Tô Đường ngơ ngác ngẩng đầu lên.

Bạch Kỳ nhìn vào đôi mắt đen láy, sâu thẳm của cô, trong con ngươi sáng ngời dường như mờ mịt hoàn toàn.

Không giống như đang nói dối.

“Chẳng lẽ hắn lừa cô uống?” Tiếng cười trầm thấp từ từ lan tỏa, “Không ngờ Thanh Hành cũng có ngày làm ra loại chuyện này.”

Tô Đường tinh mắt để ý thấy dưới lớp áo choàng nặng trịch của hắn lại có thứ gì đó đang lay động, cô đoán chắc là cái đuôi của hắn đang lén lút vẫy qua vẫy lại.

“Chúng ta làm thêm một giao dịch nữa đi.” Chất giọng trầm khàn, quyến rũ phát ra từ cổ họng hắn tựa như một bản hòa tấu đàn cello, ánh mắt rực cháy găm chặt vào Tô Đường, “Tôi có thể trả thêm cho cô mười triệu tinh tệ.”

Vừa nghe thấy chuyện kiếm tiền, Tô Đường lập tức hứng thú hẳn lên, cô nhướng mày lạch cạch gõ đầu ngón tay xuống bàn: “Nói nghe thử xem.”

Từ dưới lớp kính bảo hộ của đối phương, cô cảm nhận được một ánh mắt đầy áp bức và dã tính.

“Khế ước với tôi đi.”

Hắn nói.

***

Chương tiếp theo

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *