Sau khi ta mất tích – Chương 124

Chương 124

***

Câu hỏi của Thanh Hành khiến sắc mặt Ngân Luật lập tức trầm xuống.

Đó không phải là cơn bạo nộ khi nhắc đến Nhện Ác Mộng, mà là một nỗi căm hận âm u khó nói thành lời.

Các sứ giả Atlantis vốn đang thót tim quan sát Vương của mình, trong lòng cũng tràn đầy nghi ngờ. Vương của họ vốn cực kỳ nhạy cảm với hơi thở của Chủ Tể Nỗi Sợ, dù cách xa hàng trăm mét cũng có thể bắt trọn chính xác mùi hương trong không khí.

Rõ ràng là không ngửi thấy mùi của Chủ Tể Nỗi Sợ, tại sao ngài vẫn cứ bám riết không buông lấy học sinh của Huyền Vũ? Đã vậy còn không chịu tiết lộ nguyên nhân cho mọi người biết.

Xâu chuỗi lại với mùi hương quá mức cám dỗ trên người thiếu nữ đối với phe trung lập tuyệt đối như họ… vài người cá Atlantis không nhịn được mà hoài nghi, liệu có phải Vua Siren thực sự giống như lời Chu Tước nói… vì “góa bụa” quá lâu nên bị hơi thở của thiếu nữ thu hút hay không.

“Vương.” Hollis bước lên phía trước, thấp giọng khuyên nhủ: “Xin ngài hãy bình tĩnh.”

Đôi đồng tử bạc của Vua Siren nhìn chằm chằm Tô Đường trong vài giây, lần này không tiếp tục giằng co nữa.

“Đi.”

Thần lạnh mặt xoay người, mái tóc bạc bay múa trong gió tuyết sau lưng, Thần thà chọn cách rời đi còn hơn là tiết lộ cho Huyền Vũ biết lý do mình nghi ngờ Tô Đường.

Gió tuyết mù mịt trên bầu trời tan biến, lớp băng ngưng kết dưới mặt đất cũng bắt đầu tan chảy từng chút một.

Thanh Hành không bận tâm đến vị khách không mời mà đến vừa rời đi mà quay sang nhìn nhóm Tô Đường: “Đứa trẻ ngoan, không sao rồi. Vất vả cho các em quá, có lạnh không?”

Ánh mắt xanh thẳm của Thần rơi trên lớp áo khoác mỏng manh của Tô Đường rồi cởi chiếc áo khoác măng tô dài trên người mình ra, choàng lên người cô. Chiếc áo này rõ ràng là quá rộng, lại thêm việc Thanh Hành bọc cho cô vô cùng kỹ lưỡng, Tô Đường cảm giác đầu mình suýt chút nữa cũng bị gói kín luôn.

Thanh Hành dịu dàng nói: “Nhiệt độ chắc phải một lát nữa mới tăng lên được. Em cứ quấn tạm đã, đừng để bị nhiễm lạnh.”

Trên chiếc áo khoác dạ vẫn còn nhiệt độ cơ thể ấm áp. 

Tô Đường – người đã thăng cấp lên thể chất hạng C, sở hữu lửa rồi nên chẳng hề sợ lạnh: “…”

Cô bỗng nhiên nghĩ đến một câu nói: có một loại lạnh, gọi là “Mẹ thấy con lạnh”.

Tô Đường ngay lập tức bị gói thành một kén tằm, cô vừa định lên tiếng từ chối…

“Chiu chiu!” Một cục bông đỏ rực như một quả pháo lửa, vừa kêu vừa lao thẳng về phía cô.

Vùng bụng giống như được dán lên một mặt trời nhỏ thủ công, hơi nóng ấm áp lan tỏa từ bụng đến tận đầu ngón tay. Tô Đường theo bản năng đưa tay ra đỡ, ngón tay lún sâu vào lớp lông vũ mềm mại bồng bềnh.

Con chim nhỏ hai ngày nay đột nhiên xa cách, giờ lại dính chặt lấy như cũ.

Tô Đường cúi đầu xuống.

Chu Tước khi thu nhỏ gần như cuộn tròn thành một quả cầu xốp, dính lấy rốn cô một cách nũng nịu. Nó ngẩng đầu lên, chùm lông mào ánh kim rung rinh, cái mỏ chim non nớt phát ra tiếng kêu trong trẻo: “Chiu chiu chiu!”

Tô Đường bị chiếc áo khoác quá khổ quấn lấy nên hành động có chút bất tiện, ôm lấy con chim nhỏ đang tỏa nhiệt, khẽ nhấc tay: “Không cần đâu ạ. Ôm Chu Tước thế này em chẳng thấy lạnh chút nào.”

Động tác của Thanh Hành khựng lại, đôi mắt xanh thẳm rơi trên con chim nhỏ trong lòng cô. Thần im lặng một chút, ánh mắt trong trẻo hơi tối đi: “Ừm. Chu Tước ấm hơn một chút. Em cứ ôm nó là được.”

Nam Cảnh Viêm nhếch môi, đôi đồng tử vàng đỏ sáng lên đầy đắc ý.

Khóe môi Đông Phương Từ kéo thành một đường thẳng tắp, cậu liếc nhìn tinh thần thể vốn dĩ chẳng hề ấm áp của mình, những lớp vảy trơn nhẵn dưới nhiệt độ thấp chạm vào lại càng thêm lạnh lẽo.

“Vất vả cho các em rồi, tiếp theo cứ giao lại cho chúng tôi.” Thanh Hành nói, “Phía cứ điểm đã có giáo viên khác đến tiếp ứng cho các học sinh rồi. Các em mau đi nghỉ ngơi đi.”

Tổng giáo quan của Huyền Bắc không đi cùng Thần đến đây chính là để tới thao trường xử lý nhóm học sinh kia.

Nói xong, Thanh Hành nhìn sang Tô Đường: “Vua Siren có lẽ sẽ không chịu bỏ qua dễ dàng như vậy. Trước khi xác nhận hắn đã rời khỏi Tứ Phương Thiên, nếu em thấy sợ, có thể tạm trú tại căn hộ của tôi.”

Đông Phương Từ và Nam Cảnh Viêm khựng lại ngay lập tức, đồng loạt nhìn Thanh Hành bằng ánh mắt chấn động.

Mái tóc đen mềm mại của Thần buộc lệch sang một bên vai, hàng mi dài dày rậm, gương mặt trắng trẻo thanh tú vẫn tự nhiên, trông có phần khoan thai và mềm mỏng, xem chừng chỉ đơn thuần muốn che chở cho học sinh đang bị đe dọa mà thôi.

“Căn hộ của tôi rất rộng, còn không ít phòng trống. Vị trí cũng không xa trường Huyền Bắc, sẽ không ảnh hưởng đến việc huấn luyện thường ngày của em.”

Tô Đường có chút do dự. Một mặt, cô quả thật lo lắng Ngân Luật sẽ “quay xe” bất ngờ, ở gần Thanh Hành thì đối phó với Ngân Luật thuận tiện hơn. Nhưng mặt khác, bản thân Thanh Hành cũng là chủng tộc Truyền Kỳ, cảm quan cực kỳ nhạy bén, ở chung kiểu gì cũng có chút bất tiện.

Hơn nữa, hiện tại cô vẫn chưa rõ Eustace đã đi đâu, nếu Eustace đánh hơi thấy mùi mà tìm đến đây, thì cái danh “đầu sỏ” của cô sẽ lộ tẩy ngay trước mặt Huyền Vũ mất.

“Nếu còn lo ngại, em có thể chỉ nghỉ lại chỗ tôi đêm nay thôi, ngày mai hãy về nhà khách.” Thanh Hành kiên nhẫn đợi cô cân nhắc, đôi mắt khẽ cong lên:

“Ngay khi trời sáng, tôi sẽ nộp quy trình trục xuất đoàn sứ giả Atlantis lên bộ phận quản lý xuất nhập cảnh của Tứ Phương Thiên. Sẽ không mất quá nhiều thời gian đâu, ban ngày hôm nay cả trường sẽ được nghỉ một ngày, các em đều mệt rồi, có thể ngủ bù thật tốt.”

Tô Đường quả thật muốn ngủ bù một giấc, điều cô lo nhất bây giờ là đang ngủ dở mắt thì Siren bỗng nhiên xuất hiện.

“Vậy làm phiền thầy rồi ạ.”

“Không phiền đâu.” Thanh Hành khẽ mỉm cười.

Nam Cảnh Viêm và Đông Phương Từ mím môi, không nói gì thêm. Dù trong lòng thấy kỳ lạ, nhưng họ biết đây là để đề phòng Vua Siren, dù sao ở khắp Tứ Phương Thiên này, quả thật chỉ có Thanh Hành mới đủ năng lực ngăn cản được Vua Siren.

Không còn sức mạnh của Siren duy trì, tuyết tan ngày càng nhanh, chỉ trong chốc lát, bình minh đã gần kề, một tia sáng le lói xuyên qua những tầng mây u ám.

Nhiệt độ tăng lên, và rồi… bụng Tô Đường réo lên vì đói.

Đã đến giờ ăn sáng rồi.

Thanh Hành nghe thấy tiếng động thì ngẩn người, sau đó đôi mắt và hàng mi dịu lại, cười ôn hòa: “Đói rồi sao? Để tôi đưa em đi nghỉ ngơi trước nhé.”

Sau sự cố với Vua Siren, nội bộ Huyền Bắc còn không ít việc cần xử lý hậu quả như bồi thường, truy cứu trách nhiệm và tái thiết, nhưng phần lớn những việc này Thanh Hành đều không cần nhúng tay vào. Địa vị của Thần ở Tứ Phương Thiên vô cùng siêu nhiên, tương đương với “Định Hải Thần Châm”, không cần quản lý sự vụ tầm thường, chỉ cần xuất hiện để ổn định cục diện khi có chủng Truyền Kỳ nào đó lộ diện là được.

Cho đến khi tới căn hộ của Thần, Tô Đường mới phát hiện Thanh Hành đã quá khiêm tốn rồi.

Đây đâu phải căn hộ, nói là biệt thự cũng không ngoa. Để bày tỏ sự tôn trọng đối với chủng Truyền Kỳ huyền thoại, nơi này không chỉ cực kỳ rộng rãi mà vị trí địa lý cũng rất đẹp, không gian xung quanh tĩnh mịch, không bị ai làm phiền.

Thanh Hành điều chỉnh nhiệt độ trong nhà về mức thích hợp, rồi hâm cho cô một ly sữa nóng, còn mang tới một chiếc chăn lông: “Đứa trẻ ngoan, em cứ đi nghỉ một lát đi. Bữa sáng sẽ xong nhanh thôi.”

Trong lúc nói chuyện với Tô Đường, những ngón tay trắng trẻo thon dài đã nhanh nhẹn thắt xong tạp dề, chuẩn bị vào bếp làm bữa sáng. Căn bếp được thiết kế kiểu bán mở với cửa kính lớn ngay bên phải phòng khách, mọi loại dụng cụ nấu nướng và gia vị đều đầy đủ, được sắp xếp vô cùng ngăn nắp.

Tô Đường quan sát dáng vẻ của Thanh Hành.

Dáng vẻ thanh niên với vóc người cao lớn, dung mạo tú lệ dịu dàng, khác hẳn với kiểu của cởi trần nửa thân trên rồi thắt tạp dề của Eustace, nhìn chẳng giống đang nấu ăn mà giống như đang chơi trò kích tình kỳ quái nào đó. Thanh Hành thì khác, chiếc áo sơ mi trên người Thần sạch sẽ, từng chiếc cúc đều được cài tỉ mỉ nghiêm chỉnh.

Cơ ngực của Thần lớn hơn người bình thường một chút, nhưng không hề tạo cảm giác thô kệch hay gân guốc quá mức mà lại ưu mỹ và săn chắc. Khuôn ngực hơi phập phồng căng rộng lớp áo sơ mi, có lẽ vì vội vàng làm bữa sáng cho Tô Đường nên chiếc áo bị nước tuyết đánh ướt bên ngoài vẫn chưa kịp thay, lớp vải bán trong suốt lờ mờ lộ ra màu da thịt ẩn hiện bên dưới.

Mái tóc đen quá dài được buộc gọn lại, dây tạp dề bao bọc lấy khuôn ngực đầy đặn, rõ ràng từ trên xuống dưới đều mặc đồ kín kẽ, không chút sơ hở, nhưng Tô Đường lại cảm nhận được từ Thần một loại quyến rũ kiểu “thuần dục” còn gợi cảm hơn cả việc Eustace mặc mỗi chiếc tạp dề.

Tô Đường bỗng nhớ đến kết luận của một thí nghiệm mình từng đọc: Nửa che nửa đậy còn mê hoặc hơn cả khỏa thân.

“Hửm?” Thanh Hành nhận ra ánh mắt của cô, Thần đang lấy nguyên liệu từ tủ lạnh thì quay đầu lại, nhìn cô đầy thắc mắc.

Gương mặt tuấn mỹ dịu dàng bao dung, đôi mắt xanh thẳm ấm áp, vài lọn tóc đen mềm mại rủ xuống bên tai. Kết hợp với tư thế đứng thẳng tắp và khuôn ngực dày dặn, cả người Thần toát ra một khí chất “người chồng quốc dân” đầy tương phản độc đáo.

“Đứa trẻ ngoan, sao thế? Có phải đói quá rồi không, để tôi lấy thêm ít đồ ăn vặt cho em lót dạ nhé.”

Giọng nói dịu dàng, ánh mắt quan tâm ấm áp, điều này khiến trong lòng Tô Đường lập tức dâng lên cảm giác tội lỗi và áy náy.

Huyền Vũ là một chủng tộc siêu phàm chính trực, vững chãi và mang lại cảm giác an toàn đến thế, sao cô có thể đem hắn ra so sánh với con nhện suốt ngày chỉ toàn nghĩ đến chuyện “sắc dục” kia chứ?

“Khụ khụ, em không sao, không cần vội đâu. Là áo của thầy bị ướt rồi.”

Trong lúc Tô Đường nói chuyện, một ngọn lửa đỏ rực tức thì bay ra từ lòng bàn tay cô, lao về phía Thanh Hành, ngọn lửa bình thản lượn một vòng quanh người Thần.

Hơi nóng xuyên qua lớp vải thấm vào da thịt, nhiệt độ được thiếu nữ kiểm soát vừa vặn. Chiếc áo sơ mi sũng nước của Thần ngay lập tức được sấy khô, trên lớp vải khô ráo có hơi ấm nhàn nhạt.

Màu da thịt ẩn hiện dưới lớp vải bán trong suốt ban nãy dần biến mất, tuy cơ ngực vẫn căng đầy lớp áo sơ mi nhìn rất “dục”, nhưng đã bớt đi vẻ phong tình như lúc trước.

Huyền Vũ ngẩn ngơ trong thoáng chốc, rồi đôi lông mày và khóe mắt cong lên đầy ôn hòa.

“Vội quá nên tôi quên mất việc thay đồ. Đứa trẻ ngoan, cảm ơn em.”

Sau khi giúp hắn sấy khô, nhìn thấy vẻ ngẩn ngơ trên mặt hắn Tô Đường mới sực nhớ ra: Tuy Thanh Hành không phải chủng tộc siêu phàm hệ Lửa để có thể sấy khô quần áo như cô, nhưng hắn là hệ Nước… hoàn toàn có thể thao túng nước thấm trong vải tự chui ra ngoài mà.

Vả lại bản thể của người ta là Huyền Vũ, vốn là loài sống dưới nước bẩm sinh, biết đâu người ta thấy ngâm trong nước mới thoải mái nên mới không thay đồ thì sao, kết quả cô lại đem lửa ra sấy khô của người ta.

Tô Đường ngượng ngùng sờ mũi, vội vàng uống sữa để che giấu chột dạ khi nhận lời cảm ơn.

Kết quả cô phát hiện Thanh Hành vẫn đang nhìn mình. Thần nhìn cô, trong đôi đồng tử xanh thẳm thoáng qua chút do dự lạc lõng, đôi môi ngập ngừng mấp máy: “Đường Đường, vừa rồi… có phải tôi trông hơi khiếm nhã không?”

“Hả?” Tô Đường kinh ngạc ngước mắt, “Làm gì có chuyện đó ạ.”

“Vậy thì tốt rồi.” Thanh Hành thở phào nhẹ nhõm, cười ôn hòa, “Tôi còn tưởng là do cơ thể lộ ra của mình khó coi quá, làm ảnh hưởng đến thẩm mỹ của em.”

Đến mức khiến cô nhìn không nổi nữa mà phải đích thân ra tay sấy khô giúp.

“?!!”

Trong lòng Tô Đường dậy sóng: “Sao có thể chứ?!”

“Hóa ra em không ghét sao?” Thanh Hành thì thào một tiếng, cúi đầu nhìn lướt qua khuôn ngực hơi phát triển quá của mình, dáng vẻ thoải mái giống như vừa trút bỏ được tảng đá lớn trong lòng, nỗi sầu lo trong mắt cũng tan biến sạch sẽ.

Tô Đường ngẩn người tại chỗ mất hai giây, không chắc chắn lắm.

Hửm…? Thanh Hành đang hỏi cô là có ghét cơ ngực của hắn không đấy à? Hay là cô hiểu sai ý rồi?

Nhưng chỉ trong chớp mắt, Thanh Hành đã khôi phục biểu cảm tự nhiên, bày thêm đồ ăn vặt và trái cây tươi lên bàn trà trước mặt cô: “Đừng ăn no quá nhé, lát nữa là có cơm rồi.”

Nói xong, Thần nhặt chiếc chăn lông bị rơi lên, đắp lại cẩn thận che kín chân cô, rồi bắt đầu nhanh nhẹn vào bếp rửa rau thái thịt.

Ánh mặt trời từ cửa sổ kính chiếu lên nghiêng khuôn mặt, tạo thành một lớp quầng sáng nhạt trên gương mặt tuấn tú, trông như thể cả người đang phát sáng vậy.

Đúng là Siêu Phàm chủng mà cô chưa thu thập được!

Tô Đường vừa ăn vặt vừa nhìn Thanh Hành đang bận rộn, thói quen sưu tầm của một “game thủ” lại tái phát, trong lòng dâng lên nỗi tiếc nuối khôn nguôi. Huyền Vũ càng tốt bao nhiêu, người chơi lại càng thấy tiếc bấy nhiêu.

Thật sự là lệ rơi đầy mặt.

Hồi đó nếu cô không lập nhiều acc clone như vậy, chỉ chơi duy nhất một acc và khế ước với Huyền Vũ, thì giờ cô có cần phải sống cái kiểu “mỗi ngày đều gian nan che giấu thân phận”, “đi đâu cũng đầy vẻ lén lút” thế này không? Sớm đã có một vị “nam mama” tính tình tốt, đáng tin cậy trầm ổn, ngực lớn lại còn biết nấu ăn cho cô ăn bám rồi.

Nam mama không có được này càng nhìn càng thấy tiếc, cô đành thu hồi tầm mắt, tự đánh lạc hướng chú ý của mình.

Cô nhìn vào quang não, gửi một tin nhắn báo bình an cho Vệ Nhàn, sau đó phát hiện trong thông tin vận chuyển là khoang thực tế ảo mình đặt mua sắp tới nơi rồi, ngay trong hôm nay sẽ giao đến.

Số vảy và lông vũ treo bán trên mạng trước đó, vảy Thanh Long đã đấu giá được 5 triệu tinh tệ, còn lông Chu Tước thì đạt mức 5,2 triệu tinh tệ. Người mua đều cùng là một người, biệt danh vô cùng đơn giản, chỉ có duy nhất một chữ: A.

Hắn đã thanh toán toàn bộ tiền, hiện đang tạm gửi ở hệ thống giao dịch, chờ cô giao hàng, chỉ sau khi nhận được hàng, tiền mới chính thức đổ vào tài khoản của Tô Đường.

Có số tiền này, cô có thể tích trữ một đợt dịch dinh dưỡng giảm giá, rồi đặt thêm một cơ thể cho Klauka, cuộc sống bỗng chốc khấm khá hơn hẳn.

Tuy nhiên, vì lông Chu Tước và vảy Thanh Long quá mức quý hiếm và đặc thù, bình thường chẳng có ai bán, nên người mua yêu cầu được kiểm tra hàng trực tiếp.

Tô Đường liếc nhìn thời gian giao hàng, trong vòng 24 giờ sau khi kết thúc đấu giá phải hoàn thành giao dịch, đối phương hẹn cô khoảng 8 giờ tối nay giao dịch, địa điểm chính là ở Tứ Phương Thiên.

A: 【Thanh Long và Chu Tước đều là thần hộ mệnh của Tứ Phương Thiên, cậu có thể lấy được cả vảy và lông cùng lúc, chắc chắn cũng đang ở Tứ Phương Thiên đúng không? 8 giờ tối tại chợ đen ngầm, tiền trao cháo múc.】

Tô Đường nhướng mày, ngón tay gõ gõ lên đùi.

Chợ đen ngầm, nơi đó trật tự hỗn loạn, bị giết người cướp của cũng chẳng ai hay. Thế nhưng, Tô Đường không từ chối ngay lập tức. Nếu là lúc mới xuyên không, vì an toàn, cô thà kiếm ít đi một chút cũng không muốn mạo hiểm, nhưng hiện tại trong tay cô có không ít át chủ bài, tự tin có thể rút lui an toàn không thành vấn đề.

Tô Đường lặng thinh một thoáng, ngón tay gõ ra mấy chữ.

AAA – Phú bà tương lai: 【Có thể kiểm tra hàng trực tiếp, nhưng mà phải thêm tiền.】

Chỉ cần thêm tiền, chuyện gì cũng dễ thương lượng.

A: 【Được. Thêm 10%.】

Thấy đối phương sảng khoái như vậy, ngón tay Tô Đường khựng lại, thử xem có thể “chặt chém” thêm chút nữa không.

AAA – Phú bà tương lai: 【10% ít quá, thêm 20% đi.】

A: 【…】

Đối phương im lặng hồi lâu, ngay khi Tô Đường đang tự kiểm điểm xem có phải mình chém hơi ác quá không, thì A mới gửi tới một tin nhắn.

Chỉ vẻn vẹn hai chữ và một dấu hỏi đơn giản, nhưng lại thể hiện vẻ châm chọc vô tận.

A: 【Phú bà?】

Kiểu “công kích” này đối với Tô Đường mà nói chẳng khác nào gãi ngứa, hoàn toàn vô hại. Trong lòng cô thầm nghĩ: Nếu không có các người góp gạch xây tường, làm sao tương lai tôi trở thành phú bà được?

AAA – Phú bà tương lai: 【Tương lai sẽ là vậy.】

A: 【Tối đa 15%. Trong phạm vi Liên Bang, sẽ không có ai trả giá cao hơn tôi đâu.】

Tô Đường nhướng mày, ánh mắt dừng lại ở ba chữ “Trong Liên Bang”. Nghe giọng điệu này, có vẻ như tên A này không phải người của Liên Bang? Tuy nhiên, việc hắn mặc cả ngược lại khiến sự cảnh giác trong lòng Tô Đường tan đi đôi chút, nếu hắn đồng ý ngay tắp lự mà không chút do dự, cô sẽ phải nghi ngờ đây là một vụ “đen ăn đen” hay không, dù sao đã định cướp trắng trợn thì hô giá cao bao nhiêu mà chẳng được.

AAA – Phú bà tương lai: 【Được, 15%. Gửi địa chỉ chi tiết cho tôi.】

Tô Đường đóng quang não lại, xoa xoa cằm. Nếu tên A này giữ chữ tín, giao dịch thành thực với cô, cô sẽ là một người bán hàng tuân thủ quy tắc. Còn nếu hắn muốn đen ăn đen, cô sẽ cho hắn thấy nắm đấm của cô lớn đến mức nào, lúc đó không chỉ tiền cô vẫn lấy, mà hàng cô cũng chẳng đưa.

Giải quyết xong những việc này, ánh mắt Tô Đường mới rơi vào bảng điều khiển hệ thống của mình. Mặc dù việc Siren phát điên rất phiền phức, nhưng trong họa có phúc, nhờ có sự “hỗ trợ nhiệt tình” của hắn, không chỉ tiến độ thẻ thân phận Đường Chủ nhảy lên một đoạn, mà ngay cả thẻ thân phận Chủ Tể Nỗi Sợ cũng nhích thêm vài chữ số thập phân.

Những ngày qua cô “nô dịch” Eustace mỗi ngày, tiến độ thẻ Chủ Tể Nỗi Sợ vẫn luôn tăng trưởng chậm rãi. Dù tiến độ do Siren đóng góp không nhiều, nhưng lại vừa vặn làm tròn số, khai mở kỹ năng mới.

【Mở khóa thân phận thẻ bài: Chủ Tể Nỗi Sợ】

【Mở khóa kỹ năng chủ động: Liên kết】

Tô Đường nhìn hai chữ “Liên kết”, hoàn toàn không đoán ra nó dùng để làm gì. Hệ thống mỗi lần tung ra kỹ năng đều như đánh đố, chẳng hề có lấy một dòng thuyết minh, bắt buộc phải sử dụng mới biết được. Nhưng nhìn hai chữ này, cô dự đoán hiệu quả của nó chắc cũng tương tự như Cộng cảm, thiên về loại kỹ năng hỗ trợ khống chế.

Cô nhấn vào “Liên kết”, bên cạnh lập tức xuất hiện một đồng hồ đếm ngược. Sau đó, các thẻ bài dưới trướng Chủ Tể Nỗi Sợ đồng loạt hiện ra.

Viền thẻ bài của Siren và Eustace đều tỏa ra một lớp ánh sáng lung linh, như thể đang nhắc nhở cô có thể nhấn vào. Trong khi đó, thẻ bài của Mèo Hề và Quạ Đen lại tối thẫm. Tô Đường thầm phân tích quy luật sử dụng, đoán rằng có lẽ vì Klauka đang ở trong mạng tinh cầu thực tế ảo, không tính là thực thể nên mới không thể kích hoạt.

Cô nhẹ nhàng nhấn vào hình đại diện của Eustace.

Trong mắt lập tức hiện ra tầm nhìn của Eustace, làn da hắn bị đông lạnh đến trắng bệch, đôi môi mỏng vì cái lạnh mà nhuốm màu xanh nhạt, hắn đang ngủ gật trong rừng cây. Xem chừng hắn đã rời khỏi nội khu học viện quân sự, đi ra khu săn bắn bên ngoài.

Có một con dị thú dạng gấu phát hiện ra hắn, gầm rống lao tới. Kết quả là khi còn chưa tiếp cận được trong vòng một mét, toàn bộ cơ thể nó đã bị những mạng nhện đan xen ngang dọc cắt thành vô số mảnh nhỏ, máu tươi nhỏ xuống tí tách. Vết máu dính trên mạng nhện nhanh chóng nhỏ xuống đất, không để lại dấu vết. Chẳng mấy chốc, mạng nhện dày đặc lại ẩn hiện vào không trung.

Eustace ngáp một cái, đung đưa trên chiếc ổ dệt bằng tơ nhện. Đột nhiên, đôi đồng tử tím lạnh lẽo nheo lại, hắn nghi hoặc nhìn vào hư không.

Cảm giác giống như hắn đã nhận ra sự “dòm ngó” của cô.

Tuy nhiên, tinh thần lực của Eustace vốn luôn ở mức cực cao, hắn có cảm giác cũng là chuyện thường tình. Tô Đường lờ mờ nhận thấy, khi ở trạng thái Liên kết… dường như cô có thể cách không thi triển kỹ năng lên những thuộc hạ ở cách xa vạn dặm.

Các chủng tộc siêu phàm dưới trướng thẻ bài Đường Chủ đa số đều tuân thủ trật tự, lương thiện và ngoan ngoãn, nên kỹ năng Cộng cảm mở khóa được là để mượn dùng sức mạnh. Còn dưới trướng Chủ Tể Nỗi Sợ toàn là lũ “phản đồ” lúc nào cũng lăm le thượng vị, nên kỹ năng đầu tiên mở khóa chính là điều khiển từ xa để quản lý đám phản đồ này!

Chẳng sai vào đâu được!

Tô Đường thử phóng tơ tinh thần lực về phía hắn: “Eustace.”

Sợi tơ tinh thần lực có thể trực tiếp truyền đạt những dao động tư duy, con nhện đang đung đưa sưởi nắng bỗng chốc trợn tròn mắt, đuôi mắt cong lên đầy hưng phấn: “Đường Đường.”

“Sao anh lại ở bên ngoài?” Tô Đường chất vấn.

Biểu cảm vui sướng của Eustace hơi khựng lại. Trước đây Tô Đường vốn thích con cá kia, nếu biết Thần vì muốn độc chiếm chủ nhân mà cố tình dẫn dụ con cá đó đi…

“Eustace.” Giọng Tô Đường trở nên nghiêm nghị.

Eustace không cam lòng không tình nguyện đáp: “Ngân Luật đang tìm em…”

Sau một hồi giải thích của Eustace, Tô Đường cuối cùng cũng hiểu rõ tiền căn hậu quả. Hóa ra hắn sợ Ngân Luật sẽ dựa vào mùi hương của hắn mà phát hiện ra cô, nên mới cố tình ra ngoài để dẫn dụ Ngân Luật đi hướng khác.

Tô Đường vẫn còn cảm thấy sợ hãi, nếu không phải vì lòng ghen tuông của Eustace trỗi dậy, nói không chừng bây giờ cô đã bị lột mặt nạ rồi.

Eustace lúc này còn lo lắng Chủ tể vẫn sẽ thích Ngân Luật như trước kia, lại một lần nữa ra tay cưỡng ép thu phục Vua Siren về dưới trướng, Thần chua chát nói: “Con cá đó đã nhiều lần phản bội em! Hoàn toàn không có tư cách ở bên cạnh em, em còn định thu nhận hắn sao?”

Mục đích của Eustace lại vô tình trùng khớp với ý muốn của cô.

Tô Đường đáp: “Không, tôi không có ý định thu nhận hắn. Có anh là đủ rồi.”

“!!!”

Đồng tử Eustace co rụt lại, trong mắt lập tức nhảy nhót những tia sáng rực rỡ, sắc hồng lan từ cổ lên tận đáy mắt, cổ họng khô khốc.

Tô Đường tiếp tục: “Nhưng hắn vẫn chưa rời đi, anh tạm thời đừng quay lại trường quân đội để tránh bị hắn phát hiện. Trò chơi đóng vai học sinh của tôi vẫn chưa chơi chán, tạm thời không muốn kết thúc.”

Eustace mắt cong thành hình vầng trăng khuyết, đầu óc đã bị câu nói vừa rồi làm cho choáng váng, quay cuồng trong hạnh phúc: “Được… Đường Đường.”

Kết thúc liên kết với Eustace, Tô Đường mới phát hiện thời gian đếm ngược của “Liên kết” vẫn còn 1 giờ 20 phút. Kỹ năng này dường như không tính theo số lượng đối tượng mà chỉ đơn thuần tính theo thời gian.

Ánh mắt cô rơi vào một lá bài phát sáng khác. Dù sao thời gian vẫn còn dư dả, tội gì không dùng, chi bằng thử luôn Ngân Luật xem sao.

Cô cũng rất tò mò, rõ ràng cô đã dùng bình xịt thanh tẩy, Ngân Luật vốn đã buông bỏ nghi ngờ tại sao đột ngột lại bám riết lấy cô không buông? Ngoài đời thực chắc chắn không thể hỏi, nhưng lợi dụng kỹ năng Liên kết, kết hợp với thao túng ác mộng có lẽ sẽ lấy được câu trả lời mà không gặp rủi ro nào.

Cô nhấn vào thẻ bài của Ngân Luật, tầm nhìn hiện ra cảnh Ngân Luật đang ngồi trước bàn, chống cằm. Hắn khẽ nhắm mắt, chỉ riêng đôi lông mày hơi nhíu lại cũng đủ khiến người ta cảm nhận được vẻ lạnh lẽo bạo liệt vây quanh hắn.

“Bệ hạ.” Giọng Hollis hạ thấp xuống, “Chiến hạm của chúng ta dự kiến tám giờ sáng mai sẽ xuất phát trở về Atlantis. Có điều… việc hợp tác cùng Tứ Phương Thiên tìm kiếm Chủ tể e là sẽ bị đình chỉ.”

“Hợp tác?” Vua Siren đang nhắm mắt dưỡng thần bỗng mở choàng đôi đồng tử, sắc lẹm đến cực điểm, “Không cần hợp tác nữa.”

“Ngày mai ngươi cứ dẫn chiến hạm về Atlantis, phải khiến Liên Bang tưởng rằng ta đã rời đi.”

“Bệ hạ!” Hollis kinh hãi.

Cái đồ chó-biến-thành-cá này! Quả nhiên vẫn chưa từ bỏ!

Tô Đường thầm mắng trong lòng, ngoài kinh ngạc ra cô lại có cảm giác “quả nhiên là vậy”, nhìn thì có vẻ cao quý lãnh diễm, nhưng hắn vốn dĩ luôn thích chơi trò lật lọng!

Hollis không hiểu: “Ngài vẫn cho rằng Tô Đường là Chủ Tể Nỗi Sợ? Ngài đâu có…”

“Ra ngoài.” Giọng nói lạnh lẽo không thèm giải thích, cũng chẳng cho phép phản kháng.

Cả căn phòng đầy người cá cúi đầu lui ra, căn phòng rộng lớn lúc này chỉ còn lại một mình Ngân Luật.

Tô Đường vừa định sử dụng kỹ năng ác mộng, đã thấy Ngân Luật bỗng nhiên đứng dậy, mặt không cảm xúc đi đến trước một tấm gương lớn chạm sàn, và rồi… cởi bỏ quần áo, lộ ra vùng bụng săn chắc.

Trên những múi bụng trắng trẻo đẹp đẽ, một hình xăm bạc phức tạp đang lan tỏa ra, đầu ngón tay Ngân Luật lần theo từng đường nét của hình xăm, đồng tử dần trở nên đỏ rực.

“Tô Đường!”

Giọng nói lạnh lẽo, tựa như muốn nghiền nát từng chút một rồi nuốt chửng lấy người ta.

Tô Đường: “…”

Không đến mức đó đâu… thật sự không đến mức đó.

Cô lờ mờ cảm nhận được việc Ngân Luật cho rằng cô là Chủ Tể Nỗi Sợ có lẽ liên quan đến hình xăm trên vùng bụng của hắn. Nhưng cô lục lọi ký ức hồi lâu cũng không nhớ nổi mình từng để lại dấu vết này trên người hắn khi nào.

Suy nghĩ hai giây, cô quyết định cho tơ nhện mộng cảnh cắm thẳng vào Ngân Luật để xem điều hắn muốn làm nhất là gì, nhân tiện dò hỏi lai lịch hình xăm trên bụng hắn ngay trong giấc mơ.

Tơ nhện mộng cảnh vừa chạm vào, Ngân Luật dường như có cảm giác, đột ngột ngẩng đầu, nhưng khoảng thời gian ngắn ngủi này đã đủ để Tô Đường kích hoạt kỹ năng.

Ánh bạc sắc sảo trong mắt hắn dần tan rã, vùng cổ ửng lên sắc đỏ sóng tình.

Ý chí của Tô Đường lặn sâu vào mộng cảnh.

Hơi nước xung quanh vô cùng đậm đặc, đây là một hang đá ven biển, một phần hang động bị nước ngập, mực nước cao gần đến mắt cá chân Tô Đường.

“Ưm…”

Tô Đường vừa định tìm Ngân Luật thì nghe thấy một tràng tiếng thở dốc trầm thấp, cô giật mình quay đầu nhìn theo âm thanh.

Một người cá đuôi bạc bị xích sắt trói chặt hai tay, đang nằm trên mặt đất.

Chiếc đuôi cá màu bạc tuyệt đẹp ngâm một nửa trong nước, lớp vây lụa bán trong suốt dập dềnh theo sóng. Nửa thân trên của hắn để trần, nước da trắng tái, đường nét cơ bắp đầy gợi cảm, hình xăm bạc trên bụng dường như đang ẩn hiện phát sáng.

Đôi mắt bạc lạnh lẽo lúc này đỏ rực và ướt át, đang căm phẫn trừng mắt nhìn cô. Mang tai hắn mở rộng, hắn hất cằm duy trì sự kiêu hãnh của một vị Vương, nhưng lại không tài nào đè nén được tiếng thở dốc đầy khao khát trong giọng nói: “Ngươi, ưm, ngươi muốn làm gì?”

*

Tô Đường: (đào cảnh trong mơ) (nhìn xem con cá này định làm gì) (dần dần nứt toang) Ta đâu có bảo ngươi mơ cái này! Rõ ràng là chính ngươi muốn diễn cảnh “yêu cưỡng ép” mà!

Siren: (ngẩng đầu cao ngạo) (thà chết không khuất phục) Ta là… (tự nguyện) bị cưỡng ép.

*

Tinh Nguyệt: Thực sự chuyển ngữ bộ này rất vất vả, huhu. Nhiều từ khó, xưng hô thay đổi liên tục vì quá nhiều nhân vật, đôi khi ta còn không nhớ đang để xưng hô là gì nữa, tác giả lại miêu tả ngoại hình quá nhiều thành ra ta chỉ sợ câu từ bị lủng củng. 

Bộ truyện này vẫn còn 1 chặng đường rất dài ở phía trước, hy vọng ta có thể kiên trì đến cùng, cũng hy vọng các bạn có đọc truyện để lại cmt cho ta chút động lực.

***

Chương tiếp theo

One thought on “Sau khi ta mất tích – Chương 124

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *