Chương 51: Khế ước
***
Thẩm Duy Tự luống cuống tay chân nói một tiếng “Xin lỗi” với Giang Hàng, nhanh chóng rụt điện thoại về, nhấn nút nghe.
Vốn dĩ Giang Hàng liếc thấy tên người gọi đến cũng không mấy bận tâm, nhưng thính giác của hắn hơn người, Thẩm Duy Tự lại đứng rất gần, nên hắn loáng thoáng nghe thấy giọng của Hạ Tùng La phát ra từ ống nghe.
“Đúng, chính là ở đây, cậu cứ đi thẳng tới trước, lên bậc thềm đi đến trước cửa cuốn.”
Giang Hàng đột ngột ngẩng đầu, qua lớp kính nhìn chằm chằm vào bóng lưng Thẩm Duy Tự.
Thẩm Duy Tự áp điện thoại lên tai, làm theo chỉ dẫn của Hạ Tùng La bước lên bậc thềm, đến trước cửa cuốn.
Hạ Tùng La nói tiếp: “Cửa không khóa đâu, bên dưới có một cái tay nắm, cậu kéo ngược lên là được. Kéo lên một nửa đủ để chui vào là xong. Hôm nay cơ thể tôi không được khỏe, mắt rất sợ ánh sáng.”
“Mắt sợ ánh sáng?” Thẩm Duy Tự nghe vậy thì dừng động tác cúi người định kéo tay nắm cửa.
Giọng Hạ Tùng La lại truyền đến: “Cậu cứ vào đây trước đã rồi nói.”
Thẩm Duy Tự hơi nghiêng đầu, liếc nhanh chiếc xe phía sau lưng, hạ thấp giọng: “Cô Hạ, chỗ này hẻo lánh quá, hai người ngoài cửa này…”
Hạ Tùng La nhận ra cậu ta cũng khá cẩn thận: “Không cần để ý đến họ, cậu qua đây là họ đi ngay thôi.”
Thẩm Duy Tự không hỏi nguyên do, đáp khẽ một tiếng “Vâng”, lúc này mới khom lưng kéo cửa lên, luồn người chui tọt vào trong.
Vừa vào đến nơi, cậu đã vòng tay kéo sập cửa đóng kín lại.
Đợi cánh cửa cuốn kia đóng sập xuống, Kim Sạn thấy Giang Hàng định đẩy cửa xe ra mấy lần.
Anh thì thầm lẩm bẩm: “Cậu nói xem, đưa Tùng La đi cùng thì cơ thể cô ấy lại không khỏe, cậu còn phải phân tâm chăm sóc cô ấy, ảnh hưởng đến năng lực chiến đấu. Còn không đưa cô ấy đi, thì cái tên Môn Khách đẹp trai này lại ở nhà cậu, dùng đồ của cậu, chăm sóc vợ cậu, cũng ảnh hưởng đến tâm trạng của cậu không kém.”
“Khó nghĩ thật đấy.”
“Ngậm mồm lại.” Đây là lần thứ n Giang Hàng muốn lấy kim khâu chặt cái miệng của anh ta lại.
Sau khi xoay người lại, Thẩm Duy Tự hơi sững sờ.
Nhìn vẻ mặt cậu, rõ ràng là không ngờ tới một nhà kho lớn có vẻ ngoài xập xệ thế này, bên trong lại giống như… hang ổ của một hacker.
Hạ Tùng La đứng trước màn hình camera, nhìn cậu từng bước đi tới.
Hình ảnh trên camera và người thật rốt cuộc vẫn có khoảng cách, Thẩm Duy Tự trước mặt trông còn đẹp trai hơn nhưng lại có vẻ hơi ngượng ngùng, ánh mắt cậu đảo quanh, hoàn toàn không dám nhìn thẳng vào cô.
Thế nhưng, khi cậu ta ngày càng tiến lại gần, Hạ Tùng La càng không kìm được mà nhíu chặt mày.
Chuyện gì thế này?
Giữa cậu ta và cô, dường như tồn tại một loại lực hút khó nói thành lời, không phải sức hút về mặt tâm lý hay tình cảm, mà giống như lực kéo về mặt vật lý hơn?
Hạ Tùng La hơi hối hận vì ngày xưa đi học toàn ngủ gật trong giờ Ngữ Văn, thế mà lại không tìm được từ ngữ thích hợp nào để diễn tả cái cảm giác kỳ dị này.
Nếu là bình thường, có lẽ cô hoàn toàn không thể nhận ra được loại cảm ứng nhàn nhạt khó tả này, ngặt nỗi hôm nay cô vừa mới thức tỉnh thiên phú của Thích Khách, cả người như chim sợ cành cong, đang ở trong trạng thái nhạy cảm tột độ.
Lòng cảnh giác bỗng chốc trỗi dậy, Hạ Tùng La đột ngột lên tiếng, quát cậu dừng lại: “Cậu đứng yên đó! Đừng lại gần tôi!”
Thẩm Duy Tự vội vàng khựng lại, thậm chí còn lùi về sau nửa bước, trên mặt hiện rõ vẻ mờ mịt, luống cuống.
Hạ Tùng La nhận ra mình đã phản ứng thái quá, đành tự ép bản thân phải bình tĩnh lại.
Cô quay đầu liếc nhìn màn hình giám sát lớn, thấy hai người Giang Hàng vẫn chưa đi, trong lòng cũng yên tâm hơn đôi chút.
Hạ Tùng La bước nhanh hai bước, nhón lấy một mảnh vỡ vỏ chai rượu trên bàn trà, có thể dùng làm một lưỡi dao sắc bén, giấu ra sau lưng.
Cô bắt đầu chất vấn Thẩm Duy Tự: “Cậu có cảm thấy giữa hai chúng ta có một lực hút kỳ lạ nào đó không? Từ đâu ra vậy? Sau khi cậu bước vào cửa đã làm gì tôi phải không?”
“Lực hút?” Thẩm Duy Tự ngẩn người.
“Giống như nam châm ấy?” Hạ Tùng La miêu tả.
Thẩm Duy Tự vội giải thích: “Đừng hiểu lầm, tôi thực sự là Môn Khách. Lực hút mà cô Hạ cảm nhận được, hẳn là xuất phát từ khế ước giữa Chúa Công và Môn Khách.”
“Chúa Công?” Hạ Tùng La nhíu mày, “Cái xưng hô xấu hổ thế này mà Môn Khách các cậu vẫn còn dùng sao?”
Thẩm Duy Tự ngượng ngùng đưa tay sờ gáy, cười gượng một cái: “Đúng là có hơi ảo tưởng sức mạnh thật. Nói thật, chính tôi cũng không gọi thành tiếng nổi.”
“Không đúng.” Hạ Tùng La thắc mắc, “Chúng ta ký kết khế ước từ lúc nào, sao tôi không biết? Trước đây chúng ta từng gặp nhau à?”
“Từng gặp rồi.” Thẩm Duy Tự vẫn đứng cách cô chừng năm mét, từ xa nhìn cô, giọng điệu chắc chắn: “Hồi nhỏ, ông Hạ từng đưa cô đến nhà tôi, à không, là nhà bà nội tôi.”
Hạ Tùng La mặt mũi ngơ ngác: “Khi nào cơ?”
Thẩm Duy Tự khẽ đáp: “Năm tôi tám tuổi, lúc được ông Hạ chọn trúng.”
Hạ Tùng La nhẩm tính, cậu ta mới trưởng thành cách đây không lâu, tức là mười năm trước. Lúc đó cô đã mười một tuổi rồi, thế mà chẳng có chút ấn tượng nào.
Nhưng chuyện này cũng không có gì lạ, những lúc không phải đi học, Hạ Tùng La thường hay lẽo đẽo theo Hạ Chính Thần chạy ngược chạy xuôi khắp nơi, bao gồm cả những lúc bàn công việc hay tham gia tiệc tùng, những người cô từng gặp thực sự quá nhiều. Một số đối tác kinh doanh biết Hạ Chính Thần sẽ dẫn theo con gái nên thường cố tình đưa theo con trẻ nhà mình, hòng thông qua bọn trẻ để kéo gần khoảng cách, kết thân tạo mối quan hệ.
Đám trẻ đó phần lớn đều bị người lớn dặn dò là phải nhường nhịn, hoặc tìm cách lấy lòng Hạ Tùng La, chơi chung tẻ nhạt vô cùng, nên cô chỉ toàn trốn ra một góc cắm mặt chơi game, chẳng thèm chơi với chúng.
Hạ Tùng La lắc đầu: “Tôi chẳng có ấn tượng gì.”
Thẩm Duy Tự nhẹ nhàng nói: “Bởi vì chúng ta không có giao tiếp gì với nhau, chỉ đơn thuần là ký kết một bản khế ước, cô Hạ không nhớ tôi cũng là lẽ bình thường. Nhưng tôi bắt buộc phải nhớ, vì kể từ lúc khế ước được thành lập, gia tộc sẽ bắt đầu dồn toàn lực bồi dưỡng tôi, bản thân tôi cũng phải dốc hết toàn lực.”
“Từ năm tám tuổi?” Hạ Tùng La hơi kinh ngạc, “Môn Khách các cậu lẽ nào còn nhận ‘đặt hàng thiết kế riêng’, bồi dưỡng theo định hướng nữa à?”
“Không phải ‘còn’ nhận, mà là ‘chỉ’ nhận bồi dưỡng theo định hướng thôi.” Thẩm Duy Tự đính chính lại, “Cho nên tuổi tác của Môn Khách thường sẽ nhỏ hơn Chúa Công vài tuổi, để tiện cho việc chúng tôi căn cứ vào nhu cầu của Chúa Công mà lên kế hoạch học tập.”
Hạ Tùng La vô cùng sửng sốt: “Vậy là từ năm tám tuổi, cậu đã biết sau này sẽ đến làm Môn Khách cho tôi rồi sao? Không phải do cha tôi tuyển dụng đột xuất à?”
Thẩm Duy Tự khẽ gật đầu: “Mười hai Khách vốn dĩ đã là một nghề nghiệp cổ xưa. Giống như Môi Giới bán tin tức, làm người trung gian hưởng tiền hoa hồng vậy, Môn Khách chúng tôi từ thời cổ đại đến nay đều làm loại kinh doanh này.”
“Thảo nào.”
Hạ Tùng La muộn màng phản ứng lại. Ngoại ngữ của cô cực kỳ tệ, mà Thẩm Duy Tự lại tinh thông sáu thứ tiếng, sở thích lớn nhất của cô là chơi game, còn Thẩm Duy Tự thì rành rọt đủ mọi thể loại game.
Cứ tưởng là do cha cố ý kén chọn, ai ngờ đâu lại là bồi dưỡng “may đo” dựa theo nhu cầu của cô.
Hạ Tùng La hỏi: “Đặt đào tạo một Môn Khách độc quyền như cậu, tốn kha khá tiền nhỉ?”
Nhắc đến “tiền”, biểu cảm của Thẩm Duy Tự hơi mất tự nhiên: “Chi phí quả thực rất đắt đỏ, tôi lại là dòng chính, nên giá cả sẽ còn cao hơn một chút.” Cậu thò tay ra giơ lên con số “một”.
Hạ Tùng La định nói mười triệu, nhưng kiểu bồi dưỡng định hướng này, chắc chắn không chỉ dừng lại ở con số mười triệu, khóe miệng cô khẽ giật giật: “Đừng nói là… một một trăm triệu nhé?”
Thẩm Duy Tự gật đầu.
Hạ Tùng La khó mà tin nổi: “Cha tôi nhiều tiền thế cơ à?”
Cộng thêm cả Thẩm Mạn, bồi dưỡng hai Môn Khách, thuê hai vệ sĩ, thế là bay đứt hai trăm triệu rồi sao? Hơn nữa, cái cậu vệ sĩ của cô đây vũ lực chỉ ở mức bình thường, chức năng chính chỉ là một phiên dịch viên kiêm người chơi cùng thôi à? Quá xa xỉ rồi đấy!
Nói thế thì, số tiền tiêu vặt cha cho cô mỗi tháng, có phải là hơi keo kiệt quá rồi không?
Không đúng, đã là lúc nước sôi lửa bỏng nào rồi mà cô vẫn còn rảnh rỗi để nghĩ mấy chuyện này chứ. Hạ Tùng La tự gõ vào đầu mình một cái, đúng là quá bất hiếu rồi.
Cô thăm dò: “Cha tôi làm thế nào mà tìm được các cậu vậy? Cậu có biết không, chuyện này có thể nói ra chứ?”
“Dựa theo quy tắc của Môn Khách, cô Hạ đã hỏi, tôi bắt buộc phải trả lời.” Hai tay Thẩm Duy Tự nắm chặt dây đeo của chiếc túi vải, cất giọng như đang trả bài, “Ông Hạ không cần phải tìm, dường như từ rất lâu trước đây, toàn bộ gia tộc chúng tôi đã được nhà họ Hạ nuôi dưỡng rồi. Mỗi một thế hệ, người nắm quyền nhà họ Hạ sẽ đích thân lựa chọn vài đứa trẻ để tiến hành bồi dưỡng định hướng, nhằm theo sát bảo vệ thế hệ sau của nhà họ Hạ. Những người đó về cơ bản đều là ứng cử viên thừa kế đời tiếp theo, hoặc là nhân vật quan trọng trong gia tộc.”
“Ông Hạ với tư cách là người nắm quyền của thế hệ này, tính đến nay đã chọn tổng cộng ba người, nhưng tài nguyên dành cho tôi là nhiều nhất.”
“Còn về những người không được chọn trong gia tộc tôi, hàng ngày họ vẫn học hỏi đủ mọi bản lĩnh, lúc nào cũng sẵn sàng chờ lệnh ông Hạ sai bảo, để âm thầm giải quyết mọi rắc rối cho nhà họ Hạ.”
“Cho nên trên đường tới đây, tôi đã thông báo cho bà nội, báo lại chuyện ông Hạ và cô tôi mất tích cho bà nội biết rồi.”
Hạ Tùng La lẳng lặng lắng nghe, đồng tử dần chấn động dữ dội, cô nhận ra bản thân mình quả thực mù tịt chẳng biết gì với tiềm lực tài chính của gia đình.
Thảo nào mỗi lần cô hối thúc cha chăm chỉ làm việc để tích cóp thêm chút tiền cho cô, biểu cảm của cha lại khó diễn tả đến thế.
Giải thích xong, Thẩm Duy Tự dè dặt hỏi: “Cô Hạ còn có thắc mắc gì nữa không?”
Hạ Tùng La bỗng hoàn hồn, tiếp tục soi xét cậu ta: “Cậu chứng minh thế nào cậu chính là Môn Khách mà cha chọn cho tôi, là cháu trai của Thẩm Mạn? Đừng có lôi căn cước ra đây, làm giả tôi cũng chẳng nhìn ra được đâu.”
Lấy ví dụ như căn cước của Giang Hàng, đoán chừng nguyên cả bộ giấy tờ đều là hàng giả.
Sau khi hỏi xong, Hạ Tùng La chợt nhận ra bản thân đã trở nên đa nghi hơn so với trước kia.
Gần mực thì đen sao? Hay là do thiên phú Thích Khách thức tỉnh, khiến nội tâm cô bắt đầu trở nên u tối?
Nhưng Hạ Tùng La không dám chắc, cái lực hút kỳ lạ mà bản thân đang cảm nhận được này, thật sự là khế ước Môn Khách sao?
Hiện tại cha đang bị nhốt, Thẩm Mạn cũng không liên lạc được, phải làm sao để phán đoán người trước mắt này thật sự là Môn Khách của mình, chứ không phải do tên nào khác trong mười hai Khách giả mạo đây?
Hạ Tùng La mở to đôi mắt đang rát buốt nhìn chằm chằm Thẩm Duy Tự, trong lòng không cách nào khẳng định được.
“Chuyện này rất dễ chứng minh, đó cũng là việc hiện tại tôi nên làm.” Thẩm Duy Tự kéo khóa chiếc túi đeo chéo, thò tay vào trong lấy ra một món đồ.
Ánh sáng trong phòng thực sự quá tối, Hạ Tùng La nhìn không rõ, bất giác nhích tới trước hai bước.
Vật mà Thẩm Duy Tự đang cầm trong tay là một món đồ đồng thau ba chân.
Hạ Tùng La từng nhìn thấy trong mấy bộ phim truyền hình bối cảnh thời Xuân Thu Chiến Quốc, hình như là một loại chén đồng dùng để đựng rượu.
Cô mở điện thoại lên quét nhận diện một chút, trên màn hình lập tức nảy ra một chữ: “Tôn” (chén uống rượu).
Hạ Tùng La đánh giá chiếc Tôn ánh lên vẻ u tối trong tay cậu: “Đây là pháp khí của Môn Khách các cậu à?” Giống như Ống thư của Kim Sạn vậy?
“Đúng vậy.” Thẩm Duy Tự cầm lấy chiếc Tôn, cũng dè dặt bước tới gần hai bước, “Đây là ‘Sáp Huyết Tôn’ được gia tộc Môn Khách chúng tôi truyền lại từ đời này sang đời khác, tượng trưng cho việc cắt máu ăn thề. Mười năm trước, hai người chúng ta lập khế ước, chính là thông qua chiếc Sáp Huyết Tôn này, mỗi người nhỏ máu của mình vào trong đó…”
Vừa nghe cậu ta nói như vậy, trong đầu Hạ Tùng La bỗng lóe lên chút ấn tượng mờ nhạt.
Cô từng theo cha về quê, loanh quanh chơi đùa trong một căn nhà gỗ cổ, không nhớ rõ đã gặp ai ở đó, ấn tượng duy nhất là cô từng nghịch một món đồ bằng đồng, rồi còn bị cứa đứt tay nữa?
Trong lòng Hạ Tùng La chợt rùng mình kinh hãi: “Đừng nói là thứ nước máu đó… tôi đã uống rồi đấy nhé??”
“Không có, không có.” Thẩm Duy Tự luống cuống thanh minh, “Rượu máu đó chỉ cần Môn Khách uống thôi, bởi vì khế ước là đơn phương, không có chút xíu ảnh hưởng nào đến Chúa Công cả.”
Hạ Tùng La im lặng không nói, nếu chỉ dựa vào một món đồ đồng thau này, hình như vẫn thiếu đi sức thuyết phục.
“Phát triển đến ngày nay, sức mạnh của pháp khí đang dần suy yếu, mà thiên phú trong huyết mạch Môn Khách của chúng tôi, cũng đã không còn đủ để chúng tôi thi triển thần thông của Môn Khách nữa. Chỉ có những người được người nắm quyền nhà họ Hạ chọn trúng mới có thể tiếp xúc với Sáp Huyết Tôn, nhận được tẩm bổ của nó.”
Thẩm Duy Tự nắm chặt Sáp Huyết Tôn trong tay: “Sau khi cô tôi xuống núi, đã có thể sử dụng thần thông của Môn Khách một cách độc lập. Chiếc Sáp Huyết Tôn này rơi vào tay tôi cũng sắp năm năm rồi, sớm tối bầu bạn cùng tôi, tôi không rõ sau khi trả chiếc Tôn này lại cho bà nội, tôi có thể thi triển thần thông độc lập được không, nhưng có Tôn trong tay, chắc chắn là có thể.”
Hạ Tùng La gặng hỏi: “Thần thông gì cơ?”
Thẩm Duy Tự đã bước tới ngay trước mặt cô: “Cô Hạ, cô chạm vào nó thử xem.”
Hạ Tùng La chần chừ chìa ngón trỏ ra, chạm nhẹ một cái vào miệng của Sáp Huyết Tôn, lập tức rụt tay lại: “Rồi sao nữa?”
Lời còn chưa dứt, đã nghe thấy Thẩm Duy Tự rên khẽ một tiếng, lảo đảo lùi mạnh về sau mấy bước, lập tức giơ tay ôm chặt lấy hai mắt mình.
Hạ Tùng La giật nảy mình: “Cậu sao thế?”
Nhưng cô chợt bàng hoàng nhận ra, hai mắt của mình thế mà chẳng còn đau đớn chút nào nữa.
“Thiên phú của chúng tôi gọi là Gánh Vác, cũng chính là thay Chúa Công gánh chịu sát thương…” Thẩm Duy Tự nhanh chóng đứng vững lại, nhưng hai mắt vẫn vì dư âm nhói buốt mà chưa mở lên nổi, cậu chỉ đành khép hờ mắt: “Mỗi lần thi triển, có thể kéo dài ba mươi sáu tiếng. Do đó, chỉ cần cô tôi không chết, ông Hạ sẽ không bị thương đâu, cô cứ yên tâm.”
Đồng tử của Hạ Tùng La lại một lần nữa chấn động, lúc trước bảo cha tiêu tiền hoang phí, đúng là cô quá thiển cận rồi.
Cô vội vàng lên tiếng: “Thật sự cảm ơn cậu nhiều lắm, cậu cứ ở lại đây nghỉ ngơi cho tốt nhé, tôi cùng bạn tôi sẽ đi cứu người ngay đây.”
Nói xong, cô hấp tấp hớt hải lao thẳng ra cửa.
“Cô Hạ!” Thẩm Duy Tự cuống cuồng gọi giật cô lại, “Tôi bắt buộc phải đi cùng, Gánh Vác có giới hạn về phạm vi, khoảng cách giữa chúng ta tốt nhất không nên vượt quá mười mét, tất nhiên… càng gần càng tốt.”
***