Chương 127
***
Thanh Hành vẫn đeo tạp dề trên người ngồi thụp xuống bên cạnh sofa, trong đôi đồng tử màu xanh nước hồ lần đầu tiên hiện lên vẻ căng thẳng.
Thần dùng tay xoa nhẹ đầu Tô Đường, rồi lại áp mu bàn tay lên gò má thiếu nữ.
Nhiệt độ nóng hơn bình thường một chút.
Giống như… tình trạng “phát sốt” mà Thần từng thấy trong những cuốn sách của nhân loại.
Sắc mặt Thanh Hành lập tức trở nên nghiêm trọng, đôi môi mím chặt thành một đường thẳng, trong mắt thoáng hiện vẻ tự trách.
Thần vậy mà lại không chú ý đến sự thay đổi nhiệt độ đột ngột này.
Trước đó, Vua Siren đã đóng băng toàn bộ trường học khiến nhiệt độ giảm sâu, sau khi đưa Đường Đường trở về, Thần không làm gì khác mà trực tiếp chỉnh nhiệt độ điều hòa trung tâm của căn hộ lên cao.
Nhiệt độ thay đổi nóng lạnh đột ngột là nguyên nhân dễ gây cảm lạnh nhất, chỉ là vì các sinh viên quân hiệu ai nấy đều mình đồng da sắt, rất hiếm khi đổ bệnh nên Thần đã vô thức bỏ qua điểm này.
Thanh Hành đưa tay gạt những sợi tóc hơi bết mồ hôi trên mặt Tô Đường, thấy cô nhíu chặt mày, Thần không đánh thức cô dậy mà lặng lẽ bật lớp cách âm, chọn một số trong danh bạ rồi gọi đi.
Cuộc gọi gần như được kết nối ngay lập tức.
“Kính chào ngài Thanh Hành.” Giọng nói bên kia cung kính, xen lẫn chút kinh ngạc.
“Đây là Phòng Y tế Huyền Bắc, xin hỏi có thể giúp gì được cho ngài?”
Tại phòng trực ban của phòng Y tế, nhân viên trực đang nhìn chằm chằm vào định danh trên thiết bị liên lạc với vẻ không thể tin nổi. Các chủng Truyền Kỳ gần như không bao giờ sinh bệnh, thuốc của nhân loại cũng chẳng có tác dụng gì với họ, ít nhất là trong mấy trăm năm qua… Huyền Vũ chưa bao giờ gọi cho Phòng Y tế.
“Cho hỏi, ở đó có thuốc điều trị phát sốt không?” Thanh Hành mím môi, “Làm ơn gửi một phần thuốc kèm hướng dẫn sử dụng đến căn hộ của tôi.”
“Phát sốt?” Nhân viên trực bàng hoàng, chủng Truyền kỳ không thể nào phát sốt được, vậy thì chỉ có thể là sinh viên.
“Có phải ngài gặp sinh viên nào bị sốt không ạ?”
“Vậy xin ngài hãy cho biết nguyên nhân phát sốt, cũng như tình trạng bị thương của sinh viên đó.”
Những người thức tỉnh đều có thể chất mạnh mẽ hơn người thường rất nhiều. Sinh viên quân đội ngày nào cũng huấn luyện, cơ thể lại càng dẻo dai như sắt thép, gần như không thể có chuyện cảm mạo phát sốt thông thường. Chỉ khi bị thương nghiêm trọng, hoặc bị tấn công bởi một sức mạnh siêu phàm đặc biệt khiến cơ thể không thể tự phục hồi thì thân nhiệt mới tăng cao.
Trong tình huống đó, thuốc hạ sốt và kháng sinh của người bình thường hoàn toàn vô dụng, cần phải có các loại thuốc đặc trị chuyên biệt.
“Cô ấy không bị thương, có lẽ là do bị nhiễm lạnh.” Giọng Thanh Hành ôn hòa nhưng không giấu nổi lo lắng, “Người cô ấy hơi nóng.”
Nhân viên y tế: “?”
Không phải chứ… Đám sinh viên quân đội bọn bọn họ ai nấy thể chất ít nhất cũng đạt cấp A, vậy mà còn có chuyện bị lạnh đến phát sốt sao?
Đạt tới thể chất này rồi, chẳng phải đều đã “cách ly” với các loại bệnh nền thông thường rồi à?
Nhưng cũng may, dù là một học viện danh tiếng và không mấy khi dùng đến, các loại dược phẩm ở đây vẫn luôn được dự trữ đầy đủ.
“Vâng, tôi sẽ cử robot vận chuyển số A12 mang thuốc đến cho ngài ngay. Khoảng ba phút nữa sẽ tới căn hộ.” Nhân viên y tế nói, do dự một chút rồi dặn thêm: “Nếu cô ấy chỉ sốt cao thông thường, ngài có thể dùng khăn ướt đắp lên trán.”
“Được.” Thanh Hành khựng lại một chút, rồi dặn dò: “Những đứa trẻ khác có lẽ cũng cần đấy, làm ơn hãy chú ý đến tình hình của các em. Trường học vừa xảy ra sự cố, có thể sẽ có nhiều đứa trẻ bị bệnh hoặc bị thương.”
“Rõ, thưa ngài.”
Thanh Hành ngắt máy, nhớ lại lời dặn của nhân viên y tế, đầu ngón tay Thần ngưng tụ một khối nước mát rượi, vững vàng áp lên trán Tô Đường.
*
Trong ảo cảnh, Tô Đường chợt cảm thấy trán của bản thể mình đón nhận một luồng hơi lạnh.
Khác với những người bị mắc kẹt trong mộng cảnh không thể cảm nhận được thế giới bên ngoài, với tư cách là người điều khiển, cô không chỉ có thể đồng thời thao túng, tự do ra vào mộng cảnh của những người khác nhau, mà còn có thể cảm nhận được tình hình ngoại giới.
Eustace trước đây thường xuyên làm như vậy, hắn vừa điều khiển mộng cảnh của nhiều người, vừa thong thả dệt mạng nhện bên cạnh, giống như một hệ thống máy tính đa nhiệm có thể xử lý nhiều tiến trình cùng lúc.
Có điều, năng lực của Eustace đã được rèn luyện hàng nghìn năm, hắn sớm đã quen thuộc. Con nhện đó khi ở dạng nửa người, mấy cái chân vừa có thể lướt quang não, vừa rửa bát, vừa đan áo len, việc nào ra việc nấy không hề lẫn lộn.
Tô Đường mới có được năng lực không lâu, bộ não chưa thích nghi được với trạng thái đa luồng kiểu “tay trái vẽ tranh, tay phải viết chữ, một chân chơi game, chân còn lại đan áo”. Hiện tại cô chỉ có thể miễn cưỡng mở hai luồng: một để điều khiển mộng cảnh, một để lưu ý bên ngoài.
Chỉ là về sau, con cá đã sống độc thân suốt một nghìn năm kia mãnh liệt quá, khiến cô không còn tâm trí đâu mà để ý đến bên ngoài nữa.
Mãi đến khi trên trán truyền đến cảm giác mát lạnh mơ hồ, Tô Đường mới rút ra được một phần ý thức.
Cô mở mắt, đập ngay vào mắt là một đôi đồng tử xanh thẳm như biển cả đang đầy vẻ quan tâm, ngay phía dưới chiếc cổ trắng ngần, khối cơ ngực ẩn sau lớp tạp dề căng đầy rõ rệt, hơi thở ấm áp phả vào chóp mũi cô.
Trong thoáng chốc, tâm trí cô lại hiện lên hình ảnh con cá trong mộng, cùng sức nóng khi da thịt cọ xát vào nhau, khiến ý thức cô hơi ngẩn ngơ trong tích tắc.
Tô Đường chạm tay lên trán, bấy giờ mới phát hiện có một quả cầu nước nhỏ đang dính chặt lấy trán mình, nó di chuyển theo mỗi cử động của cô, cảm giác mát lạnh chính là từ nó truyền đến.
“Đứa nhỏ ngoan, tôi làm em thức giấc sao?” Giọng nói dịu dàng chứa đựng lo lắng lẫn quan tâm.
Thanh Hành nửa quỳ bên cạnh cô, đôi mắt xanh tựa hồ sâu thẳm, gần như muốn nhấn chìm người đối diện: “Tôi thấy trán em đổ mồ hôi, má cũng hơi nóng, có vẻ là phát sốt rồi nên muốn giúp em hạ nhiệt một chút.”
Vốn dĩ Tô Đường chưa thấy gì, nhưng nghe xong câu này, mặt già của cô đỏ bừng lên.
“Khụ khụ… Em không sao.”
Giọng nói hơi khàn đặc khiến chính cô cũng phải giật mình, vội vàng ngậm chặt miệng.
“Em thấy khát à?” Thanh Hành lập tức nhận ra chút khàn đục nhỏ nhặt đó, Thần đưa một cốc nước ấm qua: “Uống chút nước cho nhuận họng đi.”
Tô Đường nhấp một ngụm nước, bấy giờ mới cảm thấy khá hơn đôi chút, đối diện với gương mặt bao dung, quan tâm như một người mẹ của Thanh Hành, trong lòng cô dâng lên một chút áy náy vì đã nói dối.
“Chắc là do nhiệt độ bên ngoài tăng lên, điều hòa trung tâm trong phòng lại quá nóng nên lúc ngủ em mới ra ít mồ hôi.”
Thanh Hành sững lại, gương mặt dịu dàng tú lệ thoáng hiện vẻ tự trách: “Xin lỗi, tôi đã không nhận ra sự thay đổi nhiệt độ, sẽ không có lần sau đâu.”
Thần là Siêu Phàm chủng, khả năng thích nghi với môi trường rất mạnh nên hoàn toàn không nhận thấy biến chuyển tinh vi này. Chẳng biết từ lúc nào, bầu trời bên ngoài đã hửng nắng.
Thanh Hành vội vàng tắt chế độ sưởi của điều hòa, chạm vào vầng trán vẫn còn ướt mồ hôi của cô để kiểm tra nhiệt độ, rồi dịu dàng hỏi: “Còn chỗ nào không thoải mái không? Em có muốn gì không?”
“Em không sao mà.” Tô Đường nắm lấy tay Thần, mỉm cười lắc đầu.
Sợi tơ tinh thần lực dùng để thao túng mộng cảnh của Siren vẫn chưa thu hồi, một phần ý thức khác của cô vẫn còn ở trong mộng cảnh, cảm giác “một nửa thực tại, một nửa mộng ảo” này cô vẫn chưa kịp thích nghi.
Bàn tay Thanh Hành đặt trên trán cô, trong một khoảnh khắc, dường như đã chồng khít lên gương mặt của Siren đang áp vào trán cô lúc nãy.
Thanh Hành bị nắm lấy tay thì hơi sững sờ, rồi Thần cong mắt cười hiền từ: “Ừm, không sao là tốt rồi. Bữa sáng sắp xong rồi, để tôi bưng ra cho em.”
Nói đoạn, Thần quay người đi vào bếp lấy bữa sáng.
Tô Đường ngồi trên sofa như vừa mới tỉnh ngủ để định thần lại, cô nheo mắt, dáng vẻ lười biếng và mệt mỏi.
Nhưng trong mộng cảnh, Siren đang giơ cao hai tay, lồng ngực trắng bệch bị siết đến nổi lên những vệt đỏ hằn, những khối cơ gợi cảm trên ngực, eo và bụng phập phồng theo từng nhịp thở dốc.
Mồ hôi trượt dài từ cổ xuống lồng ngực, hơi nóng tỏa ra hầm hập.
Thần dán chặt đôi đồng tử bạc sẫm vào người đang ngồi trên eo mình, sâu trong con ngươi như đang rực cháy một ngọn lửa ngầm.
“Đường Đường.”
Cái đuôi cá màu bạc quẫy động, Thần cúi đầu, những nụ hôn dày đặc rải dọc từ thái dương xuống khóe mắt cô, Thần vừa mút mát vừa liếm láp dần xuống dưới, trong cổ họng phát ra tiếng nước ừng ực.
“Lại muốn nữa…”
Tô Đường: “…”
Rõ ràng thiết lập hắn tự đặt cho mình là “thân yếu tay mềm”, chẳng hiểu sao lại sung sức đến thế, đây chính là thực lực của một gã “góa vợ” suốt một nghìn năm sao?
Ngân Luật cắn vào tai cô, nghiêng đầu thành kính hôn lên thùy tai, đôi môi ướt át, hơi thở hổn hển phả vào sau tai cô, chất giọng lạnh lẽo như băng giá lúc này lại trở nên dính dấp khản đặc.
Giống như một loại mật ong đã qua tinh chế, chỉ cần uống một ngụm là cổ họng sẽ bị ngọt đến nghẹn lại.
“Làm thêm một lần nữa đi, đuôi của tôi có thể biến thành chân mà.”
“…”
Tô Đường đè chặt cái đuôi cá đang rục rịch của hắn lại, lớp vảy cá dưới tay vừa dính dấp vừa ẩm ướt.
“Hừ, không chỉ muốn biến thành chân để làm một lần, mà còn định mỗi chân một lần mới chịu đúng không?”
Khi cô dùng một tay ấn xuống, chiếc đuôi cá từ phần thắt lưng trở xuống của Thần lập tức biến thành một đôi chân dài thẳng tắp, nơi cô ấn xuống lại vừa vặn là phần đùi.
Cơ đùi săn chắc, từng đường nét cơ bắp đều mạnh mẽ đầy sức sống và lực lưỡng, Tô Đường liếc nhìn đôi chân vừa dài vừa thẳng ấy.
Tộc Nhân ngư vốn có đuôi rất dài, vóc dáng nhân hình của Ngân Luật lại cao ráo, dù ở trong tộc cũng vô cùng nổi bật. Cô biết chân của hắn chắc chắn không xấu, nhưng chẳng ngờ lại hoàn mỹ đến mức này, khó trách đây là loài sinh vật siêu phàm chuyên mê hoặc nhân loại trong truyền thuyết.
“Đường Đường?” Ngân Luật đưa đầu lưỡi đỏ tươi liếm nhẹ cằm cô, hàng mi run rẩy. Rõ ràng trong đầu Thần đang nghĩ đến những chuyện tình tứ đầy ám muội, nhưng đôi đồng tử bạc trong veo lại hiện lên vẻ thuần khiết và cao quý ngạo nghễ.
Tô Đường nhìn đồng hồ đếm ngược của liên kết, kiên quyết từ chối, không còn thời gian nữa. Cô vừa ứng phó với con nhân ngư đang đòi hôn, vừa hỏi: “Cái dấu ấn này của các anh… thực sự không thể xóa bỏ được sao?”
Câu hỏi vừa thốt ra, con cá đang thở dốc cầu được yêu bỗng chốc cứng đờ người, đồng tử bạc sẫm tối sầm lại, nhìn chằm chằm người trước mặt. Bầu không khí dính dấp nồng nàn quanh quẩn lập tức hóa thành lạnh lẽo buốt người. Con nhân ngư dịu dàng yếu đuối lúc nãy, trong nháy mắt đã trở lại thành vị bạo quân trên vương tọa xứ Atlantis.
Lớp băng lạnh dần ngưng tụ trên bề mặt đôi đồng tử trắng bạc, ánh mắt Thần trở nên hung tàn: “Xóa bỏ? Em không muốn chịu trách nhiệm sao?”
Tô Đường: “…”
Cô nhìn thẳng vào ánh mắt lạnh lẽo đang dậy sóng của hắn, khẽ chạm vào yết hầu gợi cảm kia, tranh thủ trong mộng cảnh mà chiêm ngưỡng thêm gương mặt ấy, phải thừa nhận rằng, vẻ đẹp lộng lẫy của Siren đúng là báu vật vô giá của vũ trụ.
“Chỉ là tò mò chút thôi.” Dù sao con cá này khi tỉnh lại chắc chắn sẽ không nhớ gì cả.
“Hóa ra là vậy.” Vẻ lạnh lẽo trong mắt Ngân Luật tan biến, Thần gục đầu xuống, má áp sát má cô, hơi ấm từ sự tiếp xúc da thịt đã làm dịu đi sát khí tích tụ suốt một nghìn năm qua.
Đôi chân dưới thắt lưng hẹp của Thần lại biến về thành đuôi cá, chiếc đuôi ẩm ướt quấn chặt lấy cô, Thần đưa đầu lưỡi đỏ tươi thành kính liếm láp cổ cô như một tín đồ hôn lên thần linh, nhưng giọng nói trầm xuống lại nguy hiểm đậm đặc: “Chủ Tể của ta.”
“Nhân ngư đã để lại dấu ấn chân ái sẽ không thể vứt bỏ, chỉ có thể cùng nhau tuẫn tình.”
【0】
Khi lời cuối cùng của Thần vừa dứt, thời gian của kỹ năng [Liên kết] cũng về số không, Tô Đường thu hồi sợi tơ tinh thần lực, xóa sạch mọi dấu vết của mộng cảnh.
Trên sofa, đôi mắt ngái ngủ của cô dần trở nên tỉnh táo, việc sử dụng lượng lớn tinh thần lực khiến cái bụng phát ra tiếng “ọc ọc” biểu tình, hương vị thức ăn thơm lừng lan tỏa.
Tô Đường nhìn vào bàn trà trước sofa, đôi mắt chớp chớp, lần đầu tiên cô không đi ăn ngay lập tức.
Ý chí của con người trong mộng cảnh thường rất mỏng manh, từ những lựa chọn trong mơ có thể đoán biết được suy nghĩ chân thực nhất của một người. Ban đầu Tô Đường còn nghĩ nếu mình bị lộ thân phận sẽ dùng dấu ấn chân ái để khống chế hắn, dù sao đây cũng là một con “cá góa” bị kìm nén suốt một nghìn năm, thực tế đã chứng minh ham muốn tích tụ từ các kỳ phát tình suốt nghìn năm qua thực sự rất đáng sợ, nó có thể khiến vị vua Siren kiêu ngạo nhất cũng phải cúi đầu rơi lệ, ý chí hoảng loạn.
Chỉ cần chạm nhẹ một cái, hắn đã mất hết lý trí, chỉ biết khóc lóc.
Thế nhưng, sau khi “ngủ” với con cá đó xong, Tô Đường hoàn toàn từ bỏ ý định này, hiện tại cô chỉ có hai suy nghĩ:
Một, bảo vệ chặt chẽ cái “vỏ bọc” của mình. Hai, tuyệt đối không được chạm vào dấu ấn chân ái bên hông hắn ở ngoài đời thực.
Công tâm mà nói, Siren đúng là mặt đẹp chân dài dáng chuẩn, năng lực trong “chuyện đó” cũng mạnh mẽ như chính cô đã kiểm chứng trong mộng.
Nhưng mà… một “con cá góa” đã nhịn suốt nghìn năm qua thực sự là quá mức khao khát.
Mọi trạng thái trong mộng cảnh cô đều có thể một tay thao túng và thay đổi, ở trong mơ “ăn cá” một chút thì còn được, chứ ngoài đời thực thì thôi xin miễn đi.
Thanh Hành bước ra từ phòng bếp, cởi bỏ tạp dề trên người, những khối cơ bắp rắn rỏi ẩn hiện dưới lớp áo sơ mi theo từng động tác vươn người.
Thần nhìn về phía Tô Đường với ánh mắt ôn hòa: “Đứa nhỏ, lại đây ăn cơm nào.”
“Vâng.” Tô Đường tiến về phía phòng ăn, đập vào mắt cô là một bữa sáng vô cùng phong phú. Không biết có phải do ảnh hưởng từ nền văn hóa truyền thống của Tứ Phương Thiên hay không mà đa số đều là các món điểm tâm kiểu Trung, thịnh soạn đến mức có thể dùng làm bữa trưa luôn được. Chẳng hiểu Thanh Hành đã xoay xở thế nào mà làm ra được ngần nấy thứ trong thời gian ngắn như vậy.
Tô Đường liếc mắt nhìn sơ qua.
Nào là bún, mì, bánh bao, sữa đậu nành, quẩy, há cảo tôm… thậm chí còn có cả…
Ánh mắt Tô Đường bỗng khựng lại.
Hửm? Cá chiên?
“Nếu em muốn húp cháo, có thể dùng cá vàng nhỏ chiên thơm này ăn kèm với cháo trắng.” Đôi mắt Thanh Hành cong lên thành hình bán nguyệt, Thần đẩy bát nước chấm đã pha sẵn đến bên tay Tô Đường.
Những lát ớt chỉ thiên đỏ rực và tỏi băm trắng tinh nổi lềnh bềnh trên mặt nước sốt bóng loáng.
Ánh mắt Thanh Hành dịu dàng, giọng nói thong thả không nhanh không chậm: “Nếu em thích hương vị đậm đà một chút, cá vàng nhỏ chiên giòn có thể chấm thêm nước sốt. Là vị cay mặn đấy.”
Tô Đường, người vừa mới “ăn” một con cá đến tận xương tủy trong mộng: “…”
Chẳng hiểu sao, giọng nói từ tốn của Thanh Hành lại khiến cô cứ có cảm giác như thầy đang ám chỉ Siren vậy. Rõ ràng là hoàn toàn khác nhau, nhưng nhìn những con cá vàng nhỏ nằm trên đĩa sứ, cô lại vô thức liên tưởng đến Siren.
“Sao em không ăn?” Thấy Tô Đường bất động, Thần cúi người, gương mặt tuấn tú lộ ra chút bối rối: “Đường Đường không thích ăn cá sao? Không sao đâu, vẫn còn những món khác mà.”
Thần định bưng đĩa cá vàng nhỏ đi chỗ khác.
Nhìn thấy ánh mắt trong trẻo đầy thắc mắc của Thanh Hành, Tô Đường biết có lẽ là mình đã đa nghi quá rồi.
“Không có ạ.”
Cô cầm đũa lên, gắp một con cá vàng nhỏ cắn một miếng.
Giòn tan, thơm ngậy, hương vị lan tỏa khắp khoang miệng, lại chấm thêm chút nước sốt, các vị mặn, cay, thơm cùng lúc bùng nổ trên đầu lưỡi. Húp thêm một ngụm cháo trắng, cảm giác ấm áp lan tỏa từ thực quản xuống tận dạ dày.
“Nam mụ mụ” là nhất! Đúng là Siêu Phàm chủng mà cô chưa từng có được!
Trong lòng Tô Đường cảm động đến mức nước mắt lưng tròng. Các món trên bàn không chỉ phong phú hơn hẳn nhà ăn của Huyền Bắc, mà tay nghề của Thanh Hành còn bỏ xa cơm tập thể ở đó cả mấy con phố. Trong trò chơi, những món Thanh Hành nấu đã được hệ thống giám định là “phi phàm”, không ngờ ngoài đời thực ăn lại ngon đến mức này.
“Ngon lắm ạ.” Tô Đường vừa nhai cá vừa tán thưởng.
Ý cười trong mắt Thanh Hành lan tỏa rạng rỡ, mái tóc đen mềm mại rũ xuống: “Bất cứ khi nào Đường Đường muốn ăn cơm, đều có thể đến tìm tôi.”
Mắt Tô Đường hơi sáng lên, nhắc đến chuyện này là cô hết thấy buồn ngủ ngay, chẳng trách Huyền Vũ được mệnh danh là người có tính tình tốt nhất, Tô Đường cảm thấy quanh thân thầy dường như đang tỏa ra hào quang của tình mẫu tử.
Thanh Hành gấp tạp dề lại, vắt sang một bên, lông mày và đôi mắt đều toát ra vẻ dịu dàng: “Nếu em ăn chưa no, trong lò nướng vẫn còn bánh tart trứng và bánh mì nhỏ đấy.”
Thần vừa nói vừa đi về phía sofa để dọn dẹp tấm chăn.
“Thanh Hành, thầy ngồi xuống ăn cùng luôn đi ạ.”
Nhìn “nam mụ mụ” bận rộn tất bật, còn mình thì chỉ biết ngồi không hưởng thụ, dù cho là người có da mặt dày khi đi ăn chực như Tô Đường thì lúc này cũng cảm thấy hơi ngại ngùng.
Thanh Hành đang cúi người nhặt tấm chăn bỗng khựng lại, rồi Thần đứng thẳng người, giọng nói ôn tồn: “Tôi không cần ăn cơm.”
Tô Đường lúc này mới nhớ ra, Siêu Phàm chủng thực sự không cần nạp thực phẩm của loài người.
Bởi vì bình thường Thanh Hành rất ít khi để lộ đặc điểm của Siêu Phàm chủng, cộng thêm tính cách ôn hòa trầm ổn đáng tin, lại chưa bao giờ biểu lộ khao khát muốn gần gũi cô một cách mãnh liệt hay đòi hỏi “ăn cơm” như Jormungandr, nên cô luôn vô thức quên mất việc thầy là cũng là một Siêu Phàm chủng.
Dẫu lý trí hiểu rõ thầy là Huyền Vũ, nhưng sâu trong lòng, cô vẫn đối đãi với thầy như một con người.
Nghĩ đến “thức ăn” của đám khế ước, Tô Đường đang ngồi ăn một mình bỗng thoáng hiện vẻ chần chừ.
“Thầy Thanh Hành.”
“Ừm?” Thanh Hành quay đầu lại, “Sao thế, Đường Đường?”
Lời định thốt ra đến đầu môi Tô Đường bỗng khựng lại: “…”
Cô ở đây ăn chực uống chực, Thanh Hành nấu cơm cho cô, có qua có lại thì cô cũng nên tiện tay giúp ngài “nấu cơm” một bữa. Thế nhưng “nam mụ mụ” lúc nào cũng tỏa ra hào quang của một bậc trưởng bối dịu dàng đáng tin, khiến câu hỏi kiểu như “Thầy có muốn nếm thử nước bọt/máu của em không…” hoàn toàn không cách nào thốt ra được.
Cứ như là đang quấy rối tình dục vậy.
“Thầy không cần ăn cơm, vậy tại sao lại học nấu ăn?”
Tô Đường đổi ý, nuốt ngược câu định nói vào trong, chuyển sang một chủ đề khác, cảm giác câu kia quá mức mạo phạm.
Ánh mắt Thanh Hành dịu dàng, dường như dù cô có hỏi vấn đề phi lý đến đâu, Thần cũng sẽ kiên nhẫn trả lời: “Tôi không cần ăn, nhưng em… các em lại thích ăn.”
Hóa ra là để nấu cho “đám trẻ”. Đúng là rất hợp với tính cách của Thanh Hành.
“Đường Đường.”
“Vâng?” Tô Đường quay đầu lại.
Thanh Hành: “Lát nữa tôi phải ra ngoài một chuyến để xử lý công việc. Phòng ốc đã dọn dẹp xong rồi, thời tiết hôm nay rất đẹp, em cứ ở trong nhà nghỉ ngơi cho tốt.”
Thần nói xong, khựng lại một lát: “Em có cần người ở bên cạnh không? Tôi có thể hủy cuộc họp.”
Cái cớ “hôn mê” này, Siren sẽ không dùng được lâu đâu.
Đôi mắt xanh của Thần nhìn về phía Tô Đường, ánh mắt đầy vẻ lo âu và quan tâm, như thể chỉ cần cô gật đầu một cái, Thần sẽ lập tức gạt bỏ mọi cuộc họp sang một bên.
Tô Đường: “…”
Câu nói này khiến cô suýt nữa tưởng mình không phải là sinh viên quân đội, mà là một đứa trẻ mẫu giáo cần người chăm sóc. Có một Siêu Phàm chủng “nuông chiều trẻ nhỏ” thế này mà Huyền Bắc vẫn giữ vững được vị trí Top 2… chắc hẳn là nhờ Tổng giáo quan quản lý cực kỳ nghiêm khắc rồi.
“Em không sao đâu.” Tô Đường nói, “Thầy cứ đi đi. Em ở một mình là được rồi.”
Không biết có phải là ảo giác hay không, nhưng sau khi cô nói xong câu đó, cô cảm thấy trong mắt Thanh Hành thoáng chút thất vọng.
“Được.” Thanh Hành gật đầu, bắt đầu thu dọn tấm thảm trên sofa, rồi ngón tay Thần chợt khựng lại.
Một cảm giác ẩm ướt tinh vi từ những sợi lông nhung xuyên qua lớp vải thấm vào đầu ngón tay Thần.
Đó là mồ hôi chưa khô.
Trong không khí vẫn còn vương lại mùi hương nồng đậm.
Thần nhìn trân trân vào tấm thảm nhung thật lâu, ánh mắt trong trẻo dần trở nên thâm trầm, đồng tử xanh biếc tựa như những xoáy nước ngầm đang cuộn trào dưới đáy đại dương.
Cơ thể Thần cứng đờ tại chỗ, đôi mi rũ xuống, tầm mắt khóa chặt vào một mảng màu sẫm hơn hẳn những chỗ khác trên tấm thảm, yết hầu vất vả lăn lộn hai lần.
Những gợn sóng xanh nhạt khuếch tán ra từ đầu ngón tay, Thần siết chặt tấm thảm, mu bàn tay trắng bệch nổi đầy gân xanh dữ tợn hoàn toàn tương phản với hình tượng ôn hòa thường ngày.
Những đốm xanh nhạt thấm vào thảm nhung, sau đó mảng màu sẫm kia dần dần nhạt đi, những giọt nước li ti bị ánh sáng xanh bao bọc lấy, từng chút một bay lên không trung.
Đó là mồ hôi đã được chiết xuất và tinh lọc.
“Thầy Thanh Hành?” Giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau.
Sống lưng Thanh Hành căng cứng, sức mạnh ở đầu ngón tay tan biến ngay lập tức. Những giọt nước đang lơ lửng lại rơi xuống tấm thảm, lăn vài vòng rồi thấm ngược vào trong.
***