Chương 122
***
“Vua của các người, đi tìm Chủ Tể Nỗi Sợ ở trường quân đội của chúng tôi?” Nam Cảnh Viêm nở một nụ cười lạnh, ánh mắt sắc lẹm như dao.
Đến nước này, đoàn sứ giả Atlantis cũng không thèm che giấu thông tin nữa. Thanh Long và Chu Tước đều là những người bảo vệ Tứ Phương Thiên, không thể nào là Chủ Tể Nỗi Sợ.
Mặt khác…
Mấy người cá đẹp đến kinh hồn lén liếc nhìn thiếu nữ đứng cạnh Chu Tước. Một người có thể nhận được sự tin tưởng của cả Thanh Long lẫn Chu Tước, lại cùng xuất hiện trong thời khắc khẩn cấp này, chắc hẳn phải là học sinh rất được trọng dụng trong Huyền Bắc.
Tất nhiên… điều quan trọng nhất là…
Mùi hương trên người cô thật dễ chịu, tràn đầy hơi thở thuần khiết, làm sao có thể là Chủ Tể Nỗi Sợ được! Cô nhất định cũng thuộc phe trung lập tuyệt đối giống như họ, nên mới có sự tương thích tuyệt vời đến vậy.
Dù trong lòng lo lắng cho an nguy của Bệ hạ, nhưng mấy gã người cá vẫn không nhịn được mà thỉnh thoảng dời sự chú ý sang Tô Đường, mặc cho sắc mặt của hai Hỗn Huyết chủng Huyền Bắc ngày càng trầm xuống.
Sứ giả đứng đầu nói hết mọi chuyện: “3 giờ sáng sớm nay, tại cổng Huyền Bắc, Bệ hạ đã ngửi thấy hơi thở của Chủ Tể Nỗi Sợ, xuất phát từ chiếc xe bay của một học sinh.”
Lời vừa dứt, sắc mặt Đông Phương Từ và Nam Cảnh Viêm đều biến đổi, nhưng rất nhanh đã đè nén sự bất thường đó xuống.
Người trở về từ ngoài trường vào đúng thời điểm đó tối qua, đang đứng ngay tại đây.
Liên tưởng đến tiếng nổ kinh thiên động địa ngay sát sau lưng Đông Phương Từ và Tô Đường tại cổng Nam hôm qua, cùng với tiếng trấn an của Huyền Vũ vang vọng khắp trường, danh tính “học sinh” mà Vua Siren đang tìm kiếm đã quá rõ ràng.
Nam Cảnh Viêm không kìm được liếc nhìn Tô Đường một cái, rồi cau mày thật chặt, nói với hai vị sứ giả: “Không thể nào. Người trở về hôm qua tuyệt đối không có Chủ Tể Nỗi Sợ.”
Vẻ mặt của Hollis cũng lạnh dần, họ dù sao cũng là sứ giả đến từ một công quốc khác, có niềm kiêu hãnh riêng. Huyền Vũ thì thôi đi, đằng này hết lần này đến lần khác bị đám học sinh tỏ thái độ, sao có thể chấp nhận nổi.
Hắn nhìn chằm chằm Nam Cảnh Viêm bằng đôi đồng tử xanh nước biển, giọng nói trầm xuống: “Chim lửa, các ngươi bảo không có là không có sao? Luận về việc hiểu biết Chủ Tể Nỗi Sợ, ngươi có thể so được với Bệ hạ của chúng ta?”
Đông Phương Từ thu hồi tầm mắt, nhìn sang Nam Cảnh Viêm đang dần yên tĩnh lại, rồi dùng chất giọng bình thản trong trẻo giải thích: ““Siren từng là người được Chủ Tể Nỗi Sợ nạp vào hậu cung.”
Bốn chữ “nạp vào hậu cung” này quả thực khó lọt tai, nhưng sứ đoàn cũng không sao phản bác được.
Nói một cách nghiêm túc, sự thật còn thê thảm hơn cả bốn chữ đó. Năm xưa, Vua Siren bị Chủ Tể Nỗi Sợ “cường đoạt” mang đi. Sau khi trở về, Hải tộc từ phe trung lập tuyệt đối đã ngả sang phe Chủ Tể Nỗi Sợ. Không ai biết vị hoàng đế của Hải tộc này đã phải trải qua những gì, ngay cả người trong tộc cũng không rõ, điều duy nhất có thể kiểm chứng là không lâu sau khi gia nhập, Vua Siren đã trở mặt với Chủ Tể Nỗi Sợ và phát động phản biến.
Trận chiến đó đã đánh nát cả một hành tinh đại dương, cách xa hàng vạn năm ánh sáng, vẫn có những siêu phàm giả nhìn thấy Vua Siren bị Chủ Tể Nỗi Sợ bẻ gãy ngạo cốt, một lần nữa ép buộc phải phục tùng.
Sau trận chiến ấy, các thế lực lớn phân tích rằng: Ban đầu việc Vua Siren bị bắt đi và gia nhập phe Nỗi Sợ hoàn toàn là bị cưỡng ép. Ngài ấy giả vờ phục tùng chính là để âm thầm dưỡng sức, chờ ngày phục hận. Chỉ tiếc là công bại danh liệt, cứ đánh lại thua, thua rồi lại đánh, đánh mãi không thôi.
Việc Vua Siren phản bội liên tục cộng thêm việc ngài ấy luôn kín tiếng như bưng, chưa từng hé môi về những gì đã xảy ra sau khi bị “cường đoạt”, nhưng sau một ngàn năm Chủ Tể Nỗi Sợ mất tích, ngài ấy vẫn căm hận đến cực điểm, hận không thể ăn thịt uống máu, ngày ngày kiên trì tìm kiếm tin tức về Chủ Tể…kết hợp với vẻ đẹp nghiêng nước nghiêng thành đã được công nhận của Vua Siren, mọi người đều ngầm đoán rằng… trong những ngày tháng bị bắt đi mất tích đó, e là Vua Siren đã bị sỉ nhục thảm khốc.
Chủ Tể Nỗi Sợ! Đúng là không phải con người mà!
Những năm qua, Hải tộc Atlantis luôn nỗ lực tẩy trắng vết nhơ cho Bệ hạ nhà mình. Nhưng chuyện năm xưa đã truyền khắp tinh hệ, hầu như không ai là không biết, chẳng dễ gì che đậy được. Họ đành phải xoay chuyển việc “Vị Vua bị bắt đi giam trong phòng tối nhục mạ” thành: Vương của họ không phải bị bắt, mà là hai bên đều có tình cảm.
Hai bên vốn có danh phận, nhưng Vua của họ bị đối phương lừa gạt tình cảm, lừa cả thân xác lẫn trái tim nên mới sinh hận thù sâu sắc, tuy nghe cũng chẳng hay ho gì nhưng hai bên có tình cảm dù sao vẫn tốt hơn là bị bắt làm tù binh. Dưới sự phớt lờ, hay có thể nói là mặc kệ của Vua, sau một ngàn năm nỗ lực, công cuộc của Hải tộc cuối cùng cũng có thành quả, vì luôn nhấn mạnh việc từng có danh phận, danh hiệu “kẻ góa vợ” của Vua Siren đã vang xa khắp tinh cầu.
Trên Tinh Võng, danh hiệu “góa vợ” này có hai tầng nghĩa. Một là cư dân mạng cho rằng, Chủ Tể Nỗi Sợ mất tích ngàn năm, Vua Siren là người duy nhất có danh phận chính thức và ngày ngày đi tìm bà ta, mùi vị “góa chồng” trên người quá đậm đặc, xứng danh “Đệ nhất góa phụ tinh tế”. Thứ hai là, với nỗi căm hận của Vua Siren dành cho Chủ Tể Nỗi Sợ, nếu bà ta còn sống, cho dù ngài ấy không phải góa phụ thì cũng sẽ tự tay biến mình thành góa phụ bằng cách tiễn bà ta đi đời.
Hiện tại, những người không rõ chân tướng năm xưa, sau khi bị Hải tộc dắt mũi đều tin rằng Vua Siren là người bị Chủ Tể Nỗi Sợ lừa tình lừa thân, đã sớm đoạn tuyệt với phe Nỗi Sợ, thậm chí thường xuyên đứng ở tuyến đầu chống lại phe này. Còn những kẻ lờ mờ biết sự thật năm xưa cũng sẽ không nhắc lại chuyện xấu hổ đó, mà chỉ dùng cách nói hàm súc rằng: Vua Siren là từng được Chủ Tể Nỗi Sợ nạp vào hậu cung.
Đông Phương Từ tuy không sống lâu như những Siêu Phàm chủng trường sinh, nhưng ghi chép trong các đỉnh cấp thế gia lại chi tiết hơn bên ngoài rất nhiều, cộng thêm việc từ nhỏ cậu đã thích lật xem tàng thư trong nhà về truyền kỳ của Đường Chủ, mà hễ nhắc đến Đường Chủ thì không thể không dính đến Chủ Tể Nỗi Sợ, nên cậu cũng có nghe qua những bí mật này, hiểu biết nhiều hơn hẳn Nam Cảnh Viêm vốn chẳng màng sự đời.
“Hóa ra là tình cũ?” Nam Cảnh Viêm cười nhạo một tiếng, chân mày kiêu ngạo lộ vẻ khinh thường, đối với những người hay chuyện mình không thích, hắn ta xưa nay luôn rất độc miệng: “Hận đến phát điên, chạy tận tới Tứ Phương Thiên của chúng tôi để cắn người, đây là bị đá thảm lắm rồi sao?”
Ánh mắt Hollis lạnh thấu xương: “Cảnh cáo lần cuối, nếu còn bất kính với Vua của chúng tôi, cho dù phải đoạn tuyệt quan hệ ngoại giao với Liên Bang, chúng tôi cũng sẽ không nhẫn nhịn nữa.”
Nam Cảnh Viêm hừ lạnh một tiếng, căn bản không hề sợ hãi, ánh mắt sắc lẹm: “Vua của các người gây ra sự cố lớn thế này ngay tại đây, cho dù Bộ Ngoại giao Liên Bang không quản, Tứ Phương Thiên cũng sẽ bắt Atlantis phải đưa ra một lời giải thích thỏa đáng.”
Phía sau lưng Tô Đường đã ướt đẫm mồ hôi, càng nghe bọn họ đối thoại, mồ hôi lạnh trên sống lưng cô càng chảy ra nhiều hơn, thế nhưng gương mặt cô vẫn duy trì vẻ bình tĩnh trầm ổn, khuôn mặt trắng trẻo hơi căng ra, đôi mắt đen kiên định, cả người toát ra một phong thái đáng tin cậy.
Cô trầm giọng cắt ngang cuộc đối thoại của hai bên: “Bây giờ không phải lúc thảo luận về Chủ Tể Nỗi Sợ.”
“Mấu chốt là, Ngân… khụ, Vua Siren đang ở đâu?”
Khi Hollis nhìn về phía Tô Đường, vẻ mặt lạnh lùng mới hơi giãn ra đôi chút.
“Hôm qua Thanh Hằng bệ hạ nói sau khi trời sáng sẽ đến gặp Vương để đi tìm sinh viên trong chiếc xe đó, nhưng Vương có lẽ… không đủ kiên nhẫn để đợi đến lúc bình minh. Những gì chúng tôi biết chỉ có bấy nhiêu thôi, chuyện của Vương, chúng tôi cũng không dám hỏi nhiều.”
Đông Phương Từ và Nam Cảnh Viêm cùng những người khác im lặng. Chẳng rõ là vì tâm lý gì, không một ai nói với sứ giả rằng: người ngồi trong chiếc xe tối qua chính là bọn họ. Cho dù tin tưởng đối phương tuyệt đối không thể là Chủ Tể Nỗi Sợ, nhưng họ đơn giản là không muốn nói sự thật cho sứ giả của Atlantis biết.
Họ lặng lẽ quan sát Tô Đường, thấy sắc mặt cô ung dung, rõ ràng không hề vì suy đoán của sứ giả mà hoảng hốt, nhưng cô cũng không có ý định nói ra sự thật.
“Nếu Siren đang tìm sinh viên.” Tô Đường khẽ trầm ngâm, “Vậy sau khi rời khỏi sứ quán, ngài ấy hẳn là đã đến khu ký túc xá. Chúng ta có thể tìm kiếm theo hướng từ sứ quán về phía ký túc xá.”
Họ bắt đầu chia nhau đi về phía ký túc xá sinh viên.
Tô Đường nhìn vào hệ thống, bên dưới thẻ thân phận Chủ Tể Nỗi Sợ, thẻ bài của Ngân Luật đang hơi phát sáng, cô không chút do dự mà bước về phía rừng cây nhỏ cạnh hồ.
Đông Phương Từ đi sau lưng Tô Đường, mím môi nhìn theo ánh mắt gần như không hề liếc ngang liếc dọc của cô. Không biết có phải là ảo giác của cậu hay không, khi những người khác tìm kiếm đều phải nhìn quanh quất, nhưng bước chân của Tô Đường lại kiên định… như thể đã biết rõ vị trí từ trước.
Những người khác cũng lờ mờ cảm thấy bước chân của Tô Đường có chút kỳ lạ, nhưng họ còn chưa kịp nhận ra điểm lạ lùng nằm ở đâu thì đã nhìn thấy một bóng dáng bạc trắng trong màn tuyết mịt mù.
Rõ ràng là cùng một tông màu với băng tuyết, nhưng gió tuyết đầy trời chẳng thể che lấp được phong thái của Thần, ngược lại còn khiến Thần trắng bạc đến mức gần như chói mắt, rực rỡ hơn cả ánh tuyết.
Người đàn ông vóc dáng thẳng tắp, mái tóc bạc như tuyết ban trưa xõa xuống, gương mặt dù đã đeo mặt nạ cũng không giấu nổi vẻ súc lệ diễm tuyệt, kết hợp với đôi đồng tử bạc như ánh trăng lạnh lẽo nhìn sang, cao quý không thể chạm tới.
Đông Phương Từ hơi khép mi, trong phút chốc cậu đã hiểu tại sao năm xưa Chủ Tể Nỗi Sợ lại cường đoạt Vua Siren về làm người tình. Đa số người cá trong Hải tộc sinh ra đã có dung mạo kinh người, mà vẻ đẹp của Vua Siren đã đạt đến cực hạn. Hơn nữa, cái đẹp của Vua Siren là kiểu vẻ đẹp khiến người ta muốn chạm vào để phá hủy.
Cậu vô thức nhìn sang Tô Đường, lại thấy đôi mắt cô bình lặng, thậm chí còn né tránh ánh nhìn, dường như chẳng có chút hứng thú nào với vẻ đẹp như thần thoại của Vua Siren. Cậu khẽ thở ra một hơi, không rõ tại sao lại cảm thấy có chút vui mừng.
Thế nhưng giây tiếp theo, bóng dáng bạc trắng ở phía xa kia đã dùng một tốc độ quái dị, lướt đến trước mặt Tô Đường.
Mọi người chỉ nhìn thấy trong gió tuyết, ánh bạc phản quang lóe lên vài cái, bóng dáng cao ráo của Vua Siren đã đứng sừng sững trước mặt Tô Đường.
Một áp lực cực kỳ khủng khiếp tỏa ra từ chủng Truyền Kỳ tạo ra, những sứ giả vốn đang định vui mừng reo lên “Vương” bỗng khựng lại, rồi dưới áp chế của huyết thống, họ lần lượt quỳ sụp xuống.
Áp chế huyết thống không có tác dụng với Đông Phương Từ, Nam Cảnh Viêm và Tô Đường. Trong số họ, hai người sở hữu huyết thống siêu phàm đồng cấp với Vua Siren, còn Tô Đường thì căn bản không hề bị ảnh hưởng bởi thứ gọi là thứ bậc dòng máu.
Tuy nhiên, áp lực mang lại từ sự chênh lệch sức mạnh tuyệt đối cũng chẳng dễ chịu gì cho cam.
Cảm giác như có một ngọn núi khổng lồ đang nghiền nát thân thể, xương máu bị băng tuyết phong tỏa đến mức không thể cử động. Dòng máu vốn đang ấm nóng bắt đầu bốc lên khí lạnh xèo xèo, ngưng tụ thành những mũi kim băng sắc nhọn, rồi dọc theo mạch máu đâm thẳng về phía tim.
Bị khiêu khích bất ngờ như vậy, Tô Đường suýt chút nữa đã bị kích phát kỹ năng “Uy Áp Hoàng Quyền” dưới thân phận ẩn, định đấu tay đôi với Vua Siren luôn tại chỗ.
Nhưng may mắn là vào phút chót cô đã nhẫn nhịn được, không để thân phận Nữ hoàng Long tộc trước mặt Đông Phương Từ và những người khác, cô chỉ triệu hoán lửa rồng vốn đã được công khai danh chính ngôn thuận.
“Hù!”
Bóng dáng Vua Siren khựng lại. Dưới lớp mặt nạ, đôi đồng tử bạc trắng như hai viên thủy ngân lỏng, không chớp mắt mà nhìn chằm chằm Tô Đường, cánh mũi phập phồng ngửi nhẹ.
Chóp mũi trắng muốt của Thần gần như chạm sát vào ngọn lửa rồng vừa bùng lên, ánh lửa đỏ rực nhuộm đỏ cả đôi đồng tử, lung linh nhảy nhót trên lớp mặt nạ rỗng đang áp sát vào da thịt.
Không phải…
Ánh mắt Ngân Luật hơi trầm xuống, nỗi thất vọng thoáng qua rồi biến mất, Thần lập tức mất hết hứng thú. Mặc dù mùi hương này cũng rất thu hút, nhưng nếu ngửi kỹ thì căn bản không phải là mùi của cùng một người.
Bắt được ánh mắt thất vọng thoáng qua đó, Tô Đường thầm thở phào nhẹ nhõm, xem ra có vẻ hắn không nhận ra rồi.
Ngân Luật lạnh lùng cụp mắt, vừa định rời đi thì bỗng nhiên chân mày nhíu lại, bước chân khựng đứng. Đôi mắt bạc của Thần lóe lên tia sáng lạ, nhìn chằm chằm vào đôi môi của thiếu nữ, Thần hơi nheo mắt lại, ra lệnh bằng giọng nói băng giá: “Mở miệng ra.”
Tô Đường: “??!”
Đại não cô chấn động mạnh, cô đột nhiên nhớ ra khuyết điểm duy nhất của thuốc xịt thanh tẩy!
Xịt thanh tẩy có thể che đậy mùi hương trên cơ thể cô, nhưng máu, nước bọt… một khi đã lộ ra thì có xịt bao nhiêu cũng vô dụng. Trước đây, đám con và thuộc hạ cô gặp, chỉ cần ngửi thấy mùi không đúng là sẽ gạt bỏ nghi ngờ.
Giờ đây, loại xịt “đánh đâu thắng đó” lại mất hiệu lực, cuối cùng Tô Đường cũng tin vào lời đồn rằng Vua Siren có tinh thần không bình thường, tên này quả thực là “vua nghi ngờ” thành tinh rồi.
Tuy nhiên, Ngân Luật đã nói vậy thì cô tuyệt đối không thể mở miệng, ánh mắt Tô Đường nheo lại, đầu ngón tay âm thầm siết chặt một mảnh vảy của Jormungandr trong túi áo.
Lúc loại trừ ô nhiễm cho Jormungandr, cô đã cạo không ít vảy bị ô nhiễm của hắn, vừa vặn có thể dùng làm vật trung gian cho kỹ năng Cộng cảm vừa mới mở khóa.
Thực ra mượn sức mạnh của Uriel thì tốt hơn, có thể hoàn toàn xóa tan sự nghi ngờ của Ngân Luật, bởi vì Chủ Tể Nỗi Sợ không đời nào sử dụng được kỹ năng hệ Quang Minh, tiếc là lông vũ Uriel để lại đã dùng hết sạch rồi.
Tô Đường đè nén kỹ năng, lúc nói chuyện môi gần như không hề mấp máy, giọng nói vừa lạnh vừa trầm: “Ngân Luật bệ hạ, ngài có ý gì?”
Gần như ngay khoảnh khắc môi cô mấp máy, những ngón tay thuôn dài trắng muốt của Siren đột nhiên đâm thẳng xuyên qua ngọn lửa, hoàn toàn không màng đến sức nóng bỏng rát kia, đưa thẳng về phía giữa hai bờ môi của cô.
Tô Đường lập tức mím chặt môi, né người về phía sau. Cùng lúc đó, móng vuốt của Siren đột nhiên dài ra sắc lẹm, muốn cưỡng ép thọc vào môi lưỡi cô, gương mặt tinh xảo hoa lệ của hắn hiện lên vẻ âm u điên cuồng, tựa như một cuộc chiến không chết không thôi!
“Oành!” Ngay lúc hắn ra tay…
【Phong Nhãn Jormungandr】
Đầu ngón tay Tô Đường khẽ điểm, một cơn bão kinh hoàng đồng thời ngưng kết ở kẽ tay, gió trợ sức hỏa, những luồng lửa che trời lấp đất cuộn về phía Vua Siren, tạo thành một vòi rồng lửa khủng khiếp.
Gần như ngay khoảnh khắc Tô Đường triệu hoán ra cơn lốc xoáy ấy.
“Ngài định làm cái gì!” Gân xanh trên trán Nam Cảnh Viêm giật nảy, đôi mắt rực cháy như lửa đỏ, hận không thể thiêu Vua Siren thành tro bụi.
“Chíppp!” Chu Tước rít lên một tiếng sắc nhọn, lượn vòng trên đầu Tô Đường, nhìn chằm chằm với vẻ đe dọa.
Cùng lúc đó, một tiếng rồng ngâm thanh thoát vang lên, bóng rồng màu xanh nhạt ẩn hiện lượn lờ bên ngoài lớp lửa rồng đang bao quanh Tô Đường.
Ba tầng phòng hộ, hoàn toàn cách tuyệt Vua Siren khỏi Tô Đường.
“Vương!” Đoàn sứ giả Atlantis gần như muốn ngất xỉu tại chỗ!
Họ biết rằng kể từ khi Chủ Tể Nỗi Sợ biến mất, tinh thần của Bệ hạ ngày một sa sút, tính cách cũng dần trở nên âm trầm bạo ngược, khó lòng nắm bắt. Nhưng họ không ngờ rằng ngài lại trực tiếp ra tay với sinh viên của Huyền Bắc, cuộc khủng hoảng ngoại giao của họ đúng là đã tuyết lại thêm sương!
Ngọn lửa đỏ thẫm cháy rực thành một dải, nhiệt độ kinh hoàng gần làm tan chảy lớp băng cứng xung quanh, bóng dáng Siren gần như bị nhấn chìm trong biển lửa.
Nhưng Tô Đường không hề buông lỏng cảnh giác. Quả nhiên, rất nhanh sau đó, gió tuyết và lửa đỏ hòa quyện vào nhau, cùng xoay vần bay vút lên trời cao, bóng dáng bạc trắng bao bọc trong băng tuyết bước ra từ trong ngọn lửa.
“Sức mạnh của Jormungandr?” Ánh mắt Thần rơi trên người Tô Đường, có vẻ nghi ngờ, Thần cảm nhận được hơi thở của Midgard Serpent từ cơn bão mà cô vừa triệu hoán.
Con rắn “cuồng mẹ” kia xưa nay vốn chỉ biết nghe lời mẫu thân mình, không đời nào lại đi đầu quân cho Chủ Tể Nỗi Sợ, nếu có một ngày Midgard Serpent đổi phe, thì chỉ có một khả năng duy nhất, hắn ta muốn dùng cách đó để thu hút sự chú ý của Đường Chủ.
Nghi ngờ trong lòng Ngân Luật tan biến đi đôi chút, nhưng vẫn chưa hoàn toàn biến mất.
“Bệ hạ.” Hollis chịu đựng áp lực nặng nề từ ánh mắt của Ngân Luật, khiêm nhường nhắc nhở: “Ngài đã hứa với Thanh Hằng bệ hạ là sẽ không làm hại sinh viên.”
Ngân Luật thu hồi móng vuốt, đôi môi mỏng nhạt màu mấp máy, vẻ mặt lạnh nhạt: “Chỉ là lấy một chút nước bọt của cô ta mà thôi.”
Lấy nước bọt thì không tính là làm hại.
Chân mày Nam Cảnh Viêm dựng ngược, lông vũ Chu Tước bên cạnh dựng đứng lên vì giận dữ, giọng nói trầm uất: “Anh là đồ biến thái à?”
Giọng của Đông Phương Từ lạnh như băng đóng ba thước: “Đây chính là lễ tiết của Vua Atlantis sao?”
Ánh mắt Ngân Luật hững hờ, cái mắt lạnh lùng ngạo mạn lướt qua Chu Tước và Thanh Long, nhưng cuối cùng lại dừng lại trên khuôn mặt của Tô Đường, giọng nói thanh lãnh, êm ái như thiên nhạc, nhưng lại ẩn chứa một ác ý lạnh lẽo.
“Xem ra, bọn họ đều thích cô.”
“Cô thích kẻ nào hơn?”
Tô Đường: “?”
Đoàn sứ giả Atlantis: “??”
Vương à, bây giờ là lúc để hỏi chuyện này sao? Có đánh lạc hướng dư luận thì cũng không đến mức tìm một câu hỏi sống sượng như thế này chứ!
Gương mặt Nam Cảnh Viêm lập tức đỏ bừng, khuôn mặt minh diễm tuấn lãng giống như một ấm trà đang đun sôi đến mức bốc khói, đôi mắt đào hoa lại không nhịn được mà căng thẳng nhìn về phía Tô Đường.
Đông Phương Từ mím môi, rủ hàng mi sắc mảnh xuống tạo thành một khoảng bóng râm, ánh mắt u tối nhìn bóng hình phía trước.
Chất giọng đầy ác ý lại có chút u oán này khiến Tô Đường ngay lập tức chảy mồ hôi ròng ròng, cô suýt chút nữa đã nghi ngờ mình bị lộ tẩy. Thế nhưng, nếu thực sự bị lộ, những gì Ngân Luật làm lúc này sẽ không phải là đứng đây nói nhảm với cô, mà là trực tiếp tung ra móng vuốt sắc lẹm rồi.
Tô Đường đối diện với đôi mắt bạc, phớt lờ câu hỏi kia.
“Ngân Luật bệ hạ. Bất kể ngài có lý do gì, nhưng việc ngài tự ý sử dụng sức mạnh trong phạm vi trường quân đội Huyền Bắc đã ảnh hưởng nghiêm trọng đến sinh hoạt và an toàn của sinh viên chúng tôi.”
Thấy Tô Đường không trả lời, Nam Cảnh Viêm vừa thất vọng, lại vừa thở phào nhẹ nhõm.
Vẻ mặt Ngân Luật vẫn lạnh nhạt, đôi đồng tử kiêu kỳ nhìn xuống, ánh tuyết phản chiếu vào trông giống như một phiến băng mỏng xuyên sáng, giọng nói Thần hơi lạnh: “Tại sao lại né tránh câu hỏi của ta? Hay là, ai cô cũng thích?”
Nam Cảnh Viêm và Đông Phương Từ đều ngẩn người, lặng lẽ nhìn sang Tô Đường, gương mặt của Vua Siren không chút biểu cảm, hàng mi che khuất đồng tử bạc, giọng nói đầy khinh miệt: “Trái tim của các người, đều có thể chia thành nhiều ngăn đến thế sao?”
“Liên quan gì đến ngài!” Nam Cảnh Viêm không nhịn nổi nữa, tính tình bùng nổ như lửa: “Cái mùi ‘oán phu’ này trên người ngài là thế nào đây? Chẳng trách mà bị đá…”
Gần như ngay khi chữ “đá” vừa thốt ra khỏi miệng, gương mặt Vua Siren lập tức bao phủ sát ý lạnh lẽo, luồng sáng lạnh thấu xương bắn ra từ đôi mắt bạc, những lưỡi dao băng sắc lẹm chém thẳng về phía đầu của Nam Cảnh Viêm!
“Chiếp!” Chu Tước cất một tiếng gáy dài, toàn thân bốc cháy, va chạm trực diện với dao băng.
Tô Đường tức khắc ra tay, lửa rồng hòa quyện cùng lửa của Chu Tước. Lớp lớp dao băng bị ngọn lửa gọt giũa nhỏ lại như bóc vỏ măng, hai loại sức mạnh hoàn toàn tương khắc giằng co lẫn nhau. Cuối cùng, những mảnh lưỡi dao đã bị nung mỏng xuyên qua ngọn lửa, va chạm với con dao săn trong tay thiếu niên, vang lên những tiếng rắc rắc rồi bị hất văng đi.
Tuy nhiên vẫn có vài mảnh sượt qua gò má thiếu niên, trên gương mặt rực rỡ, máu tươi tức thì tuôn ra, tô điểm thêm vài phần diễm lệ.
“Ha.” Đầu ngón tay Nam Cảnh Viêm lướt qua vết dao trên mặt rồi bật cười đầy khiêu khích: “Đây là bị tôi nói trúng tim đen, nên thẹn quá hóa giận?”
Ngân Luật vô cảm xoay người về phía hắn, sau lưng Thần cuộn lên phong tuyết vạn trượng, giọng nói lạnh lẽo: “Nếu ngươi không muốn sống, ta có thể tiễn ngươi một đoạn.”
“Bệ hạ!” Mặt mũi các sứ giả Atlantis thảm thiết như đưa đám, nếu Bệ hạ thực sự giết chết Chu Tước ngay trên địa bàn của Huyền Bắc, thì họ và trường quân đội này sẽ là kẻ thù không đội trời chung.
Chu Tước hóa thành luồng sáng, ngưng tụ thành một ngọn trường thương lửa rơi vào tay Nam Cảnh Viêm. Ngọn thương rực cháy xoay tròn trong tay, đôi đồng tử vàng đỏ của thiếu niên sáng rực như mặt trời, ngông cuồng bất khuất: “Lớn chừng này rồi, ông đây chưa bao giờ biết sợ ai.”
“Cô ấy có thích tôi hay không, liên quan gì đến cái rắm ngài! Đồ góa phụ không ai thèm thì bớt quản chuyện bao đồng đi!”
Các sứ giả Atlantis nỗ lực ngăn cản Bệ hạ của mình, nhưng cả hai bên rõ ràng đều đã mất kiểm soát, bất chấp tất cả mà phát động tấn công.
Tô Đường đau đầu đến mức một cái đầu biến thành hai cái, cô nhìn về phía Siren đang ở gần mình hơn. Không kịp ngăn cản Chu Tước nữa rồi, Ngân Luật ở gần hơn, và Ngân Luật cũng nguy hiểm hơn.
Tô Đường xoay đoản đao, lửa rồng dọc theo cánh tay bốc cao, tấn công về phía Ngân Luật để ngắt quãng đòn đánh của hắn.
Vẻ mặt Ngân Luật vẫn nhạt nhẽo, móng vuốt đột ngột dài ra, bộ móng cứng rắn vậy mà trực tiếp kẹp chặt lấy đoản đao, hoàn toàn phớt lờ ngọn lửa đang men theo lòng bàn tay lan rộng. Một tay Thần siết chặt lấy cổ tay Tô Đường, tay còn lại một lần nữa vươn về phía miệng cô.
Tên này, vẫn chưa quên việc lấy nước bọt!
Chuông cảnh báo trong lòng Tô Đường vang lên dồn dập, cô trực tiếp thúc đầu gối đá thẳng tới.
Vua Siren khựng người lại, đồng tử co giãn cực nhanh, sắc bạc đậm loang loáng phủ kín cả nhãn cầu, Thần nhìn chằm chằm vào Tô Đường bằng ánh mắt có thể coi là khủng khiếp.
Trường thương lửa từ phía sau Thần đâm tới, va chạm với cơn bão đao băng, sóng năng lượng kinh hoàng bùng phát, khuếch tán ra ngoài như một vụ nổ hạt nhân.
Ngay lúc đó, một giọng nói ôn hòa vang lên.
“Dừng.”
Cơn bão, ngọn lửa và sóng năng lượng đều bị một sức mạnh vô hình dịu dàng cản lại tại chỗ, rồi tiêu tan như gió xuân hóa mưa rào.
Thanh Hằng vội vàng nhảy xuống từ xe bay.
Tô Đường bỗng cảm thấy một cơ thể ấm nóng dán lên phía sau, sau gáy mơ hồ cảm nhận được khối cơ ngực mềm mại, bàn tay với những khớp xương rõ ràng vươn ra từ sau lưng cô, nắm lấy tay của Vua Siren.
Giọng nói áy náy đầy nhã nhặn truyền đến từ phía sau: “Xin lỗi, ta về muộn rồi.”
“Đứa trẻ ngoan, đừng sợ.” Một bàn tay dịu dàng xoa đầu như đang vỗ về, giọng nói ôn hòa: “Không sao rồi.”
Vua Siren đột ngột ngẩng đầu, hàng mi bạc run khẽ, ánh mắt khủng khiếp và lạnh lẽo nhìn xoáy vào Thanh Hằng đang đứng sau lưng Tô Đường.
Tô Đường: “…”
Cô cũng không phải là sợ hãi. Chỉ là…
Cô nhìn phía trước, Vua Siren đang siết chặt lấy tay phải cô, thân nhiệt lạnh lẽo như người chết, những sợi tóc băng giá trơn trượt sắp rơi lên vai cô, hơi thở lạnh tựa kem đá.
Lại cảm nhận hơi ấm từ cơ thể phía sau đang thấm qua lớp da thịt ở sống lưng và sau gáy.
Chính là, mọi người có thể đừng kẹp cô ở giữa như thế này không?
*
Đường Đường: Hắt xì! Hai vị như vậy, nóng lạnh đan xen, coi chừng cảm lạnh đấy!
Dựa theo nhiệt độ cơ thể khác nhau, tổ hợp “nóng – lạnh” được chia như sau:
Tổ lạnh: Cá (lạnh nhất), rắn (kế đó), Thanh Long (hơi lạnh) 【nam chủ chờ lên sàn】
Tổ nóng: Rồng lửa (nóng nhất), Chu Tước (tương tự), Huyền Vũ (“nam mama” thì phải có tấm lòng rộng rãi, ấm áp), chim, chó 【nam chủ chờ lên sàn】
Còn lại thuộc nhóm nhiệt độ bình thường.
Tổ nóng + tổ nóng = lửa cháy như địa ngục
Tổ lạnh + tổ lạnh = lạnh buốt như băng giá
Tổ nóng + tổ lạnh = nóng lạnh cùng lúc
***