Chương 108
***
“Trước khi hợp tác các người không hề nói với tôi là sẽ thu hút cả Midgard Serpent đến đây!”
Nỗi sợ hãi mãnh liệt thậm chí lấn át cả sự kiêng dè với Giáo đoàn Quạ Đen, giọng nói của người phụ trách gần như biến dạng, mồ hôi lạnh túa ra dày đặc trên người, mặt gã đỏ gay, gân xanh trên trán giật liên hồi, gã gầm lên dữ tợn: “Nếu hắn mà ra tay, cả Tứ Phương Thiên này cũng không đủ cho hắn nuốt một ngụm đâu! Các người đang đùa với tôi đúng không?”
Chỉ cần là thủ lĩnh của khu vực vùng xám, không ai có thể quên được thảm án của Đoàn hải tặc năm đó.
“Chẳng phải Tứ Phương Thiên vẫn còn Huyền Vũ đó sao?” Đối phương gõ nhẹ lên đùi, trên làn da trắng bệch đến gần như không có sắc máu, đôi môi rất mỏng trông thật bạc tình, nhưng màu sắc lại đỏ tươi như được tô bằng máu.
Đôi mắt chứa ý cười hơi cong lại, trong đó là vẻ lạnh lùng và chế giễu của kẻ bề trên: “Hắn ta sẽ không ngồi yên mặc kệ đâu.”
“Vậy còn đấu trường ngầm của chúng tôi thì sao?!”
Đầu óc người phụ trách ong ong, gần như choáng váng. Huyền Vũ sẽ quản Tứ Phương Thiên, nhưng sẽ không quản đấu trường ngầm! Gã vốn tưởng đây chỉ là một ván cờ bình thường, cùng lắm là không vượt quá cấp S. Ai mà ngờ được lại dẫn tới một sinh vật siêu phàm cấp Truyền kỳ!
“Các người lừa tôi!”
Mắt gã lộ vẻ hung ác, gần như loạn trí, thậm chí chẳng thèm để ý người trước mặt là Quạ Đen. Gần như ngay khi lời vừa dứt, gã bỗng cảm thấy cổ mình hơi lạnh, một lưỡi đao cong ngắn sắc lẹm lạnh buốt, xoay vòng lướt qua cổ gã trong gang tấc.
Gã đột ngột đưa tay quẹt ngang cổ, đầu ngón tay chạm vào một vệt máu mảnh như tơ, chỉ cần lưỡi đao đó cắt sâu thêm một chút nữa thôi…
Gã hít sâu một hơi, ngẩng phắt đầu lên.
Thanh đao bạc sáng loáng kia sau khi xoay một vòng từ bên ngoài, đâm xuyên qua hình chiếu, vậy mà trực tiếp lặn mất tăm vào bên trong!
Thanh đao bạc mỏng manh rơi vào tay người đàn ông, từng đường cong của đốt ngón tay thanh mảnh, tinh tế, người trong hình chiếu chân thực đến mức ngỡ như giây tiếp theo sẽ bước ra ngoài đời thực.
Đồng tử người phụ trách co rụt, nhịp thở trở nên dồn dập: “Anh… ý anh là gì?”
Người đàn ông cúi đầu, ngón tay trắng trẻo trong suốt tùy ý lau đi vệt máu nhỏ trên lưỡi đao mỏng, ngước mắt cười: “Anh phải tin tưởng đồng minh của mình.”
“Giống như tin rằng thanh đao này sẽ không cắt đứt động mạch chủ của anh vậy.”
Người phụ trách: “…”
Đây rõ ràng là lời đe dọa trắng trợn còn gì?
“Kiên nhẫn một chút đi, đồng minh.” Ánh mắt chứa ý cười của Quạ Đen chuyển hướng về phía lôi đài, “Trái đắng của oán hận luôn cần một chút thời gian để chín muồi.”
Xung quanh lôi đài, nhóm nhân viên an ninh của đấu trường ngầm vừa phát hiện ra vũ khí hoàn toàn vô dụng với con Rắn, ai nấy đều lộ vẻ kinh hoàng. Những viên đạn vốn có thể bắn xuyên tấm thép dày nửa mét, khi rơi trên người thanh niên tóc bạc kia lại chẳng hề để lại lấy một vết tích.
Đây hoàn toàn là một con quái vật! Đôi mắt dưới lớp mặt nạ của đối phương đỏ rực, bùng phát sát ý dữ tợn.
Ngay khi bọn họ ngỡ rằng hôm nay mình sẽ phải hy sinh thân mình khi làm nhiệm vụ, thì con Rắn bỗng nhiên khựng người lại, nhịp thở của hắn trở nên dồn dập, đôi bàn tay bấu chặt lấy cổ mình, bộ đồ tác chiến ôm sát cổ ngay lập tức bị móng sắc xé rách vụn.
“Hộc… hộc…” Thanh niên cao lớn co giật kịch liệt, giống như một con cá đang hấp hối, lồng ngực phập phồng phát ra những tiếng thở dốc trầm đục. Những đường gân xanh nổi lên đầy dữ tợn trên mu bàn tay, hiện rõ mồn một trên làn da trắng bệch.
Mấy tên nhân viên an ninh đứng gần đó đã nhìn thấy một vòng sáng bạc trên cổ hắn. Đó là… vòng cổ?
Một chiếc vòng cổ trông rất quen mắt.
“Đứng ngây ra đó làm gì, mau ra tay đi!” Đội trưởng quát mắng bọn họ.
Thế nhưng, tất cả những người hay vật lại gần đều bị nghiền nát trong nháy mắt. Sức mạnh khủng bố của Rắn Trong Lòng Bàn Tay Mẹ có sức công phá hủy diệt, khiến người ta gần như tuyệt vọng.
Đôi mắt Jormungandr mờ mịt, hai tay siết chặt lấy chiếc vòng trên cổ như một con dã thú muốn thoát khỏi xích sắt, nhưng chiếc vòng bạc ấy đang bóp nghẹt yết hầu, gần như muốn bẻ gãy xương cổ của Thần.
Thần khom lưng, cơ bắp co rút, thở dốc nặng nề, đôi đồng tử đỏ sậm ướt đẫm, mỗi khi suy nghĩ muốn giết sạch nhân loại trỗi dậy, món quà mà Mẫu thân để lại sẽ dùng phương thức này để cảnh cáo Thần.
…
Khi Tô Đường và Đông Phương Từ bị nhấn chìm trong đám đông, tại hiện trường có một bộ phận người điên cuồng chạy về phía lối thoát hiểm, nhưng cũng có những lính đánh thuê tự phụ vào bản thân mà ở lại xem náo nhiệt. Họ trông không quá nổi bật.
Tô Đường cảm thấy cơ thể Đông Phương Từ hơi nóng, toàn thân cậu tỏa ra hơi nóng, đôi mắt vốn điềm tĩnh giờ cũng bắt đầu đỏ lên, trạng thái này rất giống với Jormungandr.
“Cậu không sao chứ?”
“Là mùi hương của Máu Dị Chủng.” Vì thân nhiệt tăng cao nên ngay cả hơi thở của Đông Phương Từ cũng nóng hổi, “Nhiệm vụ đã được xác nhận. Gấu Điên thực sự đã sử dụng hàng cấm, nồng độ máu dị chủng trong máu hắn… cao hơn tôi tưởng tượng.”
Thậm chí ngay cả một kẻ Hỗn huyết như cậu cũng bị ảnh hưởng, cơ thể nóng lên như đang phát sốt cao.
“Tôi không sao, ưu tiên giúp mọi người sơ tán trước.” Đông Phương Từ đè mu bàn tay xuống, giọng nói khản đặc. Nhìn đám đông khán giả bình thường đang hỗn loạn và kinh hoàng xung quanh, trách nhiệm và sứ mệnh của một sinh viên trường quân đội khiến cậu không thể khoanh tay đứng nhìn.
Tô Đường cũng ngửi thấy rồi.
Kể từ khi lớp màng cách ly quanh lôi đài bị phá vỡ, cô cũng ngửi thấy một mùi hương thoang thoảng trong không khí, một mùi hương rất nồng nhưng lại khiến người ta cảm thấy buồn nôn và khó chịu một cách kỳ lạ.
Cô nhìn từ xa về phía Jormungandr đang quỳ một gối dưới đất, tay nắm chặt lấy vòng cổ, lưng khòm xuống vì cơ bắp co giật nhưng sức phá hoại vẫn đáng kinh ngạc như cũ, tâm trạng cô vô cùng phức tạp, đó là một loại cảm xúc vi diệu nằm giữa ranh giới của việc “không muốn quản” và “muốn quản”.
“Tôi thấy Gấu Điên bị người của đấu trường ngầm đưa xuống dưới rồi.” Tô Đường nói, “Tôi sẽ đi theo dấu Gấu Điên để xem có dò hỏi thêm được thông tin gì không. Cậu phụ trách đưa người sơ tán.”
Đông Phương Từ đột ngột ngẩng đầu: “Tôi đi cùng cậu.”
“Không cần. Mùi hương lạ từ máu xung quanh hắn đậm đặc hơn, cậu không thích hợp đâu. Hơn nữa cần phải có một người hỗ trợ mọi người sơ tán, chúng ta sẽ tập trung tại chân tòa cao ốc Đông Phương vào lúc 0 giờ.”
Tô Đường chạm vào thẻ phòng trong túi, để lại một câu rồi nhanh chóng ẩn mình vào dòng người, nhưng thực chất lại lặng lẽ tiến về phía bộ phận y tế của đấu trường ngầm.
Tuy nhiên, sau khi bám theo nhân viên y tế đang khiêng Gấu Điên đi một đoạn, Tô Đường khẽ chuyển hướng, bắt đầu đi về phía khu B, vừa đi cô vừa dùng tinh thần lực dò đường, tìm ra tất cả các điểm giám sát trên lối đi.
Phòng 520, khu B.
Hành lang không có camera giám sát.
Lính đánh thuê vốn là những kẻ liếm máu trên lưỡi đao, đa số đều có kẻ thù, là một nhóm người cực kỳ coi trọng quyền riêng tư và có khả năng chống trinh sát cực mạnh, đấu trường ngầm hiển nhiên không đủ can đảm để lắp đặt giám sát ở đây.
Tô Đường mở cửa phòng. Trên tay cô còn vài chiếc mặt nạ tiện tay lấy được trên đường, vốn là thứ đấu trường chuẩn bị cho những khán giả không muốn tiết lộ danh tính.
Sau khi kiểm tra lại căn phòng một lần nữa để chắc chắn không có thiết bị giám sát, Tô Đường mới vào phòng tắm tắm một lần thật nhanh theo kiểu quân đội, xác nhận các loại bụi bẩn và tia xịt thanh lọc trên người đã được rửa sạch, sau đó dùng lửa rồng để nhanh chóng sấy khô hơi nước.
Nhưng bộ đồ tác chiến mặc lúc vào sòng bạc thì không thể mặc ra ngoài được nữa.
Tô Đường gọi Friel ra, không đợi đối phương kịp mở lời đã đi thẳng vào vấn đề: “Anh đi theo dấu một người.”
Cô vốn dĩ không hề định tự mình đi theo Gấu Điên. Cô chỉ dùng các sợi tinh thần lực bám trên người Gấu Điên để quan sát xem người của đấu trường định đưa hắn đi đâu. Có điều lát nữa cô phải đi đối phó với Jormungandr, không có tâm trí để một lúc làm hai việc, nên cần có người thay thế.
Nếu Eustace ở đây, cô sẽ không ngần ngại để hắn chạy vặt. Nhện Mộng Yểm là kẻ thích hợp nhất để trinh sát tình báo ngụy trang, theo dõi và ẩn nấp, nhưng hiện tại, trong không gian khế ước của cô chỉ có một mình Friel, đằng nào cũng phải thả hắn ra, tội gì không dùng.
Tô Đường truyền bức ảnh chụp Gấu Điên cho Friel: “Trước khi anh bắt kịp mục tiêu, tôi sẽ dùng quang não báo cáo vị trí thời gian thực cho anh.”
“Đừng lại gần quá, dị huyết trên người hắn sẽ khiến Siêu Phàm chủng phát sinh ảo giác. Sau khi thu thập tình báo xong không cần tìm tôi ta báo cáo trực tiếp, gửi tất cả thông tin qua quang não cho tôi, sau đó anh tự tìm cách cải trang rời khỏi Tứ Phương Thiên.”
Sau khi nhanh chóng giao phó mọi chỉ thị, Tô Đường đưa tay ra: “Đưa áo khoác gió của anh cho tôi.”
Đôi mắt đỏ của Friel hơi lóe lên, Thần ngẩn ngơ nhìn Tô Đường, có chút thẫn thờ.
Một nghìn năm trước, thậm chí là từ trước khi cô trở thành Bệ hạ, lúc cô ra lệnh cho Thần cũng luôn là một vẻ đương nhiên như vậy.
Khoảnh khắc này khiến Thần có một loại ảo giác như được quay trở lại thời niên thiếu.
“Friel?” Tô Đường nhìn về phía con Rồng Đỏ vẫn đang đứng bất động.
Friel chậm rãi nở nụ cười. Thần không còn giống như thuở thiếu niên, phải mở miệng mắng nhiếc Rồng Bạc một trận cho hả giận rồi mới bất đắc dĩ, vặn vẹo đi làm nhiệm vụ.
Thần cung kính cúi đầu phục tùng, từ một thiếu niên táo bạo đã lột xác thành một kỵ sĩ trầm ổn, cao lớn: “Tuân lệnh, thưa Bệ hạ.”
“Hiện tại vị trí mục tiêu ở tọa độ 117, 102.” Sợi tơ tinh thần của Tô Đường cảm ứng được Gấu Điên đang bị chuyển ra khỏi đấu trường ngầm.
“Rõ.” Friel tung mình nhảy ra khỏi cửa sổ.
Tô Đường đóng cửa sổ lại, dùng dao găm tác chiến cắt tỉa chiếc áo khoác quá khổ của hắn, khoác đè lên bộ đồ tác chiến, sau đó đeo chiếc mặt nạ mới tiện tay lấy được lên mặt.
Cô một lúc làm ba việc: vừa đối chiếu các điểm giám sát trong trí nhớ để né tránh camera, vừa chạy về phía lôi đài khu A, đồng thời dùng quang não gửi vị trí thời gian thực của Gấu Điên cho Friel. Với tốc độ của Friel, chẳng bao lâu nữa sẽ đuổi kịp Gấu Điên, lúc đó cô có thể toàn tâm toàn ý đối phó với Jormungandr.
Khi cô quay lại khu A, toàn bộ khu vực đã bị an ninh của đấu trường ngầm vây kín từng tầng. Nơi này đã bị phong tỏa, cấm bất cứ ai tiến vào, những người lại gần đều bị nhân viên an ninh “mời” đi từ sớm.
Tô Đường nhướn mày, không tin lắm việc đấu trường ngầm có đủ năng lực để giải quyết Jormungandr nhanh đến vậy. Cô khựng lại một chút, không hành động ngay mà để sợi tơ tinh thần hóa thành đôi mắt, len lỏi vào bên trong thám thính.
Khán giả bên trong đã bị sơ tán hết, hiện trường là một đống đổ nát hỗn độn. Không một bóng người, chỉ có một con quái vật nửa người nửa rắn, chiếc đuôi rắn màu bạc trắng uốn lượn trên lôi đài, gần như bao trọn cả sàn đấu.
Mái tóc dài mềm mại xõa tung trên đất, Jormungandr áp nghiêng mặt xuống sàn, hai tay bấu chặt lấy chiếc vòng trên cổ. Cơ thể Thần co giật vì đau đớn như đang hấp hối, trên cổ nổi lên từng sợi gân xanh dữ tợn, đôi đồng tử đỏ rực tràn ngập sát ý tanh máu do thần trí hỗn loạn, trông chẳng khác nào một con thú dữ bị đeo vòng cổ đang mắc kẹt.
Dù vậy, phía đấu trường cũng không dám cử thêm nhân viên an ninh nào vào trong nữa. Những món vũ khí bị bẻ gãy làm đôi, làm ba và những cái xác bị gãy xương sống xung quanh đã dùng bài học bằng máu để cảnh báo họ rằng: dẫu con thú bị nhốt trông có vẻ suy yếu thảm hại đến đâu cũng không phải thứ mà bọn họ có thể đối phó.
Đấu trường định dùng biện pháp “lạnh”? Chờ Jormungandr tự khôi phục lý trí sao?
Tô Đường thầm đoán, đang định thôi miên lính canh để lẻn vào thì tinh thần lực bỗng phát hiện ra một hơi thở khác, bước chân cô khựng lại.
Trong không gian vốn không một bóng người bỗng nứt ra một vòng xoáy như hố đen, sau đó, một thanh niên mặc bộ đồ bó sát màu đen bước ra từ hố đen đó. Hắn tiến từng bước về phía Jormungandr, rồi dừng lại, đứng từ trên cao nhìn xuống quan sát.
Bên cạnh hắn lơ lửng một màn hình chiếu nhỏ, giống như đang mở cuộc gọi video trực tiếp, một giọng nói trầm thấp đầy từ tính vang lên từ hình chiếu, mang theo ý cười tùy ý và sự đồng cảm giả tạo:
“Thật thảm hại làm sao, Jormungandr.”
“Đây chính là kết cục của việc phục tùng nhân loại. Chưa bao giờ nhận được sự tin tưởng. Ngươi giống như một con dã thú bị con người đeo vòng cổ vào vậy, ngay cả khi cô ta không có mặt, ngươi vẫn giống như một con chó bị huấn luyện, nắm chặt lấy sợi dây thừng đang siết nghẹt yết hầu mình.”
***