Chương 22: “Đừng sợ”
*
Ẩn nấp lâu như vậy, rõ ràng cũng là người vô cùng cẩn trọng.
Thế nhưng lúc này, trên người cô gái ấy đang có một con tang thi bám vào hút máu gặm nhấm.
Một tiếng “ầm” vang lên.
Hai thân xác rơi nặng nề xuống đất.
Cô gái trẻ bị đè phía dưới đã không còn tiếng động, đầu bị đập đến lõm vào, nước mưa ở vùng đó nhanh chóng bị vết máu đỏ tươi nhuộm loang lổ, tựa như màu mực đậm đặc.
Thật kinh hồn bạt vía.
Nhưng điều đáng sợ hơn là, tuy cô gái đã chết nhưng con tang thi đè trên người cô vẫn còn cử động.
Rơi từ nơi cao như thế xuống, nó cũng bị thương không nhẹ, xương chân đều đã gãy lìa, nhưng hai tay vẫn còn nguyên vẹn.
Thế là nó dùng đôi tay lành lặn đó, bò phủ phục trên mặt đất về phía cô gái chưa chết hẳn. Nó gục bên cổ cô gái, cúi đầu xuống.
Dù khoảng cách quá xa, nhìn không rõ nét nhưng cũng không khó để đoán ra lúc này nó đang làm gì.
Tuy nhiên, nó không gặm nhấm quá lâu.
Rất nhanh sau đó, nó đã bỏ lại cái xác, bò về phía xa.
Rõ ràng, cô gái kia đã hoàn toàn tắt thở.
Con người một khi đã chết sẽ mất đi sức hấp dẫn đối với tang thi.
Hàng mi của Tạ Hồ Điệp run rẩy liên hồi, trong lòng thực sự là một mớ hỗn độn khó tả.
Đúng lúc này, bên tai lại vang lên giọng nói của hệ thống. “Bị dọa sợ rồi sao? Đã bảo với cô từ sớm rồi, mấy thứ này đáng sợ lắm, cô đừng có trốn tránh, càng không được kháng cự, luyện tập can đảm nhiều chỉ có lợi cho cô mà thôi.”
Tạ Hồ Điệp: “…”
Xem xong cô lại càng muốn trốn tránh hơn thì phải làm sao bây giờ?
Loại cảnh tượng này, kiếp trước cô cũng chỉ thấy qua phim kinh dị Âu Mỹ. Những cảnh quay đó dù có làm chân thực đến đâu thì cũng biết là giả, sao có thể mang lại cú sốc trực diện mạnh mẽ như thế này?
Bây giờ cô thậm chí chẳng còn chút dũng khí nào để bước ra khỏi cái siêu thị này nữa.
Như thể biết cô đang nghĩ gì, rất nhanh sau đó, một giọng nói khác truyền lại.
“Không sợ, đừng sợ.”
Cùng lúc đó, những xúc tu màu đen mềm mại, ẩm ướt nhẹ nhàng quấn lên từ hai phía, giống như một món đồ chơi bằng cao su mát lạnh nào đó, mềm mại che mắt cô lại, dường như sợ lực che không đủ, nó còn quấn thêm vài vòng trên mắt cô.
Tạ Hồ Điệp: “…”
Cô cứ thế im lặng.
Bảo Tháp lại xem cô như trẻ con, nhỏ giọng dỗ dành: “Nếu thực sự sợ hãi thì đừng nhìn nữa, mấy thứ đó không qua đây được đâu, đừng lo lắng.”
Cô xoay người lại.
Lúc này mới nhận ra, bản thân bị cảnh tượng kia làm cho chết trân tại chỗ, cả người lạnh toát, ngón tay còn run rẩy nhẹ.
Nhưng cái điệu bộ của Bảo Tháp thực sự khiến cô dở khóc dở cười, rõ ràng nó mới là đứa trông giống trẻ con hơn cơ mà!
Vậy mà lúc này nó lại thể hiện vô cùng ra dáng người lớn, đôi mày nhíu chặt, miệng còn lẩm bẩm lầm bầm như cực kỳ lo lắng.
Tạ Hồ Điệp kéo xúc tu của nó xuống, mỉm cười với nó.
“Tao không sao, không cần lo lắng.”
Hệ thống nói đúng, cô quả thực cần phải rèn luyện thêm. Xuyên qua bấy lâu nay, phần lớn thời gian đều một thân một mình, vẫn chưa thực sự tận mắt nhìn thấy cảnh tượng tang thi ăn thịt người, vừa mới nhìn thấy khó tránh khỏi bị dọa đến hồn phi phách tán.
Cô hỏi: “Ý mày là gì khi nói chúng không qua đây được?”
Bảo Tháp nghe vậy, khẽ đung đưa xúc tu, cái thân hình nhỏ bé cũng xoay tại chỗ hai vòng, cứ như thể đang chờ cô hỏi vậy.
“Không phải Tiểu Điệp sợ chúng sao? Thế nên tôi đã tỏa ra hơi thở của mình để không cho chúng lại gần, chúng sẽ không vào đây làm hại cô đâu.”
Lúc nói chuyện, đôi mắt nó nhìn cô sáng lấp lánh, dường như rất mong đợi được nghe cô khen ngợi.
Cô không nhịn được mà bật cười.
Cô đưa tay lên xoa đầu nó một cái, xoa xong mới sực nhớ ra, ái chà, cái tên này chẳng thích cô chạm vào nó chút nào.
Quả nhiên nó “bùng” một cái xù lông, đám xúc tu bung ra như thiên nữ tán hoa, cả thân hình lùi gấp lại mấy bước.
Nó không phát ra tiếng động nào, chỉ dùng khuôn mặt kiểu “ư ư” nhìn cô, vô cùng kinh hãi.
Tạ Hồ Điệp cạn lời thu tay về.
Một lát sau, có lẽ cuối cùng nó cũng tiêu hóa xong cảm xúc, bèn lù lù nhích lại gần cạnh cô, nhưng vẫn giữ một khoảng cách nhỏ.
“Tôi thật sự sẽ bảo vệ cô mà, ở bên cạnh tôi rất an toàn, rất rất an toàn luôn đó. Giờ có phải là cô không muốn rời đi nữa rồi không?”
Cô im lặng, vậy mà nó vẫn chưa chịu bỏ cuộc nữa.
Trong một khoảnh khắc, nó khiến cô nhớ đến đứa cháu trai nhỏ ở kiếp trước của mình.
Một đứa trẻ rất đáng yêu, mới chỉ bốn năm tuổi, ngoan ngoãn nghe lời lại còn hay bám người. Mỗi lần chia tay, thằng bé đều dùng đôi mắt nhìn cô lưu luyến, không muốn cô rời đi.
Cô thở dài một tiếng, ngồi lại chỗ cũ và bắt đầu suy nghĩ nghiêm túc.
Rời đi là vì cái gì? Để nâng cấp nhà xe di động? Để bảo vệ bản thân? Để không bị tang thi ăn thịt?
Vậy còn bây giờ? Ở bên cạnh Bảo Tháp… hình như cũng có công hiệu tương tự. Nó chắc chắn là rất mạnh, bảo vệ một mình cô là quá dư dả. Ở lại trong siêu thị, khi nào thực sự cần thiết mới ra ngoài làm nhiệm vụ, chẳng lẽ không được sao?
Ngay khi cô đang dao động không thôi, giọng nói của hệ thống đột ngột nhảy ra.
“Không được, tuyệt đối không được!”
“Cô phải tỉnh táo lại đi! Đây là bàn tay vàng của nữ chính, không phải của cô! Nó là thú cưng của cô ta, tương lai nó sẽ chỉ nghe lời cô ta mà thôi!”
“Cô không biết hào quang nữ chính là thứ đáng sợ đến nhường nào đâu!”
“Cô ta còn có địch ý với cô! Cô vốn dĩ là người đã phải chết, là người đã đắc tội với nữ chính. Cô thử đoán xem sau này phát hiện ra cô chưa chết, nhóm nhân vật chính có tìm cách diệt trừ cô không!”
“Bây giờ nó tự nguyện đối tốt với cô, bảo vệ cô, nhưng đợi đến khi nữ chính xuất hiện, nó sẽ là đứa đầu tiên vứt bỏ cô!”
“Đến lúc đó cô lấy cái gì ra để kháng cự? Lấy cái gì để giữ mạng? Hơn nữa, cô cứ ở lì bên cạnh nó thì rất khó có thể tiến bộ được!”
Một tràng liên thanh như đổ đậu vào tai cô, Tạ Hồ Điệp bị nói tới mức chột dạ.
Cô đáp lại trong lòng: “Ôi chao, tôi chỉ nghĩ thế thôi mà… có bảo là ở lại thật đâu.”
Hệ thống hiếm khi cứng rắn, trợn mắt quát tháo cô: “Nghĩ cũng không được nghĩ! Tôi nói cho cô biết, lo mà an phận đi đừng có mơ tưởng đi đường tắt, tôi đã là con đường tắt lớn nhất của cô rồi! Những thứ khác, dẹp hết đi!”
Tạ Hồ Điệp giơ cờ trắng đầu hàng.
Được rồi, được rồi.
Nhưng mà…
“Sao đột nhiên anh lại hung dữ thế?”
Nó hừ hừ giận dỗi: “Còn không phải tại cô làm tôi tức chết sao! Phải biết rằng, tôi đã thất bại mấy…” Giọng nói đột ngột ngưng bặt.
Tạ Hồ Điệp cau mày.
“Thất bại cái gì?”
Nó ấp úng một hồi lâu, rồi “a” lên một tiếng, bảo rằng: “Thôi thì nói thật với cô luôn vậy. Chuyện là, trước khi cô tiến vào thế giới này, từng có vài linh hồn dị thế khác cũng xuyên vào cơ thể này rồi, nhưng họ đều thất bại cả, lý do thất bại thì đủ loại kỳ quặc, cách chết cũng muôn hình vạn trạng.”
Tạ Hồ Điệp nghe xong, lòng lạnh đi một nửa. Tỷ lệ tử vong cao đến thế sao? Vậy cô có thể sống được bao lâu?
“Nhiệm vụ này thực sự không đơn giản như cô nghĩ nhưng cũng không khó đến thế, tiền đề là nội tâm cô phải kiên định, tránh xa nhóm nhân vật chính, bao gồm cả thú cưng của họ, và nâng cao năng lực sinh tồn của chính mình.”
“Trong nguyên tác cô là nữ phụ độc ác, là nhân vật số mệnh định sẵn phải rơi vào đường chết, dính dáng đến nhóm nhân vật chính tuyệt đối không phải chuyện tốt lành gì.”
Tạ Hồ Điệp quyết định nghe theo lời khuyên.
Có điều, ngay từ đầu cô cũng không nói dối, cô thực sự chỉ là nghĩ vẩn vơ thôi chứ không có ý định ở lại siêu thị thật.
Cơn mưa đỏ rơi ròng rã suốt bốn ngày trời.
Đến sáng sớm ngày thứ năm, bầu trời cuối cùng mới tạnh ráo.
Nhìn ra ngoài cửa sổ, trên đường phố đã không còn bóng dáng tang thi.
Tạ Hồ Điệp hiểu rõ, đây là vì đám tang thi đã tiến vào “giai đoạn suy yếu” ngắn ngủi.
Sau khi mưa tạnh, tang thi sẽ đón nhận một đợt nâng cấp. Trước khi nâng cấp, chúng sẽ rơi vào thời kỳ suy yếu và tạm thời ẩn nấp, nói cách khác, nếu muốn rời đi tốt nhất là nhân lúc này.
Gia đình ở tầng dưới quả nhiên không nán lại lâu.
Trời vừa hửng sáng họ đã đến tìm cô để từ biệt. Trước khi đi, đương nhiên họ vẫn hỏi cô có muốn cùng rời đi với họ hay không.
Tạ Hồ Điệp một lần nữa khéo léo từ chối, họ cũng không khuyên nhủ thêm.
Lúc xuống lầu tiễn khách, cô thấy Tiết Cảnh cũng ở trong đám đông.
Biểu cảm của cậu không được tốt cho lắm, lẳng lặng ngồi trên xe lăn, đầu cúi thấp không nhìn cô, ngón tay cuộn chặt hai bên sườn, dường như vẫn còn muốn vùng vẫy thêm chút nữa.
***