Tấc Lòng – Chương 159

Chương 159: Cấm chú

***

Phương Thốn Tâm đi một mạch đã hơn nửa ngày, mãi cho đến khi mặt trời ngả về tây vẫn chưa thấy trở lại.

Hỏa Uyên thú canh giữ bên ngoài Thái Thương Lâm, hơi thở rực lửa của nó xua tan đi cái lạnh lẽo của ngày đông bốn phía, khiến cả rừng trúc tiêu điều cũng được nhuộm một tầng ánh sáng màu cam nhạt. Continue reading

Tấc Lòng – Chương 158

Chương 158: Lôi chủ

***

Trước khi tiếng xướng vang vọng ấy cất lên, tại Thái Thương Lâm, đệ tử ngoại môn của Lôi Hi Tông là Trương Tự đã là người của đợt thứ bảy được phái đến mời Phương Thốn Tâm.

Mấy đợt người trước, bất kể thân phận cao quý đến đâu đều bị chặn ngoài Thái Thương Lâm, chẳng ai đáp lời. Cuối cùng, bọn họ đành phải để hắn ra mặt. Continue reading

Tấc Lòng – Chương 157

Chương 157: Nguyên thần giao hòa

***

Đối với tu sĩ mà nói, thức hải là lãnh địa riêng tư tột cùng, mọi nguyên thần tự tiện xông vào đều sẽ bị xem như mối đe dọa đoạt xá, chắc chắn sẽ vấp phải sự giằng co và tiêu diệt vô tình của chủ nhân.

Chỉ có một trường hợp ngoại lệ.

Luồng nguyên thần đang xông vào thức hải của Diệp Huyền Tuyết, nhìn thấu bản tướng của Bùi Quân Nhạc này, lại có sự tương thích đến cực hạn với thần hồn của hắn. Continue reading

Tấc Lòng – Chương 156

Chương 156: Triền miên

***

Tay Diệp Huyền Tuyết buông lỏng, mặc cho Long Hồn Tiên rơi xuống mặt đất.

Việc triệu hồi long hồn đã vắt kiệt chút chân nguyên cuối cùng trong cơ thể, ngay cả chút sức lực để nắm chặt roi dài hắn cũng chẳng còn.

Cơ thể nặng tựa núi non, ngũ tạng lục phủ đảo lộn dữ dội, xương cốt cùng cơ bắp dường như đã vụn vỡ, ngay cả nguyên thần cũng bắt đầu nhói đau. Dư vị ấy tựa hồ như cỗ thân xác vốn chẳng thuộc về bất kỳ ai này sắp sửa tan biến, trả lại cho luân hồi. Continue reading

Tấc Lòng – Chương 155

Chương 155: Huyền Cơ Biến (4)

***

“Thịt nát xương tan, chẳng phụ ý nàng.”

Câu trả lời dành cho Phương Thốn Tâm là một lời nói bình thản không chút gợn sóng của Diệp Huyền Tuyết.

Thế nhưng tám chữ nghe chừng nhẹ bẫng ấy lại tựa như mũi dao khắc sâu vào mặt băng cứng rắn. Nếu trái tim Phương Thốn Tâm là băng giá, thì câu nói này chính là ấn ký thuộc về Bùi Quân Nhạc được khắc lên băng, vĩnh viễn không thể mài mòn. Trong vô vàn ngày tháng bị hận thù giày vò, lòng nàng sắt đá chẳng thấy chút ôn nhu, đã sớm xóa bỏ mọi chuyện cũ, chỉ duy nhất câu nói này được giấu kín nơi góc tối không bao giờ thấy ánh mặt trời. Continue reading

Tấc Lòng – Chương 154

Chương 154: Huyền Cơ Biến (3)

***

Ánh điện quang màu tím bạc tựa như những con rắn mảnh dài trườn qua giữa tầng mây đen cuồn cuộn, cuối cùng tụ lại ngay phía trên Diệt Kiếp Đài thành một luồng thiên lôi oanh liệt. Nó giống như một thanh lợi kiếm có thể thôi hồn đoạt phách, chẻ đôi bầu trời, biến vạn vật thành tro bụi.

Thế nhưng.

Ánh tím của tia điện soi tỏ Diệt Kiếp Đài, cũng chiếu lên gương mặt Diệp Huyền Tuyết càng thêm trắng tuyết, vẻ mặt hắn nhạt nhòa, ánh mắt bình tĩnh đến mức hờ hững. Continue reading

Tấc Lòng – Chương 153

Chương 153: Huyền Cơ Biến (2)

***

Diệp Huyền Tuyết nặng nề tựa vào tay Phương Thốn Tâm để đứng vững, nhìn qua thì tưởng nàng đang dìu hắn, nhưng kỳ thực là hắn đang dùng sức nắm chặt lấy tay nàng.

Bàn tay nàng ấm áp và mạnh mẽ, cũng giống như ánh mắt nàng, tràn đầy sức mạnh.

Khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau ấy, đám đông vây quanh dường như trở nên xa vời vợi, rõ ràng đang trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, nhưng giữa đất trời dường như lại có một thoáng tĩnh lặng bình yên. Continue reading

Tấc Lòng – Chương 152

Chương 152: Huyền Cơ Biến (1)

***

Tuyết nhỏ rơi suốt đêm ở Huyền Cơ Các, bầu trời âm u, mây đen ép xuống thấp như muốn sập xuống đầu người ta. Lớp tuyết mỏng phủ lên mái hiên và những ngọn cây, càng tô điểm thêm vẻ u sầu cho Huyền Cơ Các vốn đã nặng nề không khí áp bức.

Ý lạnh thấu xương bất chợt hoành hành, dường như cảm nhận được hôm nay là một ngày đặc biệt. Continue reading

Tấc Lòng – Chương 151

Chương 151: Phá ma

***

“Lão sư…”

Tang Mộ lẩm bẩm đầy như không dám tin, hốc mắt cũng dần đỏ hoe.

Cảnh tượng trước Thiên Hải Lâu hôm ấy quá mức thảm liệt, mà bọn họ lại chẳng có lấy một cơ hội ra tay, đợi đến khi phản ứng lại thì chỉ có thể trơ mắt nhìn Phương Thốn Tâm chết trong tay Hung Nhưỡng. Dù cho Tang Mộ xưa nay vốn trầm ổn, tưởng như lạnh tình, nhưng ngày hôm ấy trong lòng cũng không kìm được bi phẫn ngập tràn, siết chặt nắm tay chỉ muốn báo thù cho Phương Thốn Tâm. Continue reading

Tấc Lòng – Chương 150

Chương 150: Đột nhập

***

Ly Dã Thành tuy chỉ là một tòa thành nhỏ chốn biên thùy, nhưng lại trấn giữ con đường huyết mạch duy nhất tiến vào Xích Mạc và Hoành Nhẫn Sơn, bởi vậy mọi vật tư vận chuyển đến hai nơi này đều bắt buộc phải đi qua Ly Dã.

Trong những ngày Phương Thốn Tâm bế quan, Lão Đường và Tố Thanh đã dẫn theo một đội người rối, âm thầm mai phục quanh khu vực Hoành Nhẫn Sơn. Họ đã sớm nắm rõ địa thế ngoại vi của Hoành Nhẫn và Xích Mạc, cũng như quy luật hoạt động của các đoàn xe vận chuyển hàng hóa thường xuyên ra vào hai nơi này. Theo tin tức họ truyền về, không hề phát hiện bất kỳ vật tư nào được chuyển vào Hoành Nhẫn Sơn. Ngược lại, số lượng đoàn xe đi qua Ly Dã để vận chuyển hàng hóa đến Học viện Cửu Hoàn nằm trong Xích Mạc lại nhiều vô kể. Continue reading