Quy tắc quan sát bồ câu đưa thư – Chương 5

Chương 5: Đấu trí

*

Nếu là bình thường, có lẽ Hạ Tùng La sẽ không suy nghĩ quá nhiều.

Nhưng dạo gần đây vì bị đám bồ câu giám sát, cô trở nên nhạy cảm hơn hẳn, thêm vào đó, vừa rồi cô lại nghe Kim Sạn kể vô cùng sống động về một vụ án mạng từ mười mấy năm trước, khiến hiện tại cô nhìn đâu cũng thấy có địch.

Chẳng đợi anh chàng câm né tránh ánh mắt, Hạ Tùng La đã sải bước đi thẳng về phía anh ta: “Sao thế? Điện thoại có vấn đề gì à?”

Anh chàng câm như sực tỉnh, hơi lùi lại hai bước, lưng tựa vào cột đèn đường, xua xua tay.

Cái dáng vẻ chột dạ muốn né tránh này lại càng thêm khả nghi.

Hạ Tùng La ôm lòng cảnh giác tiến lại gần anh ta. 

Đây là lần đầu tiên cô chú ý đến thẻ nhân viên trước ngực anh ta, ở ô họ tên có viết: Tần Sa.

Ánh mắt cô lại dịch chuyển từ thẻ nhân viên lên tai của anh ta.

Nếu anh ta có thói quen đeo tai nghe Bluetooth, thì không lý nào lại mất nhiều thời gian đến vậy mới phát hiện ra điện thoại bị mất.

Chẳng lẽ là máy trợ thính? Nhưng Hạ Tùng La chỉ nghe quản lý tòa nhà nói anh ta là một người câm, và cô cũng từng nghe những người thợ khác trong bộ phận kỹ thuật gọi anh ta là người câm, chứ không thấy ai bảo anh ta bị điếc.

Tuy nhiên, người câm thường đi kèm với thính lực không tốt, điều này có vẻ khá phổ biến.

Lúc đến sửa ống nước trước đó, anh ta có đeo máy trợ thính không nhỉ?

Hạ Tùng La cố gắng hồi tưởng, nhưng thực sự cô chưa từng chú ý đến nên không tài nào nhớ nổi.

Trong lúc cô đang suy nghĩ, Tần Sa trông cũng như đang suy tính điều gì, thậm chí còn lộ vẻ đấu tranh tâm lý.

Cuối cùng, Tần Sa giống như đã hạ quyết tâm, anh ta mở ứng dụng ghi chú, gõ một dòng chữ rồi đưa cho cô xem: Nếu cô đã hỏi… thực ra tôi có một chuyện muốn nhờ cô giúp, nhưng lại thấy đường đột quá, không biết phải mở lời thế nào.

Hạ Tùng La vẫn giữ một khoảng cách an toàn với anh ta, để nhìn rõ chữ trên màn hình, cô không thể không rướn người về phía trước: “Hửm?”

Tần Sa tiếp tục gõ chữ: Tôi không cố ý nghe lén đâu. Vừa rồi ở nhà cô, có bạn cô đến chơi, lúc tôi xuống lầu tắt van nước thì vô tình nghe thấy cô gọi anh ấy là luật sư Kim? Anh ấy là luật sư sao?

Hạ Tùng La “ừm” một tiếng: “Là một đại luật sư rất có tiếng tăm.”

Tần Sa vân vê chiếc điện thoại, viết tiếp: Tôi đang gặp chút rắc rối, muốn xin lời khuyên của luật sư, nhưng tôi không trả nổi phí tư vấn. Không biết có nơi nào tư vấn miễn phí không, cô có thể hỏi giúp tôi được không? Trong khu biệt thự này có một chị gái mở công ty, chị ấy cứ muốn nhận tôi làm con nuôi.

Nhìn thấy câu này, mắt Hạ Tùng La hơi mở to một chút.

Nhận con nuôi… là cái nghĩa “được bao nuôi” ấy hả?

Anh ta thoát khỏi ứng dụng ghi chú, mở WeChat lên rồi tìm ra một khung chat, tên hiển thị của đối phương là: “Chủ hộ căn số 21 – cô Phương”.

Anh ta cúi thấp đầu, đưa điện thoại cho cô.

Hạ Tùng La tự nhủ mình không nên nhận lấy, nhưng không kìm nổi lòng hiếu kỳ xen lẫn nghi ngờ, cô vẫn đưa tay cầm lấy.

Lịch sử trò chuyện kéo dài suốt nửa tháng qua trên giao diện đã chứng minh anh ta không hề nói dối.

Phú bà giàu có ở căn số 21 này mỗi lần chuyển khoản đều từ một trăm nghìn tệ trở lên, anh ta không nhận thì cô ta lại kiên trì không bỏ cuộc.

Tuy nhiên, chẳng cần phải đi tư vấn luật sư, tự Hạ Tùng La cũng có thể phán đoán được, chỉ dựa vào lịch sử trò chuyện này thì cùng lắm chỉ chứng minh được phú bà kia nhiều tiền lại có lòng tốt mà thôi.

Trong tin nhắn WeChat, đối phương chỉ tỏ ra xót xa vì anh ta làm việc vất vả, thức đêm quá nhiều mà lương lại thấp, nói muốn đổi cho anh ta một công việc khác, mời anh ta đến công ty của cô ta làm trợ lý.

Hạ Tùng La định nói, anh cứ cho chị ta vào danh sách đen là xong chuyện chứ gì.

Nhưng rồi cô lại hiểu ra, phú bà kia là chủ hộ trong khu biệt thự, còn anh ta chỉ là một nhân viên sửa chữa nhỏ bé của ban quản lý. Nếu anh ta dám chặn số, phú bà quay xe nộp một cái đơn khiếu nại thì người chịu thiệt thòi, xui xẻo vẫn là anh ta thôi. Trừ phi anh ta không có ý định tiếp tục làm việc ở Lan Sơn nữa.

Mà nếu thế lực của phú bà kia lớn hơn một chút, thì một người tàn tật không tiền không thế như anh ta, sau này muốn lăn lộn kiếm sống ở thành phố này cũng chẳng phải điều dễ dàng.

Hạ Tùng La trả lại điện thoại cho anh ta, thảo nào trông anh ta cứ kỳ kỳ quái quái.

“Chuyện này hơi khó giải quyết đấy.” Hạ Tùng La thành thật nhận xét.

Anh ta gõ chữ: Tôi biết, tôi chỉ muốn hỏi thử xem, nếu sau này bị cô ta cắn ngược lại một cái, thì dựa vào lịch sử trò chuyện WeChat này tôi có thể chứng minh sự trong sạch của mình không?

Hạ Tùng La ngẫm nghĩ ý của anh ta. 

Anh ta đang giả định một khả năng, nhỡ có một ngày phú bà gọi anh ta đến nhà, rồi lại vu khống anh ta có ý đồ xấu, sau khi bị giải lên đồn cảnh sát thì anh ta có thể tự biện hộ cho mình được không.

Nghĩ cũng xa xôi thật đấy.

Với mức độ cẩn thận của mấy phú bà, Hạ Tùng La cảm thấy khả năng này rất thấp, nhưng chuyện này thiên về đời tư cá nhân của anh ta nhiều hơn, cô và anh ta cũng chẳng thân thiết gì, không đến lượt cô đưa ra lời khuyên.

Bản thân việc anh ta nhờ vả một người xa lạ như cô giúp đỡ đã là khá “táo bạo” rồi. Thậm chí lúc đầu anh ta còn chẳng mở lời, là do cô thấy anh ta có vấn đề nên mới chủ động tiến tới hỏi han.

Quả này đúng là tự rước việc vào người rồi.

Hạ Tùng La nói: “Cũng không nhất thiết phải tìm luật sư đâu, để tôi hỏi giúp anh một người bạn khác xem sao. Cô ấy làm việc ở kênh pháp luật, cũng biết nhiều thứ lắm.”

Tần Sa gõ ra hai chữ: Cảm ơn.

Hạ Tùng La mệt rồi, không nói thêm với anh ta nữa, xoay người đi thẳng về nhà.

Cô vừa rửa mặt sửa soạn vừa gọi điện thoại cho Hà Kỳ, kể lại chuyện của anh chàng sửa chữa cho cô bạn nghe.

Hà Kỳ lập tức hỏi trước: “Anh chàng đó có đẹp trai không?”

Hạ Tùng La đang đánh răng, giọng ngậm bọt nói mơ hồ: “Mày nói xem? Nhưng tao nghĩ ngoại hình là thứ yếu thôi, cái chính là anh ta có thể mặc bộ đồng phục bảo trì rẻ tiền của ban quản lý khu nhà tao mà ra được cái khí chất của người mẫu cao cấp, đấy mới là điểm mấu chốt.”

Đáng tiếc lúc ấy do vấn đề góc độ, cô không nhìn rõ diện mạo, nửa năm này bỏ lỡ quá nhiều lần gặp mặt trai đẹp, nếu không trong phòng đổi cái đèn hay thay dây gì đó, cô cũng không cần tự mình ra tay.

Hà Kỳ nói: “Mày nói làm tao tò mò rồi đấy.” 

“Đừng tò mò, tuy rằng là người câm nhưng với điều kiện ngoại hình như thế, có lẽ đã có bạn gái rồi.”

Hà Kỳ tặc lưỡi hai tiếng rồi chuyển đề tài, “Nói chứ, hôm nay biên độ câu chuyện hình như rộng quá rồi đấy nhé, nào là chuyện bồ câu, rồi chuyện luật sư Kim, rồi lại đến một người tên Giang Hàng, sắp đi ngủ đến nơi rồi, tự dưng lại nhắc đến anh thợ sửa chữa trong khu nhà. Tao sắp không nắm bắt được trọng tâm luôn rồi.”

Hạ Tùng La nhổ nước súc miệng ra, đứng trước gương đắp mặt nạ, không giải thích bởi vì chính cô cũng không bắt được trọng tâm.

Không nghĩ ra thì không nghĩ nữa, thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng.

Cô thường xuyên thức đêm nhưng lại không bị mất ngủ, đắp mặt nạ xong liền lên giường đi ngủ.

Ống đựng thư bằng đồng kia ban đầu được cô đặt trên tủ đầu giường. Nửa đêm tỉnh giấc, những chữ viết trên ống thư liên tục phát ra ánh sáng đỏ, hắt ngược lên trần nhà, làm cô giật nảy mình.

Cô vội vàng kéo ngăn kéo tủ đầu giường ra, nhét cái ống thư vào trong, rồi lật người tiếp tục ngủ.

……

Buổi sáng, Hạ Tùng La bị đánh thức bởi tiếng điện thoại rung bần bật, là cuộc gọi video từ cha cô.

Đầu óc cô vẫn mơ màng, không muốn nghe chút nào.

Nhưng cuộc gọi kiên trì liên tiếp mấy bận, thật sự hết cách, Hạ Tùng La đành phải bấm nút nghe.

Điện thoại ném ngay bên cạnh gối, cô cũng chẳng buồn nhìn màn hình, cứ thế nằm bò trên gối: “Gì thế ạ? Sáng sớm đã đánh thức con.”

Hạ Chính Thần bật cười: “Sáng sớm? Hạ tiểu thư thân mến, bây giờ là mười một giờ trưa rồi.”

Đã mười một giờ rồi cơ à? Hạ Tùng La cầm điện thoại lên, quả nhiên trong màn hình đến cả đồ ngủ cha cô cũng đã thay xong rồi.

Giữa hai thành phố cách nhau mười hai múi giờ, bên phía cha cô hiện tại đã là mười một giờ đêm.

Dạo gần đây, cứ khoảng chín giờ sáng mỗi ngày, Hạ Tùng La đều sẽ gọi video cho cha, hôm nay cô ngủ quên mất.

Nhưng cô thực sự không nhấc nổi tinh thần, lại quăng điện thoại sang một bên, tiếp tục nằm bò ra giường: “Mấy ngày trước con ngủ không ngon, hôm nay ngủ bù.”

Hạ Chính Thần: “Con lại mê mẩn trò chơi mới nào rồi mà thức trắng mấy đêm liền thế?”

Hạ Tùng La nói lấp liếm cho qua chuyện: “Cũng bình thường thôi ạ, không hay lắm.”

Giọng của Hạ Chính Thần nghe ra vô cùng bất lực: “Nhân cơ hội lần này, cha bảo con cùng sang Mỹ một chuyến để xem mấy trường học bên này, thế mà con cứ nhất quyết không chịu.”

“Con không muốn ra nước ngoài học đâu.” Tai Hạ Tùng La sắp mọc kén vì câu này rồi, “Cha cũng biết trình độ tiếng Anh của con thế nào rồi đấy, ra nước ngoài học sẽ vất vả lắm. Nếu cha sớm có dự định này, thì hồi nhỏ sao không cho con vào trường quốc tế đi, cứ bắt con phải học trường công lập làm gì.”

Nhắc đến chuyện này, cha cô lại nghẹn lời, chẳng còn gì để nói.

Trong tư tưởng của cha cô, trường công lập hàng đầu vẫn tốt hơn trường quốc tế, nhưng ông tính toán toàn diện nhiều thứ như vậy, duy chỉ không ngờ tới một điều, đừng nói là trường công lập hàng đầu, ngay cả một ngôi trường cấp ba bình thường nhất, con gái ông cũng phải tốn tiền chạy chọt mới có suất vào học dự thính.

Trong suốt mười mấy năm đèn sách của Hạ Tùng La, người suy sụp nhiều nhất chính là lão Hạ mỗi khi kèm cô làm bài tập.

“Được rồi cha ơi, mấy giờ rồi chứ, cha nghỉ ngơi sớm đi, mai còn làm việc cho tốt. Cha thì dốc toàn lực làm việc, con thì dốc toàn lực dựa dẫm vào cha, hai cha con ta ai cũng có một tương lai tươi sáng cả.”

Nói xong, cô lập tức cúp máy, tiếp tục nằm ườn ra như một con cá ươn.

Phiền thật đấy.

Có một lão cha làm Giám đốc công nghệ cho một công ty đã niêm yết trên thị trường chứng khoán, khiến việc cô không đỗ đại học cứ như thể phạm pháp không bằng, dù là người quen hay không quen, ai gặp cũng phải lôi chuyện này ra nói một câu.

Hôm qua cô còn bị Kim Sạn hoài nghi về chỉ số thông minh nữa chứ.

Ơ? Nhắc mới nhớ đến Kim Sạn, Hạ Tùng La tỉnh táo hơn hẳn, cô rướn người lấy ống đựng thư từ trong ngăn kéo tủ đầu giường ra.

Hôm qua chẳng phải Kim Sạn nói chỉ cho cô một đêm để suy nghĩ, sáng hôm nay anh ta sẽ qua đây sao?

Liếc nhìn WeChat một cái, không có tin nhắn mới nào, chắc là đang bận bù đầu với công việc rồi.

Hạ Tùng La vẫn chưa nghĩ thông suốt nên làm thế nào, dĩ nhiên cô sẽ không chủ động liên lạc với anh ta.

Mãi cho đến bốn giờ rưỡi chiều, chuông cửa cuối cùng cũng vang lên, nhưng người tới không phải Kim Sạn.

Trợ lý Trần qua đây để trả xe: “Cô Hạ, mấy ngày nay luật sư Kim bận tối tăm mặt mũi không dứt ra được. Về chuyện đó, anh ấy bảo cô cứ suy nghĩ trước đi, đợi anh ấy bận xong việc sẽ liên lạc lại với cô sau.”

Nói xong, anh ta còn âm thầm đánh giá Hạ Tùng La vài lượt, trong lòng thầm đoán xem “chuyện đó” rốt cuộc là chuyện gì.

Hạ Tùng La nhận lấy chìa khóa xe, đầu tiên là thở phào nhẹ nhõm một hơi, nhưng sau đó lại cảm thấy kỳ lạ.

Điều này không giống phong cách làm việc của Kim Sạn chút nào.

Đợi trợ lý Trần rời đi, cô gửi tin nhắn cho Kim Sạn: Luật sư Kim, có phải anh lại lừa tôi rồi không?

Đợi gần một tiếng đồng hồ, Kim Sạn mới trả lời lại: Cái gì, nói cho rõ ràng xem.

Hạ Tùng La: Anh bảo trên ống thư, dòng chữ tên người nhận phát ra ánh sáng đỏ là minh chứng cho thấy Giang Hàng vô cùng nguy hiểm, anh đang lừa tôi đúng không?

Kim Sạn: Thật một trăm phần trăm, tôi sợ mình nhớ nhầm nên đêm qua còn hỏi lại người nhà rồi. Thôi không nói chuyện nữa nhé, mấy ngày nay tôi bận lắm, có việc gì thực sự khẩn cấp thì hãy liên lạc với tôi.

Hạ Tùng La: Cái ống thư cứ để chỗ tôi mãi thế này không sao chứ? Lỡ làm mất thì sao?

Kim Sạn: Không mất được đâu, nếu mà vứt bỏ được thì tôi đã vứt nó từ lâu rồi.

Hạ Tùng La: ……

……

Tám giờ tối, sau khi ban quản lý tòa nhà giao ca xong, Hạ Tùng La đi đến đại sảnh của ban quản lý một chuyến.

Đêm qua đã hứa với anh chàng câm kia là sẽ hỏi han giúp anh ta, nhưng lại không muốn rước lấy quá nhiều phiền phức nên cô không kết bạn WeChat với anh ta.

Từ ngày đầu tiên đi làm, anh ta chỉ toàn làm ca đêm, muốn tìm anh ta thì bắt buộc phải đến vào buổi tối.

“Xin chào, tôi muốn tìm Tần Sa của bộ phận kỹ thuật.”

“Cô ngồi đợi một lát ạ.”

Hạ Tùng La tựa người vào thành quầy lễ tân, cúi đầu nghịch điện thoại.

Vài phút sau, một người bước ra: “Cô Hạ, cô tìm tôi sao?”

Hạ Tùng La chớp chớp mắt, cô đang nằm mơ đấy à, người câm thế mà lại biết nói chuyện rồi?

Ngẩng đầu lên, cô phát hiện người đang đứng trước mặt mình không phải anh chàng câm kia, mà là một người thợ sửa chữa làm ca đêm khác của bộ phận kỹ thuật.

Trên chiếc thẻ nhân viên trước ngực anh ta cũng viết rõ hai chữ “Tần Sa”.

Hạ Tùng La ngơ ngác, chỉ tay vào thẻ của anh ta: “Đây là thẻ nhân viên của anh à?”

Tần Sa bị hỏi đến mức ngơ ngác theo: “Đúng vậy, là thẻ của tôi mà.”

Hạ Tùng La nhìn ra phía sau lưng anh ta: “Thế đồng nghiệp của anh tên là gì? Đêm qua anh ta đến nhà tôi, tôi thấy anh ta cũng đeo chiếc thẻ giống hệt như thế này, hai người trùng tên trùng họ à?”

Tần Sa chợt hiểu ra: “Ý cô là Kế Chu ạ?”

Hạ Tùng La lặp lại: “Kế Chu?”

“Vâng đúng rồi, cậu đồng nghiệp làm cùng ca đêm với tôi.”

“Chữ Kế nào, chữ Chu nào?”

“Chữ Kế trong kế hoạch, chữ Chu trong thuyền bè.”

Tim Hạ Tùng La thắt lại một nhịp.

Cô nhớ tới ngày hôm qua mình còn trêu chọc Kim Sạn, hỏi anh ta có phải mù chữ nên nhận nhầm tên người nhận hay không, không phải Giang Hàng, mà là Giang Chu Kỷ.

Giang Chu Kỷ.

Kế Chu.

Đây là một sự trùng hợp sao? (Phiên âm của 2 cái tên này ngược nhau, đọc gần giống)

Hạ Tùng La tự cho rằng, hoài nghi của cô đối với bất kỳ ai xung quanh mình đều là hoàn toàn hợp tình hợp lý.

Có bức thư làm chứng, Giang Hàng chắc chắn có mối liên kết với cô.

Hai người bọn họ, sớm muộn gì cũng sẽ có ngày tương phùng.

Hạ Tùng La hỏi: “Tại sao anh ta lại đeo thẻ nhân viên của anh?”

Tần Sa nói: “Cậu nhóc đó tay nghề thì khá lắm, có điều tính tình cứ hay nhớ trước quên sau, làm mất mấy cái thẻ nhân viên rồi. Làm lại một cái mất tận một trăm tệ, mà chỗ chúng tôi lại có quy định, đi làm không đeo thẻ cũng bị trừ lương. Cậu ta vừa không muốn tốn tiền làm lại, vừa không muốn bị trừ lương nên thường xuyên lấy thẻ của tôi đeo.”

Dĩ nhiên, đổi lại cũng có cái lợi, Kế Chu sẽ làm hộ việc cho anh ta.

Hạ Tùng La gật đầu phụ họa: “Anh ta đúng là hay quên thật, đến sửa cái ống nước mà ngay cả điện thoại cũng có thể bỏ quên được.”

Nhưng liệu có thực sự là bỏ quên không?

Hạ Tùng La nhớ lại một vài hành vi bất thường của Kế Chu vào tối hôm qua.

Càng nghĩ lại càng thấy có điểm không đúng, càng nghĩ lại càng thấy rợn tóc gáy.

“Anh trai à.” Cô tựa vào quầy lễ tân, vờ như thoải mái tán gẫu với anh ta: “Bình thường Kế Chu có bị nghễnh ngãng tai không? Hôm qua tôi thấy anh ta đeo một cặp tai nghe Bluetooth, có phải máy trợ thính không?”

“Máy trợ thính à? Cậu ta đâu có bị câm bẩm sinh, tai thính lắm đấy chứ.” Tần Sa chỉ vào tai mình: “Còn thính hơn tai chúng tôi nhiều. Chỉ cần điều hòa phát ra tiếng động lạ cực kỳ nhỏ là cậu ta đã nghe ra ngay bộ phận nào có vấn đề rồi. Sư phụ tôi bảo, mấy người thợ lành nghề mấy chục năm cũng chưa chắc đã có bản lĩnh này.”

“Ồ, hóa ra là vậy.” Mặt Hạ Tùng La vẫn tỏ ra vô cùng bình tĩnh, nhưng hai chân cô đã bắt đầu tê dại, cảm giác tê dại ấy chạy dọc theo xương sống thẳng lên đến tận da đầu.

Đêm qua, anh ta không chỉ nghe thấy cô gọi Kim Sạn là “Luật sư Kim”.

Chắc chắn anh ta còn nghe thấy câu nói kia của Kim Sạn: “Tôi tìm được Giang Hàng rồi, anh ta là người gốc Hoa ở Malaysia.”

Thế nên anh ta mới cố tình bỏ quên điện thoại lại, việc anh ta muốn làm khi để điện thoại lại nhà cô, chỉ nghĩ thôi cũng đủ hiểu.

Hơn nữa, đầu óc anh ta chuyển biến cực kỳ nhanh nhạy, biết cô nảy sinh nghi ngờ với mình, anh ta không chớp mắt tùy tiện bịa ra một bộ văn cảnh để chuyển hướng sự chú ý của cô sang chỗ khác.

Hạ Tùng La lấy điện thoại ra, muốn lập tức báo cho Kim Sạn biết có lẽ cô đã tìm được người nhận thư rồi.

Nhưng khi đầu ngón tay chạm vào ảnh đại diện WeChat của anh ta, cô lại khựng lại.

Kim Sạn sẽ làm gì?

Báo cảnh sát ư?

Hạ Tùng La một lần nữa nhớ lại bức thư kia, nghề nghiệp của người nhận rõ ràng có viết hai chữ “Cảnh sát”.

Hai chữ “Cảnh sát” ấy giống như một dấu vết khắc vào trong đầu, vào khi cô hoang mang mờ mịt thì lặp đi lặp lại nhắc nhở cô rằng Giang Hàng sẽ không phải là người xấu, ít nhất không phải một kẻ cùng hung cực ác, chuyện này hẳn là có uẩn khúc gì đó.

Nhỡ đâu anh ta là một cảnh sát hình sự quốc tế đang làm nằm vùng hay gì đó, cô mà báo cảnh sát chẳng phải sẽ làm hỏng bét hết mọi chuyện sao?

Hạ Tùng La vô cùng băn khoăn, tiến thoái lưỡng nan.

“Cô Hạ?” Tần Sa vốn đang tán gẫu, bỗng thấy sắc mặt cô dần trở nên trắng bệch: “Cô có chỗ nào không khỏe à?”

Hạ Tùng La bình ổn lại cảm xúc, lắc đầu: “À, tôi nhận nhầm hai người, người tôi muốn tìm thực ra là Kế Chu, anh có thể gọi cậu ấy giúp tôi một chút không?”

Tần Sa “hầy” một tiếng: “Đừng nhắc nữa, nửa đêm qua cậu ta bị một chủ hộ gọi đến nhà, không biết đắc tội người ta thế nào mà bị người ta khiếu nại. Cậu ta nổi giận đùng đùng, đến cả ba tháng lương bị nợ cũng không thèm lấy nữa, trực tiếp cuốn gói bỏ đi luôn rồi.”

Cả cái ban quản lý này, ai mà không bảo tính khí Kế Chu tốt đến mức lạ lùng, chịu thương chịu khó như một nô lệ cơ chứ.

Để có thể chọc cho cậu ta tức giận bỏ đi, đối phương phải kinh khủng đến mức nào.

Tần Sa thở dài, lộ ra vẻ u buồn như thỏ chết cáo khóc.

Lần này đến lượt Hạ Tùng La ngỡ ngàng: “Anh ta từ chức ngay đêm qua rồi sao?”

Tần Sa vung tay chỉ ra ngoài: “Sáng sớm nay đã rời khỏi Lan Sơn rồi, tôi còn giúp cậu ta xách hành lý nữa cơ.”

Hạ Tùng La nhìn về phía khu biệt thự: “Người khiếu nại Kế Chu có phải là chủ hộ căn số 21 không?”

Tần Sa theo bản năng định gật đầu, nhưng rồi lại lắc đầu: “Cái này… chỗ chúng tôi có quy định, chuyện của chủ hộ không được tùy tiện nói lung tung.”

Hạ Tùng La mím chặt môi, xem ra tối hôm qua lúc nói lo lắng bị phú bà cắn ngược lại, trong lòng anh ta đã sớm lên kế hoạch làm thế nào để chọc giận phú bà, khiến bà ta khiếu nại mình để có cơ hội chuồn lẹ rồi.

“Anh trai này, anh có biết anh ta sống ở đâu không?”

“Chúng tôi đều sống ở ký túc xá, toàn là người từ nơi khác đến làm thuê, lương lậu được có ngần nấy thì làm gì có tiền dư mà thuê nhà, cốt là để được bao ăn bao ở thôi.”

“Quê gốc của anh ta ở đâu?”

“Hình như là Ninh Hạ hoặc Cam Túc gì đó? Cậu ta là người câm nên rất ít khi trò chuyện với chúng tôi.”

Hạ Tùng La đoán, tám phần mười là anh ta giả vờ câm vì sợ bị lộ chất giọng.

Lúc nhỏ ở Hồng Kông nói tiếng Quảng Đông, sau đó di cư sang Malaysia học tập, có lẽ thường xuyên nói tiếng Anh, có khi anh ta còn chẳng nói chuẩn nổi tiếng phổ thông ấy chứ.

Tần Sa cảm thán: “Ban quản lý chúng tôi mà tuyển người tiếp, khó mà tìm được ai vừa rẻ vừa được việc như cậu ta nữa.”

“Ban quản lý các anh…”

Thôi không nhắc đến ban quản lý nữa, Hạ Tùng La thực sự muốn đi tố cáo cái ban quản lý này, tuyển người mà không thèm kiểm tra lý lịch sao? Đến cả chứng minh thư cũng không xem kỹ à?

Cho dù Giang Hàng là người tốt hay kẻ xấu, vì ham rẻ mà tuyển một người đàn ông không rõ lai lịch vào làm, lại còn ở lại lâu đến như vậy, sau này khu này ai mà dám ở nữa chứ?

Quá là vô lý, Hạ Tùng La đã nảy sinh ý định chuyển nhà luôn rồi.

……

Từ ban quản lý trở về nhà, cô cầm ống thư đi từ sân vào phòng khách, rồi lại từ phòng khách ra ban công, cứ đi tới đi lui như thế.

Mãi đến tận một giờ rưỡi sáng cô mới chịu nằm lên giường, tắt đèn đi. 

Giữa bóng tối bao trùm, Hạ Tùng La mở trừng hai mắt nhìn lên trần nhà đang phản chiếu những tia sáng đỏ le lói từ chiếc ống thư hắt ra, không tài nào chợp mắt nổi.

Kim Sạn chưa ép cô, mà chính cô đã sắp tự ép điên mình rồi.

Trong đầu cô lúc này toàn là câu hỏi: Phải làm sao bây giờ?

Giang Hàng rốt cuộc đã nghe được bao nhiêu phần từ đoạn ghi âm đó?

Điện thoại của anh ta để ở tầng hai, khả năng thu âm có hạn, nhưng nhìn vào biểu cảm bất thường của anh ta tối qua, chắc chắn là đã nghe thấy điều gì đó rồi. Ít nhất thì anh ta cũng biết được có một chiếc ống thư bí ẩn, bên trong có niêm phong một bức thư gửi cho chính mình.

Chẳng lẽ anh ta lại không tò mò sao?

“Cạch.”

Giữa không gian tĩnh mịch, Hạ Tùng La đang mất ngủ bỗng mơ hồ nghe thấy một tiếng động nhỏ truyền đến từ bức tường phía ngoài.

Cô nín thở tập trung tinh thần, cẩn thận phân biệt âm thanh, hình như đó là tiếng đường ống nước bị người ta giẫm lên phát ra tiếng động.

Có người đang men theo đường ống, trèo lên bức tường ngoài phòng ngủ của cô?

Là trộm sao?

Hạ Tùng La không dám nghĩ mọi chuyện đơn giản như thế.

Trong đầu cô bất chợt hiện lên một bóng hình: Bộ đồng phục cũ kỹ, chiếc mũ lưỡi trai kéo thấp vành, khẩu trang đen, đầu cúi, động tác nhanh nhẹn dứt khoát trèo qua tường trong bóng đêm.

Kế Chu tuy đã từ chức rời khỏi Lan Sơn, nhưng ai dám bảo Giang Hàng sẽ không quay lại chứ?

Vì chưa dò rõ được mục đích tới đây của đối phương, Hạ Tùng La nhét một chiếc gối vào trong chăn để ngụy trang, rồi lặng lẽ ngồi dậy, trượt xuống giường. 

Cô đi chân trần, lưng dán chặt vào tường, theo ánh trăng hơi lạnh mò đến góc tường, cầm lấy cây gậy bóng chày của mình.

Sau một thoáng suy tính, cô chọn trốn sau tấm rèm cửa dày cộp kiểu Âu, ở rìa mép rèm có một khe hở nhỏ, vừa lúc có thể quan sát được chiếc giường.

Hơi thở được cô ghìm lại rất chậm nhưng tiếng tim đập giữa đêm đen lại dồn dập đến mức dữ dội.

Lòng bàn tay cô vì rịn mồ hôi dính dấp mà suýt chút nữa không nắm chắc được cán gậy, cô đành dùng một tay giữ gậy, hai tay luân phiên lau quẹt vào tấm vải rèm để làm khô.

Có ổn không đây?

Liệu có quá mạo hiểm không?

Thể lực của Hạ Tùng La rất tốt, từ nhỏ đã thích trượt tuyết và leo núi, cô cũng từng học qua vài chiêu võ phòng thân, đối phó với những tên trộm thông thường thì không thành vấn đề. Nếu không, cha cô đã chẳng yên tâm để cô sống một mình trong căn biệt thự rộng lớn như thế này.

Về thành tích thực chiến, cách đây không lâu cô vừa mới quật ngã một người đàn ông trung niên say ở quán bar, đá gãy chân còn phải bồi thường tiền.

Thế nhưng để đối phó với một người trẻ tuổi tinh lực dồi dào, Hạ Tùng La chưa từng thử qua nên trong lòng không tự tin lắm.

Có điều, xem ra anh ta không thạo nghề ăn trộm cho lắm. Sau khi leo lên ban công, anh ta phải loay hoay một lúc lâu mới mở được cánh cửa nhỏ của khung cửa sổ chống trộm.

Thanh ray khẽ chuyển động, cửa lùa bị anh ta cạy ra một khe hở.

Anh ta nghiêng người lẻn vào trong.

Sau khi vào phòng, anh ta đứng im tại chỗ quan sát một lát, rồi đi thẳng về phía chiếc tủ đầu giường đang phát ra ánh sáng đỏ.

Mục tiêu đã quá rõ ràng rồi, chính là nhắm thẳng vào chiếc ống thư mà tới.

Quả nhiên tò mò là thiên tính của con người.

Thế nhưng, ngay khi tên “trộm” kia cúi người xuống, Hạ Tùng La thông qua ánh sáng đỏ phản chiếu từ chiếc ống thư bỗng phát hiện ra: Tóc của kẻ vừa đột nhập lộ ra dưới vành mũ dường như dài hơn tóc của Kế Chu rất nhiều, hơn nữa, dường như đó còn là một mái tóc nhuộm vàng?

Cô nhìn kỹ lại dáng người, không phải Kế Chu!

Ngay lúc tên tóc vàng nhón gót rón rén chuẩn bị chạm vào ống thư, Hạ Tùng La vén phắt rèm cửa, sải bước lao lên, vung gậy nện thẳng vào tay gã!

Phản xạ của tên tóc vàng cũng cực kỳ nhanh, gần như ngay khoảnh khắc rèm cửa động đậy, hắn đã nhận ra sau rèm có người, lập tức đứng thẳng người lùi nhanh về sau.

“Bốp!”, cây gậy bóng chày của Hạ Tùng La nện xuống tủ đầu giường.

Ống thư bằng đồng lăn lông lốc trên đất, còn món đồ trang trí bằng thủy tinh trên mặt tủ thì vỡ tan tành, phát ra tiếng động giòn giã chói tai.

Tên tóc vàng lại lùi thêm một bước, Hạ Tùng La dồn lực vào eo, vung gậy quất chéo về phía hắn.

Tên tóc vàng thế mà không né, đưa hai tay chụp lấy cây gậy bóng chày. Hắn lùi lại, ra sức giật mạnh một cái, muốn mượn quán tính để kéo ngã sấp Hạ Tùng La xuống sàn.

Tính toán của hắn khả thi, nhưng lại ước lượng sai về sức mạnh. 

Hạ Tùng La bị hắn kéo lại gần người nhưng không hề ngã, ngược lại còn dứt khoát buông gậy bóng chày, thúc mạnh khuỷu tay, nện hộc tốc vào cằm hắn!

“Ưm!”

Tiếng rên rỉ nghẹn ngào của hắn vừa mới nghẹn trong cổ họng, Hạ Tùng La đã đá bàn chân trần thẳng vào khuỷu chân phải của hắn.

Hắn ngã nhào về phía trước, đầu gối đập rầm xuống sàn gỗ.

Hạ Tùng La khóa chặt một cánh tay của hắn, bẻ ngược, vặn một cái, tiếng “rắc” vang lên.

Một thế cầm nã thủ đơn giản mà chuẩn mực.

“A a a!!!”, tên tóc vàng đau cằm, đau tay, đau cả khuỷu chân, đau đến mức gào khóc thảm thiết.

Hạ Tùng La lôi hắn như lôi một con chó chết về lại trước tủ đầu giường, bật công tắc đèn trần.

Phòng ngủ sáng bừng.

Hạ Tùng La giật mũ và khẩu trang của hắn ra, tên tóc vàng này tầm mười tám mười chín tuổi, trên tai đeo mấy chiếc khuyên nạm kim cương, áo khoác là thương hiệu thời trang thịnh hành hiện nay, nhìn không giống trộm vặt bình thường.

“Mày là ai?” Hạ Tùng La cảm thấy hắn trông hơi quen mắt, nhưng trong thời gian ngắn không nhớ ra đã gặp ở đâu, “Có phải có người xúi giục mày đến trộm ống thư của tao không?”

Tên tóc vàng vẫn bị cô túm một cánh tay, khớp đã trật, nước mắt chảy ròng ròng.

“Nói.” Cổ tay Hạ Tùng La phát lực, nhẫn tâm vặn ngược tay hắn thêm một cái.

“A, tôi nói, tôi nói.” Tên tóc vàng mồ hôi đầm đìa, quay mặt nhìn cô, ánh mắt như không thể tin nổi, “Cô, không phải cô đang tìm Giang Hàng sao? Tôi chính là Giang Hàng! Tôi còn muốn hỏi cô, tìm tôi rốt cuộc là có chuyện gì?”

Thật không thành thật, tên tóc vàng này bất kể tuổi tác hay thân thủ đều không thể là người đó. 

Hạ Tùng La lười lôi thôi với hắn, nắm cánh tay đó kéo hắn ra khỏi phòng ngủ, lôi xuống cầu thang, đi tới phòng khách.

Cô tìm dây thừng trong hộp dụng cụ, trói chặt cổ tay hắn lại.

Mặc kệ hắn chửi bới om sòm, cô ngồi xổm xuống, sột soạt lục túi quần hắn.

“Cô làm cái gì đấy?!” Tên tóc vàng nhận ra ý đồ của cô thì kinh hãi, nhưng lại chẳng thể làm gì được, trố mắt nhìn cô móc điện thoại của mình ra, khua khua trước mặt hắn.

Nhận diện khuôn mặt thành công, điện thoại mở khóa.

Tên tóc vàng giận dữ quát: “Cô thế này là giam giữ người trái phép, còn xâm phạm quyền riêng tư của tôi nữa! Tôi sai rồi, cô có thể giải tôi đến đồn cảnh sát, nhưng cô không thể…”

“Phiền phức.” Hạ Tùng La rút ra một cuộn băng dính trong suốt, xé một đoạn, dán chặt miệng hắn lại.

Tên tóc vàng: “Ưm… ưm ưm…”

“Nửa đêm mò vào nhà tao ăn trộm, thế mà còn có mặt mũi đứng đây nói chuyện luật pháp với tao à? Bọn mày đúng là một lũ cuồng vọng.” Hạ Tùng La chẳng chút cắn rứt lương tâm, đứng ngay trước mặt hắn lật xem điện thoại.

Đầu tiên cô bấm vào danh bạ, không phát hiện gì.

Sau đó mở WeChat lên, ánh mắt quét qua, chợt thấy một khung trò chuyện có ảnh đại diện là nhân vật anime, tên hiển thị là “Anh Hàng”.

Mí mắt Hạ Tùng La giật nảy một cái, bấm vào.

Lịch sử trò chuyện đã bị xóa, chỉ còn trơ trọi vài dòng.

Mười giờ đêm, “Anh Hàng” gửi cho hắn một tin nhắn: Khoảng thời gian tôi đi vắng, cậu đừng có gây chuyện.

Tên tóc vàng trả lời: Yên tâm đi ạ.

Hạ Tùng La nhíu mày, tên tóc vàng này không phải do anh ta xúi giục?

Cô suy nghĩ một chút, giả vờ là tên tóc vàng rồi gõ chữ: Anh Hàng, anh đến đâu rồi?

Không có phản hồi.

Có lẽ đang bận lái xe.

Gọi điện thẳng qua luôn chăng?

Nói thật, trong lòng Hạ Tùng La có hơi kiêng dè Giang Hàng này, nhưng hiện tại trong tay cô đang có con tin, đã có quân bài để đàm phán.

Trước tiên cô mở camera điện thoại của mình lên, chụp một bức ảnh trực diện của tên tóc vàng, gửi cho Kim Sạn.

Gửi thành công xong, cô mới bấm vào nút gọi thoại cho “Anh Hàng” trên điện thoại của tên tóc vàng.

Khi tiếng chuông reo lên, Hạ Tùng La nín thở.

Sau vài tiếng tút, màn hình thay đổi, thời gian cuộc gọi bắt đầu nhảy số.

Từ trong điện thoại truyền ra một giọng nói hơi khàn, tiếng phổ thông chỉ vừa suýt soát đạt chuẩn: “Chuyện gì?”

Tên tóc vàng: “Ưm… ưm ưm ưm…”

Tiếng ư ử nghẹn ngào vụn vặt truyền qua, giọng nói trong điện thoại của tên tóc vàng lập tức trầm xuống vài tông: “Ngươi là ai?”

Hạ Tùng La hít một hơi thật sâu, mặc kệ giá nào: “Phải là tôi hỏi anh là ai mới đúng chứ, Kế Chu, hay là Giang Hàng?”

Dứt lời, nửa ngày trời không gian rơi vào im lặng như tờ.

Hạ Tùng La hỏi: “Nghĩ kỹ đêm nay định bịa ra câu chuyện gì chưa?”

Trong điện thoại vẫn không có tiếng đáp lại.

Nhưng im lặng chính là câu trả lời.

Anh ta là Kế Chu, mà cũng là Giang Hàng.

Hạ Tùng La tự nói tiếp một mình: “Có một thằng nhóc tóc vàng mò vào nhà tôi ăn trộm, không cẩn thận bị tôi tóm được rồi. Tôi không cần biết anh đang ở đâu, trước khi trời sáng hãy mò đến đây gặp tôi, bằng không tôi sẽ báo cảnh sát. Anh đừng hòng giở trò gian trá gì với tôi nữa, tôi đã gửi toàn bộ ảnh của nó và cả thân phận giả của anh cho luật sư Kim rồi. Sau khi trời sáng, anh ấy thức dậy chắc chắn sẽ liên lạc với tôi, nếu như không liên lạc được, hậu quả anh tự gánh lấy.”

Cô kéo một chiếc ghế, ngồi xuống trước mặt tên tóc vàng: “Giang Hàng, tôi không có ác ý, chỉ muốn nói chuyện với anh một chút, nhờ anh giúp một việc nhỏ.”

Nhờ anh bóc con tem lông vũ kia ra, cô muốn bức thư ở bên trong.

***

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *