Chương 80
***
Hơi nóng mịt mù, sóng nước dập dềnh phản chiếu đôi mắt mang theo ý dò xét và chiếm hữu của Lý Tu Bạch.
Dưới ánh mắt đầy áp chế ấy, Tiêu Trầm Bích gần như không thể kháng cự. Hắn vốn dĩ vẫn là Lý Tu Bạch, chỉ là mất trí nhớ mà thôi. Ngược lại là nàng, sự bài xích khó hiểu nơi đáy lòng này đối với một kẻ mất đi ký ức như hắn mà nói, có lẽ mới là không công bằng.
Trong lúc nàng còn đang do dự, những nụ hôn dày đặc đã rơi xuống bên cổ nàng, nghiền nát từng tấc da thịt.
Nàng theo bản năng nghiêng đầu sang bên, môi hắn bám sát như hình với bóng, nụ hôn càng lúc càng sâu, càng lúc càng nồng đượm, giữa nhịp thở giao hòa nhiệt độ không ngừng tăng vọt.
Bàn tay vốn đang đẩy ra của Tiêu Trầm Bích dần mất đi sức lực, cho đến khi lòng bàn tay với lớp chai mỏng của hắn có ý định thám hiểm xuống dưới, nàng mới giật mình tỉnh táo mà nhấn chặt lấy bàn tay đang không yên phận của hắn.
“Đợi đã…”
Trong chớp mắt, bầu không khí ái muội đông cứng lại.
Lý Tu Bạch chậm rãi ngẩng đầu, đáy mắt không có chút tình ý nào mà là vẻ lạnh lùng sau khi bị cắt ngang. Ánh mắt ấy, thoắt cái như trở lại là kẻ thù từng giương cung rút kiếm, thề chẳng đội trời chung với nàng năm xưa.
Tiêu Trầm Bích đối diện với ánh mắt ấy, không kìm được mà hỏi ra câu hỏi đã xoáy sâu trong lòng bấy lâu: “Chàng nói mình đã mất trí nhớ, vậy lúc này chàng muốn ta là vì tận sâu trong thâm tâm vẫn yêu ta muốn đối đãi bằng chân tìn, hay chỉ đơn giản là cảm thấy thê nhi bên cạnh, quyền lực trong tay, duy trì hiện trạng viên mãn này là có lợi nhất cho chàng nên mới thuận nước đẩy thuyền?”
Ánh mắt Lý Tu Bạch trầm xuống, không ngờ nàng lại nhìn thấu hắn đến vậy.
Thông minh như nàng, dù đã kết thành phu thê cùng hưởng vinh hoa, nhưng sự tỉnh táo và sắc sảo tận xương tủy chưa bao giờ bị mài mòn. Đôi môi mỏng của hắn khẽ mở định lên tiếng biện bạch.
“Đừng vội.” Tiêu Trầm Bích ngắt lời, “Chàng thông tuệ hơn người, ta hiểu rõ hơn ai hết. Nếu muốn lừa gạt, chàng nhất định có thể soạn ra những lời đường mật không chút sơ hở. Nhưng ta muốn nghe lời thật lòng, bởi vì một Lý Tu Bạch sở hữu toàn bộ ký ức tuyệt đối sẽ không bao giờ giả tạo với ta trong chuyện này.”
Vẻ mặt Lý Tu Bạch lạnh đi.
Nửa tháng nay, thông qua từng chi tiết nhỏ và lời kể của mọi người xung quanh, hắn đã biết về một Tiêu Trầm Bích hoàn toàn khác, quả thực hắn đã có cái nhìn khác về nàng. Thê nhi làm bạn, giang sơn vững chắc, khung cảnh của ba năm sau này viên mãn hơn bất kỳ kết cục nào hắn từng dự tính. Duy trì hiện trạng đúng là lựa chọn trong tiềm thức của hắn.
Hắn vốn tưởng người lý trí tỉnh táo như Tiêu Trầm Bích, giữa nàng và hắn dù có danh nghĩa phu thê thì phần lớn cũng là vì lợi ích đan xen, đôi bên cùng có lợi, nào ngờ nàng lại chấp niệm với tình ái và chân tâm đến thế.
Sau khi cân nhắc lợi hại, hắn đương nhiên biết nên trả lời thế nào. Hắn cố ý hạ giọng, đầu ngón tay lướt nhẹ qua gò má nàng: “Trẫm làm vậy đương nhiên là vì lòng có nàng, chẳng qua chỉ là tạm thời quên mất chuyện cũ thôi, nàng cần gì phải nghi ngờ Trẫm đến mức này?”
“Thật sao?” Tiêu Trầm Bích đứng im bất động, cố gắng phân biệt thật giả từ sâu trong đôi mắt thăm thẳm ấy.
Lý Tu Bạch không muốn tiếp tục tranh cãi vô ích với nàng, dứt khoát cúi người lấp kín môi nàng, đè nặng nàng vào trong làn hơi nước, ý đồ dùng hành động để phá vỡ thế bế tắc.
Thành bể lạnh lẽo nhưng thân hình trước mặt lại nóng bỏng, Tiêu Trầm Bích vẫn cố chấp kiếm tìm một câu trả lời, nàng vùng vẫy khước từ giữa những kẽ hở trong nụ hôn mạnh bạo của hắn.
Nước suối trơn trượt, hơi nước mịt mù, phản kháng của nàng dần trở nên yếu ớt. Ngay chính lúc này, Lý Tu Bạch đang đè trên người nàng bỗng khựng lại, mọi động tác đột ngột dừng hẳn, cơn đau đầu dữ dội ập đến.
Trước mắt tối sầm, bên tai ù đi liên hồi, hắn cảm nhận rõ ràng có một luồng ý thức khác đang điên cuồng tranh đoạt quyền làm chủ cơ thể này. Đó là hắn của ba năm sau, một Lý Tu Bạch thực sự thuộc về thời không này, đang trở về.
Trong khoảnh khắc ý thức bị giằng xé và tách rời, hắn dường như chạm phải đôi mắt lạnh lùng, uy nghiêm mà không cần giận dữ của chính mình, một tia sáng xẹt qua thức hải.
“Lý Tu Bạch!”
Tiếng nước ào ào bắn tung tóe, Tiêu Trầm Bích bị trọng lượng mất kiểm soát của hắn va mạnh tới mức thốt lên kinh ngạc. Nàng cắn chặt môi dưới, cố nén cảm giác kỳ lạ trên cơ thể, đưa tay đỡ lấy người đang ngã về phía mình.
Chỉ trong tích tắc, nam nhân đang gục bên cổ nàng lại mở mắt ra lần nữa. Sức lực của cánh tay đang ôm lấy nàng hoàn toàn thay đổi, không còn là giam cầm ngang ngược mà là một cái ôm trân trọng như thể vừa tìm lại được báu vật đã mất.
Luồng khí thế đầy tính công kích quanh thân hắn cũng dần tan biến, thay vào đó là trầm ổn và tĩnh lặng nội hàm.
Điểm khác biệt nhất chính là ánh mắt, vẻ âm u cuồng nhiệt lúc trước đã tiêu tán sạch sẽ, lúc này đôi mắt ấy vô cùng bình lặng, còn xen lẫn một luồng khí lạnh đột ngột dâng lên khi nhận ra hai người bọn họ lúc này đang ở trạng thái không chút kẽ hở.
“Chàng…” Đồng tử Tiêu Trầm Bích co rụt lại, gần như ngay lập tức nàng đã xác định được, niềm kinh ngạc vui mừng không che giấu, “Chàng khôi phục trí nhớ rồi sao?”
Lý Tu Bạch, chính xác là Lý Tu Bạch của ba năm sau, nghe vậy thì đăm chiêu: “Mất trí nhớ? Hắn… ta lại dùng cách đó để lấp liếm nàng sao?”
Lòng Tiêu Trầm Bích chùng xuống, lập tức bắt lấy điểm kỳ lạ trong lời nói của hắn: “Ý chàng là sao? Chẳng lẽ trước đó không phải chàng mất trí nhớ?”
“Ừm.” Giọng Lý Tu Bạch trầm thấp và quen thuộc, có một chút mệt mỏi, “Trẫm cũng không rõ nguyên do, nửa tháng trước ý thức vô tình quay về cơ thể của ba năm trước.”
Nhắc đến đoạn quá khứ không mấy vui vẻ này, giọng hắn hơi lạnh đi: “Lúc quay về, Trẫm đang cùng nàng dùng binh khí đối mặt, mũi kiếm của nàng đang tì ngay cổ Trẫm. Trẫm đã tốn không ít công sức mới ổn định được cục diện, vừa rồi không rõ vì sao lại đột ngột trở về đây.”
Tiêu Trầm Bích lập tức hiểu ra. Chẳng trách nàng luôn cảm thấy nửa tháng qua ánh mắt Lý Tu Bạch rất lạ lẫm, cử chỉ trái với lẽ thường. Hóa ra hắn căn bản không phải mất trí nhớ, mà là đến từ ba năm trước! Hắn ở thời không đó và nàng chỉ có đối lập, không hề có tình ái.
Vậy thì những ôn nhu và dò xét suốt thời gian qua, thậm chí cả câu “lòng có nàng” vừa rồi, đều chỉ là kế hoãn binh của “hắn ta”, là lừa dối có chủ đích để duy trì hiện trạng sao?
Nàng nén lại cơn đau nhói trong lòng, tóm tắt lại những chuyện đã xảy ra trong thời gian này.
Ánh mắt Lý Tu Bạch trước mặt càng thêm u tối: “Trẫm đoán ra rồi. Nếu Trẫm có thể quay về quá khứ, thì Trẫm của quá khứ đương nhiên cũng có thể tới hiện tại.”
Hắn quá hiểu tính cách lạnh lùng tính toán của chính mình, nên không hề ngạc nhiên trước hành vi chiếm hữu cơ thể và thêu dệt lời nói dối của linh hồn trẻ tuổi kia. Thế nhưng, dù là chính mình của ba năm trước cũng không được phép chiếm lấy tất cả những gì thuộc về hắn. Vì vậy, hắn đã luôn cố gắng giành lại cơ thể.
Nghe xong cuộc chiến trong thức hải của hai người vừa rồi, Tiêu Trầm Bích có chút kinh ngạc. Tuy nhiên, điều khiến nàng bối rối hơn cả là tình cảnh hiện tại, nàng vẫn bị đè chặt lên thành bể, đang ở trong một tình thế cực kỳ khó xử.
Nhận thức này khiến nàng rùng mình một cái, rõ ràng đều là phu quân của mình, nhưng nàng lại nảy sinh một cảm giác hoang mang như thể bị “bắt gian tại trận”.
Thẹn thùng xen lẫn phẫn nộ, nàng quay mặt đi: “Chàng… chàng mau lùi lại trước đã…”
Lý Tu Bạch chẳng những không nhường bước, cánh tay đang ôm ngang eo nàng trái lại đột ngột siết chặt, đè mạnh nàng vào thành bể. Tiêu Trầm Bích rên khẽ một tiếng, cắn chặt môi để nuốt lại âm thanh, đang định phát tác thì nghe hắn gằn giọng như nén tức giận: “Những ngày qua, hắn cứ thế đội lốt trẫm mà chiếm hữu nàng như vậy sao?”
“Không có…” Tiêu Trầm Bích thẹn quá hóa giận, không muốn thảo luận chuyện này trong tư thế thế này, nàng vặn mình định thoát ra nhưng chỉ khiến hắn càng thêm lấn lướt.
“Vậy tại sao lại là cảnh tượng này?” Lý Tu Bạch truy hỏi, bàn tay to lớn giữ chặt lấy eo nàng, “Nói, hắn đã chạm vào đâu của nàng?”
Tiêu Trầm Bích không thể động đậy, đành phải duy trì tư thế đáng hổ thẹn này mà đáp lại: “Hắn chưa làm gì cả, chỉ mới hôn lên cổ ta thôi, vừa rồi đúng lúc hắn định… thì chàng liền trở về.”
Vẻ tăm tối đang cuộn trào trong mắt Lý Tu Bạch bình lặng lại: “Nói vậy, bấy lâu nay hắn vẫn chưa đắc thủ được là vì nàng vẫn luôn kháng cự. Cơ thể nàng, trái tim nàng, đều chỉ nhận Trẫm của ba năm sau, phải không?”
Tiêu Trầm Bích bị hắn làm cho khó chịu, hơi giận nói: “Ba năm sau hay ba năm trước, kẻ lừa dối ta đều là chàng, có gì khác biệt!”
“Đã không khác biệt, tại sao nàng không chịu thuận theo hắn?” Lý Tu Bạch nâng cằm nàng lên.
Tiêu Trầm Bích quay đi, không chịu trả lời: “Nước lạnh rồi, lên trước đã, có gì lát nữa hãy nói.”
Lý Tu Bạch càng khảm nàng sâu hơn vào lòng: “Thôi được, nàng không nói thì thôi, để Trẫm ôm thêm một lát.”
Trong lúc im lặng ôm nhau, Lý Tu Bạch nhạy cảm nhận ra điểm bất thường ở trước ngực nàng, đầu ngón tay khẽ chạm, ánh mắt tối sầm lại: “Đêm nay vẫn chưa cho Dư Ninh bú sao?”
“Chẳng phải do mệnh lệnh chàng ban xuống sao?” Tiêu Trầm Bích liếc nhìn hắn đầy oán trách.
Lý Tu Bạch tuy không bất ngờ trước việc “chính mình” sẽ làm chuyện này, nhưng trên mặt vẫn tỏ vẻ không vui. Hắn cụp mắt, vân vê đầu ngón tay, giọng trầm xuống vài phần: “Khó chịu không? Để Trẫm giúp nàng?”
Gò má Tiêu Trầm Bích bỗng chốc đỏ bừng: “Không cần, truyền nhũ mẫu là được…”
Lời còn chưa dứt, Lý Tu Bạch đã siết chặt lấy eo nàng, đột ngột cúi đầu hôn xuống. Tiêu Trầm Bích không kìm được mà khẽ thốt lên, mười ngón tay theo bản năng lún sâu vào mái tóc đen của hắn. Chẳng mấy chốc, mặt nước vốn đang gợn sóng nhẹ bắt đầu dao động dữ dội, từng đợt từng đợt vỗ mạnh vào thành bể ngọc trắng, nước bắn tung tóe, hỗn loạn không thôi.
Nụ hôn của hắn như là trừng phạt, đặc biệt là chiếc cổ thanh mảnh của nàng, nơi từng bị “hắn ta” chạm vào, mỗi một tấc da thịt hắn đều cố chấp dùng môi lưỡi phác họa lại, bao phủ lên trên hết lần này đến lần khác, như thể muốn xóa sạch mọi dấu vết, đóng lên đó hơi thở thuộc về riêng mình.
Hồi lâu sau, sóng nước trào dâng mới dần bình lặng, nước trong hồ cũng vương hương ấm nồng nàn, đục ngầu như sữa. Đợi đến lúc hơi thở hai người đã định, chuẩn bị đứng dậy đi nghỉ thì Lý Tu Bạch bỗng khựng lại, đưa tay đỡ trán, thân hình lảo đảo.
Tiêu Trầm Bích thắt lòng, vội vàng đỡ lấy hắn: “Người đâu!”
*
Lần này, Lý Tu Bạch hôn mê rất lâu.
Trong tẩm điện, ánh nến chập chờn, rèm trướng màu vàng minh hoàng buông xuống, Tiêu Trầm Bích ngồi bên giường, đôi mắt không rời khỏi gương mặt tuấn mỹ nhưng nhợt nhạt ấy. Đôi mày kiếm của hắn lúc thì nhíu chặt, lúc lại hơi giãn ra, như thể có hai luồng ý thức đang giao đấu kịch liệt trong thể xác kia.
Tiêu Trầm Bích thấp thỏm lo âu, chỉ đợi đến khoảnh khắc hắn mở mắt để phân định xem người trở về là phu quân yêu dấu, hay là kẻ thù xa lạ.
Khi một người vừa tỉnh lại, bản năng là thứ khó che giấu nhất. Nàng chăm chú quan sát, cho đến khi Lý Tu Bạch mở mắt lần đầu tiên, lòng nàng chùng xuống.
Hắn không trở về, kẻ trở lại là Lý Tu Bạch đến từ ba năm trước, với ánh mắt xa cách cân nhắc lợi hại.
Vị chua chát xen lẫn thất vọng dâng trào, Tiêu Trầm Bích đột ngột đứng dậy, rút lấy thanh bảo kiếm treo bên cạnh, mũi kiếm chỉ thẳng vào yết hầu hắn: “Trả hắn lại đây.”
Lý Tu Bạch tuy đã tỉnh táo nhưng giằng co sâu thẳm trong ý thức vẫn tiếp diễn, giọng điệu hắn bình tĩnh đến mức gần như thờ ơ: “Trẫm chính là Lý Tu Bạch. Ba năm trước hay ba năm sau thì có gì khác biệt? Hoàng hậu hà tất phải cố chấp vì một đoạn tình cảm hư ảo đến thế?”
“Tất nhiên là khác!” Tiêu Trầm Bích chém đinh chặt sắt, “Bản cung đem lòng yêu là người đã cùng ta kề vai sát cánh, sinh tử có nhau suốt ba năm qua. Ngươi không phải hắn, vĩnh viễn không hiểu được, thứ ngươi mưu cầu chẳng qua chỉ là giang sơn tiện nghi, mỹ nhân hiện tại mà thôi.”
Đôi lông mày Lý Tu Bạch ngạo nghễ như một vị đế vương trẻ tuổi: “Nói vậy, ngay cả khi Trẫm sẵn lòng bỏ qua hiềm khích cũ, Hoàng hậu cũng quyết tâm xé bỏ lớp vỏ bọc Đế Hậu hòa hợp này sao? Hai chữ tình ái trong lòng nàng lại nặng hơn cả quyền hành xã tắc? Điều này không giống với Tiêu Trầm Bích mà trẫm biết.”
Khóe môi Tiêu Trầm Bích nở nụ cười cực nhạt: “Nếu thực sự là hắn của ba năm sau, căn bản sẽ không bao giờ hỏi ra những lời như vậy. Thế nên, ngươi chung quy vẫn không phải là hắn.”
“Là hay không phải, có gì quan trọng?” Lý Tu Bạch không giận mà tự uy, “Trẫm là thiên tử danh chính ngôn thuận, dù là ký ức khiếm khuyết hay linh hồn giao thoa thì cũng chẳng ai có quyền chất vấn. Đối đầu với Trẫm, nàng đã nghĩ kỹ hậu quả chưa? Vinh hoa trước mắt, nữ nhi dưới gối, nàng đều cam lòng vứt bỏ sao?”
“Cam lòng.”
Tiêu Trầm Bích đáp lại không một chút do dự.
Nhìn nữ tử vì một chữ “tình” mà hắn chẳng thể thấu hiểu lại có thể quyết tuyệt từ bỏ tất cả, đáy lòng Lý Tu Bạch bỗng dâng lên cảm giác rung động và tò mò lạ lẫm. Cái gọi là tình ái rốt cuộc có tư vị thế nào mà có thể khiến một kẻ máu lạnh như Tiêu Trầm Bích chẳng nề hà điều gì đến thế?
Nếu hắn cứ mãi kẹt lại nơi này, e rằng vĩnh viễn cũng chẳng thể nếm trải được tư vị ấy.
Vừa vặn lúc này, luồng ý thức thuộc về ba năm sau trong thức hải bỗng phản kháng mãnh liệt, như thể không chết không thôi. Hắn bất chợt mỉm cười thanh thản.
Thôi được rồi.
Nếu người nàng yêu là “hắn” của ba năm sau, vậy thì chỉ có rời đi mới thực sự thành toàn cho người trước mắt, cũng là thành toàn cho những nghi vấn của chính hắn.
Ngay khoảnh khắc tâm niệm vừa nới lỏng, luồng sức mạnh kháng cự trong cơ thể tức khắc như vỡ đê, hoàn toàn nhấn chìm và dung hợp luồng ý thức đến từ quá khứ này.
Tiêu Trầm Bích thấy ánh mắt người trước mặt đột ngột thay đổi, trở nên thâm trầm và vững chãi vô cùng. Tay nàng run lên, thanh trường kiếm rơi xuống đất vang lên tiếng “loảng xoảng”, nàng nhào vào lòng hắn, giọng nói run rẩy: “Ta cứ ngỡ sẽ không bao giờ được gặp lại chàng nữa.”
Lý Tu Bạch vững vàng ôm lấy nàng, đầu ngón tay khẽ vuốt lọn tóc mai hơi rối trên gò má: “Nàng vẫn còn ở đây, Trẫm đương nhiên phải trở về rồi. Bằng không, e là có người sẽ thà làm ngọc nát chứ chẳng chịu làm ngói lành mất thôi.”
Tiêu Trầm Bích vùi sâu mặt vào vai hắn, nhưng miệng vẫn không chịu thua: “Tự đa tình! Ta khi nào lại là kẻ bốc đồng như vậy chứ?”
Lý Tu Bạch khẽ cười: “Những lời nàng vừa nói Trẫm đều nghe thấy cả rồi. Nàng không nỡ đâu.”
Lần này, Tiêu Trầm Bích hiếm khi không tranh cãi lại, nàng lặng lẽ dựa vào vai hắn, vẫn còn chưa hết bàng hoàng: “Chàng chắc chắn là ‘hắn’ của ba năm trước đã đi rồi chứ? Sẽ không quay lại nữa chứ?”
Ánh mắt Lý Tu Bạch thâm trầm, chẳng ai hiểu bản thân mình hơn chính hắn. Để một kẻ kiêu ngạo như hắn của năm xưa cam tâm nhường bước, chỉ có thể là vì muốn buông tay mà thôi.
“Sẽ không đâu.” Hắn đáp chắc nịch.
Tiêu Trầm Bích nhìn hắn chằm chằm, chút nghi ngại trong đáy mắt vẫn không tan, nàng đẩy hắn ra cách một khoảng cánh tay: “Không đúng, chàng thực sự là Lý Tu Bạch của ba năm sau sao? Hay lại soạn ra một bộ lý lẽ khác để lừa ta?”
Lý Tu Bạch không vội biện bạch, hắn ung dung tự tại nói: “Lúc nàng mang thai Dư Ninh, khẩu vị đột nhiên thay đổi, cực kỳ thèm cay. Nhất là đêm hôm khuya khoắt, nàng thường xuyên lay Trẫm dậy, nhất định đòi ăn thịt khô bằng được. Những ngày đặt tên cho con, nàng và Trẫm lật tung đống sách cổ, cuối cùng mới định ra hai chữ ‘Dư Ninh’. Những chuyện vụn vặt này, nàng nghĩ Lý Tu Bạch của ba năm trước có thể biết sao?”
Tiêu Trầm Bích cứng miệng: “Biết đâu chàng dụng tâm dò hỏi từ miệng kẻ khác thì sao?”
“Ồ?” Lý Tu Bạch cúi người áp sát, hạ giọng thật thấp, “Vậy chuyện Hoàng hậu khi ở trong màn gấm, thích nhất tư thế đưa lưng về phía trẫm, chỉ cần khẽ chạm vào hõm eo là sẽ run rẩy không thôi, hay mỗi lần sắp đến kỳ nguyệt sự, nàng thường chủ động quàng lấy cổ trẫm, mắt ngọc đưa tình, lời nói dịu ngọt… Những chuyện này, cũng có thể dò hỏi từ miệng kẻ khác sao?”
“Im miệng!” Tiêu Trầm Bích hoảng hốt đưa tay bịt chặt miệng hắn.
Mặt dày vô sỉ, tâm tư lại tỉ mỉ thế này, ngoài Lý Tu Bạch đêm đêm chung chăn gối với nàng ra, chẳng còn ai khác biết được. Dáng vẻ thẹn thùng của nàng vô cùng động lòng người, Lý Tu Bạch thuận thế hôn nhẹ vào lòng bàn tay nàng đang bịt miệng mình.
Cảm giác ẩm ướt tê dại khiến Tiêu Trầm Bích lập tức rụt tay lại.
“Thật là chẳng ra thể thống gì!”
“Chẳng qua là muốn đòi chút hồi báo thôi mà.” Lý Tu Bạch khẽ thở dài, “Nàng không biết đâu, nàng của ba năm trước đối xử với Trẫm vô cùng nhẫn tâm tàn ác. Lúc đó đã mấy lần Trẫm ngỡ rằng giữa chúng ta sẽ chẳng bao giờ có ngày gương vỡ lại lành.”
Tiêu Trầm Bích nghẹn lời, nếu thực sự là nàng của ba năm trước, đối mặt với “kẻ thù không đội trời chung” này quả thực sẽ không nương tay.
Bên ngoài cửa sổ, ánh trăng như nước, trong trẻo sáng ngời bao trùm lên lớp lớp cung điện. Trải qua biến cố lần này, hai người càng thấu hiểu sâu sắc hơn rằng, từ kẻ thù trở thành phu thê, mối nhân duyên này trân quý và khó khăn biết nhường nào.
Tiêu Trầm Bích tựa vào lòng hắn, nhìn vầng trăng sáng trên cao, nhẹ giọng hỏi: “Chàng nói xem, Lý Tu Bạch của ba năm trước sau khi trở về, liệu vẫn là cảnh nước lửa không dung với Tiêu Trầm Bích hay không? Nếu không, thì sẽ là cảnh tượng thế nào?”
Lý Tu Bạch ôm chặt nàng vào lòng, cả hai cùng nhìn lên bầu trời đêm đầy sao lấp lánh.
“Phật dạy: Trong một hạt bụi chứa ba ngàn thế giới, nửa giây lát dài bằng tám vạn mùa xuân. Mỗi một lựa chọn của chúng ta có lẽ đều dẫn đến những kết cục khác nhau. Có thể ở số mệnh nào đó, chúng ta vẫn đang dùng đao kiếm đối mặt, hoặc đã sớm trở thành người dưng nước lã không quen biết.”
“Nhưng ở phương trời này, ở kiếp này đời này, Trẫm và nàng đã kết tóc làm minh, đồng tâm cộng mệnh, định sẵn sẽ bạc đầu giai lão, sinh tử không rời.”
***