Sau khi ta mất tích – Chương 90

Chương 90

***

“Thính giác của ta, chưa bao giờ sai lầm.”

Giọng nói của Uriel trong lạnh không vướng bụi trần, hàng mi dài khẽ run, ngữ khí vô cùng chắc chắn: “Đường Đường, cô ấy đã trở về rồi.”

“Cô ấy… đang ở đâu?”

Ánh mắt bình thản của Uriel nhìn về phía Jormungandr đang có biểu cảm vặn vẹo. Hàng mi Thần rũ xuống, mười hai cánh chim sau lưng khẽ động, từng phiến lông vũ tỏa sáng tuyệt đẹp.

Thánh khiết và trang nghiêm tựa như Thánh linh.

Không cần tìm bằng chứng, chỉ cần nhìn biểu cảm vặn vẹo của Jormungandr đã cho Thần tất cả câu trả lời.

Sắc mặt Jormungandr vặn vẹo trong chớp mắt, nhưng rồi những thớ cơ dữ tợn bỗng chốc khôi phục vẻ bình tĩnh, trên khuôn mặt diễm lệ tinh xảo lộ ra nụ cười vừa đắc ý vừa khiêu khích.

“A~ Ngươi đoán đúng rồi.”

Cái đuôi của Thần quẫy nhẹ, đuôi rắn bạc trắng kéo lê trên mặt đất tạo thành một vệt nước dài ngoằn ngoèo, đôi mắt dài hẹp cong lên: “Mẫu thân quả thực đã trở về.”

“Nhưng người đầu tiên Mẫu thân tìm đến là ta.”

Thần giống như đứa con út được cưng chiều đang đắc ý, khoe khoang với người anh cả về việc mình nhận được sự sủng ái của mẹ.

“Mẫu thân nói, người tin tưởng nhất, yêu thích nhất chính là ta.”

Đầu lưỡi đỏ tươi thon dài liếm qua môi, khuôn mặt rạng rỡ cười đến xán lạn.

“Mẫu thân rất hài lòng với cơ thể hiện tại của ta. Người hứa, chỉ cần ta hoàn thành nhiệm vụ, sẽ cho phép ta trở về làm tình nhân của Người.”

“Uriel.”

Khi thốt ra cái tên này, khuôn mặt vừa rồi còn cười đắc ý dương dương tự đắc của Jormungandr trong chớp mắt lạnh xuống, đồng tử dựng đứng đỏ ngầu, khóe môi nhếch lên để lộ răng nanh: “Chúng ta sẽ giao phối. Và ta, sẽ làm tốt hơn ngươi.”

Uriel ngước mắt, đôi đồng tử vàng kim ấm áp thánh khiết, bình tĩnh đến mức gần như trong suốt.

Chỉ là năm ngón tay giấu trong tay áo đã lặng lẽ siết chặt trong khoảnh khắc.

Giọng nói không vướng bụi trần vẫn giữ được cảm xúc ổn định.

“Cô ấy đang ở đâu?”

“Ngươi vẫn chưa hiểu sao?” Jormungandr nhíu mày, vươn vai khoe ra cơ thể trắng nõn xinh đẹp của mình, ưỡn vòng eo thon gọn thẳng tắp.

Là Siêu Phàm chủng hệ rắn, độ dẻo dai của vòng eo là mười phần trọn vẹn.

“Ngươi thất sủng rồi. Mẫu thân không còn cần ngươi nữa. Người có ta là đủ rồi.”

Sắc mặt Jormungandr lạnh nhạt hẳn đi.

“Bây giờ ngươi dựa vào cái gì để quyến rũ Người? Dựa vào khuôn mặt thần thánh bất khả xâm phạm kia ư? Bấy nhiêu năm nay, Người ngủ với ngươi cũng chán rồi. Một khẩu vị, có ngon đến mấy cũng phải đổi thôi. Tên cổ hủ vô vị.”

Uriel nhìn con rắn đang uốn éo tạo dáng trước mặt.

Trên hàng mi dài nhạt màu dường như vụn vỡ ánh sáng, đôi môi nhạt màu mím chặt.

Thần không giải thích với Jormungandr rằng Thần và Đường Đường chưa từng làm chuyện không khiết tịnh đó.

Có điều, Thần cũng chẳng thèm giải thích với giống loài hỗn mang tà ác.

Hắn muốn hiểu lầm thì cứ để cho hắn hiểu lầm.

“Ngươi sợ ta tìm được cô ấy.” Giọng Thần bình tĩnh, “Là đang sợ hãi việc cô ấy vẫn tin tưởng ta hơn, mà không thích ngươi.”

Câu nói này, trực tiếp đâm trúng nỗi đau của Jormungandr.

Thần giống như con mèo bị giẫm phải đuôi, trong nháy mắt xù lông dựng đứng, vảy trên đuôi xòe ra, gân xanh trên cánh tay nổi lên cuồn cuộn, ánh mắt hận không thể nhai nát người trước mặt.

Từ đôi môi mỏng phun ra tiếng rắn rít, giọng nói âm lãnh: “Uriel, ngươi thực sự cho rằng mình rất có sức quyến rũ, khiến Mẫu thân không thể dứt ra được sao?”

Thần cười lạnh: “Mẫu thân ra lệnh cho ta, không được tiết lộ sự tồn tại của Người.”

“Nếu Mẫu thân thực sự thích ngươi, tại sao lại không đi tìm ngươi?”

“Đồ người chim…” Thần kéo dài giọng đầy ác ý, “Ngươi bị vứt bỏ rồi.”

Nói xong, Thần không chút do dự cúp máy, đồng thời cho tài khoản liên lạc của Uriel vào danh sách đen.

Tuy nhiên, sau khi thực hiện trọn gói “cúp máy + chặn số” với tình địch, Jormungandr không hề cảm thấy nhẹ nhõm đắc ý như trước.

Thần lạnh mặt, chặn tiếp những sĩ quan Liên bang có liên quan đến Uriel trong ký ức.

Sau đó Thần lo lắng trườn qua trườn lại trong phòng, cái đuôi rắn bạc trắng quật xuống đất chan chát đầy mất kiên nhẫn.

Mẫu thân còn chưa thử qua cơ thể của Thần, lỡ như lại bị tên người chim kia câu mất hồn thì sao?

Uriel, cái tên người chim đó, xưa nay giỏi nhất là dùng khuôn mặt thánh khiết vô hại, “nửa đẩy nửa đưa” để quyến rũ Mẫu thân, mà Mẫu thân lại chết mê cái chiêu đó của hắn.

Bề ngoài thì thánh thiện bao dung, nhân từ vô tư, thực chất bên trong thì loại trừ kẻ đối lập, âm hiểm xảo trá.

Con chim đó nhất định sẽ trăm phương ngàn kế ngăn cản Thần leo lên giường của Mẫu thân.

Hơn nữa, Mẫu thân vừa mới giận Thần, bắt Thần phải tự kiểm điểm cho tốt.

Rốt cuộc phải kiểm điểm thế nào đây?

Rất muốn giết chết Tô Đường và con Mèo Hề kia!

Đáng chết đáng chết đáng chết! Bọn chúng đều đáng chết hết!

Nếu không phải tại bọn chúng, sao Mẫu thân lại thất vọng về Thần chứ!

Rõ ràng lần chia tay trước, Mẫu thân còn dịu dàng với Thần biết bao!

Thần muốn nghiền nát bọn chúng! Biến thành phân bón cho cây Xà Lân quả trong hang ổ của mình.

Nọc độc trong mắt Jormungandr gần như bắn ra ngoài, Thần căm hận nghiến răng nanh kèn kẹt.

Nhưng bàn tay thon dài lại cầm quang não, điên cuồng gõ chữ xin lỗi.

Rắn trong lòng bàn tay Mẹ: 【Xin lỗi Mẫu thân!】

Rắn trong lòng bàn tay Mẹ: 【Lần sau ta nhất định sẽ nghe lời. Người để ý đến ta một chút đi mà.】

Rắn trong lòng bàn tay Mẹ: 【Ta biết lỗi rồi.】

Rắn trong lòng bàn tay Mẹ: 【Ta thực sự biết lỗi rồi.】

Rắn trong lòng bàn tay Mẹ: 【Ta đã tiến hành kiểm điểm sâu sắc. Ta sẽ đi xin lỗi tên con người kia. Cầu xin Người, đừng không để ý đến ta.】

Rắn trong lòng bàn tay Mẹ: 【Chẳng phải Người từng nói… sẽ không bao giờ từ bỏ đứa con của mình sao? Lần này ta nhất định sẽ khiến Người hài lòng.】

Rắn trong lòng bàn tay Mẹ: 【(Hình ảnh đính kèm)】

*

Bộ quân sự Liên bang, Phòng Kỹ thuật thông tin.

“Báo cáo! Quang não bị mất của Thiếu tá Trình Lực ở sao AK01 đã nhận được tin nhắn mới!”

Giọng nói kìm nén sự kích động vang lên:

“Lần này, chúng ta không chỉ chặn được một phần lịch sử trò chuyện, mà còn chặn được một tấm hình, có lẽ sẽ phán đoán được thân phận và địa điểm của tên gián điệp.”

“Tốt.” Lãnh đạo bộ phận kỹ thuật thông tin tán thưởng gật đầu, “Xem tin nhắn đi, có thể âm thầm trộm đi quang não của người thức tỉnh cấp A, tên gián điệp hệ thôi miên này không đơn giản đâu. Nếu có thể bắt được gián điệp, ít nhất cũng nắm trong tay cái bằng công trạng hạng nhất.”

Lời của lãnh đạo trong nháy mắt khiến những người xung quanh ngẩng đầu khỏi công việc bận rộn, ném ánh mắt ngưỡng mộ về phía kẻ may mắn kia.

Mỗi năm Liên bang đều có những quang não quan trọng bị thất lạc vì đủ loại sự cố.

Ở đây ai cũng có nhiệm vụ theo dõi quang não, chỉ là cấp độ lớn nhỏ khác nhau. Nhiệm vụ theo dõi cấp độ càng cao thì càng khó thu lưới, có khi theo dõi vài năm cũng chẳng có kết quả, có thể nhanh chóng thu được kết quả như vậy, không có vận may là không được.

Thanh tiến độ tải trên màn hình chiếu lớn giữa không trung, chỉ để lộ vài dòng tin nhắn lộn xộn, câu trước đá câu sau.

【…cắt bỏ một cái…】

【Bé ngoan…】

【Mẫu thân… ta biết lỗi rồi… tha thứ】

Sắc mặt của Trưởng phòng kỹ thuật thông tin và các kỹ thuật viên dần trở nên ngưng trọng. Cũng có một số gián điệp sau khi phát hiện cửa sau theo dõi trên quang não sẽ phản công bằng cách gửi dữ liệu rác.

Sau đống tin nhắn lộn xộn bát nháo, một tấm ảnh dần dần được tải xong.

Một gương mặt đẹp đến mức đoạt hồn nhiếp phách dần lộ ra.

Thanh niên ngửa đầu nhìn về phía ống kính, mái tóc bạc xinh đẹp mềm mại xõa tung đầy thảm hại, những sợi tóc dính bết trên gò má, hốc mắt dài hẹp đỏ hoe, đồng tử dựng đứng đỏ thẫm bị hơi nước phủ lên một lớp mờ ảo, làm dịu đi sự âm lãnh vốn có của đôi mắt thú.

Từng giọt, từng giọt nước mắt lăn xuống từ khuôn mặt tinh xảo diễm lệ kia, tụ lại thành một vũng ánh nước long lanh nơi cằm, vừa đáng thương, vụn vỡ, chật vật lại không mất đi vẻ đẹp vốn có. Dáng vẻ bi thương ấy giống như chỉ cần chạm nhẹ là sẽ vỡ tan.

Nhan sắc hoàn toàn vượt qua giới hạn của loài người, đẹp như mộng như ảo, cộng thêm cảm giác vụn vỡ khi rơi lệ, lực sát thương cực lớn.

Người xem đầu tiên là không kiềm chế được mà bị nhan sắc này tấn công thị giác, sau đó, bộ não đang bị choáng ngợp lại bừng tỉnh khi nhìn thấy mái tóc bạc và đồng tử đỏ dựng đứng mang tính biểu tượng kia.

Một cơn ớn lạnh còn kinh khủng hơn sự choáng ngợp trước nhan sắc ban nãy xộc thẳng lên đỉnh đầu, bộ não giống như CPU đang vận hành tốc độ cao bỗng nhiên kẹt cứng, gần như chết máy.

“Là… Ngài… Ngài Jormungandr?”

“Là ảnh ghép phải không…”

Những người từng nhìn thấy Jormungandr đều hít ngược một hơi khí lạnh, dù thế nào cũng không thể liên kết người đang co ro trong góc sám hối khóc lóc thảm thiết trong ảnh với Midgard Serpent tính tình tàn bạo kia.

“Hít… Tên gián điệp này to gan thật đấy. Không biết Jormungandr thù dai nhất sao? Không sợ cả gia tộc bị chơi trò ‘xóa sổ toàn bộ’ à.” Tiếng thì thầm nhỏ to vang lên.

Năm đó hơn một vạn năm nghìn tên trộm lẻn vào sào huyệt của Thần, đều bị ‘xóa sổ toàn bộ’ hết sạch, không còn sót lại một mống.

Bỗng nhiên, nhân viên phân tích ngẩng đầu lên: “Ảnh không phát hiện dấu vết cắt ghép chỉnh sửa.”

Cả văn phòng chìm trong sự yên tĩnh chết chóc.

“Có nên… báo cáo cho ngài Uriel không?”

Hiện tại Đại Thẩm Phán đang ngủ say chưa tỉnh, không thể xét xử Siêu Phàm chủng thuộc phe cánh tà ác.

Nếu nói chiếc vòng trên cổ Jormungandr là cái khóa đầu tiên mà Đường Chủ để lại cho Midgard Serpent, vậy thì Tổng lãnh thiên sứ Uriel chính là cái thứ hai.

“Chuyển tin tức cho Điện hạ đi.” Liên quan đến cấp Truyền kỳ, chuyện này đã vượt quá phạm vi xử lý của bọn họ.

Tô Đường không hề biết quang não của Eustace là do cướp được từ tay sĩ quan Liên bang, cũng hoàn toàn không hay biết gì về màn mưa máu gió tanh phía sau.

Cô chặn tin nhắn của Jormungandr, ngước mắt nhìn về phía Eustace đang cúi gằm mặt, móc nối tơ nhện, dường như cả người đang đắm chìm dệt quần áo.

Lưng hắn thẳng tắp, nhưng đầu lại cúi thấp, vài lọn tóc bóng mượt khẽ che khuất mặt mày, sống mũi cao thẳng, góc nghiêng khuôn mặt mang nét đẹp lập thể lai tây rất rõ, đôi mắt không chớp nhìn chằm chằm vào bán thành phẩm trên tay, thần thái nghiêm túc cẩn trọng, cực kỳ có tinh thần của một nghệ nhân.

Làm như thể kẻ vừa nãy đứng bên cạnh cười hả hê trên nỗi đau của người khác sau khi cô nói thất vọng về Jormungandr, không phải là hắn vậy.

Ngón tay Tô Đường gõ gõ: “Vừa nãy hình như tôi nghe thấy, anh ở bên cạnh cười?”

“Còn nhớ trước đó tôi đã nói gì không, không được phát ra tiếng động? Bữa tối cũng hủy bỏ.”

Eustace vẫn luôn gồng cơ bắp giả vờ nghiêm túc chăm chú, sống lưng đang thẳng tắp cuối cùng cũng xụi lơ xuống.

“Đường Đường…” Thần ủ rũ như cà tím phơi sương, khuôn mặt tuấn mỹ trong giây lát trở nên ảm đạm không ánh sáng, giọng nói tủi thân, “Vừa rồi, tôi thật sự đã nghĩ lại hết một lượt những chuyện buồn nhất đời mình…”

Nhưng khi nghe thấy con rắn kia bị chán ghét, Thần vẫn không nhịn được mà hả hê sướng rơn.

“Người xem.” Thần ngửa đầu lên, giống như một con thiên nga tao nhã, đường cong cổ kéo căng, đôi môi mỏng hé mở, để lộ một đoạn đầu lưỡi đỏ tươi.

Tô Đường nhìn sang.

Đầu lưỡi đỏ đến chói mắt, còn có máu đỏ thẫm rỉ ra.

Giọng nói mơ hồ không rõ, khi Thần thè đầu lưỡi nói chuyện, đôi môi hồng nhuận còn kéo theo vài sợi tơ bạc, trông giống như một đóa hoa độc diễm lệ đang rỉ mật. Lúc ngửa đầu lên, thậm chí còn không quên ưỡn cao cơ ngực vạm vỡ căng đầy và vùng eo bụng cường tráng đầy sức mạnh của mình.

“Phát hiện không cẩn thận cười ra tiếng, tôi đã lập tức cắn lưỡi rồi.”

Thần dốc hết sức phô diễn sự ngoan ngoãn và trung thành của mình.

Tô Đường gõ nhẹ lên tay vịn ghế, không hề mềm lòng, tiếc nuối nói: “Làm trái lệnh là làm trái lệnh, làm sai thì phải chịu phạt. Đó là quy tắc.”

Hô hấp Eustace thắt lại, sắc mặt tái nhợt.

Bữa tối cũng mất rồi.

Bây giờ mới là lúc Thần cảm thấy buồn nhất.

Nhớ lại sắc mặt khó coi của Jormungandr, Thần phát hiện bản thân lúc này thực sự cười không nổi nữa.

Tô Đường trả lại quang não cho hắn: “Lần này, đừng có gửi tin nhắn lung tung cho Jormungandr nữa.”

“Nhưng mà hắn không biết liêm sỉ…” Eustace hít sâu một hơi, trên mặt hiện lên vẻ oán độc, “Muốn quyến rũ Người.”

Mặc dù Thần biết Jormungandr đang coi Tô Đường là Đường Chủ, nhưng mỗi lần nghĩ đến việc con rắn đó ngày ngày gửi ảnh vào quang não là để quyến rũ Tô Đường, trong lòng Thần lại cuộn trào ác ý dính nhớp.

Cắt đi một cái thì tốt biết bao, tốt nhất là cắt phăng cả hai cái luôn đi.

Eustace cảm thấy khá tiếc nuối, không biết con rắn đó đã ra tay chưa, vốn dĩ còn có thể lừa thêm chút nữa.

Tô Đường: “…”

“Anh chặn tin nhắn của hắn đi.”

Tuy rằng trong lòng không cam tâm tình nguyện, nhưng Eustace vẫn đồng ý.

Thôi, Thần biết con rắn kia đang quyến rũ Đường Chủ, chứ không phải Chủ tể của mình là được.

Tuy nhiên, đống ảnh đó, đừng hòng giữ lại dù chỉ một tấm.

Eustace tự làm công tác tư tưởng cho bản thân xong, tìm một góc độ đẹp nhất, ngẩng đầu lên, chóp tai và gò má hiện lên ráng hồng nhàn nhạt. Thần toét miệng cười, ánh mắt nóng rực nhìn về phía cô, nóng lòng muốn thử: “Đường Đường, bây giờ tôi có thể biểu diễn cho người xem chưa?”

Eustace nuốt nước miếng đánh “ực” một cái vì khát khao.

Đợi đến khi Đường Đường không nhịn được nữa, Thần sẽ tranh thủ ăn vụng hai miếng. Chắc là… có lẽ sẽ không bị phát hiện đâu.

Tô Đường sửng sốt, vì cuộc gọi video của Jormungandr mà cô suýt quên mất chuyện này.

Hình thức biểu diễn chưa từng thấy bao giờ, nếu không xem một lần thì quả thực có chút… tiếc nuối.

“Đường Đường rõ ràng rất thích video của tôi mà, phải không?”

Eustace thừa thắng xông lên, dưới đáy mắt tím thẫm lấp lánh ánh sáng dụ dỗ.

Tô Đường vừa định bảo hắn biểu diễn.

“Cốc cốc!”

Cửa phòng bị gõ vang, đồng thời, quang não vang lên tiếng thông báo tin nhắn của Nam Cảnh Viêm.

“Khụ, Đường… Tô Đường, cậu chuẩn bị xong chưa? Tôi đang ở ngoài cửa, đón các cậu đi ăn liên hoan.”

Tô Đường: “…” Suýt nữa thì quên mất vụ đi ăn.

“Ngoan ngoãn ở yên trong phòng ngủ, đừng có gây chuyện.”

Tô Đường nhìn về phía Eustace, dặn dò.

Hiện tại Eustace đã hoàn toàn hồi phục. Với năng lực thao túng ảo cảnh và thôi miên của Nhện Mộng Yểm, chỉ cần hắn không chủ động bại lộ, người khác không thể nào phát hiện ra Hắn.

Hơi tiếc vì không được xem biểu diễn người thật, nhưng mà, ăn cơm vẫn là quan trọng nhất, hơn nữa đây là buổi liên hoan của hai trường quân đội, cô là người dẫn đội không thể không đi.

Eustace lại một lần nữa bị cắt ngang chuyện tốt, suýt chút nữa không duy trì nổi biểu cảm hoàn hảo muốn giữ gìn trước mặt Tô Đường.

Tô Đường liếc qua đống thứ lộn xộn trong quang não của Eustace, xóa sạch sành sanh cho xong.

Sau đó dùng quang não của hắn đăng ký theo dõi vài kênh dạy nấu ăn, lưu lại mấy công thức nấu ăn mà cô từng lướt thấy lúc đêm khuya vào mục yêu thích: “Bớt xem mấy thứ rác rưởi đó đi, có thời gian thì xem mấy cái này.”

Trong mắt Eustace xẹt qua tia nghi hoặc, đôi đồng tử vốn luôn âm u quỷ dị, nay hiếm thấy để lộ sự trong veo đầy mờ mịt.

Vẻ mặt Tô Đường bình tĩnh, đối diện với ánh mắt của hắn, không hề có chút áy náy nào khi biến Nhện Mộng Yểm thành bảo mẫu miễn phí: “Tôi ăn ngon, thì anh mới được ăn ngon.”

Hai mắt Nhện Mộng Yểm lập tức sáng rực, tim đập thình thịch, những ngón tay với khớp xương rõ ràng nắm chặt lấy quang não: “Tôi biết rồi, Đường Đường.”

Tô Đường hài lòng thay lại quân phục, đi ra ngoài.

Eustace như vớ được bảo vật, bắt đầu học thuộc công thức nấu ăn.

Đường Đường còn chịu dùng, sau này Thần nhất định sẽ có cơ hội.

Xem được một nửa, Thần lại nhớ tới Jormungandr.

Sau đó do dự mở danh sách chặn liên lạc ra, quả nhiên nhìn thấy ảnh chụp mà Jormungandr gửi tới.

Eustace cười lạnh một tiếng, nhìn xuống cơ ngực với vốn liếng đầy tự hào của mình.

Đáng tiếc là Siêu Phàm chủng ở cấp bậc này khả năng hồi phục quá mạnh, chỉ trong chốc lát, vết đỏ ửng do bị véo trên đầu ngực đã biến mất tăm.

Thần vươn tay, tự véo mạnh lên ngực mình hai cái, nằm trên giường, chụp một tấm ảnh lồng ngực trần trụi.

Đây là quang não của Thần, Đường Đường bảo Thần đừng trả lời Jormungandr, chứ đâu có bảo… không cho đăng ảnh đời thường đâu nhỉ?

Trên vòng bạn bè của tài khoản A123, một tấm ảnh chụp cơ ngực căng đầy, đường nét mượt mà nhưng lại hằn lên vết đỏ do bị véo lập tức được đăng tải.

Học theo Jormungandr, Thần viết thêm một dòng chữ bên trên.

【Hạnh phúc quá. Được cô ấy véo sướng thật.】

*

【Lời tác giả】

Rắn Rắn: (Bậc thầy lật mặt cấp 10, Biến mặt Tứ Xuyên không thầy tự hiểu) (Đại mỹ nhân nhưng cực kỳ đen tối) (Hai mặt, đâm lén đều tinh thông) (Biết diễn, nhưng cái bản tính hỗn loạn vô trật tự thường không kiên trì nổi quá vài giây) (Yêu Mẹ một cách âm u ướt át) Nhưng mà trên con đường tìm Mẹ thì đi lệch hướng, hơn nữa càng đi càng lệch đến mức tự đưa mình vào ngõ cụt hahaha.

*

Phe cánh Tà ác: Nội chiến nghiêm trọng. Thái độ với tình địch là – Giết chết! Giết sạch sành sanh! Không cần biết có phải đồng đội hay không, ra tay với kẻ thù truyền kiếp hay đồng đội đều đen tối độc ác như nhau.

Phe cánh Chính nghĩa: Ai nấy đều là người thể diện. Đối với tình địch phe Tà ác – Tiêu diệt. Nhưng đối với tình địch cùng phe, tuy rằng không vui, nhưng tương đối văn minh lịch sự.

***

Chương tiếp theo

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *