Sau khi ta mất tích – Chương 76

Chương 76

***

【Đếm ngược đăng xuất Tinh Võng 10, 9, 8, 7…】

Lần này Tô Đường chọn trực tiếp đăng xuất khỏi Tinh Võng.

Ngay khoảnh khắc cô rời đi, toàn bộ đại sảnh toàn tức Bình Minh hiện lên thông báo.

Pháo hoa nổ tung trên bầu trời!

【Diễn tập Liên hợp khóa 2 chính thức kết thúc! Trường quân đội Bắc Hải giành được vòng nguyệt quế!】

Các trang web video, khu vực diễn đàn giao lưu, khu vực phân tích kỹ thuật trực thuộc Bình Minh giống như phát điên mà đẩy tin tức chiến thắng của Trường quân đội Bắc Hải.

Tất cả các tiêu đề ghim trên đầu trang, chỉ trong nháy mắt đều đổi thành tin tức chiến thắng của Trường quân đội Bắc Hải.

Tin tức Trường quân đội Bắc Hải giành chiến thắng lan truyền trên Tinh Võng như virus, tạo nên một thế trận sôi sục như chẻ tre.

“Lão đại? Thật sự phải tuyên truyền rầm rộ cho Trường quân đội Bắc Hải như vậy sao?” Tại trụ sở chính của Bình Minh, nhân viên bộ phận vận hành quảng bá hít sâu một hơi, bàn tay run rẩy đổi thêm một vị trí quảng bá trung tâm thành tin tức chiến thắng của Trường quân đội Bắc Hải.

Đây chỉ là một cuộc diễn tập liên hợp mà thôi.

Tuy rằng rất nhiều trường quân đội xem diễn tập liên hợp như một giải đấu xếp hạng nhỏ, nhưng cho dù là giải đấu xếp hạng trường quân đội ba năm một lần kết thúc, thì việc tuyên truyền cho quán quân cũng chỉ đến thế này là cùng.

“Đẩy! Tất cả các kênh đều phải đẩy thật mạnh vào!” Người phụ trách đỏ ngầu cả mắt, trong tay kẹp một điếu thuốc, “Liên hệ thêm với các phương tiện truyền thông Tinh Võng thân quen với chúng ta, tạo đà cho Trường quân đội Bắc Hải.”

“Tạo đà cho Trường quân đội Bắc Hải, thứ nhất là để nói cho công chúng biết, lần diễn tập liên hợp này không có sinh viên quân đội nào xảy ra sự cố, đã kết thúc hoàn hảo. Thứ hai là cho bọn họ một chủ đề để thảo luận.”

Gã rít mạnh một hơi thuốc, trong mắt vằn lên tơ máu: “Bắt buộc phải di dời sự chú ý của công chúng, như vậy bọn họ mới không tập trung vào sự bất thường của Mèo Hề. Đã không có điểm thảo luận, chúng ta phải tạo cho bọn họ một điểm thảo luận. Độ thảo luận về Trường quân đội Bắc Hải và mấy trường quân đội kia vừa khéo đủ dùng.”

#Hắc mã cực mạnh! Thi đấu liên hợp nổ ra kết quả đầy bất ngờ! Trường quân đội Bắc Hải áp đảo các danh hiệu trường nổi tiếng như Quân sự Trung Ương, Huyền Bắc để trở thành số 1#

#Blogger đưa bạn đi phân tích, Trường quân đội Bắc Hải vô danh làm thế nào để phá vây#

#Tiếng trống chiến trận vang lên! Tiếng tù và của giải đấu xếp hạng trường quân đội năm nay đã thổi#

Ý thức Tô Đường vừa quay về tòa nhà mô phỏng toàn tức liền nghe thấy tiếng hò reo vang dội khắp cả tòa nhà.

“Ôi chao! Chúng ta là số một!”

Khua chiêng gõ trống, không khí vui mừng náo nhiệt chẳng khác nào ăn Tết.

“Học muội! Sao em đăng xuất chậm thế?” Vệ Nhàn vừa tháo mũ trùm mô phỏng toàn tức xuống thì lập tức chạy đi tìm Tô Đường để chia sẻ niềm vui chiến thắng.

Tô Đường tháo mũ trùm, sắc mặt trắng bệch dọa người, trong mũi lại trào ra dòng chất lỏng ấm nóng.

“Má! Sao lại chảy máu nữa rồi? Ở trong Tinh Võng toàn tức mà cũng chảy máu cam hả?”

Theo tiếng kêu thất thanh của Vệ Nhàn, tiếng hò reo vui mừng xung quanh đều khựng lại.

Đám sinh viên năm nhất vây quanh tranh nhau chạy tới: “Chị Tô, chị không sao chứ?”

“Mau đi gọi giáo quan.”

“Tránh ra! Tránh ra nào!” Cũng may Vệ Nhàn đã sớm có kinh nghiệm, “Ai có dịch dinh dưỡng không?”

Mọi người đều đến để tham gia sát hạch, chẳng ai mang theo dịch dinh dưỡng bên người, lập tức có người vội vàng chạy ra ngoài: “Để tôi đi lấy!”

“Tô Đường sao thế? Đừng vây quanh nữa! Tránh ra hết đi!”

Khang giáo quan gạt đám đông đang vây quanh Tô Đường ra, ánh mắt vừa từ ái vừa lo lắng, đây chính là mầm non bảo bối của ông đấy.

“Chắc là đói bụng thôi, uống chút dịch dinh dưỡng là được.” Vệ Nhàn nói.

Khang Dược từng nghe nói, có một số người khi mới thức tỉnh, do tốc độ tăng trưởng thể chất quá nhanh, dinh dưỡng không theo kịp tốc độ tăng trưởng nên sẽ xuất hiện một số di chứng.

Ông gọi một sinh viên hệ Tốc độ lại: “Lấy danh nghĩa của tôi, đến phòng y tế lấy một ống dịch dinh dưỡng cấp ba.”

Nói xong, ông nhìn máu mũi đang rỉ ra tí tách trên chóp mũi Tô Đường: “Không, đổi thành ba ống.”

“Rõ thưa giáo quan! Em đi ngay đây!” Cậu sinh viên kia guồng hai chân nhanh như gắn bánh xe phong hỏa luân.

Cậu sinh viên hệ Tốc độ vừa mới đi, thân hình cao lớn thẳng tắp của North đã bước vào từ cửa.

Chiều cao ưu việt, dù đứng giữa một đám sinh viên quân đội ai nấy đều chân dài cũng vẫn nổi bật như hạc giữa bầy gà.

Áo khoác ngoài đã được cởi ra, áo sơ mi bao bọc lấy lồng ngực rộng lớn, mái tóc dài màu vàng nhạt của thanh niên được chải chuốt tỉ mỉ không rối một sợi, để lộ vầng trán trơn bóng. Nếu không xét đến ý nghĩa đẫm máu đại diện cho họ Sisyphus sau lưng cậu, thì người thanh niên này trông toát lên vẻ tao nhã của một vị quý công tử.

Thấy người đến là North, đám tân sinh viên ban nãy đến cả giáo quan cũng phải gạt mãi mới chịu tránh ra, nay lại tự động dạt sang hai bên nhường một lối đi.

“Mang đến rồi đây, dịch dinh dưỡng.” Cánh tay thon dài của cậu duỗi ra, đưa dịch dinh dưỡng cho Tô Đường.

“Hèn chi cậu ra chậm hơn tôi, hóa ra là đi lấy dịch dinh dưỡng cho học muội.” Vệ Nhàn khoanh hai tay trước ngực, cười híp mắt đầy ẩn ý, “Chu đáo ghê, thiếu chủ Sisyphus.”

Sau khi “thông suốt”, con mèo lớn này bây giờ chẳng thèm giả vờ nữa rồi.

“Ừm.” North bị trêu chọc nhưng vẻ mặt vẫn chẳng chút gợn sóng, chỉ hơi chỉnh lại cổ tay áo.

Cậu ta nhận lời khen một cách vô cùng bình tĩnh và tán đồng.

Vệ Nhàn: “…”

Chậc. Cuối cùng cô cũng phát hiện ra, tuy bình thường North luôn giữ dáng vẻ quý công tử lạnh lùng cao ngạo, nhưng thực chất da mặt tên này còn dày hơn cả tường thành.

Vệ Nhàn không khỏi nghi ngờ, chẳng có gì có thể khiến North đổi sắc mặt được.

Thế nhưng, Khang giáo quan nghe thấy lời Vệ Nhàn lại đột nhiên nheo mắt cảnh giác.

Sisyphus làm nghề gì, ai ai cũng biết.

Nếu không phải Liên bang và Sisyphus đang bước vào “thời kỳ trăng mật”, thì với thân phận thiếu chủ gia tộc Mafia của North, cửa ải xét duyệt thân phận khi vào trường quân đội cậu ta đã chẳng qua nổi.

Khang Dược nhìn North với ánh mắt cảnh giác hệt như nhìn con heo đang rình mò củ cải trắng nhà mình: “Cậu đừng có mà làm hư Tô Đường đấy.”

Trong lòng ông, Tô Đường tuy thỉnh thoảng có chút gai góc to gan, nhưng về bản chất vẫn là một sinh viên quân đội chính trực lương thiện, còn Sisyphus là loại phần tử phi pháp chỉ cần có tiền việc gì cũng làm, hai người thuộc về hai thế giới khác nhau.

Ánh mắt Khang giáo quan sắc bén, sống sượng như đang nhìn học sinh ngoan của mình sắp bị học sinh cá biệt dụ dỗ đi mất.

North: “…”

Tô Đường uống xong dịch dinh dưỡng cao cấp do North tài trợ, lập tức trở nên khỏe như vâm.

Phải công phá tường lửa để sử dụng tinh thần lực, tiêu hao quả thực hơi lớn một chút.

Nhưng cũng may, dạo gần đây thể chất của cô đã có bước tiến dài, tốc độ hồi phục cũng nhanh hơn trước kia rất nhiều.

Tô Đường nhận lấy khăn giấy Vệ Nhàn đưa qua lau máu mũi, vừa ngẩng lên đã bắt gặp ánh mắt từ ái của Khang giáo quan.

Có lẽ người đàn ông uy nghiêm này không giỏi làm ra loại biểu cảm này, gương mặt cười đến nhăn nhúm như hoa cúc trông lại có phần hơi dữ tợn: “Tô Đường, đỡ chút nào chưa?”

Tô Đường nhớ lại lúc đầu óc còn mơ màng, cô láng máng nghe thấy Lão Khang sai người đi lấy ba ống dịch dinh dưỡng cao cấp, bèn khẽ chớp mắt.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô trắng bệch, đè thấp giọng yếu ớt nói: “Vẫn còn hơi chóng mặt, chắc là phải uống thêm mấy ống dịch dinh dưỡng nữa.”

Sắc mặt Lão Khang lập tức căng thẳng: “Đã cho người đi lấy rồi, chắc là sắp đến nơi thôi.”

North, người vừa bị Lão Khang cảnh cáo không được dẫn Tô Đường theo, liếc nhìn Tô Đường đang ra vẻ “yếu ớt”, sau đó lặng lẽ thu hồi ánh mắt, hờ hững nhìn ra ngoài cửa sổ.

“Đến rồi đây! Dịch dinh dưỡng đến rồi! Mọi người tránh đường nào!”

Người thức tỉnh hệ Tốc độ được Lão Khang phái đi lấy dịch dinh dưỡng cầm theo năng lượng trên tay, vẻ mặt kiêu hãnh như vị tướng quân khải hoàn trở về, vừa chạy vào vừa hét lớn.

Lão Khang vội vàng đưa ba ống dịch dinh dưỡng cho Tô Đường.

“Có lẽ do trước đây em sống lang thang, nền tảng thể chất không được tốt nên cơ thể khá thiếu năng lượng, bây giờ cần phải tẩm bổ. Ba ống dịch dinh dưỡng cao cấp này, mấy ngày tới em chia ra mà uống, uống một lần không hết một ống thì cất tủ lạnh, có thể bảo quản được ba ngày…”

Ông còn chưa nói dứt lời, Tô Đường đã đón lấy ba ống dịch dinh dưỡng, ngửa cổ uống sạch sành sanh “ừng ực ừng ực”.

Một luồng khí nóng tức thì lan tỏa khắp tứ chi xương cốt, toàn thân ấm áp dễ chịu như đang ngâm mình trong suối nước nóng.

Tô Đường thoải mái nheo mắt lại, liếm liếm môi.

Cộng thêm ống của North nữa là bốn ống dịch dinh dưỡng cao cấp, trực tiếp giúp thể chất của cô đột phá ngưỡng cấp C.

Cô thầm tính toán, nếu kết hợp thêm kỹ năng cường hóa cơ thể của Long tộc, thể chất của cô có thể nhanh chóng tiến vào cấp B, thậm chí chạm tới ngưỡng cửa cấp A.

Khang giáo quan – người vừa mới dặn học trò ba ngày uống một ống: “…”

Tô Đường nhìn Lão Khang đang đứng ngẩn người, tưởng ông tiếc vì mình uống nhiều, bèn ho khan hai tiếng: “Có phải em uống hơi nhiều rồi không? Nhà trường chắc là sẽ thanh toán khoản này thầy nhỉ?”

“Cái này em không cần lo. Em gặp chuyện trong lúc tranh đoạt vinh dự cho trường, nhà trường sẽ chi trả.” Khang giáo quan nhìn cô với vẻ mặt kỳ quái, “Em không thấy khó chịu sao?”

Uống quá nhiều dịch dinh dưỡng cao cấp cùng một lúc, cơ thể sẽ không hấp thụ kịp năng lượng, dẫn đến các tác dụng phụ như khó tiêu, đau dạ dày, thậm chí là vỡ mao mạch do cơ thể bị quá tải năng lượng. Đây cũng chính là lý do ông nhắc nhở Tô Đường không được uống hết trong một lần.

“Cũng còn hơi khó chịu ạ.” Tô Đường chớp chớp mắt.

Sắc mặt Khang giáo quan lập tức trở nên nghiêm trọng, ngay sau đó ông lại nghe thấy cô học trò bày ra vẻ mặt ngây thơ vô tội nói: “Có lẽ uống thêm hai ống nữa sẽ đỡ hơn đấy ạ.”

Khang Dược: “…”

Ông khẽ nheo mắt, nhớ lại những suy đoán trước đó của mình: “Lát nữa em đi với tôi đến phòng kiểm tra một chuyến.”

Tô Đường chột dạ sờ sờ mũi.

Chẳng lẽ diễn sâu quá, bị giáo quan nhìn ra mình đang định “vặt lông cừu” rồi sao?

Cô vừa định nói là cảm thấy người đỡ hơn rồi, có lẽ lúc nãy chỉ là chưa kịp tiêu hóa, thì đã nghe Khang Dược nói: “Kiểm tra xong, tôi sẽ duyệt thêm cho em hai ống dịch dinh dưỡng cao cấp nữa.”

Lại còn có chuyện tốt thế này sao?

Một ống dịch dinh dưỡng cao cấp giá đến mấy trăm nghìn tệ, Tô Đường lập tức bật dậy: “Giáo quan, không cần đợi lát nữa đâu, việc này không nên chậm trễ, càng nhanh càng tốt ạ.”

Khang Dược: “…”

Tô Đường không ngờ rằng, phòng kiểm tra mà Lão Khang nói không phải để kiểm tra sức khỏe, mà là phòng kiểm tra thiên phú.

Máy móc thiết bị y hệt lúc thi tuyển sinh.

Nhưng cô cũng chẳng định giấu giếm, cho dù bây giờ có giấu thì sau này lúc đối chiến kiểu gì cũng bị phát hiện ra điểm bất thường.

Hơn nữa, thể hiện giá trị bản thân một cách thích hợp mới có thể giành được tài nguyên tốt hơn.

Vài phút sau, Tô Đường đo xong thể chất, hiện đang kiểm tra lại tinh thần lực.

Bên ngoài cửa kính, Lão Khang cầm tờ báo cáo thể chất trên tay, ánh mắt đầy phức tạp.

“Sao thế, Lão Khang? Kết quả không như ý à?”

Người bên cạnh là một đồng nghiệp đang dẫn sinh viên năm ba đến kiểm tra lại thể chất hỏi.

Thể chất của sinh viên trường quân đội sẽ tăng lên trong quá trình huấn luyện. Thông thường, cứ ba tháng một lần hoặc khi nhận thấy sinh viên có sự tiến bộ rõ rệt, giáo quan sẽ đưa họ đến kiểm tra lại để tiện sắp xếp phương án huấn luyện phù hợp hơn.

Thỉnh thoảng mọi người cũng sẽ so kè với nhau xem học trò của ai có thể chất tăng nhanh nhất.

Giáo quan phụ trách sinh viên năm ba dẫn theo học trò đi ngang qua, vỗ vỗ vai Khang Dược, ông biết Khang Dược học kỳ này phụ trách đám tân sinh viên.

“Đám lính mới này nhập học được bao lâu đâu chứ, thể chất làm sao mà tăng nhanh thế được. Ông cũng vội vàng quá rồi, nóng vội thì không ăn được đậu phụ nóng đâu, Lão Khang à.”

Gương mặt Lão Khang không cảm xúc quay đầu nhìn ông bạn cũ, trong đầu tua lại tất cả những chuyện buồn nhất trong cuộc đời mình, lúc này mới miễn cưỡng nén được khóe miệng đang chực nhếch lên.

Ông uống một ngụm trà trong bình giữ nhiệt, đưa tờ báo cáo cho đối phương, ra vẻ bình thản nói: “Cũng tàm tạm, thể chất từ cấp E lên cấp C rồi.”

“Cái mẹ gì thế?!”

Một câu chửi thề đầy kinh hãi thốt ra.

Giật mình nhận ra mình vừa lỡ lời, cậu sinh viên năm ba được giáo quan đưa đi kiểm tra lại thể chất vội vàng nhìn hai vị giáo quan, tay bịt chặt miệng: “Em chỉ là ngạc nhiên quá thôi ạ.”

Tuy nhiên cậu ta nhanh chóng phát hiện ra, vẻ mặt của giáo quan nhà mình cũng chẳng bình tĩnh hơn là bao.

Quả thực là khiếp sợ đến mức cơ mặt vặn vẹo cả rồi.

Đây đâu phải là tốc độ ngồi tên lửa nữa! Đây là tốc độ ngồi pháo thăng thiên thì có!

Trong lúc ba người đang ngơ ngác nhìn nhau, cửa phòng kiểm tra tinh thần lực cũng mở ra.

Khang Dược nhìn sang, phát hiện sắc mặt nhân viên kiểm tra rất quái lạ.

Ngược lại là Tô Đường, cực kỳ thuận tay “chôm” một hộp sữa dâu tây của phòng kiểm tra, đã cắm ống hút uống ngon lành rồi. Trên tay cô còn tiện thể cầm thêm ba bình nữa, nhìn dáng vẻ là định mang về ký túc xá tích trữ.

“Tinh thần lực cấp A.” Nhân viên kiểm tra đưa báo cáo qua, hít sâu một hơi, “Tôi đã đo đi đo lại ba lần rồi.”

Tinh thần lực không giống như thể chất có thể tăng trưởng qua rèn luyện, thông thường lúc nhập học đo ra thế nào thì sau này sẽ y như thế ấy.

Chỉ có trẻ con, từ lúc sơ sinh đến khi trưởng thành, tinh thần lực mới tăng theo sự phát triển của cơ thể, nhưng sau 16 tuổi, chỉ số sẽ cố định, cực ít khi biến động. Cho dù thỉnh thoảng có tăng nhẹ cũng không đến mức nhảy vọt qua một bậc như vậy.

Chứ đừng nói là từ cấp C lên cấp A, nhảy cóc hẳn hai cấp lớn.

Cộng thêm độ tương thích cấp 3S của Tô Đường, việc ký khế ước với giống loài Siêu Phàm cấp A là chuyện “ván đã đóng thuyền”.

“Có điều… tôi nghi ngờ kết quả kiểm tra không chuẩn.” Bác sĩ lẳng lặng bồi thêm một câu.

Trái tim vừa treo lên cao của Khang Dược bỗng dưng trầm xuống: “Ý cậu là sao?”

“Cảm giác không chỉ dừng lại ở cấp A.” Bác sĩ hít sâu, “Em ấy hình như chưa dốc toàn lực? Tinh thần lực lúc cao lúc thấp, không ổn định lắm, giá trị cực đại thỉnh thoảng đột phá cấp S, nhưng rồi lại tụt xuống. Giống như bị thứ gì đó kìm hãm, không thể giải phóng toàn bộ.”

Cả ba người: “…”

Đồng chí à, cậu nói chuyện đừng có ngắt quãng gây đau tim như thế được không.

Bác sĩ nói tiếp: “Đề nghị của tôi là đưa em ấy đến Tinh vực Trung tâm để kiểm tra nguyên do. Dù sao đi nữa, tài nguyên y tế ở Tinh vực Trung tâm cũng tốt hơn chỗ chúng ta nhiều.”

Khang Dược nghiêm túc suy nghĩ về đề nghị này.

Lúc này, Tô Đường vừa thực hiện một màn cướp bóc sạch sành sanh hoa quả và sữa miễn phí trong phòng kiểm tra như thổ phỉ, đút tay túi quần lững thững đi ra: “Giáo quan, khụ khụ, dịch dinh dưỡng thầy đã hứa thì sao ạ?”

“Khụ khụ, lát nữa đưa cho em.” Lão Khang ho nhẹ hai tiếng, trên mặt không giấu được nụ cười, miệng sắp toác đến tận mang tai.

Đúng lúc này, quang não của Khang Dược đột nhiên đổ chuông, ông liếc nhìn rồi đi sang một bên nghe máy.

Tô Đường đứng bên cạnh đợi dịch dinh dưỡng của mình, trong lòng lại nghĩ đến chuyện của Klauka.

Đăng nhập vào Bình Minh cần thiết bị toàn tức, dùng đồ của trường thì bất tiện, cứ dùng nó để tiếp xúc với Klauka thì rất dễ bị phát hiện ra sơ hở.

Vẫn là phải tự sắm một bộ thiết bị toàn tức thôi.

Tô Đường vừa nghĩ ngợi vừa mở quang não lên tìm giá thiết bị toàn tức.

Nhập từ khóa: “Đồ cũ”, “Thiết bị toàn tức”, nhấn sắp xếp giá từ thấp đến cao.

Sau đó đồng tử cô run rẩy, tay ôm chặt lấy trái tim.

Một cái rẻ nhất cũng phải hai triệu Tinh tệ.

Ngay khi Tô Đường đang chìm sâu trong sự hoài nghi nhân sinh vì cái nghèo của mình, Khang giáo quan đột nhiên đi tới, ánh mắt phức tạp: “Tô Đường. Trường quân đội Huyền Bắc muốn nhờ em giúp một việc.”

Tô Đường nghi ngờ nhìn sang, cô và trường quân đội Huyền Bắc đâu có quen biết gì. Hơn nữa đường đường là một trường quân đội, có chuyện gì mà cần cô giúp chứ?

“Em có thể nói chuyện với họ, đương nhiên, có muốn giúp hay không là tùy ở em.”

Khang giáo quan nói.

Đừng nói là Tô Đường ngạc nhiên, ngay cả ông và phòng giáo vụ khi nhận được tin nhắn của Huyền Bắc đều sửng sốt không thôi.

Trường quân đội danh tiếng đứng đầu Tinh vực Trung Tâm xưa nay vốn chẳng coi các trường quân đội bình thường ra gì.

Chưa kể đến tín ngưỡng và bầu không khí đặc biệt của khu sao Tứ Phương Thiên, bọn họ thường chẳng thèm ngó ngàng đến các trường khác, còn bí ẩn hơn cả trường quân đội Trung Ương.

Nhận được lời mời hợp tác của Huyền Bắc, người của bộ phận đối ngoại suýt chút nữa nghi ngờ thính giác của mình.

Có điều, dù sao Huyền Bắc cũng là trường danh tiếng top 2, phía trường Bắc Hải vẫn rất vui lòng hợp tác với họ.

Khang Dược chia sẻ màn hình chiếu quang não của mình cho Tô Đường, điều chỉnh lại hình ảnh.

Bên trong là một người đàn ông trung niên mặc quân phục, dáng người đĩnh đạc, ông ta nở nụ cười với Tô Đường: “Chào em, Tô Đường. Tôi là Tổng giáo quan của Huyền Bắc.”

Tô Đường gật đầu: “Chào thầy ạ.”

Đối phương khẽ ho hai tiếng: “Video giải liên đấu lần này chúng tôi đã xem rồi, em thể hiện rất tốt. Trước tiên xin chúc mừng em đã đưa Bắc Hải giành hạng nhất.”

Tô Đường: “Cảm ơn ạ?”

“Tin là em cũng đã để ý thấy.” Giáo quan Huyền Bắc hơi ngừng lại, “Thủ khoa viện Thanh Long của Tứ Phương Thiên năm nay… mắc khiếm khuyết tâm lý nghiêm trọng, sẽ ảnh hưởng rất lớn đến khả năng phát huy của cậu ấy. Chuyện này gia tộc Đông Phương và chúng tôi đã đau đầu rất lâu rồi.”

Ánh mắt Tô Đường lộ vẻ thắc mắc, Đông Phương Từ mắc chứng sợ người khác giới thì có liên quan gì đến cô chứ.

“Chúng tôi muốn triển khai dự án trao đổi sinh viên với Bắc Hải. Chủ yếu là mời em đến Huyền Bắc, giúp Đông Phương Từ khắc phục khiếm khuyết tâm lý.” Giáo quan nói.

“Hả?” Tô Đường kinh ngạc, “Em sao?”

Giáo quan Huyền Bắc cũng có chút ngại ngùng: “Ừm. Bởi vì tinh thần thể của cậu ấy dường như không bài xích em, chúng tôi muốn bắt đầu từ tinh thần thể, giúp cậu ấy từ từ thoát mẫn*.”

Thoát mẫn (Desensitization): Một thuật ngữ y học/tâm lý, ý chỉ phương pháp điều trị giúp giảm dần sự nhạy cảm hoặc phản ứng sợ hãi đối với một tác nhân kích thích nào đó. 

“Tất nhiên, đây cũng được coi là ủy thác của thế gia Đông Phương và Huyền Bắc. Nếu em đồng ý, chúng tôi sẵn sàng chi trả một khoản tiền ủy thác hậu hĩnh.”

Tô Đường liếm liếm môi. Cơ hội kiếm tiền, quả thực rất khó từ chối.

“Có thể cho em hỏi, bao nhiêu tiền không ạ?”

“Mười triệu Tinh tệ.”

Tô Đường lập tức đáp: “Không thành vấn đề!”

Cho dù có phải đánh, cô cũng sẽ đánh cho Đông Phương Từ đến khi thoát mẫn mới thôi!

*

【Lời tác giả】

Đường Đường chuẩn bị mở bản đồ mới! Đại Thiên Sứ và Đại Thẩm Phán tắm rửa sạch sẽ chờ lên mâm, đến lúc cho mấy đứa nhỏ phe chính nghĩa lên sóng rồi. Mèo con sẽ trở thành thú cưng điện tử và dính lấy mẹ thôi.

***

Chương tiếp theo

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *