Sau khi ta mất tích – Chương 160

Chương 160

***

Tô Đường vốn nghĩ, với tính cách kiêu ngạo không coi ai ra gì của con cá góa phụ này, sau khi bị mắng là “tự tiến cử mình lên giường”, hẳn hắn sẽ thẹn quá hóa giận mà bỏ đi.

Không ngờ rằng, ngay khi vừa nghe thấy hai chữ “Huyền Vũ”.

Hắn lại chẳng nói chẳng rằng, trực tiếp nắm lấy tay cô ép sát vào vùng bụng dưới của mình. Continue reading

Sau khi ta mất tích – Chương 159

Chương 159

***

Klauka ngẩng đầu, đôi đồng tử xanh biếc bộc lộ sát ý không che giấu. 

Nó nhe hàm răng nhọn hoắt về phía khoảng không, cái đuôi dựng đứng, từ dưới lớp đệm thịt, những chiếc vuốt sắc lẹm lạnh lẽo xoẹt một tiếng lộ ra.

Luồng khí lạnh lẽo tỏa ra, dần ngưng tụ thành một dáng người cao gầy, mái tóc như thác bạc xõa xuống, toát lên vẻ cao quý tao nhã. Continue reading

Sau khi ta mất tích – Chương 156

Chương 156

***

Tô Đường từ từ ngồi xổm xuống, cất giọng ra lệnh: “Missa, đứng lên.”

Người đàn ông không hề nhúc nhích, Thần im lặng cúi đầu, hơi thở dồn dập nặng nề, những luồng khí nóng hổi thoát ra từ khoang mũi liên tục phả xuống lớp cát vàng trên mặt đất.

Cơ thể Thần căng cứng, các bó cơ nổi lên, tỏa ra luồng nhiệt nóng bỏng, đôi vai ghì chặt tựa như Atlas trong thần thoại Hy Lạp, người bị Zeus trừng phạt, phải gánh vác cả bầu trời trên lưng. Continue reading

Sau khi ta mất tích – Chương 155

Chương 155

***

Lòng bàn chân truyền đến cảm giác trơn nhẵn và nóng rực, thậm chí Tô Đường còn cảm nhận được từng khối cơ rắn chắc dưới chân đang co giãn, nảy lên theo mỗi lần gồng sức rồi thả lỏng.

Nhưng động tác chống đẩy của Missa lại chuẩn xác và vững vàng đến lạ. Dù hạ người xuống hay chống lên, thân thể anh gần như luôn giữ thành một đường thẳng song song với mặt đất, khiến người đứng trên lưng hầu như không hề bị xóc nảy hay trượt xuống. Continue reading

Sau khi ta mất tích – Chương 154

Chương 154

***

Missa vẫn luôn im lặng nãy giờ khẽ động hàng mi dài, đôi mắt nhắm nghiền hơi hé mở ra một khe hở, lộ ra đôi con ngươi vàng kim lạnh lùng sắc bén.

Nam Cảnh Viêm cười cong cả mắt, ở dưới đất ngửa đầu nhìn lên Tô Đường, bảo đảm: “Tôi khỏe lắm, chắc chắn sẽ không để cậu bị xốc ngã xuống đâu.” Continue reading

Sau khi ta mất tích – Chương 153

Chương 153

***

Giọng điệu trêu chọc của Vệ Nhàn không lớn, nhưng khó mà qua mắt được đôi tai của những người thức tỉnh có thể chất cao cấp.

Cách đó không xa, Đông Phương Từ đang chỉnh đốn đội ngũ khẽ nâng mắt, chiếc khuyên tai ngọc xanh rủ xuống từ vành tai trắng muốt, loang loáng ánh phỉ thúy nhạt nhòa, càng tôn lên vẻ tĩnh lặng đoan trang như một pho tượng ngọc. Continue reading

Sau khi ta mất tích – Chương 152

Chương 152

***

“Các cậu nghĩ hay gớm.” Câu nói của Vương Phú Quý nhận ngay một cái lườm cháy mặt từ giáo quan.

Siêu Phàm chủng cấp Truyền Kỳ mà thèm đến để hạ nhiệt cho lũ nhóc này chắc?

“Nằm mơ cũng không được hả thầy?” Vương Phú Quý nuốt nước bọt, trên mặt lộ rõ sợ hãi đối với cái nóng địa ngục ở bên ngoài, so với cái lạnh thì cái nóng còn đáng sợ hơn nhiều.  Continue reading

Sau khi ta mất tích – Chương 151

Chương 151

***

Tô Đường và Vệ Nhàn đang vừa cắn hạt dưa vừa xem kịch hay, họ nhìn thấy mấy con tàu vũ trụ nhỏ như lũ kiến thợ đang vượt qua khoảng cách an toàn, bay về phía siêu chiến hạm Titan.

Ngay sau đó, trên boong của siêu chiến hạm khổng lồ che trời kia bỗng bùng lên một đốm sáng vàng rực đến lóa mắt. Mấy sinh vật khổng lồ từ boong tàu lao vút lên không trung, lớp vảy vàng óng phản chiếu ánh sáng ngôi sao, tỏa ra những luồng kim quang lấp lánh đầy uy nghiêm, đôi cánh rồng hung tợn mạnh mẽ dang rộng sau lưng, chiếc cổ thon dài cùng móng vuốt sắc nhọn. Continue reading