Ta là chướng ngại vật của vai ác – Chương 110

Hồi thứ một trăm mười

Bầu trời đêm trầm xuống đầy áp bách, mây đen cuồn cuộn tựa biển gầm. Nơi gió nổi mây phun, những tia chớp kinh hoàng xé toạc thương khung, toàn bộ Tụ Tiên Điện vang lên những tiếng kẽo kẹt, run rẩy bần bật.

Thạch Chân ngây người. Chu Bắc Thần già cả mắt mờ hay phát bệnh Parkinson mà đâm nhầm người vậy?! Tại sao lại giết Chu Đại Mi?! Continue reading

Ta là chướng ngại vật của vai ác – Chương 109

Hồi thứ một trăm lẻ chín

Thạch Chân ngồi trên lưng Kỳ Lân Thú, vòm trời đen kịt như một chiếc nồi sắt khổng lồ úp ngược xuống thế gian. Gió đêm lướt qua gò má, mang theo mùi hăng nồng như lưỡi dao thái vừa cắt qua tỏi sống.

Việc chế tác Lưỡng Nghi Kính đòi hỏi đại năng của cả ba chuyên hướng “Khí, Pháp, Phù” phải cùng phối hợp. Mạc Kim, Du Nhật Chương và Doanh Kỳ đều phải ở lại Túy Hoa Hiên. Tô Thanh Tuyền bị phản phệ bởi Ngôn Linh Tỏa nên không thể phát ra tiếng, cũng đành lưu lại. Cuối cùng, chỉ còn mỗi Mộ Cực là rảnh rỗi, đành cưỡi Kỳ Lân Thú làm “phương tiện di chuyển” cho Thạch Chân, cộng thêm một Chu Đại Mi nửa nạc nửa mỡ dẫn đường và Tiểu Hắc đi cùng, miễn cưỡng gom góp thành một đội hình. Continue reading

Ta là chướng ngại vật của vai ác – Chương 108

Hồi thứ một trăm lẻ tám

Tô Thanh Tuyền tạm trú tại Túy Hoa Hiên, nằm trên đỉnh Kim Linh Phong ở phía đông nam Thiên Kiếm Các, nghe nói từ sau khi xác định quan hệ với Chu Quý Minh, nàng đã ở đây hơn một năm rồi.

Khi nhóm Thạch Chân đến nơi thì trời đã tối hẳn. Ánh trăng sáng như nước, ánh đèn mờ ảo lung linh. Trong Túy Hoa Hiên có đình nhỏ nước chảy, một cây đào to cỡ hai người ôm đứng sừng sững giữa vườn, hoa nở đầy cành, cánh hoa to như cái bát, thoạt nhìn qua đẹp đến mức kinh tâm động phách. Continue reading

Ta là chướng ngại vật của vai ác – Chương 107

Hồi thứ một trăm lẻ bảy

Một tiếng sấm kinh hoàng nổ vang, mưa như trút nước đổ xuống.

Thạch Chân và Vân Tiễn ngồi đối diện nhau. Mùi bụi đất bị mưa làm ướt ùa vào từ ngoài cửa sổ, mặt bàn phủ một tầng hơi nước mỏng. Mái tóc dài của Vân Tiễn thấm ướt, vài sợi dính bết sau tai, những đường gân xanh và đốm đen đáng sợ đã biến mất không dấu vết, chỉ còn lại một mảng da trắng ngần. Continue reading

Ta là chướng ngại vật của vai ác – Chương 106

Hồi thứ một trăm lẻ sáu

Cuối cùng thì Thạch Chân cũng nhìn rõ được Chu Quý Minh.

Thi thể Chu Quý Minh nằm thẳng đuột như một tấm ván, bên trên phủ một lớp băng tiêu trơn bóng. Hơi lạnh mờ mịt bao trùm lấy hắn từ bốn phương tám hướng, thế mà lại tôn lên vài phần khí chất xuất trần thoát tục.

Tấm băng tiêu không đủ dài, để lộ ra đôi chân trần của Chu Quý Minh, vạt áo vẫn còn vương bụi đất, ngờ đâu vẫn là bộ đồ lót mặc lúc chết. Gương mặt trắng bệch đến mức ám xanh, tóc búi rối loạn, vài sợi tóc dính bết trên gò má trông tựa những vết nứt quỷ dị trên da mặt. Continue reading

Ta là chướng ngại vật của vai ác – Chương 105

Hồi thứ một trăm lẻ năm

Thạch Chân “xoạt” một tiếng giũ ra một tờ giấy Tuyên trắng tinh dài tám thước, rộng sáu thước, trải phẳng lì trên mặt đất như trải ga giường. Nàng cởi giày, đi chân trần, chộp lấy một cây bút than, nhảy lên giấy, ngồi xổm xuống, bắt đầu múa bút như bay.

Mộ Cực vô cùng tò mò, lượn nửa vòng quanh mép giấy, rồi lại lượn trở về. Đầu tiên Thạch Chân vẽ một vòng tròn ở giữa tờ giấy, bên trong viết vài chữ — chắc là chữ nhỉ, Mộ Cực không chắc lắm, hình thù giống như chữ thảo, nét thiếu nét thừa, dính chùm vào nhau, mà có khi là một loại bùa chú nào đó cũng nên. Continue reading

Ta là chướng ngại vật của vai ác – Chương 104

Hồi thứ một trăm lẻ bốn

Chu Đại Mi khai rằng Chu Quý Minh bị giết trong lương đình, khi ấy Chu Đại Mi đang đi ngang qua một khúc cua trên hành lang.

Hành lang của Ma Kiếm Các được xây dựng vô cùng khúc khuỷu kỳ lạ, những cây cột đỏ rực đan xen nhấp nhô, nối tiếp nhau không dứt, xen kẽ giữa đó là những bụi cây kỳ dị. Continue reading

Ta là chướng ngại vật của vai ác – Chương 101

Hồi thứ một trăm lẻ một

“Gà mái*?” Thạch Chân buông lời châm chọc, “Cái tên này nghe có vẻ ngon miệng đấy.”

*”Gà mái” và “Mộ Cực” trong tiếng Trung phát âm gần giống nhau.

Mạc Kim lườm Thạch Chân một cái: “Là Mộ Cực. Ngự thú sư, cảnh giới chưa rõ, lai lịch chưa rõ. Hắn cưỡi Kỳ Lân Thú ngao du thất châu tứ hải, đi tới đâu vạn thú cúi đầu, tự xưng là thiên hạ đệ nhất Ngự thú sư.” Continue reading