Chương 77
***
Trường quân đội Huyền Bắc, tòa nhà mô phỏng toàn tức.
Đông Phương Từ tháo mũ giáp xuống, lộ ra khuôn mặt lạnh lùng bình thản, đôi mắt phượng khẽ khép, mí mắt mỏng manh, cậu tựa lưng vào ghế ngồi, day day huyệt thái dương.
Khi thoát khỏi Tinh Võng, họ đều nghe thấy thông báo chiến thắng của trường Bắc Hải.
Cả sảnh mô phỏng toàn tức chìm trong im lặng, bầu không khí có chút đè nén.
Nếu là trường quân đội Trung Ương thì họ sẽ không u sầu đến thế, dù sao cũng là đối thủ cũ, trường Trung Ương có thực lực đó.
Nhưng người chiến thắng lại là một trường quân đội bình thường mà họ chưa từng để vào mắt, sự chênh lệch to lớn này khiến đám con cưng của trời cảm thấy vô cùng mất mặt.
Đông Phương Từ lạnh nhạt quét mắt nhìn mọi người, rũ mi mắt mỏng xuống: “Lần thất bại này là lỗi của tôi. Tôi sẽ xin đến phòng cấm túc chịu phạt.”
“Thủ tịch!” Nghe thấy lời cậu, cậu sinh viên quân đội đang thất vọng bên cạnh lập tức ngẩng đầu lên, khiếp sợ nhìn Đông Phương Từ.
Kỷ luật của Huyền Bắc vô cùng nghiêm minh, huấn luyện hà khắc, rất nhiều hình phạt được sao chép y nguyên từ quân bộ, mà phòng cấm túc là hình phạt có cấp độ trừng phạt cao nhất, cũng là cơn ác mộng trong lòng tất cả sinh viên Huyền Bắc.
Chỉ những ai phạm lỗi nghiêm trọng mới bị nhốt vào phòng cấm túc. Căn phòng tối tăm chật hẹp chỉ cao một mét, đối với những sinh viên quân đội có vóc dáng phổ biến cao lớn mà nói thì gần như không thể duỗi tay duỗi chân.
Chật hẹp, kín mít, tối tăm, không tiếng động, không đồ ăn thức uống, dù chỉ ở một tiếng đồng hồ cũng đủ khiến người ta phát điên.
Mọi người thà bị giáo quan phạt thể xác, thao luyện đến mức phải vào khoang y tế, cũng không muốn làm một chuyến tham quan phòng tối.
“Thủ tịch… sao có thể trách cậu được.” Lập tức có sinh viên vội vàng lên tiếng.
“Đều tại đám người Bắc Hải quá vô sỉ.” Nhắc đến Bắc Hải, cậu sinh viên luôn đi theo bên cạnh Đông Phương Từ nghiến răng nghiến lợi: “Chúng ta xả sát thương ở phía trước, kết quả lúc nổ thì bọn họ là người chạy nhanh nhất.”
“Trong rừng rậm cũng thế.” Nhắc đến trải nghiệm trong rừng là mọi người lại nuốt không trôi cục tức này, “Chúng ta có lòng tốt tha cho họ, bọn họ giả vờ rời đi, kết quả lại quay ngoắt một cái đánh úp để cướp huy hiệu. Lại còn… còn……”
Giọng người nói nghẹn lại trong cổ họng, ấp a ấp úng nửa ngày không thốt ra nổi câu nói kia của Tô Đường.
Thủ tịch của họ tuy có điểm yếu rất rõ ràng, nhưng cậu chưa bao giờ cho người khác giới cơ hội đến gần.
Nếu không phải Bắc Hải quá vô sỉ, đột nhiên hỏi một câu “mông có đau không”, làm phân tán sự chú ý của Thủ tịch, thì cũng sẽ không bị nắm thóp.
Có điều… mấy lời rác rưởi bình thường vốn dĩ không thể nào làm lay chuyển Thủ tịch.
Sinh viên viện Thanh Long mặt mũi nghiêm nghị, nhưng ánh mắt lại không ngừng lén lút liếc nhìn vị Thủ tịch cũng đang nghiêm mặt của mình.
Thủ tịch của họ quen biết “Ngôi Sao Mai” của Bắc Hải từ bao giờ thế? Thậm chí còn biết đối phương chính là “Bất cứ khó khăn nào cũng có thể đánh bại tôi”? Hơn nữa… tại sao lại là mông?
“Thua là thua.” Đông Phương Từ khẽ mím môi, “Điểm yếu sinh ra là để người khác đánh vào.”
Cậu đứng dậy, giọng nói lạnh nhạt.
“Đi thôi, thu lại cảm xúc đi, chỉ là một lần thất bại mà thôi.”
“Bắc Hải có thể thắng, chứng tỏ họ có điểm hơn chúng ta, về tổng kết lại bài học thất bại. Đây chỉ là diễn tập, vòng xếp hạng thực sự vẫn chưa bắt đầu, Tứ Phương Thiên sẽ không thua lần thứ hai đâu.”
Giọng nói thanh lãnh của cậu trong nháy mắt khiến các sinh viên xung quanh định thần lại, cả nhóm đi theo cậu ra khỏi tòa nhà mô phỏng.
Kết quả, vừa đi đến chỗ rẽ.
“Bộp bộp bộp!”
Một tràng pháo tay cực kỳ vang dội vang lên đầy đột ngột.
Một nhóm sinh viên quân đội dáng người thon dài, lập khế ước với các loài siêu phàm hệ chim, đang đứng ngay cửa ra vào sảnh nghỉ ngơi.
Họ mặc bộ đồng phục Tứ Phương Thiên phối màu vàng đỏ, trên ngực mỗi người đều đeo huy hiệu Chu Tước tắm lửa, chứng tỏ họ là thành viên cốt cán của viện Chu Tước.
Sắc mặt những người đứng sau Đông Phương Từ lập tức thay đổi. Viện Chu Tước và viện Thanh Long thời gian trước vừa mới tranh đấu nảy lửa vì chức Thủ tịch hội học sinh. Lần này Đông Phương Từ dẫn đội, các thành viên cốt cán của viện Chu Tước người nào người nấy đều cáo bệnh không tham gia. Giờ bọn họ thi đấu thất bại, đối phương đến đây làm gì thì không nói cũng biết.
Nam Cảnh Viêm ngồi trên ghế sofa trong sảnh nghỉ, đôi chân dài xếp chéo gác lên nhau.
Cúc áo quân phục cởi bỏ hai hạt, mũ quân đội đội lệch, tóc mái hơi vểnh lộ ra dưới vành mũ, để lộ vầng trán trơn bóng cùng khuôn mặt tuấn tú rạng ngời.
Cậu ta có đôi mắt hoa đào xinh đẹp, đuôi mắt phải điểm một nốt ruồi son, rực rỡ chói mắt.
Nhìn thấy Đông Phương Từ, dưới đôi môi đỏ mọng lộ ra hai chiếc răng khểnh hơi nhọn, khóe môi nhếch lên nụ cười châm chọc đầy hả hê: “Ôi chao. Chó hoang mất chủ ra rồi kìa.”
“Bị một trường quân đội vô danh tiểu tốt đánh bại. Thủ tịch, cậu đúng là làm rạng danh Huyền Bắc chúng ta thật đấy.”
Đôi mắt hoa đào của cậu ta cong lên cười tít mắt, miệng thì gọi hai tiếng ‘Thủ tịch’, nhưng chẳng có lấy một chút ý tứ tôn trọng nào: “Thể diện của Tứ Phương Thiên chúng ta đều bị Thủ tịch làm mất sạch rồi.”
Đông Phương Từ dùng ánh mắt lạnh lùng không chút gợn sóng nhìn cậu ta.
Phó thủ Chử Cát Du đi theo sau Đông Phương Từ cau mày, giọng nói bình tĩnh: “Nam thủ tịch, nói một cách chính xác thì người đánh bại chúng ta là ưng khuyển của Chủ tể Sợ Hãi Mèo Hề, chứ không phải Bắc Hải. Mèo Hề là Siêu Phàm chủng cấp cao cực kỳ nguy hiểm đã sống hàng nghìn năm, còn chúng ta chỉ là sinh viên năm nhất, chuyện này cũng chẳng có gì đáng mất mặt cả.”
“Thứ hai, không chỉ chúng ta, mà trường quân đội Trung Ương cũng thua.” Chử Cát Du nhìn thẳng vào thủ tịch đối phương, “Nếu viện Chu Tước lên, liệu có thắng được không?”
Nam Cảnh Viêm khẽ hừ một tiếng, giây tiếp theo, một con Chu Tước khổng lồ lao thẳng về phía Chử Cát Du!
Nhiệt độ không khí xung quanh tăng đột ngột, uy áp đến từ Siêu Phàm chủng cấp cao gần như ngay lập tức ép cho sắc mặt Chử Cát Du trắng bệch.
Đông Phương Từ khẽ nhíu mày, sa sầm mặt bước lên chắn trước người đội viên của mình.
Một tinh thần thể Thương Long bay ra từ cơ thể cậu, va chạm mạnh mẽ với con Chu Tước đang dang rộng đôi cánh.
Những luồng khí chấn động lấy hai tinh thần thể làm trung tâm, tầng tầng lớp lớp lan tỏa ra ngoài, nhưng trước khi gây ra thiệt hại, tay phải Đông Phương Từ nắm lại, vòng sáng bảo hộ màu xanh nhạt lập tức xuất hiện, ảo ảnh hình rồng khổng lồ vắt ngang cuộn mình trong đại sảnh, trấn áp cơn bão.
Luồng khí biến mất không dấu vết.
Đông Phương Từ nhìn về phía Nam Cảnh Viêm, ánh mắt lạnh lẽo trầm xuống: “Nam Cảnh Viêm? Đánh nhau trong trường, cậu muốn vào phòng cấm túc à?”
Phòng cấm túc của Huyền Bắc không thường được dùng, những khóa trước cả năm cũng chưa chắc mở ra mấy lần, nhưng từ khi thủ lĩnh Chu Tước thế hệ mới xuất hiện, số lần mở cửa tăng theo đường thẳng đứng, quả thực sánh bằng tổng số của mấy năm cộng lại.
Lời không cấm kỵ, ngông cuồng khó thuần, dung túng tinh thần thể đập phá cơ sở vật chất, dạy mãi không sửa, xứng danh là cái gai lớn nhất của Huyền Bắc.
Nam Cảnh Viêm chính là khách quen “VIP” nhất của phòng cấm túc.
Tổng giáo quan Huyền Bắc sầu đến to cả đầu vì cái gai này, từng mặt không cảm xúc mà đánh giá rằng, nếu Nam Cảnh Viêm không sinh ra ở nhà họ Nam thuộc bộ quân sự thì e rằng sẽ trở thành trùm thổ phỉ vũ trụ lớn nhất hoặc là quân phiệt ở Tinh vực Hỗn Loạn vô chính phủ.
“Cậu đừng nói thế chứ, một thời gian rồi không vào phòng cấm túc, kể ra cũng hơi nhớ đấy.” Nam Cảnh Viêm dùng hai ngón tay kéo kéo cổ áo, cười rộ lên, răng nanh sắc bén.
Tại khoảng đất trống giữa hai bên đang đối đầu, con Chu Tước với bộ lông rực rỡ đang ngẩng cao đầu ưỡn ngực, lông vũ trước ngực lấp lánh sắc màu, đôi mắt thú vàng đỏ trông cực kỳ hống hách.
“Thủ tịch.” Người đứng sau cậu ta bất lực ôm trán, nhỏ giọng nhắc nhở, “Bảng xếp hạng điểm tích lũy tháng mới sắp bắt đầu rồi. Nếu bị nhốt cấm túc, điểm tháng này của chúng ta sẽ bị tụt lại đấy.”
“Chậc.”
Nam Cảnh Viêm mất kiên nhẫn liếm nhẹ chiếc răng khểnh sắc nhọn, thu hồi tinh thần thể của mình về.
Cậu ta đứng dậy khỏi ghế sofa, bước về phía Chử Cát Du đang đứng cạnh Đông Phương Từ.
Thân hình cao lớn thon dài, cậu ta dùng một tay ấn ấn vành mũ quân đội, cười khẩy: “Ít nhất thì tinh thần thể của tôi sẽ không dính chặt lấy kẻ địch, xé cũng không chịu ra.”
Trong cổ họng cậu ta kéo dài cái giọng điệu lười biếng tản mạn: “Mất mặt!”
Đông Phương Từ vốn dĩ dù bị khiêu khích thì mặt vẫn không đổi sắc, nhưng khi nghe thấy câu này, vẻ mặt bình tĩnh bỗng biến đổi, đôi môi mím chặt thành một đường thẳng, ánh mắt sắc bén như dao.
Bầu không khí vừa mới giãn ra trong nháy mắt lại căng như dây đàn.
Người của hai viện đều gườm nhau đối đầu.
“Đang làm cái gì đấy? Muốn đánh nhau hả? Dạo này huấn luyện ít quá, chưa tiêu hao hết sức lực của mấy cậu phải không? Tất cả nghe đây, lát nữa tập thể lực 100 tổ.”
Khi hai bên đang giằng co, một giọng nói nóng nảy vang lên.
Là Tổng giáo quan.
“Rõ.” Đông Phương Từ rũ mắt, vẻ mặt lạnh nhạt thu hồi ánh nhìn, lướt qua người Nam Cảnh Viêm, chuẩn bị đi nhận phạt.
“Khoan hãy đi.” Ai ngờ Tổng giáo quan đột nhiên gọi cậu lại, “Có chuyện này cần thông báo với các cậu một tiếng.”
“Sinh viên năm nhất của Bắc Hải sẽ tới đây tiến hành huấn luyện đối kháng liên hợp với chúng ta.”
Nam Cảnh Viêm khoanh hai tay trước ngực, nhướng mày kiếm: “Trường quân sự Bắc Hải?”
“Từ bao giờ chúng ta đã thụt lùi đến mức phải đối kháng liên hợp với cái trường quân đội đẳng cấp đó thế? Nhà trường bắt đầu làm từ thiện rồi à?”
Huấn luyện đối kháng liên hợp tuy có thể rèn luyện cho cả hai bên, nhưng nếu chênh lệch quá lớn, thì hoàn toàn là đang làm từ thiện, đi làm bia tập luyện cho người ta.
Tổng giáo quan: “…”
Đương nhiên đây cũng là yêu cầu hợp tác từ phía Bắc Hải.
“Bắc Hải lần này đứng nhất giải liên đấu.” Tổng giáo quan liếc nhìn cái gai lớn nhất trong mắt mình một cái, hừ lạnh nhắc nhở, “Các cậu cứ mãi dán mắt vào trường quân đội Trung Ương, cũng đến lúc phải nhìn xuống dưới một chút rồi, các trường phía sau đang đuổi kịp rồi đấy. Còn nữa, cài cái cúc phong kỷ của cậu vào, tháng này điểm phong kỷ của cậu bị trừ thêm mười điểm.”
“Cũng đâu phải em dẫn đội thua.” Nam Cảnh Viêm cười khẩy, cậu ta lười biếng vươn ngón trỏ, cầm lấy cúc áo nhưng cứ rề rà mãi không cài, “Lão Tống, bộ quân phục này nên đổi mẫu đi thôi, ngày nào cũng nóng chết đi được.”
Tống Kế không thèm nhìn cái thứ ngứa mắt này nữa, ông nhìn sang Đông Phương Từ đang có chút biến đổi sắc mặt.
“Đông Phương Từ. Chúng tôi đồng thời cũng đã ủy thác cho Tô Đường của Bắc Hải giúp cậu thoát mẫn. Tinh thần thể của cậu không bài xích em ấy, có lẽ có thể bắt đầu từ em ấy để từ từ khắc phục chướng ngại tâm lý. Đợi đội ngũ của Bắc Hải đến nơi, cậu chịu trách nhiệm toàn quyền việc tiếp đãi. Trong mấy tháng huấn luyện liên hợp này, cậu và Tô Đường sẽ cùng nhau huấn luyện làm nhiệm vụ.”
Hơi thở của Đông Phương Từ khẽ ngưng lại, cậu im lặng.
Hàng mi dài và thẳng rủ bóng xuống mí mắt, trông cậu im lìm như một bức tượng băng.
“Đông Phương Từ.” Giọng giáo quan trở nên nghiêm túc, ánh mắt sắc bén, “Đây là nhiệm vụ.”
Hàng mi Đông Phương Từ khẽ run rẩy hai cái, bên tai leo lên một vệt ửng đỏ. Sụn tai của cậu tinh xảo, chiếc khuyên tai ngọc xanh rủ xuống càng làm tôn lên dái tai đỏ bừng: “… Rõ.”
Giáo quan gật đầu rồi rời đi, trước khi đi còn không quên nói vọng lại: “Bài huấn luyện phạt lúc nãy, không làm xong thì đừng hòng ăn cơm.”
“Ha ha ha.” Nam Cảnh Viêm đứng bên cạnh khoanh tay trước ngực, cười nhạo, “Cười chết mất. Đông Phương Từ, cậu thế mà cũng đỏ tai à? Xem ra độ thân hòa cấp 3S kia quả thực cũng ra gì đấy nhỉ?”
Gương mặt Đông Phương Từ hơi sa sầm, giọng nói lạnh lẽo, trong đôi mắt vốn bình thản ngày thường lần đầu tiên lộ ra vẻ thù địch sắc bén: “Câm miệng.”
…
Sau khi Bắc Hải và Huyền Bắc chốt xong các hạng mục hợp tác cụ thể, gần như ngay tối hôm đó, Tô Đường đã nhận được chỉ thị thu dọn hành lý từ giáo quan.
“Nhanh vậy sao?” Cô có chút kinh ngạc.
“Bên phía Huyền Bắc đang vội lắm, mau đi thu dọn đi.” Khang giáo quan ngược lại rất thấu hiểu tình hình.
Kỳ thi xếp hạng năm nay sắp bắt đầu rồi, việc chữa trị thoát mẫn cho Đông Phương Từ chẳng biết còn tốn bao nhiêu thời gian, Huyền Bắc đương nhiên cảm thấy càng nhanh càng tốt.
Hơn nữa, sau khi bàn bạc nội bộ, nhà trường cũng thấy xuất phát sớm một chút thì tốt hơn.
Hôm qua sau khi nghe chẩn đoán của bác sĩ, Khang Dược cũng định nhân cơ hội này đưa Tô Đường đến Tinh vực Trung tâm khám lại.
Đám sinh viên năm nhất vừa thắng trận đấu còn chưa kịp ăn mừng, sáng sớm hôm sau đã vội vã lên phi thuyền của trường, khởi hành đến khu sao Tứ Phương Thiên.
Khu sao Tứ Phương Thiên nằm gọn trong lòng Tinh vực Trung tâm, trước đây gọi là Tinh vực Tứ Phương Thiên, nhưng do cải cách hành chính nên đổi thành khu.
Vương Phú Quý đứng cạnh Tô Đường kích động xoa tay: “Cả đời tôi chưa từng được đến xem Tứ đại danh hiệu bao giờ, không ngờ có ngày lại được vào Tứ Phương Thiên. Nghe nói kiến trúc của trường quân đội Huyền Bắc độc đáo lắm, đến lúc đó chúng ta phải chụp nhiều ảnh làm kỷ niệm mới được.”
“Chỉ đi mỗi Tứ Phương Thiên thì có gì thú vị chứ?”
Vệ Nhàn mở quang não, gửi bảng kế hoạch mình đã lập cho mọi người xung quanh: “Đã đến rồi thì phải chơi cho đã! Chi bằng đi dạo hết một lượt các địa điểm nổi tiếng ở Tinh vực Trung tâm đi.”
“Trường quân đội Trung Ương, Liên Bang, Tây Lăng, đi check-in từng nơi một, còn cả hành tinh ăn vặt nổi tiếng này nữa… Nghe nói nhiều đồ ăn ngon lắm, tôi thấy khoảng cách cũng không xa đâu.”
“Hơn nữa hành tinh này rất gần sao Thánh Quang do Tổng lãnh thiên sứ Uriel trấn thủ, trên đó còn có thần điện của ngài ấy nữa.”
“Đến lúc đó chúng ta có thể chọn tàu tham quan thần điện, nghe nói may mắn thì có thể nhìn thấy hình chiếu của Tổng lãnh thiên sứ Uriel từ xa. Đàn em, em thấy lộ trình này thế nào?”
Vệ Nhàn quay đầu nhìn Tô Đường.
Tô Đường: “…”
North vì nhiệm vụ gia tộc nên đã xin nghỉ rời trường rồi.
Vệ Nhàn bị giáo quan tóm cổ đến làm trợ giảng, nhưng Tô Đường cứ cảm thấy… chị ấy không phải đến làm trợ giảng, mà là đi ké để du lịch thì đúng hơn.
Tô Đường gặm một miếng bánh mì nhỏ: “Không có tiền, hoạt động nào tốn quá 100 Tinh tệ thì làm ơn đừng rủ.”
“Tô Đường, đi cùng đi mà.” Nhóc mập tha thiết nhìn cô, “Lần trước bọn mình trộm ăn quả cúng, vẫn chưa xin lỗi ngài Uriel. Chúng ta cùng đến thần điện bái lạy chút đi.”
Cậu ta vỗ ngực, hào phóng nói: “Mọi chi phí tôi bao hết.”
“Ông chủ hào phóng quá.” Tô Đường giơ ngón cái lên, “Cũng không phải là không đi được. Có điều, cái tôi ăn là quả của Jormungandr.”
Cô đính chính lại.
Lời của Vương Phú Quý ngược lại nhắc nhở cô về việc con rắn Jormungandr kia bằng mặt không bằng lòng, sai Mèo Hề ‘chăm sóc’ cô.
“Nhưng cậu còn bảo cậu là Đường Chủ, chỉ cần tôi chuyển tiền cho cậu, cậu sẽ dẫn ngài Uriel đến tận nhà cảm ơn tôi.” Vương Phú Quý u oán nói, “Đây cũng là bất kính với ngài Uriel. Tôi thấy vẫn nên đến thần điện xin lỗi thì hơn.”
“Còn có chuyện này nữa hả?” Vệ Nhàn ở bên cạnh vui vẻ hóng hớt, “Đàn em, em được lắm, lời nói dối kiểu này mà cũng dám bịa ra.”
Tô Đường: “…”
“Được thôi.” Cô nhún vai, “Miễn là không tốn tiền thì sao cũng được.”
Có đại gia bao vé tàu, tội gì mà không đi.
Mấy người bọn họ chụm đầu bên cửa sổ mạn tàu cùng thảo luận về chuyến du lịch Tinh vực Trung tâm một tháng, mãi cho đến khi trong phi thuyền vang lên tiếng thông báo của hệ thống: “Phi thuyền chuẩn bị thực hiện bước nhảy không gian. Xin mời tất cả hành khách quay về chỗ ngồi trong vòng mười phút, cố định thân thể.”
Tô Đường nhấc chân, vừa định về chỗ ngồi thì đột nhiên Vương Phú Quý nhìn ra ngoài cửa sổ.
“Ủa. Cái gì kia?”
Giữa vũ trụ bao la bí ẩn, một hạm đội chiến hạm xếp hàng chỉnh tề xé toạc bầu trời sao, đang lao về phía bọn họ. Các tàu hộ vệ bao quanh chiếc chiến hạm khổng lồ Titan ở giữa, mang lại cảm giác áp bức cực độ.
Vệ Nhàn nheo mắt nhìn một lúc, thấy phía trên quân đoàn chiến hạm đang lấp lánh ánh bạc hình Ngai Sắt. Khi các hạm đội của các quân đoàn lớn di chuyển trong vũ trụ, họ sẽ chiếu biểu tượng ánh sáng lên phía trên chiến hạm để xác minh danh tính.
“Hửm? Hình như là chiến hạm của Long tộc? Biểu tượng đế quốc của bọn họ là Ngai Sắt. Nhưng không biết là quân đoàn nào, phải đợi đến gần mới biết được.”
“Sao trông như đang lao về phía chúng ta thế nhỉ?”
Trong lòng Tô Đường bỗng dâng lên một dự cảm chẳng lành: “?”
Hả?
***