Chương 73
***
Bản tấu chương kia cuối cùng vẫn bị đốt bỏ.
Ô Đầu cũng bị nghiêm cấm bước vào nội điện vào ban đêm.
Cứ đến giờ đi ngủ, Lý Tu Bạch lại xách gáy Ô Đầu, không chút lưu tình ném ra ngoài điện.
Sau vài lần như vậy, con mèo này cũng trở nên tinh khôn, luôn tranh thủ lúc trời chưa tối hẳn mà chui tọt vào một góc khuất nào đó.
Cung nhân cầm đèn tìm kiếm khắp nơi, thường phải tốn không ít công sức. Một khi bị phát hiện, Ô Đầu sẽ linh hoạt chạy trốn, khiến toàn bộ cung nhân trong điện đều gia nhập đội ngũ vây bắt, trong điện loạn thành một đoàn.
Đợi đến khi tống khứ được cái thứ nghịch ngợm ấy ra ngoài, Tiêu Trầm Bích nhìn sắc mặt hơi xanh lại của Lý Tu Bạch, không nhịn được bật cười thành tiếng: “Giờ giấc không còn sớm nữa, sáng mai giờ Mão đã phải dậy rồi, tối nay giờ Tuất thiếp nhất định phải an giấc, Bệ hạ chỉ còn lại một khắc đồng hồ thôi.”
Giọng Lý Tu Bạch trầm xuống: “Không thể nới lỏng thêm chút sao?”
Tiêu Trầm Bích cố ý khiêu khích: “Không thể. Nếu Bệ hạ thấy không đủ, chi bằng cứ an ổn mà ngủ.”
Lý Tu Bạch nhìn chăm chú vào đôi mắt tinh quái của nàng, thong thả tháo đai lưng ngọc: “Được, đủ rồi.”
Tiêu Trầm Bích vốn định xem hắn mất mặt, nào ngờ chính mình lại phải trải qua một khắc đồng hồ sâu sắc nhất đời.
Khác hẳn với mọi khi, một khắc này dường như nén lại cả một đêm dài.
Tiếng lách tách của đồng hồ cát điểm nhịp, đêm đã về khuya, Tiêu Trầm Bích đã quên mất cái gì mà một khắc hay không, đúng lúc này, Lý Tu Bạch đột nhiên đứng dậy, gương mặt không chút cảm xúc.
Đôi mắt nàng mờ mịt, hơi thở còn chưa ổn định: “… Hửm?”
“Một khắc đồng hồ, vừa vặn.” Lý Tu Bạch cười như không cười, “Chẳng phải nàng nói, giờ Tuất phải đi ngủ sao? Giờ đã đến, ngủ thôi.”
Giống như thanh củi đang cháy rực nhất bị dội ngay một gáo nước lạnh, đôi má Tiêu Trầm Bích ửng hồng, vừa giận vừa thẹn nhưng không thể thốt nên lời, chỉ đành vớ lấy chiếc gối mềm ném mạnh vào người hắn.
Lý Tu Bạch vững vàng đỡ lấy: “Sao thế, chê không đủ à? Vậy thì cầu xin Trẫm đi, Trẫm có thể thức cả đêm với nàng.”
“Nghĩ hay quá nhỉ!” Tiêu Trầm Bích nén cơn bực dọc, tùy tiện vớ lấy tấm chăn mỏng quấn quanh thân, gọi người chuẩn bị nước.
Sau khi tắm rửa xong, nàng rốt cuộc vẫn không nuốt trôi cơn giận vì bị trêu chọc, cố ý chỉ mặc một lớp áo ngủ bằng lụa mỏng manh, áp sát sau lưng Lý Tu Bạch.
Giai nhân bên cạnh, hương thơm mềm mại quanh quẩn, sao Lý Tu Bạch có thể ngủ cho được?
Hơi thở hắn dần trở nên nặng nề, xoay người muốn đẩy nàng ra. Nàng lại mượn cớ đang buồn ngủ mà quấn lấy lần nữa, cơ thể mềm mại dán chặt vào nhau, như có như không mà cọ xát, quyết không để hắn được yên ổn.
Sáng sớm hôm sau, dưới mắt Lý Tu Bạch hiện lên một vầng thâm nhạt, nhìn là biết cả đêm qua chẳng thể ngon giấc.
Tiêu Trầm Bích vẫn như thường lệ thắt đai ngọc cho hắn, giả vờ quan tâm: “Hình như Bệ hạ nghỉ ngơi không tốt? Là có tâm sự gì, hay là bị kẻ nào quấy rầy mộng đẹp sao?”
Lý Tu Bạch nhấc cằm nàng lên: “Tại sao Trẫm không ngủ được, Hoàng hậu còn không rõ sao?”
Đôi mắt đen trắng phân minh của Tiêu Trầm Bích ngập tràn vẻ vô tội: “Thiếp làm sao mà biết được?”
Đối với người trước mắt, Lý Tu Bạch thật sự là vừa yêu vừa hận, bàn tay đang nâng cằm nàng vuốt ve nhẹ lên phía trên: “Ngày mai không có triều hội, đêm nay Hoàng hậu có cả một đêm dài để từ từ tìm hiểu.”
Cung nhân hai bên nghe lời này đều đồng loạt cúi đầu.
Gương mặt Tiêu Trầm Bích ửng hồng, dẫm cho hắn một cái rồi đẩy người ra.
*
Triều cục dần ổn định, vạn tượng thay mới.
Các quan viên thuộc phe phái Trường Bình vương phủ năm xưa đa phần đều được đề bạt. Khi đó Thanh Hư chân nhân có thể thoát khỏi sự truy đuổi của Tiên đế Lý Nghiễm, thuận lợi truyền tin cho Lý Tu Bạch, hoàn toàn là nhờ có Trịnh Hoài Cẩn âm thầm xoay xở.
Công lao lớn như vậy, hắn tất nhiên phải được trọng thưởng.
Nào ngờ đến lúc luận công ban thưởng, Trịnh Hoài Cẩn lại lắc đầu như trống bỏi: “Đừng đừng đừng, ta có bao nhiêu bản lĩnh tự mình rõ nhất! Múa rìu qua mắt thợ, đưa ra vài ý kiến tồi thì còn được, chứ bảo ta ngày ngày vùi đầu vào bàn giấy, xử lý chính sự thì tha cho ta đi! Nếu huynh thật sự muốn thưởng, chi bằng ban cho cái chức danh tiếng vang dội nhưng không có thực quyền, để ta tiếp tục làm một lang quân tiêu dao, vừa thỏa chí vui chơi hưởng lạc, mà mặt mũi cũng được vẻ vang, chẳng phải sao?”
Lý Tu Bạch hiểu rõ bản tính của hắn nên cũng không ép buộc, quả thực ban cho hắn chức Quang Lộc đại phu, một chức quan thanh quý nhưng nhàn tản.
Từ đó Trịnh tiểu lang quân có tân quân làm chỗ dựa, một mình một ngựa trên bảng vàng phong lưu của thành Trường An, không ai theo kịp.
Tuy nhiên, khi nghe tin Lý Tu Bạch muốn lập Tiêu Trầm Bích làm Chưởng chính Hoàng hậu, Trịnh Hoài Cẩn suýt nữa kinh hãi đến mức nhảy dựng lên: “Lý Hành Giản, huynh điên rồi đấy à?! Nữ nhân kia có thủ đoạn gì huynh còn không rõ sao? Không sợ có ngày nàng ta dâng một bát thuốc độc đưa huynh về Tây thiên, rồi tự mình buông rèm nhiếp chính à?”
Lý Tu Bạch chỉ nói: “Nếu thật sự như thế cũng chẳng có gì không tốt. Giang sơn này giao vào tay nàng chưa chắc đã kém hơn ta.”
Mắt Trịnh Hoài Cẩn trợn tròn: “Loại lời này mà huynh cũng nói ra được, độc phụ kia rốt cuộc đã cho huynh uống bùa mê thuốc lú gì vậy?”
Lý Tu Bạch thản nhiên mỉm cười: “Nói vậy thôi. Nàng sẽ không làm ra chuyện đó.”
Trịnh Hoài Cẩn xoa thái dương thở dài thườn thượt, thấy không khuyên can được đành trơ mắt nhìn Đế Hậu cùng nhau nắm giữ thiên hạ.
Nhưng độc phụ kia đúng là có bản lĩnh thật, nàng áp dụng những chính sách từng thực hiện ở Ngụy Bác vào Trường An, quả nhiên đạt được hiệu quả rõ rệt.
Từ đó Trịnh Hoài Cẩn không nói ra nói vào nữa.
Nhưng trong lòng rốt cuộc vẫn có sợ hãi, mỗi lần chạm mặt Tiêu Trầm Bích, nếu không lách vào góc tường như chuột thấy mèo thì cũng không nhịn được mà buông lời mỉa mai vài câu.
Tiêu Trầm Bích bị hắn công kích ngầm vài lần, đôi mắt híp lại, cuối cùng cũng nghĩ ra được một cái cớ để chỉnh đốn hắn, nàng quay sang ân cần quan tâm đến chuyện chung thân đại sự của hắn.
Một lần nọ, sau yến hội ở Tử Vân Lâu, nàng đặc biệt triệu Trịnh Hoài Cẩn lên tầng hai, tay cầm quạt lụa, chỉ về phía đám mỹ nhân đang thưởng hoa trong vườn xa xa: “Trịnh lang quân cũng đến tuổi rồi, nghe nói Quốc công phu nhân vì hôn sự của ngươi mà sầu đến mức ăn ngủ không yên. Bản cung cũng lo lắng khôn nguôi, đặc biệt để mắt tới vài vị quý nữ cho ngươi. Ngươi nhìn xem, bên cạnh khóm hoa phù dung kia là Đại nương tử nhà Giám sát ngự sử, gia thế tương xứng, nghi thái vạn phương, thấy thế nào?”
Trịnh Hoài Cẩn nhìn qua, thấy vị Đại nương tử kia dáng người đầy đặn nhưng mà hình như… quá mức đầy đặn, trông phải rộng gấp đôi hắn. Thế này sau này nếu có cãi nhau, chẳng phải nàng ta sẽ xách hắn lên như xách gà con rồi ném ra khỏi cửa sao?
Hắn liên tục xua tay: “Ý tốt của Nương nương thần không có phúc tiêu thụ!”
Tiêu Trầm Bích cũng không vội, lại chỉ về phía một người khác: “Bên phải kia, người mặc váy thạch lựu là Nhị nương tử nhà Tuyên Uy bá, dáng vẻ yểu điệu thướt tha, tổng thể là hợp ý rồi chứ?”
Trịnh Hoài Cẩn lại nhìn, lần này nương tử kia lại quá gầy, cảm giác gió thổi một cái là gãy lưng ngay được, hắn lại một lần nữa khước từ.
Tiêu Trầm Bích mím môi cười, ung dung chỉ sang vị thứ ba: “Dưới lầu người này là Triệu nương tử của phủ Vĩnh Ninh hầu, tài mạo xuất chúng, rất xứng đôi với ngươi, lẽ nào lần này Trịnh lang quân lại muốn thoái thác?”
Trịnh Hoài Cẩn ngước mắt nhìn lên, thấy Triệu nương tử kia quả thực là một mỹ nhân mắt sáng răng đều, hắn nhìn đến ngây người còn nghi ngờ không biết có phải Tiêu Trầm Bích thực sự muốn làm việc tốt hay không. Bỗng nhiên hắn nhớ ra một chuyện, Triệu nương tử này dường như là góa phụ chưa về nhà chồng nổi tiếng, truyền thuyết đã khắc chết năm vị phu quân chưa cưới!
Hắn tức đến nhảy dựng lên, cũng chẳng màng lễ tiết nữa: “Tiêu Trầm Bích! Ta chẳng qua chỉ chống đối ngươi vài lần, ngươi có cần phải nguyền rủa ta như thế không?!”
Tiêu Trầm Bích ưu nhã dùng quạt che môi: “Bản cung một lòng ý tốt, sao qua miệng Trịnh lang quân lại thành nguyền rủa? Triệu nương tử có điểm nào không tốt? Ngươi nghĩ như vậy, thực sự làm bản cung đau lòng quá…”
“Ngươi… ngươi quả thực là…”
Trịnh Hoài Cẩn tức đến nghẹn lời, đúng lúc thấy Lý Tu Bạch đi tới, hắn như thấy được cứu tinh, vội vàng lao đến túm lấy hắn mà kể khổ, thuật lại một hồi chuyện Hoàng hậu “ngược đãi” mình ra sao, giọng điệu không thể uất ức hơn.
Nào ngờ Lý Tu Bạch nghe xong, trầm ngâm một lát rồi gật đầu bảo: “Hoàng hậu nói rất đúng. Chuyện khắc phu thực chất là lời vô căn cứ, Trẫm thấy Triệu nương tử và huynh rất xứng đôi.”
Trịnh Hoài Cẩn không dám tin vào tai mình, đau lòng nhức óc, đấm ngực giậm chân: “Lý Hành Giản! Huynh giỏi lắm, mới cưới vợ đã bán đứng huynh đệ sao? Cái hạng nữ tử khắc phu ấy quá mực xui xẻo, ta thà chết cũng không cưới nàng ta!”
Hắn phẫn uất phất tay áo bỏ đi, lời vừa dứt thì lại thấy ngay Triệu nương tử kia đang lẳng lặng đi ngang qua dưới lầu, hiển nhiên những lời vừa rồi đã lọt hết vào tai nàng.
Nàng không hề tỏ ra chút gợn sóng nào, dường như đã quá quen với những lời đàm tiếu như vậy, chỉ bình thản hành lễ rồi quay người rời đi.
Bóng lưng ấy cô độc mà lặng lẽ ấy khiến Trịnh Hoài Cẩn nghẹn họng, hận không thể tự vả vào miệng mình một cái.
Hắn muốn mở lời nói gì đó nhưng rốt cuộc không hạ được thể diện, đành trơ mắt nhìn giai nhân đi xa dần.
Lúc này hắn vẫn chưa biết được, chính câu nói vô tâm ngày hôm nay đã khiến hắn sau này phải khổ sở bám đuổi suốt hơn hai năm trời.
*
Sóng xuân ngậm mưa, gió chiều thổi gấp.
Giữa lúc cỏ cây xanh tốt, trong dân gian bỗng xuất hiện một lời đồn đại lan nhanh như cỏ dại, tương truyền rằng năm xưa Tiết quý phi Tiết Linh Tố bị vu hãm chuyện uế loạn hậu cung, cốt nhục trong bụng nàng ta thực chất là huyết mạch của Tiên đế. Hơn nữa, vào ngày cung biến, nàng ta đã may mắn thoát chết và sinh hạ một người con trai.
Lời đồn này không biết khởi nguồn từ đâu, dường như có kẻ cố tình đẩy thuyền xuôi nước, càng lúc càng rầm rộ. Vùng Giang Nam thậm chí có kẻ mượn cớ khởi binh, giương cao ngọn cờ “khuông phò chính thống” để gây bạo loạn. Trong thời gian ngắn triều dã chấn động, không chỉ có người nghi ngờ vị trí của đương kim thánh thượng là bất chính, mà còn vu khống Hoàng hậu năm xưa câu kết với Hồi Hột, làm loạn giang sơn.
Chuyện này trở thành một rắc rối không nhỏ.
Đúng lúc này, giữa Đế Hậu lại nảy sinh bất hòa.
Hai người cùng điều hành triều chính, đều là người thông minh tuyệt đỉnh, đa phần tâm đầu ý hợp nhưng ở một vài vấn đề vẫn nảy sinh mâu thuẫn.
Ví như trong việc thu hồi quyền hành của các phiên trấn, tuy mục tiêu của cả hai đồng nhất nhưng thủ đoạn lại hoàn toàn khác biệt: một người chủ trương sấm sét quyết đoán, dùng uy quyền trấn áp; một người lại kiên trì đường lối vòng vo chậm tiến, lấy nhu thắng cương.
Đều là những kẻ tài hoa ngạo nghễ, chẳng ai chịu lùi bước, thậm chí đã vài lần đối đầu gay gắt ngay trên triều đường.
Kể từ đó, hai người rơi vào chiến tranh lạnh.
Tiêu Trầm Bích không còn mỗi ngày thắt đai ngọc cho Lý Tu Bạch, Lý Tu Bạch tuy vẫn đến Điện Lập Chính mỗi ngày nhưng lại chỉ ngủ tại điện phụ.
Cung tỳ trong cung giỏi nhìn sắc mặt nên ai nấy đều nín thở tập trung, ngay cả Thái hậu cũng nhận ra manh mối, có lòng muốn hòa giải nhưng ngặt nỗi cả hai đều là người bướng bỉnh, lại ăn ý che đậy trước mặt bà, khiến Thái hậu không thể giúp gì, chỉ biết thở dài thườn thượt.
Về sau, cả Điện Lập Chính Hoàng đế ngay cũng không tới nữa, đây là lần đầu tiên kể từ sau đại hôn, Hoàng đế không nghỉ lại cung của Hoàng hậu.
Hậu cung trống vắng, không biết bao nhiêu ánh mắt đang nhìn chằm chằm vào nơi này.
Quả nhiên, ngày hôm sau liền có gián quan dâng sớ, khuyên gián Bệ hạ rộng nạp phi tần, thậm chí có kẻ còn “chu đáo tận tình” dâng lên những bức Mỹ nhân đồ được vẽ tinh xảo.
Lòng người trong cung trở nên dao động.
Có những cung nhân tâm tư linh hoạt đã cố ý tình cờ gặp gỡ thánh giá tại Ngự hoa viên, ngay trên yến tiệc lại có những vũ cơ kín đáo đưa tình.
Sắc mặt Tiêu Trầm Bích không đổi, thậm chí còn ung dung ban thưởng.
Lý Tu Bạch thấy thế cũng thuận tay thưởng theo, còn cố ý ban thêm gấp đôi vàng bạc.
Hai người cứ thế ngấm ngầm so kè cho đến ngày săn bắn mùa xuân, lời đồn trong cung lại nổi lên.
Tiêu Trầm Bích không đi săn, nàng triệu Sắt La đến hỏi kỹ.
Sắt La không giấu được chuyện, tuôn ra hết sạch: “… Bọn họ đều nói, hôm nay Bệ hạ cùng một nữ tử cùng săn bắn ở Nam Uyển, hai người sóng vai phi ngựa, trò chuyện cười nói vui vẻ lắm.”
Giọng Tiêu Trầm Bích bình thản: “Bản cung cứ ngỡ chuyện lớn lao gì. Chỉ là săn bắn thôi mà, nữ tử thời nay giỏi cưỡi ngựa bắn cung cũng đâu phải chuyện hiếm lạ.”
Sắt La có tình nghĩa không tầm thường với nàng, không nhịn được mà truy hỏi: “Quận chúa thật sự không để tâm sao? Nghe nói nữ tử kia xuất thân danh gia vọng tộc, dung mạo cũng vô cùng xuất chúng đó…”
Tiêu Trầm Bích rốt cuộc cũng ngẩng lên: “Ồ, là ai thế?”
“Muội muội của Kiếm Nam Tiết độ sứ! Chính là Ngô nương tử đang cực kỳ nổi danh ở Trường An dạo gần đây!”
“Vậy sao?” Tiêu Trầm Bích trầm tư, khóe môi khẽ nhếch lên như nghĩ ra điều gì đó.
“Người còn cười được à?” Sắt La sốt ruột giậm chân, “Bệ hạ trước nay không gần nữ sắc, lần này đã là phá lệ! Bên ngoài đều nói…”
“Nói gì, nói bản cung sắp thất sủng rồi sao?” Tiêu Trầm Bích chẳng hề kiêng dè.
Sắt La nhỏ giọng phụ họa: “Quận chúa thật sự không lo lắng chút nào ư? Bên ngoài truyền tai nhau có đầu có đuôi lắm, vả lại, Bệ hạ quả thực đã nhiều ngày không tới Điện Lập Chính rồi.”
Tiêu Trầm Bích không đáp lời, chỉ có độ cong đầy ẩn ý nơi khóe môi lại đậm thêm vài phần.
Sắt La còn đang ngơ ngác không hiểu gì, nào ngờ sau buổi triều hội ngày hôm sau, phong vân đột biến. Vị Kiếm Nam Tiết độ sứ Ngô Nhạc mấy ngày trước còn vẻ vang vô hạn, nay bị chỉ tội câu kết nghịch đảng, gieo rắc lời yêu hoặc, mưu đồ phản nghịch!
Ngay trong ngày, Ngô phủ bị tịch thu tài sản, Ngô nương tử hôm qua còn oai phong lẫm liệt nay cũng lập tức trở thành kẻ tù tội.
Chỉ dụ vừa hạ, ngay đêm đó, Lý Tu Bạch đã bước vào chính điện của Điện Lập Chính.
Đế Hậu sóng bước bên nhau, cười nói yến oanh, đâu thấy chút nào ngăn cách?
Thời gian này Sắt La đã trưởng thành hơn nhiều, nhìn thấy cảnh này rồi liên tưởng đến vẻ bình tĩnh của Tiêu Trầm Bích bấy lâu, bỗng nhiên như được khai sáng, chẳng lẽ bất hòa của Đế Hậu những ngày qua chỉ là một vở kịch, mục đích chính là để ép kẻ đứng sau màn lộ ra nguyên hình?
Quả nhiên, Lý Tu Bạch vừa bước vào nội điện đã cho lui tất cả mọi người.
Sắt La là người cuối cùng lui ra khép cửa, ngay khoảnh khắc cánh cửa sắp đóng lại, nàng thoáng thấy hai người bên trong sớm đã quấn lấy nhau không rời. Y phục của Quận chúa nhìn thì có vẻ chỉnh tề, nhưng dưới lớp lụa mỏng manh ấy, rõ ràng hằn lên đường nét bàn tay nam nhân đang dùng lực mơn trớn.
Mí mắt Sắt La giật nảy, nhanh chóng khép chặt cánh cửa.
Cánh cửa này đóng hơn một canh giờ. Tiếng động bên trong ngày càng rõ, gần như muốn tràn qua khe cửa, khiến nàng càng khẳng định suy đoán của mình. Hơn nữa, nhìn vẻ mặt của Bệ hạ lúc nãy, ván cờ này tám phần là do chính tay Quận chúa nhà mình bày ra.
Phía sau cánh cửa, Lý Tu Bạch dường như cũng đang nén một ngọn lửa, lòng bàn tay áp sát sống lưng nàng vuốt ngược lên trên, xoa nắn không nhẹ không nặng: “Nàng thật là nhẫn tâm, vì để dẫn dụ loạn thần mà không tiếc lấy chính mình làm mồi nhử. Nàng không sợ Trẫm diễn giả làm thật, thực sự có tư tình gì với Ngô gia nương tử kia sao?”
Mồ hôi Tiêu Trầm Bích thấm ướt tóc mai, gương mặt kiều diễm vô ngần: “Bệ hạ muốn nghe lời thật hay lời giả?”
“Nàng nói xem?” Cánh tay hắn siết chặt, ép nàng lún sâu vào lòng mình.
Tiêu Trầm Bích cười mỉm: “Lời giả là, thiếp chẳng lo lắng chút nào. Bệ hạ là quân vương, nạp bao nhiêu người cũng là lẽ đương nhiên.”
Ánh mắt Lý Tu Bạch u tối: “Vậy còn lời thật?”
Đôi mắt Tiêu Trầm Bích vừa đẹp vừa lả lướt, đầu ngón tay trắng ngần vạch qua lồng ngực hắn, chạm khẽ vào vết sẹo cũ: “Lời thật là, lòng dạ thiếp nhỏ mọn hơn cả đầu kim. Nếu Bệ hạ thực sự chạm vào người khác, thiếp sẽ giết ả trước, sau đó thí quân. Bệ hạ… có sợ không?”
Lý Tu Bạch không những không giận, đáy mắt ngược lại còn cuộn trào hưng phấn tột độ, hắn không ngừng vuốt ve gương mặt mịn màng của nàng: “Có được lời này của Hoàng hậu, Trẫm thực sự rất vui lòng, có gì phải sợ?”
Tiêu Trầm Bích không ngờ hắn lại phản ứng như vậy, thầm nghĩ cái sự điên rồ trong xương tủy người này quả thực chẳng hề thay đổi. May thay, nàng cũng chưa bao giờ là kẻ hiền lành.
Nàng mỉm cười vòng tay qua cổ hắn, tựa như dây leo quấn quýt lấy thân cây: “Nói như vậy, chúng ta quả thực là một đôi trời sinh. Bệ hạ đã cưới thiếp rồi, đời này chỉ được phép có một mình thiếp, không được phép chán ghét đâu đấy.”
Lý Tu Bạch khẽ cười: “Cầu còn không được.”
Bên giường, túi ruột dê đã rơi vãi năm ba chiếc, hắn đưa tay định với lấy hộp gỗ tử đàn nhưng bên trong đã trống rỗng, hắn hít sâu một hơi định ngồi dậy nhưng Tiêu Trầm Bích lại nhấc chân quấn lấy eo, hôn lên yết hầu của hắn: “Nguyệt kỳ vừa sạch… không sao đâu.”
Đôi mắt lả lướt ấy dường như có móc câu, yết hầu Lý Tu Bạch lăn động, hắn đột ngột bóp chặt vòng eo mềm mại kia nhấc bổng lên, một lần nữa đắm chìm trong hương rượu nồng nàn của chốn ôn nhu hương.
***