Sau khi ta mất tích – Chương 73

Chương 73

***

【Lỗi thực thi —— Lỗi nghiêm trọng ——】

Tiếng gõ bàn phím ảo dồn dập vang lên, từng cửa sổ báo lỗi bật ra, lan tràn khắp màn hình như virus.

Cuối cùng biến thành một dòng cảnh báo.

【Mèo Hề đã được thả xuống, sắp tiến vào phó bản mã số ATCS87524】

Bộ phận kỹ thuật của Bình Minh lập tức rơi vào hỗn loạn.

“Mèo Hề đã vào phó bản rồi, chặn không được.” Kỹ thuật viên nhìn người phụ trách, “Vào sớm hơn dự kiến sáu tiếng.”

Người phụ trách hít sâu một hơi, “Bảo bộ phận vận hành đăng thông báo trước đi! Cứ nói là đã đạt điều kiện đặc biệt nên thả boss sớm, ít nhất không được để khán giả biết Mèo Hề lại mất kiểm soát.”

“Rõ.”

Các sinh viên trường quân đội vẫn còn đang sứt đầu mẻ trán vì tơ Bạch Nhật Mộng.

Bên trong phó bản, một thông báo khổng lồ xuất hiện giữa bầu trời.

【Phát hiện điều kiện đã thỏa mãn, BOSS Mèo Hề Krauka thức tỉnh sớm, đếm ngược thả boss 30s…】

Mọi người hít sâu một hơi khí lạnh.

Ở chỗ bọn họ, ngay cả nguyên nhân đồng đội hôn mê còn chưa tìm ra nữa là.

“Sao lại thả boss sớm thế này?! Không phải còn mấy tiếng nữa sao!”

“Điều kiện thỏa mãn? Là do số người hôn mê quá nhiều? Kích hoạt cơ chế thức tỉnh của Mèo Hề ư?”

Tô Đường nhíu mày, thu lại bàn tay đang trấn an Báo Tuyết và Sư Tử.

“Hệ phòng thủ thuộc tính Thủy, Băng tạo khiên cho các thành viên, tất cả hệ tấn công có liên quan đến thuộc tính Hỏa, cố gắng đừng dùng năng lực.”

Không ngờ trong số tất cả sinh viên quân đội, Trường quân đội Bắc Hải lại là bên đưa ra sắp xếp đầu tiên, thu hút ngay sự chú ý của các trường quân đội khác.

Lận Như Ngọc, Lệnh Dĩ Châu bao gồm cả Đông Phương Từ đều nhìn sang với vẻ hơi ngạc nhiên.

Cotton ghét nhất là thấy Trường quân đội Bắc Hải chơi nổi, theo bản năng bắt đầu đấu võ mồm, “Trường Quân sự Trung Ương và Huyền Bắc còn chưa lên tiếng, cô tưởng mình là tổng chỉ huy thật đấy à? Cô bảo không dùng là không dùng? Hệ Hỏa lực công kích mạnh nhất, tất cả hệ Hỏa không được xả skill thì chiến lực tổng thể của chúng ta giảm một nửa. Hơn nữa tôi xem hướng dẫn trên mạng rồi, bài poker của Mèo Hề tuy nguy hiểm nhưng sợ lửa, đốt cái là hết!”

Đôi mắt đen láy trong veo của Tô Đường lười biếng quét qua Cotton, “Nhật Bất Lạc muốn dùng thì phiền tránh xa một chút rồi hẵng chết.”

Cotton: “Cô!”

“Trường quân đội Tây Lăng toàn thể chú ý, nghe theo Trường quân đội Bắc Hải. Hệ Hỏa lùi ra xa, không được sử dụng năng lực.”

Bỗng nhiên, phía Trường quân đội Tây Lăng truyền đến một giọng nói nghiêm nghị.

“Rõ.” Trường Tây Lăng đồng thanh đáp.

Cotton nhìn sang với vẻ không thể tin nổi.

Vũ Đình đứng trước hàng ngũ Tây Lăng, mày kiếm mắt sáng, phần lông mày đứt đoạn toát lên vài phần sắc bén lạnh lùng, “Tôi tin Bắc Hải.”

Trường Tây Lăng đi cùng trường quân đội Bắc Hải đến đây, Tô Đường không phải là người ăn nói hàm hồ.

Bên phía Huyền Bắc, đôi mắt xanh biếc của Đông Phương Từ nhìn Tô Đường một cái, sau đó giọng nói lạnh nhạt vang lên, “Huyền Bắc, hệ Hỏa rời đi, hai hệ Thủy Băng tạo khiên.”

“Trường Quân sự Trung Ương.” Lệnh Dĩ Châu sờ găng tay chiến thuật của mình, giọng cứng rắn, “Như trên.”

Trường Liên Bang người không đông, lại không có thủ lĩnh, đều dựa vào trường Trung Ương, làm theo mệnh lệnh của trường Trung Ương.

Cuối cùng, chỉ còn lại Nhật Bất Lạc do Cotton dẫn đầu là trở nên lạc lõng lạ thường.

Thiếu gia Cotton trợn to mắt, cảm thấy mình bị cô lập sâu sắc.

Top 4 các người chỉ có chút kiêu ngạo này thôi hả?! Đi theo sau đít cái trường Trường quân đội Bắc Hải vô danh tiểu tốt để ăn theo nói leo hả??? Kiêu ngạo của Top 4 đâu? Học sinh ưu tú sao lại đi chép bài của học sinh cá biệt thế?

Mặt hắn xám ngoét, muốn kiên trì, nhưng bị đồng đội phía sau đẩy đẩy.

“Cotton, hệ Hỏa của chúng ta cũng rời đi thôi.”

Cotton: “…”

Mặt hắn ta lập tức xanh như tàu lá chuối, cảm thấy chỉ có mình mình là kẻ cô đơn lẻ loi.

“Học muội? Tại sao không được dùng lửa?”

Vệ Nhàn có Siêu Phàm chủng là Sói Lửa tò mò vỗ vai Tô Đường, cô là hệ Hỏa, không thể sử dụng năng lực siêu phàm thì cả trận này chỉ đành làm người qua đường thôi.

Tô Đường nói: “Bóng xiếc của Mèo Hề gặp lửa sẽ phát nổ, lửa càng lớn, uy lực nổ càng mạnh.”

Chuyện lần trước Friel và Krauka suýt đốt trụi cả khu rừng, cô vẫn còn nhớ rõ mồn một.

Đến lúc đó, chẳng cần Krauka ra tay, tự bọn họ châm lửa nổ chết chính mình thì đúng là chuyện cười ra nước mắt.

“Tránh mấy quả bóng xiếc ra là được chứ gì?” Thiếu gia Cotton cố vớt vát chút tôn nghiêm.

Tô Đường thản nhiên liếc nhìn hắn ta một cái, “Mèo Hề có thể điều khiển bóng xiếc tàng hình, chỉ đến khoảnh khắc phát nổ chúng mới hiện hình, nếu các người có thể cảm nhận trước vị trí bóng xiếc của hắn thì cứ việc, xin mời.”

“Một trong những thú vui của Krauka.” Tô Đường mỉm cười nhẹ, “Chính là nhìn con người tự tay châm ngòi bóng xiếc, tự tìm đường chết.”

【Sao có cảm giác Tô Đường hình như rất hiểu Mèo Hề nhỉ?】

Trên màn hình livestream, hàng loạt dấu hỏi chấm hiện lên.

【Á, hèn gì có lần tôi gặp Mèo Hề, dùng lửa đốt lá bài poker thì tự dưng bị nổ chết queo, tôi còn tưởng là do mấy lá bài chứ】

Không chỉ khán giả tò mò vì sao Tô Đường lại hiểu rõ Mèo Hề đến thế, ngay cả các sinh viên quân đội khác cũng vô cùng thắc mắc.

“Cô rất hiểu Mèo Hề.” Cuối cùng  Lệnh Dĩ Châu cũng gọi về được con sư tử không nghe lời của mình, cậu ta đặt một tay lên lưng Sư Tử Vàng, đôi mắt màu xanh biếc nhìn Tô Đường chằm chằm đầy ẩn ý.

Tô Đường còn chưa kịp trả lời, từ phía Huyền Bắc, đôi mắt lạnh lùng của Đông Phương Từ liếc qua Lệnh Dĩ Châu, giọng nói lạnh nhạt vang lên: “Cô ấy là ‘Bất cứ khó khăn nào cũng có thể đánh bại tôi’.”

Một câu nói thốt ra, như đá lở trời sập.

Sắc mặt của tất cả sinh viên quân đội đều biến đổi.

Đặc biệt là Cotton, “Không thể nào!”

Khán giả xem livestream cũng kinh hãi y hệt Cotton.

【???】

【Cái gì cơ? Tôi không nghe nhầm chứ? Tô Đường chính là đại lão Khó Khăn??!】

【Người đầu tiên đánh bại Mèo Hề chính là cô ấy đó!! Hèn chi cổ hiểu rõ thế!】

【Trời ơi… Không dám tin! Tôi cứ tưởng ‘Bất cứ khó khăn nào’ là cao nhân ẩn thế nào đó, hóa ra là sinh viên năm nhất? Đông Phương Từ không nhầm đấy chứ?】

【Nhìn cái mặt Đông Phương Từ là biết không phải người biết nói dối rồi, ok?】

Nghe Đông Phương Từ nói vậy, đồng tử Lệnh Dĩ Châu đột ngột co rút, ánh mắt lẫm liệt sắc bén như móc câu, bàn tay cậu ta khẽ siết lại, giọng nói mang theo sự khó chịu mà ngay cả bản thân cũng không nhận ra.

“Sao cậu lại biết?”

Đông Phương Từ mím môi, nhớ đến chuyện bị đá đít trên đài thi đấu.

Gương mặt tuấn tú toát lên vẻ lạnh lùng hờ hững, đôi môi mím chặt thành một đường thẳng, ánh mắt tối sầm lại, lúc sau mới nhạt giọng đáp: “… Liên quan gì đến cậu.”

Yết hầu Lệnh Dĩ Châu trượt lên xuống, lạnh lùng nhìn Đông Phương Từ, bỗng nhiên cảm thấy tác phong của trường Huyền Bắc năm nay còn đáng ghét hơn mấy năm trước.

Sinh viên hai bên ngẩn người nhìn hai vị thủ lĩnh, bỗng cảm thấy giữa hai người đứng đầu dường như đang lan tỏa mùi thuốc súng thoang thoảng.

Ánh mắt lạnh lùng của North cũng nhìn về phía Đông Phương Từ.

Tô Đường thì chẳng cảm nhận được bầu không khí vi diệu giữa hai bên.

Tuy thân phận “clone” bị Đông Phương Từ bóc trần, nhưng ảnh hưởng không lớn lắm, dù sao sòng cá cược cũng kết thúc rồi.

Cô bảo Vệ Nhàn dẫn những người hệ Hỏa đi tìm huy hiệu.

Sau đó sắp xếp hệ Mộc đứng phân tán, đan dệt bẫy dây leo.

“Tốc độ di chuyển của Mèo Hề rất nhanh.” Tô Đường hồi tưởng lại tư liệu kỹ năng của Mèo Hề, “Ngoài bài poker, hắn còn có thể phân tách ra Sương Ảnh Phân Thân để thực hiện hoán đổi không gian. Khi ở trạng thái sương hóa, tấn công vật lý thông thường vô hiệu với hắn, phải tấn công vào lúc hắn thực thể hóa mới có tác dụng. Tuy nhiên, khi tấn công thì hắn sẽ hiện hình.”

Ánh mắt Tô Đường lướt qua đám đông, “Nói cách khác, tốt nhất phải có người chịu được áp lực cận chiến với hắn, tạo cơ hội tấn công cho những người khác.”

Siêu Phàm chủng cấp độ nguy hiểm cao, dù là độ nhanh nhẹn hay sức mạnh đều cực kỳ vượt trội, muốn chịu được áp lực khi cận chiến không phải sinh viên bình thường nào cũng làm được, cho dù những người có mặt ở đây đều là những kẻ xuất sắc.

E rằng chỉ có thủ lĩnh của vài trường quân đội lớn mới có đủ tư cách.

Thân hình cao lớn của Đông Phương Từ đứng thẳng, siết chặt thanh đao ba lưỡi trong tay, hơi rũ mắt xuống nhìn Tô Đường: “Mèo đực à?”

Tô Đường: “… Ừ.”

Bệnh của Đông Phương Từ có vẻ hơi nặng rồi đấy.

“Tôi có thể thử.” Đông Phương Từ nhạt giọng nói.

North xoay nhẹ con dao găm trên tay: “Tôi đánh du kích.”

Cuối cùng mọi người thống nhất, Cotton sẽ ném Xúc Xắc Kẻ Khờ ngay khoảnh khắc đầu tiên Mèo Hề xuất hiện.

Thủ lĩnh năm hai của các trường quân đội cùng với Đông Phương Từ sẽ chịu trách nhiệm luân phiên cận chiến, tạo cơ hội xả sát thương cho những người khác.

Tô Đường không mạo hiểm tham gia vào, thứ nhất, thể chất của cô không bằng mấy vị này; thứ hai, cô học cận chiến chưa được bao lâu, nếu không dùng tơ nhện và lửa rồng thì chiến lực của cô cũng bị giảm một nửa giống như Vệ Nhàn.

Đồng hồ đếm ngược trên bầu trời đã bước vào mười giây cuối cùng.

【6……5……】

Nhìn thời gian đếm ngược trôi qua nhanh chóng, adrenaline của các sinh viên quân đội tăng vọt.

Ngay cả Cotton hay làm loạn cũng trở nên im lặng, hắn nắn nắn lòng bàn tay đang rịn mồ hôi, triệu hồi ra một viên xúc xắc khổng lồ, ánh mắt dáo dác tìm kiếm, chuẩn bị đợi Mèo Hề vừa xuất hiện là ném xúc xắc ngay.

Xúc Xắc Kẻ Khờ ngoài việc giảm IQ còn có thể giảm khả năng phán đoán, chỉ cần Mèo Hề mắc chút sai lầm, đối với bọn họ chính là lợi thế cực lớn.

【4……3……】

Mọi người nín thở chăm chú, sống lưng toát mồ hôi, tinh thần căng như dây đàn.

Tuy nhiên, đếm ngược trên trời còn chưa kết thúc.

Bóng tối thình lình ập xuống, tiếng xé gió cực lớn vang lên.

“Đùng!”

Một đốm lửa rực rỡ rạch phá màn đêm, bắn thẳng về phía North.

Cơ thể Báo Tuyết đột ngột hóa thành một luồng ánh trăng vằng vặc.

Viên đạn xuyên qua ánh trăng, tiếp tục bay vút về phía trước.

“Đùng!” Dưới bầu trời đêm, tiếng súng vang lên.

Đồng thời, còn có một giọng nói điên cuồng méo mó.

“Bùm!”

Sương máu nổ tung, một sinh viên của Nhật Bất Lạc bị bắn vỡ đầu trong nháy mắt.

Cùng lúc đó, một tiếng rít gào vặn vẹo điên loạn vang lên.

“Clap!” *Tiếng vỗ tay*

【……1】

Đếm ngược trên bầu trời kết thúc.

Sinh viên bị loại kia biến mất tại chỗ.

Cotton tay nắm chặt Xúc Xắc Kẻ Khờ, nhìn đồng đội vừa ‘đăng xuất’ của mình, gào lên: “Đếm ngược vẫn chưa hết mà! Tại sao Mèo Hề lại xuất hiện!”

Không phải bảo là Mèo Hề vừa xuất hiện sẽ không tấn công, mà sẽ hỏi thăm mẹ hắn trước sao?!

Khi tiếng gào của Cotton vừa dứt, một lá bài poker sắc lẹm tức thì lao tới cứa vào cổ cậu ta.

“Suỵt! Ta cần tiếng vỗ tay, chứ không phải tiếng la hét.”

Lận Như Ngọc tung người nhảy lên, trong tay xuất hiện một cây trường thương, mũi thương như đốm sao băng lạnh lẽo trong đêm tối, hất văng lá bài.

Tô Đường hơi nhướng mày, không ngờ giống Siêu Phàm chủng của Lận Như Ngọc lại là một cây thương.

Ngay lúc Lận Như Ngọc ra tay cứu Cotton.

Ở nơi viên đạn ban nãy xuyên qua, luồng sáng bạc như ánh trăng dao động, từ từ tụ lại thành hình dáng con Báo Tuyết, bộ lông toàn thân tỏa ra ánh sáng bóng mượt như lụa, đôi đồng tử thú màu xanh băng nhìn chằm chằm vào một góc bầu trời u ám với vẻ sắc bén.

Một tiếng thắc mắc khe khẽ vang lên trên không trung.

“Hả?”

“Hóa ra là vậy.”

“Bắn trượt rồi à.” Giọng điệu trầm thấp tao nhã, hệt như thanh âm của quý tộc.

Trong sự tiếc nuối có mùi máu tanh kỳ dị.

Mây đen sau mưa tan đi, để lộ một vầng trăng ảm đạm.

Giữa bầu trời đêm đen kịt, sương mù trôi nổi.

Sương đen cuồn cuộn tạo thành hình dáng một con mèo đen khổng lồ, con mèo sương đen co rút vặn vẹo.

Một bóng đen thon dài rắn rỏi xuất hiện giữa màn đêm, giống như người diễn viên kịch lúc hạ màn, gã cúi chào mọi người bằng một động tác vừa khoa trương vừa tao nhã.

“Chào mọi người.”

Mái tóc đen hơi dài của thanh niên bay trong gió đêm lạnh lẽo, ánh trăng nhàn nhạt chiếu lên những sợi tóc, ánh bạc như đang chảy xuôi trên ngọn tóc.

Một đôi đồng tử dọc màu xanh lục u tối chầm chậm sáng lên trong màn đêm.

Gương mặt lai Tây tuấn mỹ thâm thúy, nửa chiếc mặt nạ cài nghiêng trên trán, nụ cười chú hề đỏ thẫm khoa trương bôi đến tận mang tai, bộ vest được cắt may vừa vặn.

Chiếc áo gile đen ôm sát phô diễn bờ vai rộng, vòng eo thon gọn rắn chắc, lồng ngực vạm vỡ, tao nhã như một quý tộc thời trung cổ.

Chỉ có điều, dải băng gạc thắt hình nơ bướm trên cổ tay lại có vẻ lạc quẻ vô cùng.

【Tạo hình của Mèo Nhỏ đổi rồi à? Sao BOSS lại quấn băng gạc lên cổ tay thế?】

【Chỉ có mình tôi chú ý cái nơ bướm thôi hả? Không ngờ gu của Mèo Hề cũng độc đáo ra trò… lại còn thắt nơ bướm nữa chứ.】

Chỉ có Tô Đường, ánh mắt khựng lại khi rơi vào chiếc nơ bướm kia.

Tuy chiếc nơ đã hơi lỏng lẻo, nhưng cô vẫn nhận ra ngay, đó là chiếc nơ cô đã thắt cho con mèo đen bị thương khi đăng nhập mạng Tinh tế Bình Minh trước đó.

Con mèo đen hoang đó không phải giống Siêu Phàm chủng ảo của người khác, mà là phiên bản dữ liệu của Mèo Hề?!

“Tôi là Krauka.”

Ngón tay thon dài của Krauka kẹp lá bài poker, đôi mắt u ám cong cong, lịch thiệp như một quý ông, “Là đứa con được sủng ái nhất của Chủ tể Nỗi Sợ vĩ đại.”

“Xoẹt!” Một luồng sấm sét ầm ầm đánh về phía Krauka trên không trung, Vũ Đình là người đầu tiên phát động tấn công, thân hình nhanh như chớp, quyền thế như sấm sét cuộn trào, đấm thẳng vào Mèo Hề.

Gã hề quý ông trên bầu trời lại lập tức hóa thành một làn sương mù rồi biến mất.

Một quả bóng xiếc khổng lồ xuất hiện dưới chân, Thần tao nhã đạp lên quả bóng di chuyển, mấy quả bóng xiếc cỡ nắm tay bay về phía Vũ Đình, đón đầu tia sấm.

“Ầm ầm ầm!”

Một tràng tiếng nổ kịch liệt vang lên.

“Thủ lĩnh!”

Người của Trường quân đội Tây Lăng lập tức vây lại.

Một bóng người rơi từ trên trời xuống, rầm một tiếng, đập ra một hố bùn khổng lồ.

Vũ Đình quỳ một gối xuống đất, quân phục tác chiến rách nát, lộ ra lồng ngực rộng lớn, trên người đầy vết cháy đen, da thịt nứt toác rướm máu.

Sắc mặt mọi người thay đổi, mới khai màn được bao lâu đâu, mà một thủ lĩnh năm hai đã mất đi một nửa chiến lực.

Tô Đường nhìn về phía Vũ Đình, cô đã nói là không được dùng lửa… nhưng năng lực siêu phàm mang tính tấn công năng lượng cao như hệ Lôi thì cũng chẳng khác gì lửa, đều có thể khiến bóng xiếc không ổn định phát nổ.

Không ngờ Vũ Đình vẫn ra tay.

“Xin lỗi. Tôi chỉ thử thăm dò thực lực chút thôi.” Vũ Đình ngẩng đầu lau khóe môi, “Uy lực nổ của bóng xiếc… ít nhất phải thể chất cấp A trở lên mới chống đỡ được một đợt, nhưng tốc độ của quá nhanh, cận chiến rất khó đánh trúng.”

“Chư vị, xin đừng thô lỗ như vậy, cắt ngang người khác nói chuyện không phải hành vi nên có của một quý ông đâu.” Krauka cười híp mắt nhìn xuống bên dưới.

Lá bài poker xoay tròn trên đầu ngón tay hắn, Krauka co gối ngồi trên quả bóng xiếc lơ lửng, nghiêng đầu, “Trong số các người, có một quý cô loài người biết tung tích Mẫu thân tôi.”

Tô Đường: “…”

“Cô ấy đã giết tôi một lần, tâm địa sắt đá, không chịu giúp một đứa trẻ đáng thương đang lạc lối tìm người mẹ kính yêu, nhưng lại băng bó vết thương cho phân thân đang bị thương nặng của tôi.”

“Mẫu thân từng dạy, phải làm một quý ông có thù tất báo, có ơn tất trả.”

Trên lớp trang điểm chú hề khôi hài hiện lên biểu cảm khổ não, “Tôi vừa căm ghét lại vừa cảm kích cô ấy.”

“Cho nên, tôi a quyết định hôm nay sẽ thực hiện một giao dịch với các người.”

“Nếu cô ấy chịu nói cho ta biết Mẫu thân đang ở đâu, tôi có thể để các người giành chiến thắng một lần.”

“Đương nhiên, nếu có kẻ nào có cách khiến cô ấy mở miệng, tôi có thể giúp các người làm bất cứ việc gì.”

【???】

【Mèo Hề có ý gì vậy? Là nếu có người biết tung tích Mẫu thân hắn, hắn nguyện ý bị ‘giết’ một lần ư?】

【Nổi da gà rồi… Hắn không phải biết mình là BOSS phó bản, có thể hồi sinh đấy chứ?】

【Điên thật đấy, con BOSS cấp độ nguy hiểm cao này đi khắp thế giới tìm mẹ.】

“Nhưng mà…”

Trong mắt Krauka hiện lên ác ý.

“Nếu cô ấy không chịu giúp đứa trẻ lạc lối tìm mẫu thân, cứ mỗi một phút trôi qua, tôi sẽ giết một người trong các ngươi.”

Ngón tay Krauka kẹp lá bài poker, đôi mắt xanh biếc tuyệt đẹp cong lên, nhìn về phía Tô Đường, giọng nói kéo dài tản mạn mà tao nhã, “Cô nói xem, giao dịch này thế nào, quý cô loài người?”

Tính định hướng trong lời nói của hắn quá rõ ràng, lập tức thu hút ánh nhìn của tất cả mọi người.

Khán giả đang xem livestream bùng nổ trong nháy mắt.

【Tô Đường biết Chủ tể Nỗi Sợ đang ở đâu ư???】

【Không thể nào. Tô Đường chỉ là một sinh viên bình thường, tiếp xúc với Chủ tể Nỗi Sợ mà còn sống được sao?】

【Lời của một con BOSS phó bản mà mấy người cũng tin à? Đừng quên đây chỉ là dữ liệu phó bản thôi.】

“Tô Đường? Cô biết tung tích mẹ hắn à.” Cotton quay sang nhìn với vẻ không thể tin nổi, “Vậy cô nói cho hắn biết đi! Chỉ là chuyện mấp máy môi thôi mà.”

Hắn hưng phấn ra mặt, giống Siêu Phàm chủng cấp nguy hiểm cao rất khó đánh, nhưng việc để mặc cho mình giết và tự mình giết được là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.

Đám người Lệnh Dĩ Châu cạn lời nhìn Cotton, đúng là chỉ có cậu ta mới tin Mèo Hề đang nói thật.

Cotton nhìn đồng đội của mình, “Sao ánh mắt họ nhìn tôi kỳ quái thế? Cứ như đang khinh bỉ IQ của thiếu gia đây vậy.”

Ánh mắt Tô Đường quét qua đồng đội của mình, âm thầm ra một ám hiệu tay, rồi ngước mắt lên, vẫy vẫy tay.

“Được, anh lại đây, tôi nói cho anh biết.”

“Được thôi, cô nói đi, tôi nghe đây.”

Thân hình Mèo Hề trở nên mờ ảo, hóa thành một bóng sương mù, xuất hiện trên mặt đất.

Tuy nhiên ngay khi hắn đến gần.

“Nằm xuống.”

Vô số dây leo điên cuồng sinh trưởng, quấn chặt lấy tứ chi của hắn.

Gần như cùng lúc đó, lá bài poker trong tay hắn như những lưỡi dao sắc bén bay vút đi, bắn về bốn phía.

Lận Như Ngọc, Lệnh Dĩ Châu, Đông Phương Từ cùng lúc ra tay tấn công Krauka.

Nhưng chỉ đánh trúng những lá bài poker đang nổ tung.

“Cô không giữ chữ tín, quý cô loài người.” Krauka thật sự vẫn đang đứng trên quả bóng xiếc giữa không trung.

Ngay từ đầu Thần đã không định lại gần, kẻ đi qua đó chỉ là một ảo ảnh.

“Cũng như nhau cả thôi.” Tô Đường đứng sau bức tường dây leo vừa tản ra, giơ tay làm một cử chỉ, “Bùm!”

Krauka nghiêng đầu, bỗng nhiên, quả bóng xiếc dưới chân Thần ầm ầm nổ tung.

Vụ nổ chấn động.

Khói thuốc súng mịt mù.

Trong ánh mắt kinh ngạc của khán giả, Krauka bước ra từ trong màn khói bụi, bộ vest trên người rách nát, áo vest đen đã bị vụ nổ thiêu rụi hơn một nửa thành tro tàn.

Những tàn tro đen nhánh bay lả tả như bướm đen, để lộ cơ thể thon dài rắn rỏi.

Trên lồng ngực và cơ bụng với những đường nét cơ bắp rõ ràng của người thanh niên, làn da trắng nõn bị bỏng rát đến đỏ ửng, hơi cháy sém, nổi lên từng mảng vết bỏng dữ tợn, xương tay máu chảy đầm đìa.

“Mèo Hề bị thương rồi!” Trong phòng livestream, giọng nói của bình luận viên trở nên kích động, “Đây là lần đầu tiên kể từ khi mở màn, sinh viên quân đội của chúng ta gây ra sát thương hiệu quả cho Mèo Hề!”

Kênh chat tràn ngập dấu “???”

【Chuyện gì vừa xảy ra vậy? Ai giải thích cho tôi với.】

“Mèo Hề biết Tô Đường lừa hắn. Bản thể vẫn luôn ở nguyên chỗ cũ, chưa từng rời đi.” Ánh mắt Thượng tá Giản trầm xuống, giải thích, “Nhưng Tô Đường biết Mèo Hề biết cô ấy lừa hắn.”

“Tô Đường tương kế tựu kế, giả vờ tấn công phân thân của Mèo Hề, nhưng thực tế lại mượn lúc hỗn loạn, âm thầm điều khiển ngọn lửa châm ngòi quả bóng xiếc.”

Ánh mắt Giản Tế phức tạp, “Bóng xiếc của Mèo Hề nổ cũng sẽ gây sát thương cho chính hắn. Bọn họ không thể gây sát thương trực tiếp cho BOSS, nên đã lợi dụng kỹ năng của BOSS để tấn công BOSS.”

“Ha ha ha.” Krauka bị thương không những không tức giận, mà trên gương mặt trang điểm lòe loẹt còn hiện lên điệu cười đầy vẻ thần kinh.

Thần lấy nửa bàn tay che mặt, đồng tử xanh lục âm u rợn người, “Bị cô nhìn thấu rồi. Quý cô loài người.”

Thần chưa từng có ý định thực sự giao dịch với bọn họ, hay để bọn họ đánh bại mình.

Mẫu thân đang dõi theo… nếu bị một đám nhân loại vô dụng đánh bại, người sẽ thất vọng biết bao.

Thần không thể để mẫu thân thất vọng thêm lần nữa.

“Vậy thì tiếp theo, cái giá phải trả cho việc cô hai lần đùa giỡn tôi, sẽ bắt đầu giết từ người mà cô quan tâm nhất.”

Nghe thấy lời Mèo Hề, đám người Lệnh Dĩ Châu vốn đang nghiêm trận chờ đợi đều bất giác nhìn sang Tô Đường.

Người cô ấy quan tâm nhất?

“Tiếp theo đây.” Mèo Hề dang rộng hai tay, trên mặt hiện lên nụ cười rạng rỡ, giọng nói tròn vành rõ chữ như người xướng ngôn cho vở kịch, lại mang theo vẻ tao nhã đầy mùi máu tanh, “Màn kịch đầu tiên: Cái chết của Mèo Trắng.”

***

Chương tiếp theo

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *