Chương 56
***
Tô Đường mang theo một áp suất thấp ngùn ngụt đi đến lớp, sắc mặt u ám như vừa trải qua một trận mưa lớn, mây đen phủ kín.
Những học viên trong trường đi ngang qua đều nghĩ là vì điểm thi khai giảng sắp công bố, cô làm bài không tốt nên mới u ám như vậy.
Những người vốn đã dao động vì Tiểu Sư Tử nhà họ Lệnh, lại tiếp tục đặt tiền vào cửa trượt, khiến tỷ lệ cược nhích lên 10:1.
【Hôm nay có điểm, tôi vừa gặp Tô Đường ở tòa giảng dạy đường Tư Cần, sắc mặt khó coi lắm.】
【Tôi cũng vừa gặp… chưa từng thấy sắc mặt nghiêm trọng thế này, chắc là thi tệ thật rồi.】
Tô Đường và Vương Phú Quý vào lớp, phát hiện bầu không khí trong lớp cũng vô cùng nặng nề, ai nấy đều ỉu xìu như cà héo.
Chẳng bao lâu sau, chuông vào học vang lên. Khang giáo quan mặc quân phục, một tay cầm sách điện tử đang chiếu lên màn hình, tay kia cầm cốc giữ nhiệt, sắc mặt nghiêm nghị bước vào.
Tô Đường không ngờ lại trùng hợp như vậy, Khang Việt chính là giáo quan chủ nhiệm lớp họ. Khuôn mặt nghiêm khắc, từng bước chân nặng nề của ông như giẫm thẳng lên đầu mũi tim của mỗi người.
“Bộp.” Ông đặt cốc giữ nhiệt xuống bục giảng, tim mọi người theo đó trĩu hẳn xuống.
“Kết quả kỳ thi khai giảng đã có. Mọi người có thể tự xem điểm số và xếp hạng của mình.” Khang giáo quan nhấn một cái trên quang não đang kết nối màn chiếu.
“Đinh đinh đinh…”
Chỉ trong tích tắc, vô số màn hình điện tử nhỏ đồng loạt bật sáng trong giảng đường bậc thang, mỗi người đều nhận được thông báo điểm thi từ phòng giáo vụ của Trường quân sự Bắc Hải.
Nét mặt Khang Việt căng chặt, trịnh trọng nói: “Kết quả thi lần này rất không khả quan. Các bạn học, kỳ nghỉ không có nghĩa là được phép buông lỏng! Tỷ lệ qua môn lần này chỉ đạt 80%, tỷ lệ khá trở lên chỉ vỏn vẹn 40%. Theo tính toán của tổ ra đề, tỷ lệ qua mỗi môn phải đạt từ 95% trở lên, và tỷ lệ đạt 80 điểm trở lên phải đạt 60%.”
Ông nghiêm giọng tiếp: “Các bạn học! Một bước tụt hậu là từng bước tụt hậu! Cùng một đề thi, nếu làm ở Trường quân sự Liên Bang Trung Ương thì 85 điểm mới chỉ coi là ‘tạm qua’. Kỳ thi này, môn nào chưa đạt 80 điểm là đã bắt đầu bước trên con đường tụt lại phía sau! Vốn dĩ thiên phú giác ngộ đã kém hơn Trung Ương, giờ văn hóa cũng kém hơn. Văn hóa kém thì kỳ thi liên hợp kém hơn, thi đấu liên hợp kém thì đến lúc tốt nghiệp lấy gì mà cạnh tranh vị trí trong quân bộ? Cả đời bị đè đầu cưỡi cổ, có cam lòng sao?! Các bạn học! Làm người, ít nhất phải thắng lợi một lần!”
Nước bọt của Khang Việt bay tứ tung trên bục giảng, còn học viên bên dưới thì tinh thần gần như sụp đổ.
Vương Phú Quý ngồi cạnh Tô Đường, niềm vui xuất hiện vì qua môn lập tức bị dội cho một gáo nước lạnh.
Sau khi “rót” bốn năm phút liền toàn “canh gà độc” cho cả lớp, Khang Việt cuối cùng cũng ngừng lại: “Tất nhiên, lần này vẫn có những đồng học đạt thành tích không tồi.”
Ông gọi tên vài người, ánh mắt khi nhìn Tô Đường tràn đầy nhiệt tình khích lệ: “Ban chúng ta có Hoa Vệ, Lê Nguyễn, và Tô Đường đều nằm trong top 20% toàn trường. Theo quy định của trường, môn này sẽ được cộng thêm 2 học phần.”
“Xoẹt xoẹt xoẹt!” Hàng loạt ánh mắt từ bốn phương tám hướng phóng thẳng về phía Tô Đường!
Ánh mắt bi thương, chất chứa sự “bị phản bội” đầy kinh ngạc, chấn động và đau lòng! Nói là ở thư viện ngủ vùi tới tận sát giờ thi kia mà!
Khang Việt ho nhẹ hai tiếng, kéo sự chú ý của mọi người về: “Hôm nay bài thi Lý thuyết quân sự sẽ do tôi giảng, các môn khác sẽ có giáo viên chuyên ngành đảm nhiệm.”
Kết thúc tiết Lý thuyết quân sự, khi Khang Việt vừa rời lớp, không khí yên ắng ban nãy lập tức vỡ tung như nước sôi.
“Đáng ghét, sao ai cũng qua môn vậy? Trước khi thi không phải đều bảo không ôn, quên sạch kiến thức rồi sao? Các đồng chí quả nhiên lén học sau lưng tôi!”
“Lão Khang coi trọng chúng ta quá rồi đấy, lại còn đem so với trường Trung Ương! Từ nhỏ đến lớn tôi chưa từng thắng nổi mấy đứa ‘con nhà người ta’ đó.”
Chẳng bao lâu sau, có người ló đầu vào lớp họ dò hỏi điểm của Tô Đường. Những tân sinh viên vừa còn buồn bã vì điểm của mình lập tức cảm thấy được an ủi, nở nụ cười “ác ma” báo cho mấy học trưởng chẳng lo học hành kia.
Diễn đàn quân trường lập tức ngập tràn tiếng than khóc, không ít học trưởng đã bắt đầu thắp nến “tưởng niệm” tiền sinh hoạt phí của mình.
【Không sao, mới chỉ một môn thôi, vẫn còn sáu môn khác, chỉ cần một môn trượt là mất tư cách tranh thủ khoa ngay! Các đồng chí, chúng ta vẫn chưa thua.】
Mọi người nóng lòng chờ các môn tiếp theo được công bố. Đến khi môn thứ năm có điểm, hướng gió trên diễn đàn đã hoàn toàn thay đổi.
【A a a rốt cuộc cô ấy làm kiểu gì vậy! Không phải là kẻ nhặt rác sao? Không phải là đứa trẻ mồ côi vô gia cư à! Thôi thì độ tương thích cao còn tạm chấp nhận, nhưng sao lý thuyết cũng cứng thế này?】
【Tưởng là trượt, ai ngờ lọt hẳn vào top 20%… Thành tích này với diện tuyển sinh đại trà cũng coi là xuất sắc rồi. Chúng ta ở tầng một, người ta ở hẳn tầng khí quyển.】
【Rốt cuộc ai tung tin giả nói Sao Mai là mù chữ thế? Ra đây chịu đòn.】
【Tôi chỉ muốn hỏi, cách ngủ gối lên sách của Tô Đường thật sự có tác dụng à? Kiến thức tự chui vào đầu sao?】
【Lầu trên, thật hay giả thì tôi cũng quyết định học theo Sao Mai. Từ hôm nay, tôi sẽ in toàn bộ sách chuyên ngành ra bản giấy để gối ngủ!】
【Các người nói xem, nếu Tô Đường tranh thủ khoa… thì sẽ chọn thủ khoa của khoa nào?】
【Loại trừ Viện Nghiên cứu Hậu cần trước, chắc sẽ nằm trong một trong bốn hệ của Học viện Chiến đấu: hệ Công kích, hệ Khống chế, hệ Trị liệu hoặc hệ Hỗ trợ. Nhưng cụ thể thì phải xem cô ấy khế ước loại Siêu Phàm nào, và dị năng giác ngộ là gì đã.】
【Không phải chứ? Các người nghiêm túc nghĩ sinh viên năm nhất như cô ấy có thể làm thủ khoa sao? Khoảng cách từ việc qua môn kỳ thi khai giảng đến làm thủ khoa là cả vạn dặm đấy】
Tô Đường bỏ qua mấy lời bàn tán nhảm nhí, bắt đầu tìm hiểu thông tin về các viện và hệ chính của trường Bắc Hải.
Viện Nghiên cứu Hậu cần phần lớn là những người thức tỉnh chuyên về nghiên cứu khoa học, dị năng của họ đa phần không thích hợp để chiến đấu. Tuy nhiên, viện này lại đòi hỏi kiến thức chuyên ngành rất cao, sinh viên thường hiếm khi tham gia các giải đấu mà về sau sẽ đi theo con đường nghiên cứu trong các viện khoa học.
Ví dụ như bạn cùng phòng Diệp Thiệp của cô là sinh viên ngành dược tề, năng lực siêu phàm có thể hỗ trợ cô điều chế thuốc và phân tích dược tính. Nhưng muốn vào Viện Hậu cần thì phải thi thêm môn chuyên ngành trước khi nhập học, còn cần có chứng chỉ tương ứng, điều này rõ ràng không liên quan gì tới Tô Đường.
Học viện Chiến đấu mới là lực lượng nòng cốt trong trường, sau này đi theo con đường quân bộ, yêu cầu cao hơn về thiên phú và thể chất. Thông thường sẽ căn cứ vào loại dị năng để phân vào các hệ khác nhau.
“Nếu khế ước được nhiều loài Siêu Phàm thì sao? Chia viện kiểu gì?” Tô Đường tò mò gõ gõ bàn.
Vương Phú Quý tròn mắt: “Chị, bây giờ khế ước được một Siêu Phàm chủng đã là hiếm rồi, chứ đừng nói hai con. Càng là Siêu Phàm cấp cao thì càng kiêu ngạo, không đời nào chịu chia sẻ người cộng sinh của mình với loài khác.”
Tô Đường: “…” Về chuyện đánh nhau trong nhà, cô đúng là có kinh nghiệm sâu sắc.
“Nhưng cũng có số ít người khế ước được nhiều con. Nghe nói con cháu các thế gia lớn đôi khi khế ước được hai Siêu Phàm, nhưng thường là một cao một thấp, con cấp thấp sẽ là phụ thuộc của con cấp cao. Trường hợp này thì sẽ căn cứ vào năng lực chính để phân viện.”
Trong lúc trao đổi thông tin, Tô Đường cũng nghĩ cách hợp thức hóa năng lực của mình. Từ khi khế ước với Eustace, cô đã thức tỉnh được năng lực điều khiển tơ nhện và khống chế ảo cảnh, nhưng những thứ này không thể đem ra dùng công khai, nếu không sẽ chẳng thể giải thích vì sao mình lại có năng lực của Nhện Mộng Yểm.
Trường quân sự Bắc Hải có tổng cộng sáu môn học cơ sở bắt buộc cho tất cả mọi người; các môn khác sẽ tùy tình hình từng sinh viên mà chọn, nhưng mỗi năm nhất định phải chọn ít nhất một môn thể chất.
Vì hệ thống đăng ký học phần chưa mở, nên buổi học đầu tiên hôm nay toàn là học các môn cơ sở, cũng chính là sáu môn của kỳ thi khai giảng.
Tiết Cơ sở súng đạn vừa kết thúc, điểm của sáu môn cũng đã có đủ. Tô Đường vững vàng ở top 20%, hơn nữa vì điểm số đồng đều, không thiên lệch môn nào, tổng điểm của cô còn nằm trong top 10% toàn trường, tạo nên một cú “lật kèo” bất ngờ.
Kèo cá cược chính thức kết thúc, Tô Đường hài lòng bắt đầu đếm tiền, trong lòng đã quyết định sẽ “thêm đùi gà” cho Eustace. Tỷ lệ cược gấp mười, khoản đầu tư 12.800 của cô lập tức biến thành 128.000, cho dù trả lại Vương Phú Quý 10.000 vốn, cô vẫn còn hơn 100.000. Gọi là “một đêm phát tài” cũng không quá.
“Đúng là học viên trường quân sự giàu thật.” Tô Đường cảm khái, tùy tiện đã bỏ ra số tiền như thế.
“Vì không chỉ học sinh trường chúng ta đặt cược đâu.” Vương Phú Quý thật thà giải thích, “Còn có các trường khác theo nữa. Nhất là bên Nhật Bất Lạc… nhiều người cá là chị trượt, riêng Cotton đã đặt mười vạn tinh tệ.”
“Bạn bè bên Nhật Bất Lạc quả nhiên hào phóng.” Tô Đường thành khẩn cảm thán.
“Đúng vậy.” Vương Phú Quý gật đầu, rồi chuyển cho cô một nửa tiền chia hoa hồng mở kèo, tổng cộng ba mươi vạn tinh tệ.
Từ khi đến thế giới liên tinh này, đây là lần đầu tiên Tô Đường cảm nhận rõ rệt sự an toàn mà tiền mang lại. Cô sờ sờ cằm, lập tức quyết định: “Cược thêm một ván nữa. Cược tôi có thành công tranh cử thủ khoa hay không.”
Lần trước North cho cô uống xong lọ dinh dưỡng cao cấp, thể chất của cô tăng vọt thêm một phần ba. Chỉ cần thêm ba lọ nữa, cô sẽ chạm được ngưỡng cấp C. Tiếc rằng thứ đó tận 30 vạn một lọ, mà gia sản hiện tại của cô chỉ đủ mua một lọ.
Nghĩ đến giá dịch dinh dưỡng, Tô Đường thở dài, lại thấy rõ cảnh nghèo của mình.
“Được được được.” Mắt Vương Phú Quý lập tức sáng rỡ, tuy không thích chiến đấu nhưng lại cực giỏi kiếm tiền: “Không vấn đề, việc này để tôi lo.”
Hai người đang bàn kế hoạch làm giàu thì phát hiện đám tân sinh vốn đã rời lớp lại quay trở lại, từng người ngồi ngay ngắn. Tô Đường và Vương Vương Phú Quý nhìn nhau, cũng không rời chỗ.
Chẳng bao lâu sau, Khang giáo quan biến mất cả buổi sáng, lại quay về. Khác hẳn vẻ âm trầm buổi sáng, lúc này ông đi như có gió, sắc mặt hồng hào.
“Khang giáo quan gặp chuyện gì vui vậy? Như thể vừa uống liền hai cân máu gà.” Vương Phú Quý nhỏ giọng suy đoán.
“Trúng số rồi chăng?”
Tô Đường hờ hững đoán bừa một câu, đưa tay xoa cằm.
“Tin chắc mọi người đều đã nhận được thông báo rồi.” Khang Việt bước lên bục giảng, gương mặt ửng hồng, “Vài ngày nữa, giải đấu liên trường từng tạm dừng vì sự cố trong kỳ tập huấn sẽ được khởi động lại trên Bình Minh.”
“Thứ hạng trong giải lần này sẽ liên quan trực tiếp đến thứ tự bốc thăm gói chiến bị của giải chiến đấu liên trường vài tháng tới.”
Khang Việt ngẩng cằm, bên dưới lập tức vang lên một trận xôn xao.
“Để tránh việc mọi người thua quá khó coi, nhà trường đặc biệt mời đến một vị ‘điện hạ’ vô cùng đặc biệt để huấn luyện cho các em. Thân phận của vị ấy hết sức đặc thù, có thể giúp các em trước khi khế ước vẫn có khả năng thức tỉnh dị năng siêu phàm. Mọi người nhất định phải nghiêm túc đối đãi.”
Sắc mặt Khang giáo quan nghiêm nghị, đứng trên bục giảng nhấn mạnh lặp lại mấy lần, gần như muốn túm từng người nhắc vào tai, nhất định phải tôn kính, phải coi trọng vị Điện hạ này.
Thế nhưng cho đến khi kết thúc, ông vẫn không tiết lộ thân phận đối phương, chỉ nói ngày mai mọi người sẽ biết. Ông tới tiết cuối cùng chỉ để nhắc nhở bọn họ chuyện này.
“Khang giáo quan đúng là úp úp mở mở.” Lần đầu Tô Đường gặp trường hợp thế này, trường nào mời nhân vật lớn đến giảng cũng phải công bố trước chứ?
“Dù giáo quan không nói, nhưng đã gọi là ‘Điện hạ’ thì thường đều là thức tỉnh giả hoặc Siêu Phàm chủng cấp 3S trở lên.” Vương Phú Quý có phần kích động.
“Chỉ có 3S trở lên mới có khả năng giúp thức tỉnh giả bộc phát dị năng mà không cần khế ước.”
Cậu có vẻ rất mong chờ, nhưng Tô Đường lại chẳng mấy hứng thú. Thứ duy nhất khiến cô phấn chấn được chỉ có hai: tiền và đồ ăn.
Toàn bộ các môn văn hóa đã học xong, buổi tối chỉ còn một tiết huấn luyện đấu tay đôi mô phỏng toàn tức, là môn tự do. Học viên vào phòng máy của trường để tự luyện tập.
Tô Đường khá hứng thú với môn này, học thêm chút để tiện lúc cần thì “dạy dỗ” mấy đứa con hư.
Ăn xong, cô thong thả bước vào phòng huấn luyện toàn tức, dùng quang não kết nối thiết bị, chọn bắt đầu từ khóa cơ sở 01. Mỗi màn sẽ có một hình nhân kim loại cao bằng người, không mặt không tóc, biểu diễn động tác đấu tay đôi cho học viên học theo. Sau khi nắm vững sẽ được đấu với nó, thắng hoặc hòa thì được tính là qua màn, mở sang khóa tiếp theo.
Điểm cuối kỳ của học viên sẽ tính theo số màn vượt qua trước khi kết thúc năm học.
Lúc huấn luyện quân sự cô từng dùng tinh thần lực quan sát Lệnh Dĩ Châu và giáo quan đối chiêu, hiệu quả cao hơn hẳn so với quan sát bằng mắt thường. Tô Đường chợt nghĩ, liệu mình có thể dùng tinh thần lực để quan sát hình nhân trong toàn tức không?
Cô vận dụng tinh thần lực, động tác của hình nhân kim loại trong mắt dần chậm lại, tự động phân giải và ghi khắc vào não. Tô Đường đánh thử một lần, rồi lập tức lặp lại theo hình nhân, rất nhanh đã hiện thông báo vượt qua.
Hầu như mỗi màn, cô chỉ cần nhìn một lần là có thể tái hiện hoàn hảo.
Hai trợ giảng được giáo quan để lại giám sát ban đầu còn đang tám chuyện, chợt nhìn thấy trên màn điều khiển tổng một dãy số liệu đang tăng vọt, lập tức trợn tròn mắt. Trên màn giám sát, tiến độ của Tô Đường nổi bật hẳn giữa danh sách: môn Cơ sở đấu tay đôi có tổng cộng 130 tiểu tiết, khi người khác mới ở 3/230 thì cô đã đạt tới 30/230.
“Con bé cưỡi tên lửa chắc? Mới đó đã học xong ba mươi tiết, hack cũng không nhanh thế này.”
“Có khi nào hệ thống bị lỗi không?”
Người kia lập tức cúi đầu kiểm tra.
“Cộp cộp”
Ngoài phòng huấn luyện mô phỏng vang lên tiếng giày quân dẫm trên nền đất rõ rệt. Chưa kịp tìm ra lỗi, cả hai đã cảm nhận được một áp lực nặng nề, bỏng rát như lửa.
Như dung nham bùng phát từ núi lửa, nóng bỏng dữ dội. Nhiệt độ toàn phòng huấn luyện lập tức tăng cao, trong không khí dường như tràn đầy mùi tro bụi và lửa cháy, trở nên khô nóng khó chịu.
Bọn họ giật mình ngẩng đầu, lập tức chạm phải một đôi mắt đỏ rực như lửa, bên trong cuộn trào những cột lửa dữ dội.
Mái tóc đỏ lửa dài buông xõa, xen kẽ những sợi vàng óng được tết, vừa kiêu kỳ vừa mạnh mẽ. Khóe môi hắn khẽ nhếch, dung mạo tuấn mỹ như thái dương chói chang, lồng ngực rắn chắc rộng lớn bị quân phục che kín nhưng khí thế cuồng ngạo, hoang dã vẫn bùng nổ dữ dội.
Chỉ trong khoảnh khắc, hai trợ giảng nghẹt thở, đầu óc trống rỗng, rồi như có tiếng gào thét bùng nổ trong tâm trí.
Long tộc — Đoàn trưởng Quân đoàn Xích Diễm, Friel!
Dưới trướng Nữ hoàng Long tộc, vị vua của Xích Long tộc, kẻ thống lĩnh “Dung nham và Lửa” với phong cách tác chiến tàn bạo nhất, hung mãnh nhất.
Hai người không kìm được mà nghiến chặt răng, thân thể gần như muốn run rẩy dưới uy áp bá đạo, đầy tính xâm lược của loài rồng.
Một luồng hơi thở nhạt đến mức gần như không thể nhận ra lướt qua chóp mũi, như tro tàn bị gió thổi tan, thoáng qua trong nháy mắt.
Friel khựng lại tại chỗ, nhưng đôi mắt Thần như bốc cháy, linh hồn như bị thiêu đốt dữ dội.
Thình thịch! Thần nghe rõ tiếng trái tim mình đập, trầm nặng và mạnh mẽ, nhịp sau dồn dập hơn nhịp trước, gần như muốn phá vỡ lớp xương kiên cố và những mảng vảy cứng rắn của mình.
Một cơn phấn khích cuồng nhiệt dâng trào từ lồng ngực, chóp mũi như ngửi thấy mùi máu và lửa, nóng rực như thiêu đốt cả chân trời, khiến máu huyết sôi trào.
Trong một giây, Friel như mất thính giác, chẳng còn nghe thấy bất cứ âm thanh nào, rồi ngay sau đó.
Một tiếng gầm khổng lồ bùng nổ trong màng nhĩ Thần! Tiếng gào rực lửa cuồng vọng như tuyên bố:
Là… Bệ hạ. Bệ hạ của Thần… đã trở về.
“Friel điện hạ.” Người phụ trách tháp tùng hắn nhìn thấy vị đoàn trưởng đang đứng ở cửa phòng huấn luyện, đôi đồng tử dọc nguy hiểm co rút liên tục, lập tức căng thẳng đến tột độ.
Ai cũng biết, sự biến hóa của đồng tử dọc loài rồng thường báo hiệu tâm trạng của chúng. Là giống loài trường sinh cường đại, chúng rất hiếm khi để lộ cảm xúc mãnh liệt.
Kể từ khi Nữ hoàng Long tộc mất tích, lãnh địa của loài rồng bị bốn vị vương chia nhau quản lý. Trong số Tứ Vương, Friel là kẻ thân thiện nhất với loài người, và trong mọi lần tiếp xúc, Thần chưa từng để lộ cảm xúc chấn động mạnh.
Thế nhưng vừa rồi, vẻ điên cuồng ẩn sau đôi đồng tử co rút ấy gần như khiến mọi người dựng tóc gáy.
Mãi cho đến khi bên cạnh khẽ khẽ gọi, đồng tử đang co rút dữ dội kia mới từng chút một chậm rãi trở lại bình thường. Mí mắt trong mờ của loài rồng chậm rãi chớp qua con ngươi, như thể một bàn tay khổng lồ ép xuống miệng núi lửa sắp phun trào.
“Hửm?”
Đôi mắt đỏ rực như hồng ngọc của Friel chậm rãi chuyển hướng sang người bên cạnh. Nụ cười nhàn nhạt hiện trên gương mặt tuấn mỹ, nóng bỏng như ánh dương.
Không biết có phải ảo giác hay không, mà mọi người đều cảm thấy vị Long Vương trước mặt như bị rút sạch toàn bộ tâm thần, chỉ còn lại một thân xác trống rỗng ứng phó qua loa với họ.
“Đây là phòng huấn luyện mô phỏng toàn tức của trường chúng tôi.” Thấy Friel phản ứng, lại không có dấu hiệu mất kiểm soát, vị quản lý cấp cao thở phào, cố xoa dịu bầu không khí rồi bắt đầu giới thiệu: “Hiện tại tân sinh đang tập luyện bên trong. Ngày mai, nhóm học viên ngài dẫn dắt chính là họ. Nếu ngài có hứng thú, có thể vào xem tình hình tập luyện bây giờ. Nếu ngài chịu chỉ giáo, chúng tôi sẽ vô cùng cảm kích.”
Ban đầu, lãnh đạo không đặt nhiều kỳ vọng, bởi loài rồng vốn kiêu ngạo, lại sở trường chiến đấu, nên các bài tập đấu tay đôi của sinh viên năm nhất trong mắt họ chẳng khác gì trò trẻ con. Họ sẽ không bao giờ phí sức vào việc mình không hứng thú.
Lần này mời được Friel huấn luyện là vì Quân đoàn Xích Diễm vừa hay dừng tiếp tế ở tinh vực Bắc Hải, hơn nữa hiệu trưởng trường bọn họ và hắn có chút giao tình.
Không ngờ, Friel lại sải bước tiến thẳng vào phòng huấn luyện. “Được.”
Lãnh đạo hơi sững người, lập tức theo vào, hỏi hai trợ giảng: “Có học viên nào thể hiện nổi bật không? Để ngài Friel chỉ đạo thử.”
Hai trợ giảng vẫn còn lâng lâng trong dư chấn của Long Uy, lúc này mới bàng hoàng tỉnh lại. Trong lòng dâng lên một nỗi ghen tỵ và chua xót gần như vặn vẹo.
Lứa tân sinh này may mắn quá đáng! Lại được chính tay đoàn trưởng Quân đoàn Xích Diễm hướng dẫn!
Trong năm đại quân đoàn khủng bố nhất của liên tinh, Xích Diễm Long tộc chính là một trong số đó. Có học viên trường quân đội nào không mơ ước được gia nhập quân đoàn hùng mạnh? Đối với họ, Friel chẳng khác gì một thần tượng chói lọi.
Vậy mà hôm nay, thần tượng lần đầu xuất hiện trước mắt lại là để chỉ đạo cho người khác.
“Có một người nổi bật nhất… chỉ là dữ liệu hơi kỳ lạ.” Trợ giảng nói với giọng đầy chua chát, gọi bảng dữ liệu ra.
Friel liếc qua.
【Tô Đường: Thời gian học: 60 phút Tiến độ hiện tại: 42/230 Đánh giá: Cực kỳ ưu tú】
“Trung bình một phút rưỡi để vượt qua một màn?” Vị quản lý cấp cao đi cùng gần như không tin nổi.
Khang giáo quan cũng đang ở trong đoàn tùy tùng, thấy học trò đắc ý nhất của mình thì khóe miệng không giấu nổi vẻ tự hào: “Tô Đường có thiên phú cực cao về đấu tay đôi, hồi huấn luyện tôi đã tận mắt thấy, chỉ cần xem Lệnh Dĩ Châu đấu một lần là cô ấy học được ngay.”
Cấp quản lý hơi tò mò: “Tô Đường ở đâu?”
Trợ giảng chỉ sang nhóm bên phải: “Khu A, số 12.”
Họ vừa ngẩng đầu nhìn theo đã thấy Đoàn trưởng Long tộc bước thẳng qua đó. Friel tiến từng bước lại chỗ Tô Đường, bước chân trầm ổn nhưng không phát ra một tiếng động, như một mãnh thú khổng lồ đang rình mồi.
Tô Đường vừa bắt đầu đấu với hình nhân ảo thì bỗng cảm thấy một luồng nhiệt nóng rát đáng sợ ập tới, tựa thứ gì bỏng cháy đang áp sát ngay sau lưng. Hơi nóng như dung nham sôi trào, từng chút leo lên dọc sống lưng, kèm theo cảm giác nguy hiểm của một con thú khổng lồ đang khóa chặt con mồi.
Thân hình cao lớn của Friel gần như áp sát lưng ghế. Mùi hương vốn chỉ thoảng qua trong không khí giờ trở nên rõ rệt.
Bàn tay Thần đặt lên lưng ghế, đôi mắt đỏ rực lóe sáng, còn linh hồn dưới lớp quân phục thì như bùng cháy điên cuồng.
Thật may mắn…
Thần đã tìm được, Nữ hoàng của mình.
Một Nữ hoàng… không còn lớp vảy kiên cố, không còn móng vuốt sắc bén, không còn bộ xương cứng rắn, đã mất đi sức mạnh. Chỉ cần Thần hóa về nguyên hình, khẽ khép móng vuốt lại là có thể ôm trọn người vào trong và cất giấu đi.
Vầng trăng bạc mà Thần khát khao, giờ đã rơi xuống tận đầu móng vuốt.
“Friel điện hạ?” Mọi người nhìn về phía người đàn ông cao lớn đứng sau lưng Tô Đường, vẻ mặt không hiểu gì. Trong khoảnh khắc ấy, họ gần như trông thấy chiếc bóng một con Xích Long khổng lồ nuốt trọn bóng dáng cô gái ngồi ghế trước.
“Ta muốn đích thân chỉ đạo cô ấy, được chứ?” Friel quay đầu lại, đôi mắt đỏ rực khẽ cong, ánh lên những tia sáng vụn như đốm lửa nhỏ bùng lên giữa thảo nguyên, sắp sửa hóa thành biển lửa. Giọng nói mang ý hỏi, nhưng long uy lại cuộn trào như bão tố, đè nặng xuống từng người, bá đạo và đầy áp chế.
“Đương nhiên là được…” Thấy hắn cuồng nhiệt đến thế, giáo quan vốn mừng rỡ khi được Friel chỉ đạo bỗng dấy lên chút do dự: “Nhưng, thưa Điện hạ… học viên này kỹ thuật còn non, xin ngài khi hướng dẫn hãy giữ lại sức.”
Nói xong lại thấy câu này thừa thãi, dù sao cũng là toàn tức, sợ gì mà phải dè dặt.
“Ta biết.” Friel mỉm cười, khuyên tai vàng nạm hồng ngọc sang trọng khẽ rung, càng tôn lên sắc đỏ rực trong đôi mắt: “Đổi sang trường đấu khác đi.”
“Ngài muốn đổi sang đâu?” Lãnh đạo khựng lại.
“Rừng mưa Long Tinh.” Friel mỉm cười, chính là nơi lần đầu Thần bị người chinh phục, bị giẫm dưới chân.
Lãnh đạo lập tức quay sang nhìn hai trợ giảng.
“Trong cơ sở dữ liệu của chúng ta không có bản đồ Rừng mưa Long Tinh. Nếu muốn thì phải kết nối mạng của Bình Minh để tải bản đồ mới.”
Phòng huấn luyện toàn tức của trường chỉ có không gian đấu tiêu chuẩn là phòng kim loại trắng, đơn giản và trần trụi.
“Giờ tải luôn đi.” Giáo quan ra lệnh.
Trợ giảng gãi đầu: “Giáo quan, chúng ta phải cài lại card mạng. Lần trước Bình Minh gặp lỗi BOSS phụ bản Mèo Hề, sợ nhiễm dữ liệu vào hệ thống của trường nên mạng nội bộ đã bị ngắt khỏi mạng của Bình Minh rồi.
***