Chương 150
***
Canh tư, Tông Liên đi tới Đông xá, phụng mệnh trao tận tay Chu Mãn một bức thư.
Giờ này, Chu Mãn vẫn chưa ngủ, đang được Vương Thứ chữa trị vết thương trên cổ.
Nhận được thư, dĩ nhiên nàng kinh ngạc không thôi.
Đợi Tông Liên đi khỏi, nàng mới chần chờ mở thư ra, đầu tiên đập vào mắt là nét chữ đỏ thẫm khác thường, nàng dùng đầu ngón tay miết nhẹ, mày nhíu lại. Đợi đến khi phân biệt kỹ nội dung bên trong, mi mắt nàng giật một cái, vẻ mặt sa sầm xuống, thậm chí có vài phần khó hiểu.
Vương Thứ vừa bưng thuốc tới, ánh mắt đen thẫm quét qua mặt nàng, hỏi: “Trong thư viết gì?”
Chu Mãn bỏ thư xuống, lạnh lùng nói: “Tống Lan Chân tìm Vương Cáo, hỏi ta có phải tu luyện đồng thuật hay không.”
Đồng tử Vương Thứ co rụt lại: “Nàng ta nghi ngờ thân phận của nàng.”
Kim Bất Hoán đang ngồi cạnh Chu Mãn, nghe vậy lông mày cũng dựng lên, trực tiếp vươn tay lấy thư, mở ra đọc kỹ.
Chu Mãn bèn nói: “Chắc là hôm đó ta giao chiến với Vương Cáo có dùng đồng thuật, để Tống Lan Chân phát hiện ra manh mối. Lúc trước ở Giáp Kim Cốc giao thủ với Trần Tự, hắn cũng từng nhìn thấy mắt ta, nếu Tống Lan Chân biết được chi tiết này, giờ nghi ngờ ta cũng chẳng có gì lạ.”
Vương Thứ đặt bát thuốc xuống trước mặt nàng.
Mùi thuốc đắng nghét theo hơi nóng tỏa ra.
Chu Mãn ngửi thấy, theo bản năng nhăn mặt, trong lòng than thầm một tiếng “khổ rồi”, thở dài mới nói tiếp: “Nhưng Vương Cáo mới thua dưới tay ta chưa bao lâu, lại cùng xuất thân thế gia với Tống Lan Chân. Tống Lan Chân chân trước vừa đi, hắn chân sau đã bán đứng nàng ta cho ta, không khỏi có phần quá kỳ quái.”
Trong đầu Vương Thứ lập tức hiện lên khuôn mặt ngoan độc quái gở của Vương Cáo.
Hắn rũ mắt, lại nói: “Không lạ, kẻ có thể sống sót ở Thần Đô Vương thị e là chẳng có mấy người bình thường. Hắn tuy thua nàng, nhưng nếu trận cuối cùng nàng lại thua Tống Lan Chân, để Tống Lan Chân đoạt được Kiếm thủ, tính ra chẳng phải hắn còn kém cả Tống Lan Chân sao? Chi bằng cứ đem bí mật của nàng tiết lộ cho Tống Lan Chân trước, rồi lại báo tin cho nàng biết, để hai người đấu đến ngươi chết ta sống, hắn đứng ngoài xem hổ đấu, chờ đợi kịch vui.”
Khi nhắc đến bốn chữ “Thần Đô Vương thị”, giọng hắn hơi trầm xuống có phần âm u.
Chu Mãn không chắc có phải mình gặp ảo giác hay không, ngẩng đầu muốn nhìn biểu cảm của hắn, nhưng Vương Thứ nói xong đã xoay người đi thu dọn hòm thuốc đặt trên án thư phía bên kia.
Lúc này, Kim Bất Hoán trầm ngâm mở miệng: “Thế mà đúng rồi.”
Lời nói không đầu không đuôi khiến Chu Mãn sửng sốt: “Đúng cái gì?”
Kim Bất Hoán bỏ thư xuống, quay đầu nhìn Chu Mãn, vẻ mặt trở nên nghiêm trọng: “Gần nửa canh giờ trước, bên Tị Phương Trần có người nhìn thấy Tống Lan Chân đêm khuya triệu kiến Trần Trọng Bình. Ta tới đây cũng là vì nhận được tin này, nghĩ đi nghĩ lại thấy có điểm kỳ lạ nên tới tìm các ngươi thương nghị, không ngờ lại đụng ngay phải Tông Liên tới đưa thư.”
Chu Mãn nói: “Vậy lời Vương Cáo trong thư lại là thật? Nếu không phải đã nảy sinh nghi ngờ với ta, nửa đêm canh ba thế này, Tống Lan Chân hà tất phải triệu kiến Trần Trọng Bình?”
Trong lúc nói chuyện, nàng đã nhìn chằm chằm bát thuốc kia một hồi lâu, nói xong rốt cuộc vẫn bưng lên uống một ngụm.
Ngay khắc sau, cả khuôn mặt bị đắng đến nhăn nhúm lại một chỗ.
Kim Bất Hoán chưa hiểu lắm về cái sự gian nan của Chu Mãn khi uống thuốc nên không chú ý, chỉ nói: “E là thật. Lựa chọn đúng lúc nước sôi lửa bỏng này mà tìm Trần Trọng Bình thì thật đáng nghiền ngẫm, từ lần trước gây sự trước Tham Kiếm Đường không thành, ông ta bị các vị phu tử yêu cầu ở lại Học cung ‘dưỡng thương’, không được ra ngoài, nhưng lão là gia chủ Trần gia, trước có thù giết con, sau có nợ máu tộc nhân, ngay cả Trần Quy cũng chết trong trận Minh Nguyệt Hiệp, nếu để lão biết được thân phận của ngươi…”
Chu Mãn đâu còn nghe lọt lời hắn nói? Ruột gan phèo phổi suýt chút nữa đều bị bát thuốc này đắng đến mức nôn thốc ra.
Khá cho… Nê Bồ Tát, nửa đêm chạy tới sắc thuốc cho nàng…
Lại sắc ra cái thứ gì thế này?
Người không đổ máu chết trên đài, mà lại bị thang thuốc này của hắn đắng chết ngay trong phòng của mình!
Chu Mãn ngẩng đầu liếc mắt, thấy Vương Thứ vẫn đang đưa lưng về phía bọn họ thu dọn đám bình lọ lỉnh kỉnh, thế là nảy lòng gian, nhanh như chớp vươn tay xốc nắp ấm trà trên bàn lên, đem bát thuốc trong tay lặng lẽ trút dọc theo thành ấm vào bên trong, không phát ra một tiếng động.
Kim Bất Hoán ngồi ngay cạnh nàng, hoàn toàn không chút đề phòng mà chứng kiến trọn vẹn màn này. Đột nhiên, hắn quên sạch những lời định nói, chỉ biết trợn tròn mắt, nhìn Chu Mãn bằng ánh mắt như thể nhìn thấy điều gì kinh thiên động địa lắm.
Động tác của Chu Mãn nhanh thoăn thoắt, chỉ trong nháy mắt bát thuốc đã cạn sạch, quay đầu lại bắt gặp ánh mắt đờ đẫn của Kim Bất Hoán, nàng chẳng mảy may bận tâm, thậm chí còn có thể ung dung tiếp lời hắn: “Ta lại thấy chẳng cần phải lo lắng. Chẳng lẽ chỉ dựa vào đồng thuật mà Tống Lan Chân dám khẳng định ta là kẻ giết người sao? Cho dù muốn báo thù thì cũng phải có lý do chính đáng. Bọn họ không có lấy chút bằng chứng xác thực nào, nếu trực tiếp ra tay với ta, chẳng qua cũng chỉ nhận lấy kết cục như lần trước mà thôi. Tống Lan Chân không giống kẻ ngu ngốc vấp ngã hai lần ở cùng một chỗ. Trừ phi…”
Đuôi mày khẽ nhướng, nàng ngừng lại, dường như vừa nghĩ ra điều gì.
Mí mắt Kim Bất Hoán giật lên liên hồi, hắn phải vận dụng toàn bộ lý trí mới cưỡng ép đè nén được xúc động muốn tố cáo nàng với Vương Thứ ngay lập tức, chỉ hỏi: “Trừ phi cái gì?”
Chu Mãn liếc nhìn hắn, chậm rãi đáp: “Trừ phi, nàng ta có thể ép ta dùng cung tên ngay giữa chốn đông người, chứng thực thân phận của ta.”
Trong lòng Kim Bất Hoán lạnh toát.
Vương Thứ vừa xoay người lại cũng bất chợt nhíu mày, nhìn về phía Chu Mãn.
Chu Mãn lại tỏ ra cực kỳ bình tĩnh: “Chỉ có dưới sự chứng kiến của bao người, ta mới hết đường chối cãi, hơn nữa các vị phu tử của Học cung đều có mặt, trước mặt bàn dân thiên hạ, dù thế nào cũng không tiện thiên vị ta.”
Mí mắt Kim Bất Hoán lại giật giật: “Vậy trận quyết chiến ngày kia…”
Chu Mãn gật đầu: “Không sai. Nếu nói để chọn một nơi công khai, trăm ánh mắt nhìn vào, còn cơ hội nào tốt hơn ngày kia nữa nữa? Xem ra ta phải cẩn thận rồi, đến lúc đó lỡ đi sai một nước, để lộ sơ hở, nói không chừng sẽ rước lấy họa sát thân.”
Dứt lời, chẳng hiểu vì sao nàng lại bật cười.
Nhưng Kim Bất Hoán thì chẳng thể nào cười nổi, hắn suy xét lời nói của nàng, vẫn cảm thấy có chỗ chưa thông: “Dù là dụ ngươi lộ sơ hở hay ép ngươi dùng cung tên, tiền đề đều là Tống Lan Chân phải có bản lĩnh đó đã. Tu vi của nàng ta đã đạt đến trình độ ấy rồi sao?”
Chu Mãn đưa tay, theo bản năng chạm nhẹ vào vết thương đã được băng bó kỹ bên cổ.
Vương Thứ bước trở lại, cũng liếc nhìn vết thương kia, trầm giọng nói: “Trước kia có lẽ chưa đạt đến, nhưng hiện giờ thì chưa biết chừng. Dù sao Chu Mãn cũng đang bị thương, vết thương do Phượng Hoàng Niết Hỏa chưa lành, lại thêm độc của U Minh Huyền Hỏa, một nóng một lạnh khắc chế lẫn nhau, đến ngày kia e là vẫn chưa khỏi hẳn…”
Nói đến đây, ánh mắt hắn rũ xuống, bất chợt nhìn thấy chiếc bát rỗng tuếch trước mặt Chu Mãn, lời nói đến bên miệng bỗng khựng lại trong giây lát, khóe mắt Vương Thứ giật một cái rất khó nhận ra.
Kim Bất Hoán liếc thấy hướng nhìn của hắn, đột nhiên sinh ra vài phần chột dạ, sợ hành vi của Chu Mãn bị bại lộ bèn vội vàng hỏi dồn một câu vô nghĩa: “Vậy là Tống Lan Chân có phần thắng cao hơn?”
Hắn không xen vào thì thôi, vừa mở miệng, ánh mắt Vương Thứ chuyển sang ghim chặt lên mặt hắn, nhìn đến mức nụ cười giả lả trên mặt hắn sắp không giữ nổi nữa mới chịu dời đi, nói: “Phần thắng thế nào rất khó nói. Nhưng thực lực của Chu Mãn đã bại lộ không sót gì qua mấy trận tỉ thí trước; ngược lại, đối với Tống Lan Chân chúng ta lại biết quá ít. Nghe nói mỗi loài hoa trong ‘Thập Nhị Hoa Thần Phổ’ của nàng ta đều tương ứng với một môn công pháp vũ khí, tương sinh hỗ trợ lẫn nhau, e là không dễ tìm ra sơ hở.”
Chu Mãn đang mải xuất thần nên không hề để ý đến sóng ngầm cuộn trào giữa Vương Thứ và Kim Bất Hoán, nàng dường như nhớ ra điều gì, vẻ mặt dần trở nên lạnh lẽo tịch mịch, từ tốn nói: “Sơ hở của nàng ta cũng chẳng khó tìm đến thế. Liều một phen, vẫn có cơ hội thắng…”
Kim Bất Hoán nghe câu này thì chẳng thấy có vấn đề gì.
Nhưng Vương Thứ vừa nghe thấy chữ “liều”, sắc mặt lập tức lạnh băng, đôi mắt đen thẫm nhìn chằm chằm nàng như muốn hóa thành hai viên ngọc làm bằng băng đá.
Chu Mãn hoàn hồn, vừa khéo chạm phải ánh mắt hắn, không khỏi lấy làm lạ: “Sao lại nhìn ta như vậy?”
Vương Thứ nhàn nhạt lặp lại: “Liều?”
Chu Mãn lúc này mới hiểu ra, tưởng hắn đang lo lắng cho mình, dù trong lòng không mấy để tâm nhưng nàng vẫn cười, đáp lời với vẻ lơ đễnh: “Yên tâm đi, chỉ là có một ý tưởng muốn thử chút thôi, tuyệt đối sẽ không đến mức phải dùng cung tên để lộ thân phận đâu. Chuyện liên quan đến tính mạng, ta biết nặng nhẹ mà, đợi ngày kia lên lôi đài, ta tự có chừng mực.”
Chừng mực? Hai chữ này mà có thể thốt ra từ miệng Chu Mãn được sao.
Ánh mắt Vương Thứ phẳng lặng không gợn sóng, lạnh lùng nói: “Không, ta thấy nàng chẳng có cái chừng mực nào cả.”
Chu Mãn sửng sốt, còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Kim Bất Hoán ngồi bên cạnh nghe đến đây thì giật thót mình, định bụng bôi dầu vào lòng bàn chân chuồn lẹ.
Nhưng chân của hắn làm sao nhanh bằng miệng của Vương Thứ được?
Chân người nọ vừa bước đến cửa, giọng nói lạnh băng hiếm thấy kia đã giáng xuống ngay đỉnh đầu: “Không chỉ nàng không có, mà ta thấy có kẻ cũng chẳng có đâu.”
Chân Kim Bất Hoán lập tức vấp một cái, suýt chút nữa thì in cả mặt lên cánh cửa.
Mi mắt Chu Mãn giật thót, rốt cuộc cũng biết chuyện lớn không ổn rồi.
Ngay sau đó, nàng thấy Nê Bồ Tát đứng trước mặt mình đang trưng ra bộ mặt dài thườn thượt chẳng khác nào Diêm Vương. Hắn làm như thể vừa tận mắt chứng kiến tất cả, vươn tay lấy ấm trà trên bàn, mở nắp ra rồi đặt ngay trước mặt nàng, song song với chiếc bát thuốc đã cạn đáy.
Vương Thứ nhàn nhạt nói: “Đây đã là phương thuốc ít đắng nhất trong tất cả các đơn thuốc rồi. Lần sau nếu nàng còn lén đổ đi, chi bằng ta kê cho Kim Bất Hoán một thang, để hắn uống cùng nàng cho có bạn có bè nhé?”
Chu Mãn: “…”
Cả gương mặt nàng cứng đờ trong nháy mắt, thân mình như bị điểm huyệt, cả người tê rần.
Ai mà ngờ được, chỉ lén đổ bát thuốc thôi mà cũng bị bắt quả tang tại trận?
Nàng há miệng toan giải thích.
Nhưng Vương Thứ đã quay lưng đi, trực tiếp túm lấy Kim Bất Hoán đang bước nửa chân ra khỏi cửa, xách cổ lôi đi: “Ngươi ra đây với ta.”
Luận về tu vi, Kim Bất Hoán đương nhiên cao hơn Vương Thứ, nhưng vì vừa làm chuyện chột dạ nên chẳng dám giãy giụa, vừa bị lôi ra ngoài hắn đã rối rít kêu oan: “Ta đâu có cố ý, Chu Mãn không chịu uống thuốc thì liên quan gì đến ta? Chuyện nghiêm trọng nhường này, chẳng lẽ ta lại đi cấu kết làm bậy, cố tình bao che cho nàng ấy sao?”
Vương Thứ mặc kệ, mặt lạnh tanh xách hắn đi một mạch tới tận dưới hành lang đằng xa.
Kim Bất Hoán than thở: “Bồ Tát, ấy ấy, nhẹ tay chút, bộ áo bào này của ta mới may đấy…”
Vương Thứ rốt cuộc cũng buông tay, xoay người đứng lại: “Ngươi tin nàng ấy?”
Kim Bất Hoán đáp: “Đều bị ngươi bắt quả tang rồi, lần này chắc chắn không muốn uống cũng phải uống, chắc không xảy ra sai sót gì nữa đâu?”
Vương Thứ nói: “Ta không hỏi chuyện đó.”
Kim Bất Hoán ngẩn ra, nhờ ánh trăng nhạt hắt vào từ bên ngoài hành lang, hắn mới chợt nhìn rõ vẻ mặt người trước mặt lúc này lại trở nên trầm ngâm lạ thường, dường như phủ lên một tầng u ám, ngay cả đôi mắt ngày thường vốn trong trẻo ôn hòa kia cũng có chút tăm tối.
Thế là, từng câu từng chữ Chu Mãn nói trong phòng khi nãy lần lượt lướt qua trong đầu.
Kim Bất Hoán đã biết hắn hỏi điều gì, bèn chậm rãi đáp: “Ta tin hay không tin nàng ấy không quan trọng, quan trọng là, ngươi không tin nàng ấy.”
Vương Thứ không hề phủ nhận: “Nàng ấy nói lên lôi đài tự có chừng mực, nhưng đây đã là trận chiến cuối cùng, chỉ còn cách vị trí Kiếm thủ một bước, đối thủ lại là Tống Lan Chân có thâm thù đại hận. Trận trước, nàng ấy đã khuyên ngươi nhận thua trước Tống Lan Chân, trận này nếu không có quyết tâm tất thắng, thì lúc đó dựa vào cái gì mà khuyên ngươi?”
Chẳng lẽ để liên tiếp nhận thua, khiến Kim Bất Hoán phải chịu nhục uổng công sao?
Cho dù mặt trời ngày mai mọc đằng tây, thì đây cũng tuyệt đối không phải chuyện mà Chu Mãn sẽ làm.
Kim Bất Hoán thầm nghĩ: Chu Mãn đương nhiên muốn thắng, không chỉ vì nàng thích thắng, mà còn vì thứ nàng muốn không chỉ là danh hiệu Kiếm thủ, mà là tấm lệnh mực có thể lấy thêm được nhờ vị trí Kiếm thủ đó.
Chỉ là chuyện này vẫn chưa thể nói cho Vương Thứ biết.
Hắn cười cười, cố gắng hóa giải nỗi lo âu của y: “Chung quy chỉ cần không dùng cung tên để lộ thân phận, thì đánh đấm ra sao cũng đâu tính là chuyện lớn.”
Vương Thứ nhìn thẳng vào hắn: “Ngộ nhỡ thì sao?”
Nụ cười bên môi Kim Bất Hoán bất giác cứng lại.
Vương Thứ nói: “Tống Lan Chân cố tình triệu kiến Trần Trọng Bình ngay trước trận chiến cuối cùng chắc chắn là có mưu đồ. Hơn nữa sư tôn Kính Hoa phu nhân của nàng ta xưa nay cao ngạo, e là sẽ không khoanh tay đứng nhìn Tống Lan Chân thua dưới tay Chu Mãn. Đến lúc đó trên lôi đài xảy ra chuyện gì, cả ngươi và ta đều không thể lường trước được.”
Kim Bất Hoán đáp: “Nhưng tỉ thí vẫn phải tiến hành, chẳng lẽ muốn ta cùng ngươi trói gô Chu Mãn lại không cho nàng ấy lên đài sao? Bồ Tát à, sự đời luôn có những điều ngoài ý muốn, người đâu phải thần thánh, làm sao có thể khiến mọi việc trên thế gian này đều nằm trong tầm kiểm soát, xoay chuyển theo ý muốn của mình được.”
Hắn đã phát hiện ra từ sớm, con người Bồ Tát tâm tư quá nặng, hay suy nghĩ nhiều.
Vương Thứ nghe vậy, im lặng một lát rồi mới nói: “Ta biết, nhưng ta tìm ngươi cũng không phải để ngăn cản Chu Mãn, chỉ là sợ nếu lỡ xảy ra cái ‘ngộ nhỡ’ kia thật, chúng ta dù gì cũng phải đảm bảo nàng ấy được bình an.”
Kim Bất Hoán lúc này mới vỡ lẽ: “Ngươi muốn chuẩn bị cho cả hai tình huống?”
Vương Thứ gật đầu: “Phòng ngừa chu đáo vẫn hơn, không dùng đến đương nhiên là tốt nhất, nhưng nếu có lỡ xảy ra chuyện, với tính cách của Trần Trọng Bình, chắc chắn lão sẽ ra tay với Chu Mãn. Chúng ta phải đề phòng kẻ này.”
Kim Bất Hoán nói: “Nhưng Trần Trọng Bình tu vi Hóa Thần trung kỳ… Đến lúc đó các vị phu tử đều có mặt, Đỗ Thảo Đường cũng ở đó, cũng không phải là không thể nhờ bọn họ giúp đỡ, chỉ là…”
Hắn rũ mắt xuống.
Vương Thứ nói: “Tam Biệt tiên sinh chưởng quản Đỗ Thảo Đường, ở đất Thục xưa nay tiếng lành đồn xa, sao có thể kéo ông ấy lội vào vũng nước đục này? Đã là việc riêng, chúng ta tốt nhất nên tự mình giải quyết.”
Kim Bất Hoán bắt đầu thấy đau đầu: “Dựa vào hai phế vật chúng ta thì có cách gì được chứ?”
Vương Thứ nghe vậy cũng chợt im lặng.
Hai người đứng dưới hành lang, suy tính hồi lâu, rốt cuộc vẫn chẳng nghĩ ra cách gì, bốn mắt nhìn nhau không nói nên lời.
Mãi sau, vẫn là Kim Bất Hoán bất chợt nhìn sang Vương Thứ: “Bồ Tát, ngươi bái Nhất Mệnh tiên sinh làm thầy, ông ấy chắc không chỉ dạy ngươi mỗi cách cứu người thôi đâu nhỉ? Chẳng lẽ không có loại thuốc nào có thể trực tiếp đánh gục một tu sĩ Hóa Thần kỳ sao?”
Vương Thứ khẽ động tâm tư, do dự một lát: “Có thì cũng có…”
Tinh thần Kim Bất Hoán lập tức phấn chấn hẳn lên.
Nhưng Vương Thứ liền hỏi ngay: “Ngươi mở Từ Hàng Trai, hiện giờ trong tay có đủ các loại dược liệu thường dùng không?”
Kim Bất Hoán nghe xong là hiểu ngay, phe phẩy chiếc quạt xếp, hào sảng hiếm thấy: “Phải điều chế ngay tại chỗ chứ gì? Yên tâm, nhờ Xuân Vũ Đan mà ta kiếm được một khoản lớn, dược liệu quý hiếm còn có không ít, chứ mấy loại thường dùng thì ngươi muốn bao nhiêu có bấy nhiêu.”
Vương Thứ nhìn chằm chằm hắn một cái, bèn nói: “Vậy ngươi vào đây, ta kê cho ngươi một cái đơn.”
Hiện giờ hắn cũng ở tại Đông xá, hai người chỉ cần rẽ qua hành lang là tới.
Vương Thứ đẩy cửa, thắp đèn, trải giấy, cầm bút lên viết. Rất nhanh, mấy dòng chữ thanh thoát hiện ra.
Hắn gác bút, cầm tờ giấy lên đưa cho Kim Bất Hoán.
Kim Bất Hoán nghĩ hắn nói toàn dược liệu thường dùng nên cũng không để tâm, nhưng đợi đến khi nhận lấy tờ giấy nhìn kỹ, hắn lặng thinh hồi lâu, bỗng nhiên nói: “Tự dưng ta thấy kéo Đỗ Thảo Đường lội vũng nước đục này cũng không sao cả, sư phụ lão nhân gia ông ấy xưa nay xem náo nhiệt đâu có chê chuyện lớn, cũng chẳng cần thiết bắt hai ta phải tự giải quyết đâu, hay là đêm nay ta đi thương lượng với ông ấy.”
Nói đoạn, hắn xoay người định đi luôn.
Nhưng Vương Thứ đã kéo hắn lại, gương mặt vẫn không thay đổi.
Kim Bất Hoán nói: “Ngươi buông tay ra.”
Vương Thứ đáp: “Ngươi đã nói muốn bao nhiêu có bấy nhiêu mà.”
Kim Bất Hoán nghiến răng, vung vẩy tờ giấy, tức đến mức ba hồn xuất khiếu: “Cái ‘bao nhiêu’ ta nói với cái ‘bao nhiêu’ ngươi viết, nó có cùng một nghĩa hả? Thiết Tuyến Liên mà ngươi đòi những một vạn sáu ngàn tiền! Tính ra là một trăm sáu mươi cân đấy! Ngươi từng thấy nhà ai dùng Thiết Tuyến Liên mà tính bằng cân chưa? Ngay cả cái thứ phá gia chi tử như Chu Mãn lúc trước kê đơn cho ta cũng không quá đáng đến mức này! Ta kiếm tiền nuôi một mình nàng ấy đã muốn hụt hơi rồi, giờ lại thêm cả ngươi nữa!”
Vương Thứ nghe thấy mấy chữ “thứ phá gia chi tử”, trong lòng thế mà lại nảy sinh sự đồng cảm, không nhịn được cười một tiếng, nhưng tay vẫn không buông tha mà nói: “Muốn phối ra thứ đối phó được tu sĩ Hóa Thần kỳ, đâu có dễ dàng như vậy? Tốn kém một chút cũng là chuyện thường tình.”
Kim Bất Hoán nhìn chằm chằm đơn thuốc, lòng đau như rỉ máu.
Vương Thứ quan sát sắc mặt hắn, ho khan một tiếng, dò hỏi: “Suy cho cùng chúng ta cũng là vì Chu Mãn mà trù tính một phen, hay là, chúng ta ghi món nợ này lên đầu Chu Mãn nhé?”
Kim Bất Hoán từ từ ngẩng đầu, ánh mắt như thể lần đầu tiên quen biết hắn: “Bồ Tát, sao trước kia ta không nhận ra ngươi lại là hạng người thế này?”
Vương Thứ tưởng hắn không đồng ý, đang định nói mình chỉ đùa một câu thôi.
Nào ngờ, ngay sau đó, Kim Bất Hoán ngồi phịch xuống: “Ý hay, ta ghi nợ cho nàng ấy ngay đây!”
Hắn vội vã tháo chiếc bàn tính vàng nhỏ xíu đeo bên hông xuống, đặt mạnh lên bàn, nó lập tức biến thành chiếc bàn tính vàng lớn, sau đó mười ngón tay gảy nhanh thoăn thoắt, hạt bàn tính bằng xích kim vang lên lách cách giòn giã liên hồi.
Vương Thứ thấy cảnh này, bỗng nhiên không thốt nên lời.
Kim Bất Hoán lại vừa tính toán, vừa hừ lạnh: “Ngày kia tốt nhất đừng xảy ra cái ‘ngộ nhỡ’ nào, bằng không dựa vào chút bản lĩnh kiếm tiền đó của nàng, món nợ này không mất ba năm mươi năm thì đừng hòng trả hết.”
Lúc này, Chu Mãn đang ngồi trong phòng mình, hoàn toàn không hay biết bản thân sắp phải gánh một món nợ khổng lồ trên lưng, chỉ đang nhìn chằm chằm bát thuốc trước mặt với vẻ thâm thù đại hận, không nhịn được mắng: “Sau lưng mọc mắt hay sao? Đường đường là đệ tử của Nhất Mệnh tiên sinh, ngay cả thuốc không đắng cũng không kê được, đúng là hư danh!”
Nhưng mắng thì mắng, nàng vẫn bưng lên, nín thở uống cạn một hơi.
Sau đó vội vàng dốc nửa lọ viên đường vào miệng, khó khăn lắm mới hoàn hồn lại một chút, chỉ là khi tĩnh tâm lại ngửi thử, cả căn phòng đã nồng nặc mùi thuốc rồi.
Trong đầu vẫn suy tính về trận tỉ thí ngày kia với Tống Lan Chân, nàng hiện giờ chẳng buồn ngủ chút nào nên dứt khoát đứng dậy, đi tới bên cửa sổ, đẩy cánh cửa ra, muốn để gió lùa vào xua tan vị đắng trong phòng.
Bình minh sắp ló dạng, trăng tà đã lặn.
Gió lạnh ở Kiếm Môn Quan gào thét thổi qua, ánh sao vụn vặt rải lên lớp tuyết đọng trên quần sơn bên ngoài, loang ra tựa như một bức tranh mờ ảo.
Chu Mãn vốn chỉ tùy ý nhìn ra ngoài một cái.
Nào ngờ, chính cái nhìn này, lại liếc thấy một bóng người áo trắng gần như hòa tan vào màn tuyết trắng xóa xung quanh, đang đi trên con đường núi đằng xa.
Trương Nghi?
Khoảnh khắc này, tim Chu Mãn thót lên, gần như không chút suy nghĩ mà trực tiếp vượt cửa sổ lao ra, muốn đuổi theo xem cho rõ ràng.
Nhưng kể cũng lạ, nàng vừa mới ra tới nơi, bóng dáng kia đã biến mất tăm.
Khắp núi đồi không một bóng người.
Chỉ có trên con đường núi có một hàng dấu chân in trên tuyết đọng kéo dài về phía trước, nhưng chưa đi được bao xa đã đột ngột biến mất. Mà ở phía xa nơi dấu chân hướng tới, vách đá dựng đứng ngàn trượng bị chôn vùi trong bóng tối thâm trầm, Kiếm Các cũ kỹ đã trải qua bao năm tháng kia thì lặng lẽ sừng sững trên đỉnh núi phủ đầy tuyết.
***