Sau khi ta mất tích – Chương 70

Chương 70

***

Ánh mắt của North quá mức rõ ràng.

Thanh niên ẩn mình trong bóng tối, giữa những ngón tay thon dài, con dao nhỏ xoay chuyển linh hoạt như rắn, giống như giây tiếp theo sẽ phóng vụt tới găm vào người đối diện.

Mày kiếm của Vũ Đình lập tức trầm xuống.

Sinh viên của bốn trường quân đội đứng đầu ai nấy đều kiêu ngạo phi phàm, người có thể trở thành thủ lĩnh trong đó lại càng không phải kẻ có tính khí tốt lành gì.

Nếu nói Trường quân đội Trung Ương là ngạo khí, Huyền Bắc là thần bí, thì người của Tây Lăng nổi tiếng là tính tình cứng như đá.

“Tôi từng nghe giáo quan nhắc về cô.”

Vũ Đình không những không buông tay, ngược lại còn nắm chặt lại.

Hắn đeo găng tay chiến thuật, quanh người hơi nóng bốc lên hừng hực, đầu ngón tay đều là những vết chai sần do mài giũa.

Lông mày bên mắt phải của hắn bị đứt một đoạn, cộng thêm ngũ quan sắc bén cứng cỏi, dù không nhíu mày thì khi nhìn người khác cũng mang theo vài phần hung hãn, đồng tử màu xám lóe lên hàn quang, giống như một con sói dữ tợn.

“Giáo quan nói cô rất có thiên phú về cách đấu.” Giọng hắn đanh thép, ánh mắt mang theo vẻ đánh giá soi xét: “Mong có cơ hội gặp nhau trên sàn đấu.”

Thực tế, sau khi giáo quan Tây Lăng trở về, vẫn luôn than ngắn thở dài việc một hạt giống tốt bị Trường quân đội Bắc Hải cuỗm mất.

Thậm chí còn nói, không bàn đến tinh thần lực của Tô Đường và Siêu Phàm chủng khế ước sau này, chỉ riêng khả năng học hỏi cách đấu của cô đã vượt xa ông ấy.

Nhà họ Vũ đời đời là thế gia trong quân bộ, hắn là hạt giống cận chiến tốt nhất được công nhận của khóa này ở Tây Lăng.

Hắn cũng nghe được loáng thoáng cuộc thảo luận của giáo quan, nhưng khi nghe thấy tinh thần lực chỉ có cấp C thì không quan tâm nữa.

Tinh thần lực cấp thấp không thể chịu đựng áp lực khi khế ước với Siêu Phàm chủng cấp cao.

Không giống như Hỗn Huyết chủng sở hữu Tinh thần thể cao cấp, lại không thể khế ước với Siêu Phàm chủng cấp cao, trời sinh đã có một khoảng cách không thể vượt qua với bọn họ.

Có điều, ánh mắt Vũ Đình lướt nhẹ qua đống tro tàn của Trùng Ôm Mặt rồi thu lại, trong lòng lại có suy nghĩ mới.

Tinh thần lực của Tô Đường thật sự chỉ là C sao?

“Dị chủng đến rồi.”

Giọng nói bình tĩnh lạnh nhạt vang lên, North sải đôi chân dài đi tới, ánh mắt quét qua đôi tay đang nắm chặt nhau, đồng tử màu xám lục nhìn chằm chằm Vũ Đình, cắt ngang hai người.

Vũ Đình liếc nhìn North, cuối cùng cũng buông tay ra.

Sau khi hai trường quân đội đạt được ý hướng hợp tác, bèn ăn ý kéo giãn khoảng cách với nhau một chút.

Hai trường quân đội chia thành các tiểu đội, sinh viên năm hai đi trước, sinh viên năm nhất chưa có Siêu Phàm chủng và dị năng chưa thành thạo thì ở phía sau.

Lần đầu tiên Tô Đường nhìn thấy Siêu Phàm chủng của Vệ Nhàn, thế mà lại là một con Sói Lửa, theo cô ấy lao vào vòng vây dị chủng, cắn xé vồ vập, hung tàn vô cùng.

Còn Khế ước thú của Vũ Đình là một con Lôi Thú đầu mọc sừng nhọn, toàn thân lấp lánh tia sét màu trắng bạc, ánh chớp rực rỡ như ngọn giáo xé toạc màn đêm.

So với hai người họ, North khiêm tốn hơn nhiều. Hắn giống như kẻ săn mồi đi kiếm ăn trong đêm, lặng lẽ không một tiếng động nhảy vào bầy dị chủng, mỗi một tia sáng lóe lên là một cái đầu dị chủng rơi xuống đất.

Khoảng cách giữa sinh viên xuất sắc của các trường và sinh viên bình thường lập tức trở nên rõ rệt trước ống kính trực tiếp. Chỉ có những sinh viên xuất sắc đã khế ước với Siêu Phàm chủng cấp cao mới dám đơn thương độc mã xông vào làn sóng dị chủng, không cần lo lắng kiệt sức.

Còn sinh viên bình thường thì phải lập thành tiểu đội ít nhất bốn người, hai người phòng ngự sự tấn công của dị chủng, hai người phụ trách hỏa lực đầu ra, còn những người chơi hệ hỗ trợ và trị liệu có sức tấn công yếu thì ở cuối hàng, chờ thời cơ trị thương cho đồng đội.

Trong hai nhóm người, sự tương phản giữa năm nhất và năm hai vô cùng mãnh liệt, sinh viên năm nhất chưa khế ước với Siêu Phàm chủng đa phần khá vất vả, thời gian hồi chiêu dị năng dài, phải cần mấy người liên thủ mới có thể vây giết những con dị chủng bị các đàn anh đàn chị bỏ sót.

“Trường quân đội Bắc Hải chém giết 12 dị chủng cấp A… 12 con cấp B… 33 con cấp C… 100 con cấp D…”

“Trường Quân sự Tây Lăng tiêu diệt 8 dị chủng cấp A… 23 con cấp B… 71 con cấp C… 301 con cấp D…”

【Sự so sánh này có hơi thảm khốc nha. Có thể nói là không cùng một đẳng cấp chiến lực.】

【Vốn dĩ là vậy mà, khoảng cách giữa sinh viên trường top đầu và trường thường, giữa năm nhất và năm hai là không thể so sánh được. Huấn luyện liên hợp thì sinh viên năm nhất chỉ là thành phần làm nền thôi.】

【Trường quân đội Bắc Hải chẳng phải ngay cả liên minh 5 trường cũng không lọt vào sao? Sao số lượng tiêu diệt dị chủng cấp A lại nhiều hơn cả Tây Lăng thuộc Top 4 vậy?】

【Bắc Hải mấy năm nay đúng là không ổn. Nhưng đợt tuyển sinh khóa trước làm tốt thật, Vệ Nhàn và North, một người là người nhà họ Vệ ở Quân bộ, một người là thiếu chủ gia tộc Sisyphus, có ai là không đủ tư cách cạnh tranh vị trí thủ khoa ở bốn trường đứng đầu đâu? Đội ngũ này của Tây Lăng chỉ có một mình Vũ Đình, tất nhiên sẽ yếu thế hơn chút. Nhưng các bạn nhìn đi, từ dị chủng cấp B trở xuống, số lượng tiêu diệt của hai trường bắt đầu có sự phân tầng rõ rệt rồi. Nếu không thì tại sao hàng năm các trường quân đội lớn đều tranh giành nguồn học sinh chứ?】

So với việc sinh viên năm nhất Bắc Hải phải cần bảy tám người mới “mài” chết được một con dị chủng, thì khả năng chiến đấu đơn lẻ của Tây Lăng mạnh hơn nhiều, không ít sinh viên năm nhất đã có Khế ước thú, tốc độ xử lý những con dị chủng bị bỏ sót ở tiền tuyến nhanh hơn hẳn.

【Sinh viên năm nhất Tây Lăng thể hiện vẫn tốt hơn một chút, Top 4 và đại học bình thường đúng là không giống nhau.】

【Tôi tò mò hơn là, bình thường North chẳng phải giỏi nhất là trốn việc sao? Lần này thế mà lại không lười biếng nữa.】

Mặc dù North là “đảng viên vạn niên lười biếng”, nhưng nhờ vào khuôn mặt tuấn mỹ ưu việt cộng với danh hiệu thiếu chủ Sisyphus, ngược lại hắn đã tích lũy được một lượng fan quen mặt trên mạng.

Hắn hoặc là không ra tay, đứng bên cạnh nhìn đồng đội hi sinh, khiến người ta tức đến ngứa răng.

Hoặc là ra tay tung đòn sấm sét, lật ngược tình thế.

Quả thực khiến mọi người vừa yêu vừa hận.

Khang Dược nhìn North chủ động tiêu diệt dị chủng trên sóng trực tiếp, có cảm giác an ủi kiểu con trai nhà mình đã lớn: “North cuối cùng cũng hiểu chuyện rồi.”

Không trả tiền mà cũng biết hợp tác đồng đội rồi cơ đấy.

Khi xảy ra hỗn chiến lớn, ống kính trực tiếp luôn tập trung vào tiền tuyến nơi chiến đấu kịch liệt nhất. Những Siêu Phàm chủng oai phong và dị năng rực rỡ mạnh mẽ của những người thức tỉnh cấp cao có thể mang lại cảm giác an toàn mãnh liệt cho người dân, tạo ra sức ngưng tụ mạnh mẽ.

So với đám sinh viên năm hai ai nấy đều tỏa sáng, thì phía bên năm nhất lại chẳng có ai ngó ngàng tới.

Tô Đường đổi một con dao găm, tụt lại phía sau xử lý mấy con dị chủng đi lẻ, được một lúc thì bắt đầu mất kiên nhẫn.

Điểm tích lũy ở phía sau ít quá.

Ăn no còn chẳng đủ.

Cô nhìn những người phía sau, đi theo bên cạnh cô đa phần là sinh viên năm nhất từng cùng cô cướp huy hiệu ngực của Friel lúc trước. Từ sau lần kề vai sát cánh đó, mọi người cũng trở nên thân thiết hơn, thậm chí qua nhiều lần huấn luyện còn bồi dưỡng được không ít sự ăn ý.

Vừa thấy mắt Tô Đường liếc qua, bọn họ liền cảm nhận được ý của cô, một thanh niên lập tức quay đầu: “Chị! Chị có ý tưởng gì à?”

Tô Đường nghiêng đầu, hất cằm về phía trước: “Có muốn cùng nhau lên phía trước dạo một vòng không?”

Mắt mọi người lập tức sáng rực lên: “Muốn!”

Có người nếm được chút ngọt trong trận chiến lần trước nên thâm tình bày tỏ, rưng rưng nước mắt: “Kể từ lần trước chị dẫn dắt chúng em chiến thắng Friel bệ hạ, em đã thề, bước chân của chị chính là phương hướng của em!”

Chỉ riêng tấm ảnh chụp chung với chiếc huy hiệu ngực của Quân đoàn trưởng Quân đoàn Xích Diễm thôi cũng đủ để cậu ta hãnh diện trong gia tộc, cuối cùng cũng ngẩng cao đầu trước mặt đứa em họ thi đỗ vào trường Trung Ương.

Tô Đường: “… Vẫn theo sự phân chia nhóm trước đó, đến lúc đấy nghe tôi chỉ huy.”

Tiểu đội của Trường quân đội Bắc Hải bắt đầu di chuyển từ cánh trái về phía sóng triều dị chủng.

Cách đó không xa, đám sinh viên năm nhất của Tây Lăng đang cùng dọn dẹp chiến trường chú ý tới động tĩnh của bọn họ.

“Đại học Bắc Hải định làm cái gì thế? Chủ động lao vào đàn dị chủng ư?”

Bọn họ phân chia rất rõ ràng, chiến trường chính là của sinh viên năm hai, trong kỳ sát hạch này bọn họ chỉ là tôm tép hỗ trợ mà thôi.

“Không cần quan tâm bọn họ.” Thanh niên đầu đinh nhíu mày ngẩng đầu lên, cậu ta là hạng nhất khóa này của Tây Lăng, vì thủ khoa năm hai không có mặt nên sinh viên năm nhất đều coi cậu ta là đầu tàu: “Đại học Bắc Hải muốn tìm chết, cứ mặc kệ họ.”

Ngay cả bọn họ cũng không dám lại gần như vậy.

Mãi đến khi Tô Đường dẫn tiểu đội tiếp cận làn sóng dị chủng ở khoảng cách chỉ mười mấy mét, ống kính trực tiếp mới chia một phần màn hình cho họ.

Kênh bình luận đánh ra mấy dấu chấm hỏi 【???】

【Sinh viên năm nhất Bắc Hải đang làm cái gì thế? Thế mà lại tách khỏi phòng tuyến năm hai, chủ động đến gần làn sóng dị chủng, đây là tìm chết sao?】

Rất nhanh, đám dị chủng vốn đang tập trung sự chú ý vào đội chủ lực năm hai bắt đầu quay đầu, điên cuồng lao về phía sinh viên năm nhất.

Bình luận viên cũng chú ý tới tình huống nơi này, thực sự thay bọn họ toát mồ hôi hột: “Chúng ta thấy sinh viên năm nhất Bắc Hải chủ động tiếp cận vòng trong của đàn dị chủng, xem ra họ muốn chủ động xuất kích?”

Sĩ quan khách mời của Trường Trung ương bên cạnh uống một ngụm trà, không mặn không nhạt bình luận: “Tác phong hành sự của khóa năm nhất Đại học Bắc Hải lần này to gan hơn trước đây nhiều.”

Bình luận viên hỏi: “Ngài cho rằng họ có thể chống lại đợt sóng dị chủng đầu tiên không?”

“Cẩn thận không phải chuyện xấu, khi năng lực không đủ mà quá mức to gan thì là hữu dũng vô mưu. Có điều đây chỉ là phó bản toàn tức, cho dù thất bại, đối với những đứa trẻ này tổn thất cũng không lớn, là một bài học không tồi.”

“Xem ra ngài không đánh giá cao lựa chọn của Đại học Bắc Hải?”

Sĩ quan trường Trung Ương gật đầu: “Sinh viên năm nhất mới nhập học, bất kể là kinh nghiệm thực chiến hay phối hợp đồng đội đều không đủ. Nếu là sinh viên năm nhất Trường Trung Ương, có lẽ còn có thể dựa vào thực lực cá nhân miễn cưỡng ứng phó, nhưng Đại học Bắc Hải…”

Ý ngoài lời mọi người đều nghe hiểu được.

Tuy nhiên, khi đợt sóng dị chủng cỡ nhỏ đầu tiên lao về phía tiểu đội Bắc Hải, mọi người rất nhanh đã phát hiện có gì đó không đúng.

Đợt dị chủng đầu tiên còn chưa xông đến trước mặt sinh viên Bắc Hải, đã bị ngáng chân ngã xuống đất, rất nhanh, đao kim loại, gai đất liên tiếp công kích đón đầu, dị năng giả hệ sức mạnh đứng chắn ở phía trước, hệ tốc độ phụ trách chặn lại dọn dẹp những con dị thú xông quá đà.

Công kích của bọn họ nhịp nhàng giống như hô hấp phập phồng, đợt này nối tiếp đợt kia, liên miên không dứt, đợi người công kích đợt một tản ra, lại có một vòng người khác thế chỗ.

Mặc dù không nhanh bằng bên năm hai, nhưng cũng như mũi dao nhọn ổn định cắm sâu vào trong bầy dị chủng.

Ống kính kéo gần, mọi người nghe được giọng thiếu nữ đanh thép rõ ràng: “Tổ hệ Mộc số 2, hướng 12 giờ, bẫy dây leo.”

“Tổ hệ Thổ số 3, hướng 9 giờ, đất lún.”

Trong tay Tô Đường nắm một con dao găm, vừa di chuyển ở vị trí đầu tiên của đội ngũ, một dao một con dứt khoát lưu loát, vừa thông qua tai nghe chỉ huy đội ngũ.

Mặc dù uy lực dị năng của một tân sinh viên không đủ, nhưng tích tiểu thành đại, mọi người hợp lực đánh về một chỗ, uy lực tăng lên theo cấp số nhân.

【… Trường quân đội Bắc Hải tiêu diệt 101 dị chủng cấp C, 220 con cấp D…】

Tiếng thông báo vang lên, điểm số của Đại học Bắc Hải bắt đầu áp sát trường Tây Lăng.

Sinh viên năm nhất Tây Lăng không nhịn được nhìn sang.

“Chúng ta cũng đi?” Có người cảm thấy phương pháp khả thi, không có lý nào Đại học Bắc Hải xếp hạng sáu làm được mà bọn họ lại không làm được.

Quan sát mô hình hành động của nhóm Tô Đường một lúc, một nhóm nhỏ của trường Tây Lăng cũng thử tiếp cận làn sóng dị chủng, sao chép phương pháp của Đại học Bắc Hải, nhưng kiên trì chưa được một phút đã chật vật lui về, còn tổn thất hơn mười người.

Lời của bình luận viên cũng nghẹn ở cổ họng, nửa ngày không biết nói gì. Nói thế nào? Nói thực lực cá nhân của trường Tây Lăng còn không bằng Bắc Hải?

Anh ta chỉ có thể nhìn về phía khách mời đặc biệt bên cạnh: “Thượng tá Giản, cùng một phương pháp, tại sao Bắc Hải làm được, nhưng trường Tây Lăng lại thất bại?”

“Quá ăn ý rồi!” Thượng tá Giản thân là thượng tá, ánh mắt lão luyện hơn nhiều: “Phương pháp của Bắc Hải nhìn như đơn giản, nhưng cần sự ăn ý cực lớn, tỷ lệ sai số cũng rất thấp, giống như đang đi trên dây thép vậy.

Thời gian duy trì dị năng của tân sinh viên ngắn, dị chủng trong làn sóng quá nhiều, một khi có dị chủng xông vào hướng vòng trong, toàn bộ đội ngũ sẽ tan tác tơi bời.”

Ông hơi nheo mắt lại, ánh mắt dừng trên người Tô Đường đang chỉ huy đâu ra đấy: “Muốn sao chép lại, người chỉ huy bắt buộc phải nắm rõ thời gian hồi chiêu dị năng, khả năng duy trì của từng người, còn cả hướng tấn công của dị chủng, để kịp thời luân chuyển và thay đổi đội hình.”

“Hơn nữa, mỗi thành viên đều phải tuyệt đối tin tưởng chỉ huy, khi nghe thấy mệnh lệnh sẽ không có chút do dự nào, lập tức thi hành ngay.”

Nghe ông giải thích, những người xem trực tiếp rất nhanh đã phát hiện ra, chỉ cần Tô Đường ra lệnh, dù cho bên cạnh có dị chủng lao đến gần trong gang tấc, sinh viên năm nhất phụ trách hỗ trợ cũng không hề phân tán chút sự chú ý nào ra ngoài, bọn họ kiên giữ vị trí của mình một cách hoàn hảo, thực hiện mệnh lệnh không chút sai sót.

Nếu đổi thành sinh viên năm nhất Tây Lăng, lúc này có lẽ đã theo bản năng né tránh hoặc tấn công mối đe dọa bên cạnh, dẫn đến việc toàn bộ đội ngũ tan rã.

Sinh viên năm nhất Trường quân đội Bắc Hải, bọn họ hoàn toàn tin tưởng đồng đội sau lưng, tin tưởng chỉ huy của mình.

“So với trường Tây Lăng, Bắc Hải lúc này càng giống một quân đội thực thụ hơn.” Vị thượng tá Trường Trung Ương vốn luôn coi thường các trường quân đội khác, hiếm hoi thốt ra một câu khen ngợi.

“Sinh viên năm nhất vừa mới nhập học, hiện tại bọn họ vẫn đang ở giai đoạn thăm dò lẫn nhau, cọ xát phối hợp, nói chung rất khó để hình thành sự ăn ý và tin tưởng như vậy. Ít nhất phải cùng nhau tập huấn vài lần, đợi đến năm hai, năm ba mới có thể mài giũa ra sự ăn ý cơ bản.”

Giản Tế cũng cảm thấy hơi kỳ lạ, đều là tân sinh viên mới nhập học, tại sao Bắc Hải lại ăn ý đến thế?

Cho dù là trao gửi niềm tin, cũng cần phải có thời gian nhất định chứ?

Ông còn chưa biết, đây là thành quả do đám sinh viên năm nhất bị Quân đoàn trưởng Xích Diễm gây áp lực cao độ mà ép ra.

Sau “Cuộc chiến huy hiệu ngực”, đám tân sinh viên và Tô Đường phối hợp càng ăn ý, Friel huấn luyện càng tàn nhẫn. Hắn huấn luyện càng tàn nhẫn, đám tân sinh viên chỉ có thể bị ép phải nhanh chóng phối hợp với nhau.

Mấy ngày huấn luyện trôi qua, mọi người không chỉ bị lột một lớp da, mà sự phối hợp với nhau đã trở thành bản năng của cơ thể.

“Xem ra hiện tại ngài đã chuyển sang đánh giá cao Trường Bắc Hải rồi?” Bình luận viên nhìn về phía sĩ quan bên cạnh.

“Không.” Giản Tế lắc đầu: “Đối mặt với dị chủng cấp thấp thì hữu dụng, nhưng một khi xuất hiện dị chủng cấp cao, chiến lược của bọn họ chẳng khác nào lấy trứng chọi đá.

Đẳng cấp năng lực siêu phàm quá thấp, căn bản không thể gây ra sát thương cho dị chủng cấp cao.

Mà ở trung tâm làn sóng dị chủng, bất cứ lúc nào cũng có thể xuất hiện dị chủng cấp cao!”

Dường như để hưởng ứng lời nói của ông, mặt đất dưới chân nhóm Tô Đường đột nhiên sụp xuống.

Một con Rết Hắc Thiết biến dị cấp A đột ngột chui lên từ lòng đất, chiếc càng dài sắc nhọn cắn về phía đội ngũ tân sinh viên Bắc Hải.

Đội của bọn họ cách đội năm hai khá xa, trong lúc vội vàng, nhóm North căn bản không thể quay lại chi viện kịp.

Dây leo bị con rết dài gần mười mét dễ dàng giãy đứt, bất kể là gai đất hay kim đao chém lên người nó đều không để lại bất kỳ vết tích nào.

“Đây chính là lý do tại sao chỉ có những người thức tỉnh cấp cao đã khế ước với Siêu Phàm chủng cao cấp mới có tư cách đứng ở tiền tuyến.” Thượng tá Giản rũ mắt: “Một con dị chủng cấp A, có thể dễ dàng giết chết hàng trăm dị năng giả cấp thấp.”

“Tiểu đội này của Bắc Hải sắp bị diệt toàn quân rồi.”

Ngay khi lời vừa dứt.

“Keng!”

Một con dao găm chặn lại chiếc càng dài của Rết Hắc Thiết, phát ra một tiếng vang lớn.

Thế mà lại chặn đứng được đòn tấn công.

Sau đó, ngọn lửa đỏ thẫm theo lưỡi dao bắt đầu lan sang Rết Hắc Thiết, để lại những vết cháy đen trên người nó.

Tô Đường vừa chỉ huy đội ngũ rút lui, con dao găm bùng cháy liệt hỏa vừa chuẩn xác cắm phập vào khe hở giữa lớp vỏ của con rết.

Lớp vỏ vừa chạm phải ngọn lửa, trong nháy mắt đã cháy đen thành tro.

Trong nháy mắt, ánh mắt của bình luận viên đổ dồn về phía vị Thượng tá bên cạnh.

Chẳng phải đã bảo là không thể gây ra sát thương sao?

Giản Tế: “…”

Hơi thở ông ta nghẹn lại: “Dị năng của cô ấy tuyệt đối không thể là ngọn lửa bình thường mới thức tỉnh được!”

Giọng nói cũng trở nên trầm trọng: “Người thức tỉnh vừa mới thức tỉnh sức mạnh siêu phàm, muốn gây sát thương cho dị chủng cấp A… ít nhất phải khế ước với Siêu Phàm chủng hệ Hỏa cấp S trở lên, và tiến hành cộng hưởng sâu…”

Cùng lúc đó, bên trong chiến hạm của Quân đoàn Xích Diễm.

Friel cũng đang theo dõi giải đấu tập huấn, khi nhìn thấy ngọn lửa bùng lên trong tay Tô Đường, đồng tử dựng đứng của Thần co rút kịch liệt, nhanh chóng kéo thành một sợi chỉ mỏng cực kỳ đáng sợ.

Lớp vảy trên cái đuôi đầy gai xương dựng ngược lên, lộ ra độ cong sắc bén đầy phô trương.

Mấy ngày ở Trường quân đội Bắc Hải, Lucian đột nhiên biến mất không liên lạc được, còn có vẻ đắc ý và vui sướng khó hiểu… tất cả bỗng chốc đều đã có lời giải thích.

Khế ước, cộng hưởng sâu.

Hai từ này điên cuồng nhấp nháy trong đầu Friel, giống như ngọn lửa độc đang sôi sục, thiêu đốt lý trí của Thần.

Thần sải bước dài, không chút do dự đi về phía phòng tiếp khách.

Cánh cửa kim loại mở ra, bên trong, Quân đoàn trưởng Quân đoàn Hoàng Kim đang mặc quân phục chỉnh tề lộng lẫy, đang trao đổi chi tiết công việc với Phó đoàn trưởng Xích Diễm.

“Quân đoàn trưởng Clayt, Quân đoàn trưởng của chúng tôi đến rồi, những điều lệ khác ngài cứ bàn với anh ấy.”

Khóe môi Lucian lướt qua một nụ cười, đôi mắt đỏ cong lên nhìn về phía Friel.

“Rầm!” Một tiếng vang thật lớn, Friel mặt không cảm xúc túm lấy cổ áo Lucian, đập mạnh đầu hắn xuống chiếc bàn kim loại.

Vảy rồng dựng đứng.

Đó là tư thế khi Long tộc bước vào trạng thái chiến đấu.

Giọng nói như được rít qua kẽ răng: “Cậu lén lút ký khế ước với cô ấy sau lưng tôi?!”

Lucian cũng không khách khí, trở tay phản kích, cái đuôi đầy gai xương quất mạnh về phía Friel, lúc này mới đứng dậy được.

Máu tươi đỏ thẫm chảy xuống từ trên đầu, hắn đưa tay lau đi, dường như chẳng hề cảm thấy đau đớn chút nào, ngược lại đôi mày kiếm tuấn tú càng thêm sáng ngời, khóe môi nhếch lên để lộ chiếc răng nanh sắc nhọn, nở nụ cười sảng khoái, hắn hạ thấp giọng: “Friel, lần này là tôi nhanh hơn anh một bước.”

Friel nổi gân xanh trên cổ, kìm nén cơn giận dữ đang bùng nổ, đang định ra tay.

“Anh chắc chắn muốn giải quyết chuyện này ngay bây giờ chứ?” Ý cười của Lucian thu lại, ánh mắt cũng dần trở nên lạnh lẽo.

Mãi cho đến khi cuộc xung đột của hai người tạm dừng, một giọng nói mang theo chút ý cười, với ngữ điệu lười biếng kéo dài đặc trưng của giới quý tộc thượng lưu, vang lên kèm theo tiếng vỗ tay: “Rồng đỏ quả nhiên hiếu chiến, thô lỗ và dã man.”

Chàng thanh niên mắt vàng với nụ cười treo trên môi, mặc bộ quân phục màu bạch kim cắt may khéo léo, vai khoác dải lụa đỏ thẫm, dáng vẻ ưu nhã đoan trang.

Mái tóc dài vàng rực rỡ như lụa xõa trên vai, ánh mắt kiêu ngạo, trông không giống một vị Quân đoàn trưởng, mà giống một quý tộc đang xem kịch trong nhà hát lớn hơn.

Khác với dung mạo thiên về sắc bén và anh khí của Rồng lửa, dung mạo của thanh niên này giống như một đóa hoa được đắp nặn từ vàng ngọc và đá quý.

Đôi đồng tử dựng đứng màu vàng sáng ngời của hắn nheo lại: “Có điều, khách tùy chủ tiện, các người cứ coi như tôi không tồn tại.”

“Quân đoàn trưởng và Phó đoàn trưởng Xích Diễm nội chiến…” Hắn đưa ra lời nhận xét tận đáy lòng: “Rất đặc sắc.”

Mặt Friel không cảm xúc thu tay về.

Lucian lau đi vệt máu ở khóe mắt, cười hì hì chẳng chút để tâm.

Khác với tính cách bá đạo của Friel, tính cách của hắn khéo léo hơn, các việc vặt vãnh như ngoại giao của Quân đoàn Xích Diễm xưa nay đều do hắn xử lý.

“Không cần, chốt các điều khoản hợp đồng trước đã. Đây là việc trong nhà của Rồng lửa chúng tôi.”

Lucian cố tình nhấn mạnh ba chữ “việc trong nhà”, Friel lạnh lùng liếc hắn một cái, nhưng không phản bác.

“Việc trong nhà?”

Clayt cầm lấy một chiếc khăn tay, lau lau đầu ngón tay.

Hắn ngồi trên ghế, đôi chân dài vắt chéo, khóe môi hơi cong lên, nụ cười đầy vẻ châm chọc.

“Nghe có vẻ như, các người đang đánh nhau vì một bản khế ước với nhân loại nhỉ.”

“Quân đoàn Xích Diễm đã sa đọa đến mức phải hạ mình làm thú cưỡi và chó ngoan được thuần hóa cho nhân loại rồi sao?”

Clayt vốn tưởng rằng với cái tính nóng như lửa của Friel, khi nghe thấy những lời hạ thấp không chừa chút mặt mũi nào như vậy, chắc chắn sẽ nổi trận lôi đình.

Không ngờ, lần này Friel chỉ liếc hắn một cái.

Thần nheo mắt, tấm lưng rộng tựa vào ghế, giọng nói nén đầy tức giận ra lệnh đuổi khách: “Ký tên. Rồi cút.”

Lucian lau sạch máu trên trán, mỉm cười, giọng điệu tốt hơn Quân đoàn trưởng nhà mình nhiều: “Phải. Nhưng rồng Hoàng Kim cao quý, Quân đoàn trưởng Clayt chắc chắn sẽ không trở thành chó ngoan của nhân loại đâu.”

Clayt chỉ coi như hắn cố tình châm chọc, đôi mắt vàng ngạo mạn quét qua hai người, ánh mắt như ngọn lửa vàng được tôi luyện:

“Rồng Hoàng Kim cho dù có phải lóc xương xẻ thịt, cũng sẽ không bao giờ uốn cong sống lưng cao quý, trở thành chó ngoan để nhân loại sai khiến.”

*

【Tác giả có lời muốn nói】

Clayt hiện tại: (Lạnh lùng diễm lệ) Cho dù đánh gãy xương rồng của ta, ta cũng sẽ không làm chó cho nhân loại.

Clayt sau này: Gâu gâu gâu. Còn thiếu chó không?

***

Chương tiếp theo

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *