Sau khi ta mất tích – Chương 68

Chương 68

***

“Vừa mới nghỉ ngơi ở Bắc Hải chưa được mấy ngày đã vội vã điều tôi đi, trong lòng khó chịu mà không cho anh em xả giận chút à.”

Lucian sờ sờ vầng trán vừa đập vào tàu chiến của mình, khóe môi nhếch lên, để lộ chiếc răng nanh hơi nhọn.

Tên này ra tay cũng tàn nhẫn thật.

Friel nheo đôi đồng tử dựng đứng lạnh lùng, cười khẩy một tiếng: “Khó chịu cũng phải nhịn.”

Thần giậm mạnh đôi giày quân đội xuống đất, thân hình cao lớn cường tráng tựa như một bức tường kín gió, ánh mắt mang theo khí thế đầy áp bức: “Tôi không chỉ là anh em, bạn bè, mà còn là cấp trên của cậu.”

Lucian không thèm nghe mấy lời này, hai tay khoanh trước ngực, nhếch môi cười: “Có việc thì là anh em, không việc thì là cấp trên.”

“Quân lệnh như núi.” Friel lạnh lùng nói, “Nếu cậu muốn đánh, đợi nhiệm vụ kết thúc, chúng ta có thể đến sân diễn tập đánh một trận.”

Bầu không khí giữa hai người căng thẳng trầm trọng, những Long tộc đã lên tàu nhìn thấy mâu thuẫn giữa hai vị chỉ huy cũng không kìm được mà nín thở.

“Được, xong việc thì đánh.”

Lucian nhếch khóe miệng cười cười, hắn xoay xoay khớp cổ tay.

Sau đó nắm lấy thang lên tàu, chân đạp mạnh một cái, tựa như một con dã thú nhanh nhẹn, nhảy vọt lên trên.

Mãi cho đến khi hạm đội bay lên không trung, đuôi tàu kéo theo vệt sáng rời đi, Friel mới xoay người quay về.

Mấy ngày nay Tô Đường sống một cuộc sống rất có quy luật, ban ngày huấn luyện lên lớp, buổi tối thì vào khoang mô phỏng toàn tức tiếp tục luyện tập cách đấu.

Sau trận đánh với Đông Phương Thanh Long lần trước, cô bắt đầu có ý thức học sử dụng vũ khí lạnh.

Về hỏi Vệ Nhàn, cô mới biết, đối với người thức tỉnh cấp cao mà nói, vũ khí lạnh dùng tốt hơn vũ khí nóng nhiều.

Những loài Tinh thú dị chủng cấp cao rất khó bị giết chết hoàn toàn bằng vũ khí nóng, chỉ có dị năng chứa năng lượng siêu phàm mới có thể đối phó được với chúng.

Khả năng bám dính của năng lượng siêu phàm lên vũ khí lạnh tốt hơn vũ khí nóng, có thể dễ dàng xé toạc lớp phòng ngự của dị thú.

Đến năm hai, hầu như tất cả mọi người đều phải học cách đưa dị năng bám vào vũ khí lạnh.

Dù là vũ khí lạnh hay vũ khí nóng, sinh viên trường quân đội bắt buộc đều phải biết dùng.

Có điều đám con cháu thế gia thường được học sớm hơn so với sinh viên quân đội bình thường, trong gia tộc từ nhỏ đã có ý thức bồi dưỡng việc này.

Tô Đường xoa xoa cằm, thầm đoán cái tên Đông Phương Thanh Long mà cô gặp trong Bình Minh có thể là người của thế gia nào đó.

Ở chế độ cân bằng sức mạnh, cô cũng không nhìn thấu được cấp độ thể chất của đối phương, nhưng chiêu thức của người nọ có chút kỳ lạ, rõ ràng là do sức mạnh bị áp chế nên khi ra chiêu không thích ứng kịp.

Áp chế thực lực, không muốn bị nhận ra thân phận, nhìn chiến tích của hắn ở Bình Minh, hình như cũng giống cô, mới đăng nhập vào Bình Minh gần đây.

Có điều bộ trang bị trên người người ta lại khác hoàn toàn với loại người vì không có tiền nên không có điều kiện lên Tinh Võng toàn tức như cô… Chỉ có thể là đối phương có nguyên nhân gì đó nên mới cố tình không lên Tinh Võng toàn tức mà thôi.

Thế giới này quả thực rộng lớn và phức tạp hơn cô tưởng tượng.

Tuy nhiên, chuyện này chỉ để lại một ấn tượng mờ nhạt trong đầu, rồi nhanh chóng bị Tô Đường quẳng ra sau đầu.

Mặc dù tốc độ học hỏi của cơ thể này nhanh hơn cô tưởng, nhưng trước đây cô hoàn toàn chưa từng tiếp xúc với cách đấu và vũ khí lạnh, mọi thứ đều phải học lại từ đầu, cô phải tranh thủ thời gian để bù đắp khoảng cách với người khác.

Mấy ngày nay Friel cũng không giở trò gì, ban ngày nghiêm túc hướng dẫn sinh viên trường quân đội, buổi tối thì ghé qua đi dạo một vòng.

Việc này khiến Tô Đường thấy nhẹ nhõm hơn hẳn.

Thế nhưng hắn chẳng ở lại được mấy ngày thì đã bị một cuộc gọi khẩn cấp gọi đi, việc bàn giao giữa Xích Diễm và Quân đoàn Hoàng Kim nảy sinh bất đồng, là Quân đoàn trưởng, hắn không thể không ra mặt.

Ngày hôm sau, giải đấu tập huấn quân sự bắt đầu.

Huấn luyện viên Khang quét ánh mắt sắc bén qua tất cả các thí sinh, phổ biến những điều cần lưu ý.

“Mặc dù cuộc thi lần này chỉ là tiếp nối bài kiểm tra thực hành quân sự chưa hoàn thành.

Nhưng các em có thể coi cuộc thi này như một buổi diễn tập cho giải đấu xếp hạng trường quân đội sau này. Môi trường mô phỏng do AI Bình Minh vận hành gần như được sao chép tỷ lệ 1:1 từ thế giới thực.

Tham gia giải đấu tập huấn lần này chỉ có sinh viên năm nhất và năm hai, nhưng đến khi giải đấu xếp hạng trường quân đội lần sau bắt đầu, sinh viên năm tư hiện tại sẽ tốt nghiệp, sinh viên năm ba phải đến các quân đoàn để rèn luyện, các em chính là trụ cột vững chắc của giải đấu xếp hạng lần tới!

Tương lai và vinh quang của Trường quân sự Bắc Hải nằm trong tay các em.”

Lời huấn luyện viên Khang vừa dứt, những sinh viên đứng trước mặt ông ai nấy đều thẳng lưng, bất giác ưỡn ngực đầy tự hào.

Huấn luyện viên Khang hài lòng nhìn tinh thần diện mạo của học trò mình, đặc biệt chú ý đến những tân sinh viên đã thức tỉnh dị năng trong đó: “Thứ hạng của giải đấu lần này sẽ quyết định tài nguyên khởi đầu mà chúng ta bốc thăm được trong giải xếp hạng trường quân đội. Hy vọng mọi người có thể nghiêm túc đối đãi, giành lấy một thành tích tốt.”

Tô Đường từng nghe Vệ Nhàn kể, trong giải xếp hạng lần trước, Bắc Hải vốn có khả năng quay lại top 5, nhưng vì tài nguyên khởi đầu quá tệ, thiếu thuốc giải độc cần thiết trong khu vực thi đấu đầy chướng khí, khiến sinh viên phải đi đường vòng rất xa, cuối cùng bỏ lỡ vị trí thứ 5 trong gang tấc, lại bị Nhật Bất Lạc cướp mất, cả trường vì chuyện này mà u ám suốt mấy tháng trời.

Tất cả mọi người được đưa đến phòng thi, đeo thiết bị toàn tức lên.

Tô Đường vừa mở mắt ra đã thấy mình đang ở trên một đài diễn tập rộng lớn.

Quảng trường được thiết kế hình vòng cung khổng lồ, sinh viên các trường quân đội mặc đồng phục khác nhau đứng ở các phương vị khác nhau, chỉnh tề như những đàn kiến thợ, huy hiệu của mỗi trường quân đội lấp lánh trên phương trận, có lẽ là để thuận tiện cho việc nhận diện trường.

Xung quanh quảng trường là khán đài theo kiểu đấu trường La Mã cổ đại, bên trên người đông nghìn nghịt, còn có cờ màu phấp phới.

Trên quảng trường còn có thể nghe thấy tiếng hò reo cổ vũ cho các trường quân đội lớn.

Tổ chức cũng long trọng đấy chứ.

Tô Đường thầm nghĩ, lại nhìn trang phục trên người mình, đã được thay sang bộ đồng phục quân sự của Bắc Hải.

Xem ra đăng nhập qua kênh chính thức của trường quân đội thì khác với khi đăng nhập bằng tư cách cá nhân.

Lần này, cuối cùng Tô Đường cũng lần đầu tiên nhìn rõ trường quân đội xếp hạng hai.

“Đó chính là THuyền Bắc sao?” Cô nheo mắt, đánh giá hàng ngũ xếp bên cạnh Trường quân đội Trung Ương.

Bầu không khí bên đó vô cùng nghiêm túc, đội ngũ chỉnh tề trang nghiêm, đồng phục cũng đặc sắc hơn các trường khác, mang hơi hướng cổ trang.

“Đúng vậy.” Vệ Nhàn ghé tai thì thầm với Tô Đường, phổ cập kiến thức cho cô: “Đợt huấn luyện quân sự liên hợp trước đó, trường bọn họ bận rộn với cuộc chiến tranh giành chức Hội trưởng nên không đến tham gia.”

“Cuộc thi tranh chức Hội trưởng nội bộ của họ bắt đầu nhanh thế sao?” Tô Đường hơi ngạc nhiên, tân sinh viên nhập học chưa được bao lâu mà.

“Trước đây không tổ chức nhanh như vậy đâu, lần này là do Tứ Phương Thiên xuất hiện tận hai người thức tỉnh Thần thú.”

Vệ Nhàn nói: “Nói chung, bốn viện lớn Thanh Long, Chu Tước, Huyền Vũ, Bạch Hổ của họ, chỉ cần xuất hiện một thức tỉnh Thần thú Tứ Phương Thiên thì đã được nội định làm Hội trưởng rồi.

Nhưng lần này, năm nhất của họ lần đầu tiên xuất hiện cùng lúc hai người thức tỉnh Thần thú, một Thanh Long, một Chu Tước, thế là đánh nhau to thôi.”

Thanh Long?

Tô Đường đột nhiên nghĩ đến Đông Phương Thanh Long mà mình gặp hôm qua, không những vừa mở miệng đã hỏi cô có phải là Chu Tước hay không, mà trang phục cũng có nét tương đồng kỳ diệu với Tứ Phương Thiên.

Cô nheo mắt quan sát đội ngũ của đối phương.

Đứng trước hàng ngũ chỉnh tề răm rắp, người dẫn đầu là một thiếu niên tuấn mỹ với vẻ ngoài lạnh lùng kiêu ngạo, mặc một bộ đồng phục màu đen, trông tuổi tác có vẻ nhỏ hơn một chút so với mặt bằng chung.

Nhưng khí thế tỏa ra lại áp đảo cả đám sinh viên quân đội phía sau.

Khuôn mặt trắng nõn của cậu ta lạnh nhạt trang nghiêm, bên tai đeo một chiếc khuyên tai ngọc xanh, mí mắt mỏng hơi rũ xuống che đi đôi mắt. vì khoảng cách giữa lông mày và mắt cực gần nên lại tăng thêm vài phần sắc bén.

Cậu ta đứng trước hàng quân, mái tóc dài được buộc gọn ở đuôi bằng vòng ngọc, dáng vẻ nhìn thẳng không chớp mắt, cả người giống hệt như một bức tượng băng uy nghiêm.

Dáng người cao ngất, trong mắt không vương bụi trần.

Dáng người này quả thực khá giống với Đông Phương Thanh Long mà Tô Đường từng gặp.

Nhưng mà cái vẻ lạnh nhạt xa cách đó, khiến dù thế nào Tô Đường cũng không thể liên hệ cậu ta với tên Đông Phương Thanh Long hôm nọ vì cô đến gần mà lăn đùng ra ngất xỉu được.

“Người đứng đầu đằng kia là Hội trưởng thức tỉnh Thanh Long khóa này của họ à?” Tô Đường hỏi.

“Chắc là vậy. Thông tin của Tứ Phương Thiên xưa nay bảo mật rất kỹ, tôi không rõ lắm. Có điều nghe nói Chu Tước là kẻ nóng tính, nhìn cậu ta thế kia cũng không giống.”

Vệ Nhàn chép miệng nhận xét: “Giải xếp hạng trường quân đội năm nay, họ chắc sẽ là kình địch của Trung Ương Liên Bang đấy.”

“Chưa chắc.” Tô Đường phủ nhận. Nếu thủ khoa Tứ Phương Thiên này thật sự là Đông Phương Thanh Long cô gặp, thì khuyết điểm của cậu ta quá chí mạng.

“Hả?” Vệ Nhàn tò mò nhìn Tô Đường, mấy cái này đều là cô nghe giáo viên phân tích mà.

Tô Đường vỗ vỗ vai người chị em tốt:

“Kình địch lớn nhất của Trường quân đội Trung Ương không phải là chúng ta sao?”

Đối phương rốt cuộc có phải là Đông Phương Thanh Long hay không, còn phải thử dò xét thêm chút nữa.

Vệ Nhàn: “…Cạn lời.” 

Bàn về khoản “làm màu”, cô còn kém xa Tô Đường.

Giữa lúc hai người đang thì thầm to nhỏ, bên cạnh đột nhiên sáng lên, sau đó là một tiếng cười khẩy.

“Trường quân đội Bắc Hải lại bắt đầu ‘kiếm fame’ rồi à?”

Thời gian thi đấu bắt đầu là 9:00 đúng, hiện tại còn 5 phút nữa mới mở màn, các trường quân đội lớn vẫn đang điều chỉnh thiết bị toàn tức, thí sinh đang lục tục đăng nhập.

Tô Đường quay đầu lại.

Tiếng nói phát ra từ phương trận xếp ở hàng bên cạnh, không biết có phải Bình Minh xếp tất cả sinh viên đăng nhập theo thứ hạng khóa trước hay không, mà Nhật Bất Lạc lại ở ngay bên cạnh bọn họ.

Người vừa lên tiếng chính là thiếu gia Cotton của Nhật Bất Lạc từng gặp ở tinh cảng lần trước.

Hắn vẫn chưa quên lúc đó hắn đang tuyên truyền cho Nhật Bất Lạc, kết quả Tô Đường chen ngang một chân, phang một câu ‘Cảm ơn gói trang bị chiến đấu của các người’.

Về sau cư dân mạng thích pha trò đã trực tiếp chế màn đó thành đủ loại meme, khắp Tinh Võng đều là gói biểu cảm ‘Gói trang bị của Nhật Bất Lạc, thật không tồi’, dẫn đến việc trong đợt huấn luyện quân sự lần trước, Nhật Bất Lạc trở thành gã hề duy nhất.

Cotton vươn tay, mặt không cảm xúc làm động tác cứa cổ: “Lần này các người trông chừng cho kỹ gói trang bị của mình đi.”

Hắn đã hạ quyết tâm, giải đấu tập huấn này nhất định phải rửa sạch nỗi nhục.

Tô Đường cười híp mắt gật đầu: “Lại muốn tới tặng gói trang bị cho bọn tôi à? Tốt lắm.”

Ai thèm tặng gói trang bị cho bọn họ chứ!

Mày Cotton nhíu chặt ngay lập tức.

“Vút!”

Một con dao bay bất ngờ lao về phía hắn.

Hắn vội vàng nhảy ra sau, lưỡi dao màu đen thẳng tắp cắm phập vào vị trí ban đầu hắn đứng.

Cotton hồn vía chưa định, định thần nhìn lại.

Trên phương trận đăng nhập của Trường quân đội Bắc Hải lóe lên ánh sáng, lại có thêm một người đến.

North đang đứng cách họ không xa, cúi đầu, mi mắt rũ xuống, mái tóc dài màu vàng bạch kim mềm mại xõa lệch trước ngực.

Trên tay hắn còn đang xoay chuyển mấy con dao nhỏ, dáng người cao ráo đứng thẳng, ánh mắt lạnh nhạt.

“North.” Cotton trừng mắt nhìn cậu ta: “Thi đấu còn chưa bắt đầu đã bắt đầu tấn công rồi?”

Gương mặt North không cảm xúc, dao nhỏ trên đầu ngón tay xoay chuyển rồi thu gọn vào trong lòng bàn tay, bình thản nói: “Trượt tay.”

Cotton: “…”

Cotton hít sâu một hơi.

Thiếu chủ của gia tộc Sisyphus mà còn có thể trượt tay ư, có quỷ mới tin hắn.

“Sao bây giờ cậu mới đăng nhập?” Vệ Nhàn nhìn North vừa mới đến, hỏi.

North chỉnh lại găng tay: “Vừa hoàn thành một nhiệm vụ, vội chạy qua đây.”

Tô Đường vểnh tai lên, cô biết một nhiệm vụ của North có cái giá kinh người, trong lòng cũng thấy rục rịch: “Nhiệm vụ? Nhiệm vụ gì thế?”

“Theo quy tắc, phải giữ bí mật cho người thuê.” North khẽ nghiêng đầu, mái tóc dài theo động tác nhỏ của cậu trượt xuống vai một đoạn.

“Có điều, nếu cậu tò mò, lần sau có thể dẫn cậu theo nhận cùng. Thù lao chia đôi.”

Tô Đường lập tức cười híp mắt, vỗ vỗ cánh tay hắn: “Tôi có có thể khá giả lên hay không là trông cậy cả vào anh đấy, đàn anh.”

Đôi mắt màu xanh lục thẫm của North khóa chặt lấy cô.

Tô Đường cảm thấy North không chỉ khế ước với Siêu Phàm chủng là báo lớn, mà bản thân hắn cũng rất giống động vật họ mèo.

Khi ánh mắt hắn chăm chú nhìn, giống như loài mèo hạ thấp người, nằm phục bất động quan sát con mồi, có một sự tập trung khiến người ta rợn cả tóc gáy.

North gật đầu: “Ừm.”

Vệ Nhàn ở bên cạnh tặc lưỡi cảm thán: “Con báo sắt vắt cổ chày ra nước, thế mà cũng có thể chia tiền thù lao cơ à?”

Ba người trò chuyện vui vẻ, bỏ mặc Cotton ở đội ngũ bên kia mặt không cảm xúc nói: “Trong mắt mấy người có tôi không đấy?”

Hắn còn muốn làm loạn, nhưng người dẫn chương trình đã bắt đầu công bố quy tắc rồi.

“Lần này là bài kiểm tra sinh tồn tích lũy điểm số, giết thành viên trường quân đội khác không được cộng điểm, giết dị chủng có thể nhận được điểm tích lũy tương ứng, dùng để đổi nguyên liệu, đồ phòng thủ và vũ khí.

Mời tất cả sinh viên quân đội thu thập huy hiệu trường trong phó bản, trường nào tìm đủ huy hiệu trước sẽ giành chiến thắng.

Chú ý, hai ngày sau, Siêu Phàm chủng nguy hiểm cấp cao Mèo Hề Klauka sẽ được thả vào phó bản. Ai đánh bại Klauka trước sẽ nhận được phần thưởng điểm số cực lớn, nếu không ai đánh bại, sẽ tính điểm dựa trên độ hoàn thiện của huy hiệu trường.”

Âm thanh điện tử trên quảng trường vừa dứt, phương trận sáng lên chói lòa, tất cả sinh viên quân đội bị đánh tan vào phó bản thử luyện.

Tô Đường vừa mở mắt ra đã bắt đầu kiểm tra trang bị, kết quả kiểm tra một vòng, Bình Minh thế mà chẳng để lại cho bọn họ cái gì, thậm chí ngay cả vũ khí thuận tay cũng không có.

“Đừng tìm nữa.” Vệ Nhàn ở bên cạnh thở dài: “Nhà trường muốn chúng ta tay trắng dựng nghiệp mà, phải giết dị chủng trước mới có thể đổi lấy vũ khí, đồ phòng thủ và tài nguyên thức ăn.”

Trên mặt Tô Đường lộ ra một chút u sầu: “Trước đó còn bảo đi tìm huynh đệ bên Nhật Bất Lạc xin tí tài nguyên, không ngờ chẳng ai có cái gì.”

Bên ngoài phó bản tập huấn, giáo quan trường quân đội Nhật Bất Lạc nghe vậy, lập tức trừng mắt nhìn giáo quan Trường quân đội Bắc Hải.

“Trường quân đội Bắc Hải bây giờ toàn dạy học sinh đi ăn cướp thế à?”

Khang Dược không mặn không nhạt đáp: “Ông nói chuyện nghe khó nghe thế? Cái này sao có thể gọi là ăn cướp được? Tôi thấy quan hệ giữa đám trẻ hai trường khá tốt mà. Đã bảo gọi nhau là huynh đệ rồi, giúp đỡ lẫn nhau một chút không phải là lẽ đương nhiên sao?”

Giáo quan Nhật Bất Lạc nghẹn lời.

Các giáo quan trường khác cũng nhìn nhau ngơ ngác, đây đâu phải lời mà Khang Dược trước kia có thể nói ra.

Không biết có phải ảo giác của bọn họ hay không, kể từ khi nhận cô học trò cấp 3S chuyên đi gây sự khắp thế giới này, da mặt của Khang Dược cũng dày lên rồi, có cảm giác “vò đã mẻ thì cho sứt luôn”.

Có điều trong giải đấu, tình trạng cướp gói trang bị cũng không hiếm, suy cho cùng tài nguyên có hạn, trên sân đấu không cần phải nể nang kẻ địch.

Chỉ là chẳng có ai như Trường quân đội Bắc Hải, nói toạc móng heo ra một cách hùng hồn như thế mà thôi.

Tô Đường và Vệ Nhàn vẫn đang kiểm kê quân số, đội ngũ của họ coi như may mắn, sinh viên cùng trường tụ tập tại cùng một điểm khá đông, năm hai thì quen biết Vệ Nhàn, năm nhất thì tin tưởng Tô Đường, mọi người dứt khoát tụ lại một chỗ.

North và Vương Phú Quý không biết bị hệ thống ném đi đâu rồi, nhưng hai người bạn cùng phòng của Tô Đường ngược lại đều đang ở bên cạnh họ.

Tô Đường nói: “Sau này từ từ tìm bọn họ vậy. Theo tính cách của ban tổ chức, địa điểm rơi huy hiệu sau này chắc chắn sẽ ngày càng gần nhau, người sống sót kiểu gì cũng sẽ chạm mặt.”

Mọi người quyết định chia làm hai nhóm, Vệ Nhàn dẫn một nhóm đi săn giết dị chủng, còn Tô Đường thì dẫn sinh viên năm nhất đi tìm huy hiệu.

Nếu không gặp phải Mèo Hề, chiến thắng cuối cùng sẽ được tính dựa trên điểm số huy hiệu. Hơn nữa, cho dù có gặp phải Mèo Hề, khả năng lớn là bọn họ sẽ phải ôm hận rời sân.

Trên đồng hồ đeo tay của mỗi người đều có một bộ chỉ thị, có thể chỉ ra vị trí đại khái của huy hiệu.

Tô Đường và Vệ Nhàn thỏa thuận xong phạm vi hoạt động và thời gian liên lạc lại, sau đó chia nhau ra hành động.

Màn hình lớn truyền hình trực tiếp chia động thái của các trường quân đội thành vô số màn hình nhỏ, trên đó đa số sinh viên đều đang đi theo lộ tuyến tìm kiếm huy hiệu.

Bình luận viên nhìn về phía sĩ quan bên cạnh: “Có vẻ như phần lớn sinh viên đều đặt trọng tâm hành động vào việc tìm kiếm huy hiệu, điều này liệu có phải cho thấy sinh viên của chúng ta không có lòng tin khi đối đầu với Siêu Phàm chủng cấp độ nguy hiểm cao? Lần này Quân bộ sắp xếp phó thủ đắc lực nhất dưới trướng Chủ tể Nỗi Sợ là Mèo Hề làm BOSS, liệu có phải là độ khó quá cao đối với sinh viên hay không?”

“Bình Minh đã điều chỉnh số liệu độ khó của Mèo Hề rồi, hếu bọn họ tìm đúng phương pháp thì không phải là không thể đối phó.”

Vị khách mời đặc biệt được mời đến dặn dò chuyển màn hình sang kênh số 1.

“Hơn nữa không phải tất cả sinh viên quân đội đều sợ khó. Bốn trường quân đội lớn của Tinh vực Trung tâm vốn dĩ đã khác biệt với các trường quân đội bên ngoài Tinh vực Trung tâm.”

Vị khách mời đặc biệt đang nói chuyện có vẻ mặt lạnh nhạt, ông ta tốt nghiệp từ Trường quân đội Trung Ương: “Sinh viên quân đội của Tinh vực Trung tâm rõ ràng là có tinh thần trách nhiệm hơn hẳn các sinh viên trường khác.”

Trên màn hình, trường Liên Bang xếp hạng ba có vận may rất tệ, trực tiếp đụng độ với Trường quân đội Trung Ương.

Mặc dù giết sinh viên trường khác không được cộng điểm, nhưng nếu giảm bớt quân số đối phương thì cũng có lợi cho việc làm chậm tiến độ tìm kiếm huy hiệu của họ.

Hơn nữa Lệnh Dĩ Châu và Lận Như Ngọc của Trường quân đội Trung Ương lại được phân vào cùng một chỗ, có thể nói là tổ hợp “song cường”.

Mặt mũi sinh viên trường Liên Bang xanh mét cả rồi.

Thế nhưng Lận Như Ngọc không ra lệnh ra tay, mà chỉ lạnh nhạt nói: “Lần này kẻ địch lớn nhất của chúng ta là Mèo Hề Klauka. Không cần thiết phải tiêu hao nội bộ, chi bằng liên thủ.”

Mệnh lệnh từ Quân bộ mà bọn họ nhận được chính là phải đánh bại Mèo Hề, quét sạch lớp mây mù bao phủ Bình Minh suốt thời gian qua.

Mặc dù đã xuất hiện một kẻ tên là “Bất kỳ khó khăn nào cũng có thể đánh bại tôi” từng đánh bại Mèo Hề lần đầu, nhưng để dập tắt những lời đồn đãi ồn ào trước đó, thì việc để sinh viên quân đội chính tay giải quyết trên sóng trực tiếp vẫn mang lại hiệu quả chấn hưng tốt hơn nhiều.

Tuy nhiên, khi gặp phải những tiểu đội lạc lõng của các trường quân đội khác trên đường đi, Lận Như Ngọc không hề lôi kéo thêm lần nào nữa, tiểu đội của hắn nhanh chóng loại bỏ đối phương.

Kênh bình luận liên tục cảm thán:

【Quả nhiên giữa trường Top và trường không phải Top có một bức tường ngăn cách. Người ta chẳng thèm chơi với mấy trường khác đâu, gặp một kẻ nào loại kẻ đó, thủ đoạn dứt khoát vô cùng.】

【Nói thừa. Chênh lệch thực lực lớn như vậy, kết đồng minh để tiện cho người khác ngáng chân mình à?】

【Chí hướng của Trường Trung ương rõ ràng lớn hơn các trường khác, chỉ có họ mới nghĩ đến việc đánh bại BOSS thôi, chứ không phải kiểu “núp lùm” đi tranh cướp huy hiệu. Giữ lại mấy trường tạp nham kia, nhỡ để bọn họ tìm được huy hiệu rồi “ăn hôi” chiến thắng, kết quả như thế mới khiến người ta không phục. Như thế này rất tốt, đánh bại Mèo Hề trước, sau đó mới phân định nhất nhì trong top 5 trường.】

Dòng bình luận này vừa xuất hiện, đội ngũ do Lận Như Ngọc dẫn đầu lại đụng độ một tiểu đội đi lẻ của trường Nhật Bất Lạc.

Lần này người ra tay là Lệnh Dĩ Châu, hắn dứt khoát gọn gàng loại bỏ đối phương.

【Lần này sự phân bố của các đội ngũ trường lớn có hơi dày đặc nha.】

Còn có người cười nhạo:

【Trong Top 5, chỉ có Nhật Bất Lạc bị Trường Quân sự Trung ương loại, xem ra là không lọt nổi vào mắt xanh người ta rồi. Nhật Bất Lạc mới ngồi ghế Top 5 được hai năm, bề dày lịch sử vẫn chưa đủ.】

【Thử đổi thành “lão ngũ” cũ là Trường quân đội Bắc Hải xem, cũng bị loại như thường thôi. Bốn trường quân đội đứng đầu Tinh vực Trung tâm có cái vòng tròn của riêng họ, có vách ngăn với hạng năm đấy.】

Cái “lão ngũ” trong miệng bọn họ – Tô Đường lúc này đã dẫn đội tìm thấy chiếc huy hiệu đầu tiên, vị trí đặt cũng khá lộ liễu, đang tỏa sáng lấp lánh giữa rừng cây.

Tuy nhiên, Tô Đường vừa mới dẫn người chạy tới thì đụng độ ngay với trường quân đội Huyền Bắc.

Cô không chút do dự mượn lực lao tới, một chân đạp lên thân cây.

Theo quy tắc, ai chạm vào trước, huy hiệu sẽ tự động biến đổi thành huy hiệu của trường quân đội bên đó.

Nhưng giây tiếp theo, cô đã bị một luồng khí quét lui.

Thanh đao ba lưỡi quét ngang qua, tiếng gió rít gào, khiến Tô Đường buộc phải tạm thời lùi lại.

Đông Phương Từ thu hồi đao, đứng dưới gốc cây, đôi đồng tử màu xanh mực liếc qua bọn họ, lạnh nhạt tuyên bố: “Huy hiệu này, thuộc về Huyền Bắc.”

Mấy trường quân đội tạp nham bình thường vì sợ gặp phải trường cấp cao bị loại nên cứ thấy bọn họ là trốn, đây là lần đầu tiên hắn thấy có kẻ dám chủ động tranh giành với bọn hắn.

Đông Phương Từ quét mắt nhìn đồng phục của nhóm Tô Đường, xác định không phải bất kỳ ai trong các trường Top mà hắn biết, bèn khẽ gật đầu: “Tôi không loại các người, các người có thể đi ngay bây giờ.”

Tô Đường ước lượng quân số hai bên, ra hiệu bằng mắt cho đội của mình, mọi người cùng nhau lui về phía bìa rừng.

Thấy bọn họ rời đi, Đông Phương Từ đạp lên thân cây, định lấy huy hiệu.

Tuy nhiên ngay khi hắn sắp chạm tay vào, một dây leo bất ngờ quấn lấy huy hiệu kéo xuống dưới.

Ánh mắt hắn trở nên sắc bén, trực tiếp xoay người giữa không trung, vung một luồng gió đao chém về phía dây leo.

Dây leo gãy lìa trong nháy mắt, cây cối dọc đường đi cũng thi nhau gãy đổ, chủ nhân của dây leo bị luồng gió quét trúng lảo đảo.

Kèm theo một tiếng “Má ơi!”, tiếng loa thông báo “Trường quân đội Bắc Hải có một người bị loại” cũng vang lên.

Tân sinh viên bị loại vào giây phút cuối cùng vẫn không quên nói một câu: “Các đồng chí, dựa vào mọi người đấy!”

Thấy luồng gió đao hắn vung ra lợi hại như vậy, Tô Đường lập tức sử dụng kỹ năng cường hóa cơ thể có được từ việc khế ước với Lucian, lúc này mới không bị loại trong nháy mắt.

Nhưng cô vẫn cảm thấy cả người như bị ai đấm mạnh một cú.

Cô đã hiểu tại sao con “rồng xanh nhỏ” này có điểm yếu chí mạng to đùng như thế mà Huyền Bắc vẫn để hắn làm đội trưởng rồi.

Cấp độ thức tỉnh của hắn không thấp, đa số mọi người chưa kịp đến gần hắn thì đã bị loại rồi, thế thì điểm yếu cũng chẳng còn là điểm yếu nữa.

Thấy Tô Đường đỡ được một đao của mình, trong mắt Đông Phương Từ lướt qua một chút nghi ngờ.

Thế nhưng Tô Đường đã lao tới, không phải lao về phía huy hiệu, mà là lao về phía hắn.

“Thủ khoa!” Người của Tứ Phương Thiên rõ ràng biết điểm yếu của thủ khoa nhà mình, vội vàng chạy tới chi viện.

Nhưng người Tô Đường mang theo cũng không phải dạng vừa, khoảng thời gian này cùng nhau huấn luyện đã sớm hình thành sự ăn ý, vội vàng tạo cơ hội cho Tô Đường.

Khi Tô Đường lao đến chỉ còn cách hai mét, trên trán Đông Phương Từ đột nhiên mọc ra hai cái sừng rồng màu xanh, xung quanh nổi lên cơn lốc, cơ thể tự động bay lùi ra xa một đoạn.

Tô Đường nghe Vệ Nhàn nói qua, Hỗn Huyết chủng có một số người có thể đánh thức một phần huyết mạch tổ tiên, không chỉ cơ thể xuất hiện đặc trưng, mà sức mạnh còn được tăng cường thêm một bậc.

Có điều đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy Hỗn Huyết chủng.

Tô Đường: “Đông Phương Thanh Long, mông còn đau không?”

Đông Phương Từ ngẩn người.

Nhân lúc hắn thất thần một giây kia, Tô Đường lăn một vòng trên mặt đất nhanh chóng tiếp cận Đông Phương Từ, một tay túm lấy cái đuôi màu xanh mới mọc thêm ra của hắn: “Xuống đây!”

Đông Phương Từ bị túm đuôi bất ngờ, cứng đờ người, Tô Đường nhanh chóng lật người đè lên, khuỷu tay hung hăng chèn lên cổ hắn, nói với người của trường quân đội Huyền Bắc: “Dừng tay, nếu không tôi sẽ loại thủ khoa của các người trước.”

Vệ Nhàn từng nói, trường quân đội Huyền Bắc sẽ tuân theo vô điều kiện đối với người hỗn huyết thức tỉnh Tứ Phương Thần Thú.

Quá… quá gần rồi.

Đông Phương Từ bị đè trên mặt đất, hô hấp khó khăn, khuôn mặt cao ngạo lạnh lùng nổi lên ráng đỏ, lông mi ướt át trong nháy mắt, nỗ lực kìm nén lồng ngực đang phập phồng.

“Cút ngay.”

Đôi mắt như sương mù của hắn nhìn về phía Tô Đường, môi mím chặt, đột nhiên, sự dị hóa trên cơ thể biến mất.

Một con Thanh Long lao về phía Tô Đường.

Tinh thần thể của Hỗn Huyết chủng có thể tấn công độc lập giống như Siêu Phàm chủng bình thường.

Tô Đường thầm than sơ suất.

Nhưng lại thấy con Thanh Long thân hình thon dài kia sau khi bay ra, không hề hất văng người đang đè mình đi, mà ngược lại còn tò mò nhìn ngó, sau đó lặng lẽ dùng đuôi cọ cọ mắt cá chân Tô Đường, quấn quanh người cô hết vòng này đến vòng khác.

Đồng tử của tất cả mọi người đều hơi giãn ra.

“???”

Tinh thần thể của Hỗn Huyết chủng còn có thể phản bội chủ nhân mình sao??

“Ha ha. Quá là mất mặt rồi.” Trong khu vực của trường quân đội Huyền Bắc, một thanh niên có ngũ quan diễm lệ tuấn lãng vỗ đùi cười ngặt nghẽo, sau lưng hắn là một con Chu Tước khổng lồ lông vũ lộng lẫy, tỏa sáng rực rỡ.

“Đông Phương Từ thế này thì gọi là gì? Miệng chê nhưng thân thể lại thành thật? Còn nói sức mạnh của tôi không kiểm soát được, không cho tôi ra sân. Nhìn Đông Phương Từ xem, đang đánh nhau mà Tinh thần thể dính chặt lấy người ta rồi kìa.”

***

Chương tiếp theo

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *