Sau khi ta mất tích – Chương 57

Chương 57

***

Friel đã ngồi trên chiếc ghế thực tế ảo trước máy chủ, lưng tựa vào thành ghế.

Sinh viên trường quân đội đa phần đều thân cao chân dài, ghế ngồi thiết kế cho họ vốn không nhỏ, nhưng với thân hình quá khổ của Long tộc, chiếc ghế đối với Thần lại có chút chật chội.

Đôi chân dài thẳng tắp duỗi ra, bắt chéo vào nhau.

Vài lọn tóc đỏ rực như lửa vướng vào dây xích vàng, rũ xuống cơ ngực vạm vỡ, toát lên vẻ phú quý đường hoàng.

Bộ quân phục kiểu cấm dục ôm sát thân hình Long tộc, bao bọc chặt lấy lồng ngực, lờ mờ có thể thấy được sức mạnh bùng nổ ẩn chứa bên dưới lớp cơ bắp.

Thần đã tháo chiếc cúc cổ áo trên cùng, để lộ xương quai xanh, toát ra vẻ bất tuân và kiêu ngạo tựa như lửa rừng.

Một tay nâng vành mũ quân đội lên, khi quay đầu khóe môi nhếch nụ cười, đôi đồng tử rực lửa sắc lạnh khẽ cong lên, nụ cười không chút lên mặt kẻ trên, giống như đang thương lượng mà hỏi: “Vậy, có thể kết nối mạng được không?”

Nghe thì có vẻ giống một vị thủ lĩnh Long tộc với tính tình cực kỳ dễ chịu ngoại trừ việc quá mức tuấn mỹ cao lớn, thế nhưng hơi thở nóng rực trong đôi mắt ấy lại như lưỡi lửa liếm láp lên da thịt.

Chẳng hề khiến người ta cảm thấy Thần thực sự dễ nói chuyện.

Giáo quan trầm ngâm: “Chắc là được.”

Ông nhìn về phía trợ giảng đang đợi lệnh: “Cậu thiết lập lại card mạng đi, kết nối với Bình Minh. Bên Bình Minh báo là lỗi đã sửa xong rồi, chắc sẽ không làm ô nhiễm mạng của chúng ta đâu.”

Nhận được sự bảo đảm của thầy, trợ giảng mới yên tâm thao tác trên hệ thống.

“Thưa Điện hạ, vì Ngài thay thế hình tượng giảng dạy cố định trong hệ thống giữa chừng nên việc nạp dữ liệu của Ngài vào có thể sẽ mất một chút thời gian.”

Trợ giảng thao tác mà trán dần toát mồ hôi, ngẩng đầu nhìn về phía Friel nhỏ giọng nói.

Sân huấn luyện mô phỏng toàn bối cảnh của trường quân đội khác với khoang thực tế ảo cá nhân bên ngoài.

Để đảm bảo dữ liệu mô phỏng khớp một trăm phần trăm với tình trạng thực tế của học viên, việc thu thập và nhập liệu càng chuẩn xác thì cũng càng chậm hơn.

Thế nhưng Friel đeo mũ giáp kết nối Tinh Võng lên, từ từ nhắm mắt lại, vậy mà đã trực tiếp đăng nhập vào trong.

*

Tô Đường bỗng cảm thấy người máy mô phỏng đối kháng trước mặt mình ra đòn trở nên sắc bén hẳn lên.

Tốc độ, sức mạnh, khả năng phản ứng đều đang tăng cao.

Tuy trong lòng Tô Đường thắc mắc nhưng cũng không để ý lắm, thế nhưng sau khi đấu xong chiêu, cô phát hiện hệ thống lại chẳng hề nhắc nhở tiến vào ải tiếp theo.

Ngược lại, cái người máy mô phỏng toàn bối cảnh không mặt không tóc, to bằng người thật, hệt như cỗ máy kia động tác lại càng thêm dũng mãnh.

Tô Đường: “???”

Tô Đường nghi ngờ có phải hệ thống bị lỗi rồi không, nhưng bên ngoài có người chuyên trách giám sát dữ liệu, nếu thực sự có vấn đề thì lẽ ra phải đóng mạng toàn tức, cưỡng chế cô thoát tuyến rồi.

Điều này chứng tỏ không phải lỗi gì lớn.

Hơn nữa, trận chiến như thế này cũng thú vị hơn nhiều so với việc qua ải dễ như trở bàn tay trước đó.

Tô Đường tăng tốc liên tục biến chiêu, nhấc chân đá về phía đầu của người máy kim loại.

Người máy kim loại đỡ được chân cô, vươn tay tóm chặt lấy cổ chân.

Xúc cảm của người máy kim loại là dạng mô phỏng cơ khí, đánh lên người nó, thứ cảm nhận được là cảm giác kim loại lạnh lẽo.

Bàn tay kim loại mô phỏng tay người kia thon dài lại mạnh mẽ, khi nắm chặt lấy bắp chân, cái lạnh lẽo thuộc về kim loại dường như cũng truyền đến da thịt.

Đây không phải chiêu thức mà người máy kim loại dạy đấu kháng từng dạy, thông thường, chiêu thức mà người máy phụ trách giảng dạy dùng khi đấu với học viên sẽ thiên về các động tác mẫu đã được dạy hơn.

Không chỉ tốc độ, sức mạnh đang nhanh hơn.

Nó, dường như đã trở nên có trí tuệ rồi.

Lúc trước còn nghi ngờ là lỗi hệ thống nên thuộc tính của người máy được chỉnh cao lên, giờ Tô Đường càng nghi ngờ hơn, có phải vì mình học nhanh quá nên đã mở ra cơ chế ẩn nào đó hay không?

Cô cũng không còn đánh theo động tác giảng dạy mà hệ thống quy định nữa, tất cả kỹ năng học được từ lúc huấn luyện quân sự đến nay đều được vận dụng, trong đầu cô chỉ còn lại một ý niệm duy nhất – Đánh bại nó.

Tô Đường không cố sức rút chân về, bởi làm vậy rất dễ khiến bản thân đứng không vững, hoặc tạo cơ hội cho đối phương tấn công.

Cô ngược lại mượn lực từ cú nắm ở bắp chân, vặn mình xoay eo, tung người nhảy vọt lên kéo theo cả cơ thể, chân còn lại tung cú đá liên hoàn hung hãn vào huyệt thái dương của cái đầu kim loại.

Chỉ cần nắm vững kỹ thuật, sức mạnh cơ lõi ở eo thực ra còn mạnh hơn nhiều so với sức mạnh tứ chi đơn thuần, một cái là sức mạnh tay chân, một cái là sức mạnh toàn thân, hoàn toàn không cùng một đẳng cấp.

Trận chiến diễn ra trong khoang huấn luyện toàn tức được đặc biệt chiếu lên màn hình lớn bên ngoài.

Vài vị giáo quan phụ trách dạy cách đấu đang đứng trước màn hình chiếu, đưa ra lời bình luận.

“Thời cơ và phản ứng đều nắm bắt rất chuẩn xác, cho dù đối thủ có thể chất cao hơn một cấp, bị tấn công nặng vào vùng đầu thế này thì cũng sẽ mất khả năng phản kháng. Lão Khang, cô bé này thật sự mới học cách đấu không lâu đấy à?”

Người bình thường khi tung cước mà bị tóm chân thì ngay lúc này đã luống cuống tay chân rồi.

Khang Dược đứng bên cạnh, vui mừng hiện rõ trên gương mặt, cả vẻ đắc ý cũng không giấu nổi: “Đương nhiên, hạt giống tốt do tôi tìm ra đấy. Lúc huấn luyện quân sự tôi đã quan sát rồi, hồi đầu khi cô bé đấu với sinh viên năm hai của Nhật Bất Lạc thì thao tác vẫn còn rất lạ lẫm.”

Có điều, phản ứng dù có chính xác đến đâu, đứng trước vị Quân đoàn trưởng đã được tôi luyện qua hàng ngàn trận chiến khói lửa thì vẫn còn khá non nớt.

Thần không thích dùng hình dạng con người để chiến đấu, nhưng điều đó không có nghĩa là Thần không biết dùng.

Thần phản ứng cực kỳ nhanh chóng, lập tức buông tay nghiêng đầu né tránh cú đá điểm hóc, nâng khuỷu tay lên đỡ, rồi trở tay chộp lấy cái chân còn lại của cô.

Đôi mắt đỏ rực thiêu đốt ý hừng hực.

Đầu lưỡi liếm qua chiếc răng nanh nhọn, nếu lúc này mở mũ giáp của Thần ra sẽ có thể nhìn thấy đồng tử dựng đứng đã co rút lại thành một chấm tròn vì sự hưng phấn cuồng nhiệt, cùng độ cong đầy vẻ ngông cuồng kiêu ngạo bên khóe môi.

Do dữ liệu chưa được nạp hoàn tất, cơ thể trong thế giới ảo này không quá tương thích khiến Thần có cảm giác bị giật lag.

Chỉ một khoảnh khắc khựng lại đó thôi, đã khiến Thần vuột mất cơ hội tóm lấy cô.

Tô Đường phát hiện ra ý đồ của người máy kim loại, hai chân cô lập tức kẹp chặt lấy cổ nó.

Xương cổ con người vô cùng yếu ớt, lại chẹt ngay yết hầu hô hấp, lực đạo đột ngột giáng xuống cổ rất dễ gây ngạt thở, thậm chí bẻ gãy đốt sống cổ.

Giáo quan đang bình luận kinh ngạc liếc nhìn Khang Dược: “Lão Khang, học trò của ông ra đòn cũng thật tàn nhẫn.”

Trước đó đấu với người máy hướng dẫn còn thấy Tô Đường ra tay rất quy củ, giữ đúng thái độ rèn luyện và học tập.

Nhưng chiêu thức bây giờ lại tỏ rõ sự tàn nhẫn muốn lấy mạng đối phương.

Chẳng khác nào một con sói đột nhiên xé bỏ lớp da ngụy trang, để lộ ra nanh vuốt hung ác, hơn nữa còn càng đánh càng hưng phấn.

Ngay khoảnh khắc đầu và cổ bị đôi chân kia siết chặt, đồng tử Friel co rút dữ dội, con ngươi dựng đứng bé như đầu kim kịch liệt run rẩy, đầu óc trong nháy mắt trở nên trống rỗng.

Đôi chân thiếu nữ siết chặt lấy cổ Thần.

Làn da mềm mại trơn bóng dán sát lấy cần cổ, hơi ấm của máu thịt xuyên qua lớp da, thấm sâu vào tận xương tủy.

Hơi thở của Thần dồn dập hơn vài phần, niềm hưng phấn tựa như ngạt thở.

Trong cơ sở dữ liệu nội bộ của trường học vốn không hề có dữ liệu về cấu tạo cơ thể của Long tộc.

Cơ thể người máy huấn luyện mà Thần đang chiếm dụng, tuy đã được nạp một phần chỉ số cơ thể của Thần, nhưng đa số các chỉ số vẫn dựa trên tiêu chuẩn của nhân loại.

Long tộc sẽ không chết ngạt chỉ vì bị chèn ép yết hầu, nhưng nhân tộc thì có.

Cảm giác tử vong do ngạt thở mang lại cùng hơi nóng từ cơ thể dán chặt lấy nhau kích thích đại não, thiêu đốt khiến đầu óc Thần trống rỗng, trong đáy mắt dâng lên hơi nóng mê ly mờ mịt.

Trong Tinh Võng toàn tức kỳ thực không thể ngửi thấy mùi hương trên người “Bệ hạ”.

Thế nhưng, chỉ cần tưởng tượng thôi, máu nóng trong cơ thể Friel đã sục sôi cuộn trào, khiến Thần cảm thấy vảy rồng trên người mình sắp nổ tung.

Đây là tư thế “thân mật” mà Thần chưa từng được cảm nhận bao giờ.

Sự đe dọa tử vong của việc ngạt thở đan xen với sự thân mật khi da thịt kề cận, hai loại cảm quan hoàn toàn trái ngược giao hòa vào nhau, hội tụ thành cơn sóng thần dung nham dữ dội, điên cuồng xâm chiếm linh hồn Thần.

Nhiệt độ trong phòng huấn luyện ngày càng cao, ngay cả hệ thống điều hòa trung tâm cũng mất tác dụng, thậm chí còn kích hoạt hệ thống an ninh trong phòng.

“Cảnh báo nhiệt độ trong phòng bất thường — Đang rà soát hỏa hoạn — Rà soát thất bại — Xin vui lòng kiểm tra nguyên nhân nhân tạo nhiệt độ bất thường.”

Dù là sinh viên đang đăng nhập Tinh Võng học tập hay giáo quan đứng xem chiến, tất cả đều bắt đầu cảm nhận được luồng khô nóng, trong không khí ngập tràn hơi thở của lửa cháy xém gay mũi.

Mấy vị giáo quan thậm chí nóng đến toát cả mồ hôi.

Mọi người nhìn nhau ngơ ngác, tầm mắt tập trung cả lên người Long tộc, không cần hỏi cũng biết chuyện này là do ai gây ra.

“Ngài Friel bị sao vậy?”

Một trợ giảng nóng đến mồ hôi ướt đẫm lưng, nhỏ giọng nhìn về phía giáo quan hỏi.

Nóng quá đi mất.

Vị giáo quan cũng chẳng hiểu ra sao: “…”

Ai mà biết được chứ! Nghe nói khi cảm xúc của Long tộc quá kịch liệt, vượt qua ngưỡng giới hạn sẽ vô thức giải phóng sức mạnh, năng lượng siêu phàm mạnh mẽ của họ sẽ ảnh hưởng đến môi trường xung quanh.

Nhưng mà so chiêu với một tân sinh viên năm nhất, dù thế nào đi nữa, cũng đâu đến mức đường đường một Quân đoàn trưởng lại hưng phấn đến độ vượt qua ngưỡng cảm xúc chứ!

Có điều, lòng tự trọng của một giáo quan khiến ông không thể nói là mình không biết.

Ông tỏ vẻ bình tĩnh: “Là phản ứng ức chế của Long tộc khi chiến đấu thôi, hiện tượng bình thường ấy mà.”

Nhưng mà… nóng thật sự!!

Vua của Dung Nham rốt cuộc đang hưng phấn cái gì vậy?!

Không chỉ người bên ngoài, Tô Đường đang dùng ý thức trong Tinh Võng toàn tức cũng cảm nhận được sự thiêu đốt.

Một phần là do sau khi cô vận động mạnh, Tinh Võng tự động mô phỏng các đặc điểm sinh lý như toát mồ hôi, tim đập nhanh, một phần khác là do… cơ thể cô ở hiện thực trung thực truyền tải vào.

Mồ hôi từ trán cô nhỏ xuống, từng giọt từng giọt rơi trên gò má, lồng ngực của người máy kim loại.

Không biết có phải là ảo giác của cô hay không, mà người máy kim loại lạnh lẽo này, trên người dường như cũng dần dần có độ ấm.

Thuộc tính của người máy đấu luyện rõ ràng cao hơn cô tưởng tượng, cái cổ không hề bị sức lực bùng nổ của cô bẻ gãy, nó dường như ngẩn ra vài giây vì ngạt thở, sau đó bắt đầu phản kích nhanh chóng.

Tô Đường tách khỏi nó tiếp đất, lại tiếp tục giao đấu.

Sức mạnh, tốc độ của nó dường như vẫn đang tiến hóa, đến cuối cùng Tô Đường cũng có chút vất vả, cô bắt đầu muốn chửi thầm giám sát viên, có phải đã lén lút chỉnh cường độ người máy luyện tập của cô lên mức cao nhất hay không, cái này ít nhất cũng phải kéo đến thể chất cấp A trở lên rồi.

Ngay khi cô đang nghĩ như vậy, môi trường xung quanh bắt đầu thay đổi.

Không gian kim loại từ từ biến thành một khu rừng mưa nhiệt đới.

Dương xỉ và cây bụi khổng lồ, cổ thụ cao chọc trời, đứng giữa nơi này chẳng khác nào người tí hon lạc vào thế giới của người khổng lồ.

Không biết tại sao, Tô Đường luôn cảm thấy… khung cảnh nơi này có chút quen thuộc.

“Kết nối với Bình Minh thành công rồi.” Bên ngoài phòng huấn luyện, trợ giảng lau mồ hôi, hỏi giáo quan bên cạnh: “Có cần thay thế người máy mẫu trong phòng huấn luyện của Tô Đường bằng diện mạo thật của ngài Friel không?”

Trong không gian toàn bối cảnh của Friel, Thần mang hình dáng của chính mình.

Nhưng vì hai người không tiến vào không gian cùng lúc, việc thông suốt dữ liệu hai bên cần có thời gian, trợ giảng mới chỉ nạp dữ liệu cơ thể vào trước.

Trong không gian toàn bối cảnh của Tô Đường, thứ cô nhìn thấy chỉ là người máy đối chiến theo khuôn mẫu.

“Không cần.” Giáo quan lắc đầu.

“Đừng dọa cô bé sợ. Nếu nhìn thấy đối thủ là Friel, có khi cô bé chẳng dám ra tay nữa đâu. Áp lực lớn quá, ngược lại không nhìn ra được thực lực chân thật. Thế này là vừa đẹp, có thể thăm dò thực lực chân thật.”

Trợ giảng thầm thắp một ngọn nến cầu nguyện cho Tô Đường trong lòng.

Không biết sau khi đàn em ra ngoài, biết mình từng suýt chút nữa ngồi lên đầu vị Quân đoàn trưởng thuộc Top 5 toàn tinh tế, thì sẽ có cảm tưởng gì.

Trong lúc bọn họ đang đối thoại, hình ảnh chiếu giữa không trung bỗng nhiên bị giật, sau đó “phụt” một cái tối đen.

“Sao thế này?”

Lãnh đạo cấp cao nhìn về phía trợ giảng.

Trợ giảng nhanh tay ấn lên màn hình điều khiển, mồ hôi trên mặt tuôn ra như tắm.

“Sau khi kết nối với mạng Bình Minh hình như xuất hiện lỗi rồi. Hậu đài không thể giám sát định vị được tình trạng trong không gian toàn bối cảnh của Tô Đường và ngài Friel nữa.”

Giáo quan vội vàng bước lên vài bước, giành lấy quyền điều khiển loay hoay một hồi, nhưng vô dụng.

“Có thể do Bình Minh vừa nâng cấp hệ thống, sau khi kết nối mạng thì hai bên không tương thích dẫn đến lỗi, phải mời người bên bộ phận thông tin đến xem mới giải quyết được.”

Điều này cũng có nghĩa là, họ không xem được tình hình trận đấu nữa.

Họ cử một trợ giảng đi mời giáo viên bộ phận thông tin, những người còn lại lẳng lặng ngồi xuống khu vực nghỉ ngơi của phòng huấn luyện, chờ đợi trận đấu tập kết thúc.

Tuy xảy ra chút trục trặc nhỏ, nhưng không ai dám đi quấy rầy con rồng khổng lồ đang cao hứng, mà cũng chẳng cần thiết.

Cho dù lỗi của Bình Minh chưa được sửa hoàn toàn, virus Mèo Hề xâm nhập, thì với thực lực thần thoại của Friel, hoàn toàn có thể đối phó được.

*

“Bình bịch binh!”

Tốc độ giao chiến trong rừng rậm càng lúc càng nhanh.

Friel cảm nhận được hơi thở nóng rực sát mũi mình, còn có máu huyết đang sôi trào như lửa trong cơ thể.

Đồng tử dựng đứng độc hữu của loài săn mồi thượng vị càng lúc càng sáng, tựa như ngọn đuốc được thắp lên.

Thần đã thăm dò được gần hết sức mạnh của “Bệ hạ” lúc này, kết quả khiến linh hồn Ngài hưng phấn đến mức run rẩy.

Quy tắc của Long tộc đơn giản lại thô bạo.

Quyền và Lực.

Chinh phục và bị chinh phục.

Long tộc hùng mạnh và cao ngạo, ưu nhã lại hoa quý, nhưng đồng thời cũng tàn khốc thô bạo như dã thú.

Trong Long tộc, sức mạnh cường đại đại biểu cho quyền lực tối cao vô thượng.

Ngay cả quyền giao phối cũng giữ lại truyền thống của loài thú, đi kèm với chém giết và tranh đấu đẫm máu.

“Rầm.”

Lưng Tô Đường đập mạnh vào thân cây cổ thụ, trong ý thức truyền đến cảm giác mệt mỏi rã rời như bộ đồ tác chiến sắp bị mồ hôi thấm đẫm toàn bộ.

Cô gọi bảng menu ra, chọn kết thúc bài tập hôm nay.

Lão Khang rốt cuộc đã thêm bao nhiêu “nhiên liệu” cho bài huấn luyện của cô thế này!!

Mỗi khi cô tăng tốc độ và sức mạnh, người máy mô phỏng kia cũng tăng tốc theo, sức mạnh và tốc độ quả thực tăng trưởng theo cấp số nhân.

Dù là trâu đi nữa, cũng không thể huấn luyện kiểu này chứ!

Cô thầm oán trong lòng, quệt một vạt mồ hôi, chờ đợi thoát tuyến.

Tinh Võng mô phỏng theo thể chất cấp D, Tô Đường ước tính trước khi thể chất của cô thăng cấp thì chắc sẽ không qua được ải này, chẳng việc gì phải ở đây hao tổn thời gian vô ích.

Hôm nay cô cũng học được không ít rồi, áng chừng cũng sắp hết giờ học, chi bằng về tắm rửa đi ngủ, tranh thủ bổ túc văn hóa trong giấc mơ vậy.

Thế nhưng, cái người máy kim loại mô phỏng lẽ ra phải tự động quay về trạng thái ban đầu ngay khi cô ấn kết thúc huấn luyện lại… đi về phía cô??

Hửm?

Bug thật à?

Tô Đường muốn xem thử nó định làm gì.

Người máy kim loại không mặt đi đến trước mặt cô, bàn tay kim loại to lớn thon dài nắm lấy cánh tay cô, một loại nhiệt độ nóng rực nào đó truyền đến từ lòng bàn tay kim loại ấy.

Bóng dáng cao lớn gần như bao trùm lấy cô, khuôn mặt tráng gương láng bóng kia ghé sát ngay trước mặt.

Đây là một tư thế giam cầm.

Trong đầu Tô Đường nháy mắt nảy ra hàng loạt từ khóa như “AI dính virus”, “Máy móc làm phản”.

Cô nheo mắt, cố gắng ấn nút đăng xuất khẩn cấp nhưng lại không có bất cứ phản ứng nào.

Tình huống này trước đây cô từng gặp rồi… là lần con Mèo Hề kia.

Friel nhìn thiếu nữ tóc đen ướt đẫm mồ hôi trước mặt, hơi khuỵu gối, hạ thấp trọng tâm, lồng ngực vạm vỡ gần như dán chặt vào lồng ngực đang phập phồng của cô.

Nhịp tim và thân nhiệt của người trước mặt, cách một lớp da thịt mãnh liệt truyền đến ngực Thần.

Cảm giác thiêu đốt khó tả theo tiếng tim đập kịch liệt kia mà lan tràn đến tận cổ họng.

Đôi cánh rồng mạnh mẽ đầy sức mạnh xé toạc xương bả vai Thần, bung ra từ sau lưng.

Sau đó đôi cánh rồng đỏ thẫm bao phủ lấy người trước mặt, ép vào thân cây cổ thụ.

Bàn tay Friel ấn lên cánh tay thiếu nữ, truyền đạt nhiệt độ của chính mình, đôi mắt đỏ rực cong lên, ánh mắt nóng bỏng trượt xuống phía dưới, giọng nói vừa trầm vừa thấp.

“Người yếu đi rồi, Bệ hạ.”

Dù Tô Đường có chậm tiêu đến mấy cũng cảm thấy có gì đó không ổn.

Hệ thống lỗi đến đâu đi nữa cũng sẽ không nói với cô câu “Người yếu đi rồi”.

Cô nheo mắt, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt kim loại kia một hồi lâu.

Nhìn mãi mà vẫn không nhận ra, thật sự quá trừu tượng rồi.

Tô Đường hỏi thẳng: “Ngươi là ai?”

Friel ngẩn ra trong giây lát.

Trong đôi đồng tử nóng rực, sát khí hung tàn trong nháy mắt tràn ra.

Nhưng rất nhanh, mắt Thần lại cong lên cười.

Thân hình cao lớn cường tráng dán chặt lấy người trước mặt, trao đổi thân nhiệt, cánh rồng che khuất ánh sáng, gần như tạo thành một cái lồng giam bao bọc lấy người trong lòng.

Thế nhưng yết hầu Thần khẽ lăn, giọng nói trầm thấp mang theo ý cười, dường như có vài phần tự giễu, lại mang theo vài phần không cam lòng:

“Người đã quên ta rồi sao?”

Friel mỉm cười, để lộ chiếc răng nanh sắc nhọn, cúi người ghé vào tai Tô Đường:

“Ta chính là… Tướng quân của Người.”

Tô Đường: “…”

Đồng tử Friel lấp lánh, mái tóc đỏ rực rũ xuống bờ vai Tô Đường, đan xen với mái tóc đen của thiếu nữ, Thần nheo mắt lại: “Hoặc là, Người nhớ rõ một cách xưng hô khác mà Người từng gọi ta hơn.”

Ngọn lửa hung bạo cuộn trào trong đôi mắt đỏ dần trở nên bình lặng, Thần dường như lại quay trở về thời niên thiếu.

Khi ấy Thần vẫn còn là một con rồng thiếu niên, kiêu ngạo lại nóng nảy, răng nanh sắc bén, vảy rồng cứng rắn, cái đuôi cũng thô to mạnh mẽ hơn bạn đồng lứa, ngay từ thời kỳ thiếu niên đã có thể đơn đấu với một con rồng trưởng thành.

Long tộc vốn dĩ tham lam lại bá đạo.

Thực lực cường hãn trở thành chất dinh dưỡng tốt nhất, nuôi dưỡng tính cách duy ngã độc tôn của Thần.

Cho đến khi ở trong khu rừng mưa trên Tinh cầu Rồng, Thần gặp phải một con rồng bạc đang đi kiếm ăn.

Bọn họ vì một quả rồng cuối cùng mà tranh đấu.

Kẻ lớn lên trong kiêu ngạo và hoang dã, chưa từng nếm mùi thất bại như Thần, lần đầu tiên bị người ta bẻ gãy răng nanh, rút đi vảy ngược.

Thần bị ép phải nằm rạp trên mặt đất, trong mắt rực cháy thứ dung nham hung tàn, ngước nhìn lên con rồng bạc đang giẫm trên lồng ngực mình.

Ánh mặt trời chói chang chiếu rọi lên lớp vảy trắng bạc, phản chiếu thứ ánh sáng lóa mắt tựa một vầng trăng sáng ngời.

Rồng bạc lơ đãng cúi đầu xuống, đồng tử phản chiếu đôi mắt đỏ rực đầy phẫn nộ của Thần, rồi nó cười híp mắt ngoắc ngoắc móng vuốt sắc nhọn.

Friel mỉm cười, độ cong khóe môi càng mở rộng, nhấn mạnh từng chữ lặp lại hai chữ mà rồng bạc đã nói ngày hôm đó: “Chó ngoan.”

Tô Đường: “…”

Nhớ ra rồi.

“Friel?”

“Phải.”

Đôi mắt Friel cong lên, hơi thở nóng rực của Rồng Dung Nham phả lên vai và cổ cô: “Chó ngoan của Người đến rồi đây, vui không Bệ hạ?”

Tô Đường: “…”

Cái bộ dạng hiện tại của ngươi, có chỗ nào dính dáng đến hai chữ này hả??

Là “ngoan” hay là “chó”?

Tô Đường nheo mắt lại, thầm than xui xẻo cho cái vận khí của mình.

Rõ ràng cô chỉ đang ngoan ngoãn ở trường luyện tập, tại sao Friel lại đột nhiên xuất hiện ở đây chứ?

Tuy nhiên đã đến nước này, cô lại nảy sinh một sự phóng khoáng kiểu “gặp chuyện không quyết được thì đi ngủ trước đã”.

“Cho nên, bây giờ ngươi đến để báo thù sao?”

Friel thời niên thiếu bá đạo lại nóng nảy, còn cực kỳ cố chấp.

Hắn muốn cướp chiến lợi phẩm của cô, sau khi bị cô đánh bại, chỉ vì cô cố tình khiêu khích một câu “chó ngoan”, con rồng lửa này đã thù dai đến mấy chục tuần game, vết thương vừa lành là lại chạy tới tìm cô hẹn đánh nhau.

Khiến Tô Đường buộc phải bắt đầu hành trình “thuần rồng” của mình.

Phương pháp thuần hóa của cô cũng rất đơn giản, chính là mỗi ngày lôi đầu con rồng lửa tính tình nóng nảy tồi tệ ra đánh cho tám trăm trận nhừ tử.

“Không phải.”

Hơi thở nóng rực khẽ phả bên tai thiếu nữ, ánh mắt Friel dán chặt lấy cô.

Vẻ mặt thiếu nữ vẫn tản mạn ung dung, dù hiện tại đã mất đi thân xác rồng, cô vẫn như vầng trăng năm ấy, chỉ có thể ngước nhìn mà không thể chạm tới.

Lòng tự tôn của Long tộc tuyệt đối không cho phép bị chà đạp.

Huống chi là Thần khi ấy khí thế thiếu niên đang hừng hực.

“Chó” đối với một con rồng khổng lồ mà nói là một từ ngữ mang tính sỉ nhục cực độ.

Thần thời niên thiếu vì hai chữ lơ đãng kia mà kiên trì không bỏ cuộc tìm đến rồng bạc, nhưng lần nào cũng kết thúc bằng thất bại.

Thần đi theo cô từ Rừng mưa Tinh cầu Rồng đến vùng đất trung tâm của Long tộc, từ kẻ thù sống chết không đội trời chung trở thành đồng đội kề vai sát cánh, bọn họ từ thiếu niên cùng nhau trưởng thành, hô hấp cùng tần số, cuộn đuôi mà ngủ, cùng uống rượu ngon.

Sau đó, Thần nhìn cô khơi mào cuộc cách mạng máu và lửa.

Thần đi theo cô, trở thành thanh kiếm và tấm khiên, trở thành Tướng quân giúp cô mở mang bờ cõi.

Dõi theo cô, đạp lên xương sống của vô số loài rồng, xây dựng nên đế quốc của Cự Long…

Rồi trở thành Vua của Thần, thành Bệ hạ của Thần.

Vầng trăng ấy ở ngay gang tấc lại cũng như cách xa ngàn dặm, chỉ có thể nhìn mà không thể chạm vào.

Cô là Bệ hạ của Thần, cũng là Bệ hạ của các loài rồng khác.

Rõ ràng là bọn họ bầu bạn từ thuở thiếu thời đến khi trưởng thành, từ đầu đến cuối, bên cạnh Thần chỉ có cô.

Nhưng vị trí bên cạnh cô, ngoại trừ Thần ra, những con rồng không quan trọng lại ngày càng nhiều lên.

Tô Đường lười biếng nhướng mày, giọng điệu đầy vẻ trêu tức.

“Không phải báo thù? Vậy ngươi tới tìm ta, chẳng lẽ còn muốn làm chó của ta sao? Hiện giờ ta chỉ là một con người thôi đấy.”

Điểm này cô không cần nói ra, tin rằng Friel cũng cảm nhận được.

Đôi mắt Friel sáng rực, khóe môi cong lên, ánh mắt nóng bỏng còn khiêu khích hơn cả cô: “Cũng không phải là không được?”

“Rất xin lỗi, đã quấy rầy hai vị.”

Một giọng nói tản mạn và ưu nhã như giọng điệu của quý tộc vang lên trong khu rừng tĩnh mịch.

“Mặc dù Mẫu thân từng dạy ta rằng, cắt ngang cuộc trò chuyện của người khác không phải là phẩm hạnh nên có của một quý ông thanh lịch. Nhưng cuộc trò chuyện của hai vị thực sự quá lâu, xin hãy tha thứ cho tâm trạng cấp bách của một đứa con thơ đang đi tìm mẹ.”

Một thanh niên tuấn mỹ ưu nhã mặc lễ phục đuôi tôm màu đen, tay chống một cây gậy bước ra từ giữa rừng cây.

Mái tóc đen khẽ bay, đồng tử màu lục thẫm tựa như con ngươi của loài thú đang ẩn nấp trong bóng tối.

Chiếc áo gile ôm sát tôn lên vóc dáng cao ngất, hai hàng cúc vàng chế tác thủ công thắt chặt lấy vòng eo thon gọn mà rắn rỏi của hắn. Hắn bước ra từ khu rừng rậm rạp, tựa như một quý tộc ưu nhã thời trung cổ.

Trên khuôn mặt trắng bệch tuấn mỹ của hắn, nụ cười chú hề đỏ tươi gần như kéo toạc đến tận mang tai, phối hợp với thái độ lễ phép nho nhã, trông vừa hoang đường lại vừa quỷ dị.

Tô Đường: “…”

Friel quay đầu lại, đôi cánh rồng đang bao phủ che chở Tô Đường vẫn không hề xê dịch, chỉ lười biếng ngước đôi đồng tử dựng đứng đỏ rực lên.

Thần đã sớm nhận ra không gian toàn bối cảnh này bị con Mèo Hề phong tỏa, chẳng qua, đối phương không lên tiếng quấy rầy, Thần cũng ngó lơ cho qua.

Sự ngạo mạn của Long tộc khiến trong mắt bọn họ chưa bao giờ chứa chấp những thứ mình không để ý.

Friel khẽ cười, ánh mắt cực kỳ tản mạn lại sắc bén, mang theo sự ngông cuồng bẩm sinh của Long tộc: “Đã biết là bất lịch sự thì nên tự giác cút sang một bên đi, con mèo còn chưa cai sữa.”

***

Chương tiếp theo

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *