Mộng hồi Tây Châu – Chương 255

Chương 255: Quán Nguyệt Sà (30)

***

Nghe thấy lời này, sắc mặt của cả hai người trên đài đều biến đổi.

Thanh Hà công chúa bất an nhìn phụ thân: “Phụ hoàng…”

Hoàng đế nói: “Tiểu Thất đừng sợ, con nói cho Phụ hoàng biết trước đã, nơi này rốt cuộc là chốn nào? Con và Bùi Diệp sao lại ở đây?” Continue reading

Mộng hồi Tây Châu – Chương 254

Chương 254: Quán Nguyệt Sà (29)

***

Hải Triều vừa định bước tới bên cửa sổ, ngó vào trong xem gã đạo nhân kia định làm gì con khỉ, thì cảnh vật xung quanh bỗng nhòe đi tựa như hình ảnh phản chiếu dưới mặt nước, vỡ vụn, trong chớp mắt chẳng còn nhìn rõ thứ gì nữa.

Đợi đến khi tầm nhìn sáng rõ trở lại, nàng phát hiện mình và Bùi Diệp đã quay về khoang đáy. Đèn đuốc đều đã tắt ngấm, chỉ còn lại một lỗ hổng tròn trên vòm trần cao vút, để lọt xuống một luồng ánh sáng trong trẻo, soi sáng trung tâm đài kịch trống huơ trống hoác. Hai người bọn họ đang ngồi đối diện đài kịch, cách nhau một lan can chạm trổ hoa văn. Continue reading

Mộng hồi Tây Châu – Chương 253

Chương 253: Quán Nguyệt Sà (28)

***

Hải Triều nhìn một người một khỉ ra khỏi cửa, hoàn hồn vội vã đuổi theo, nhưng bóng dáng họ tựa như hai giọt mực hòa tan vào màn đêm, chớp mắt đã chẳng thấy đâu nữa.

Nàng ngoảnh lại nhìn cây táo trong sân bị ngọn lửa nuốt chửng, mắt thấy lửa sắp lan đến tận cửa, vậy mà chẳng cảm nhận được chút hơi ấm nào, chỉ thấy âm khí lạnh buốt thấu xương. Continue reading

Mộng hồi Tây Châu – Chương 252

Chương 252: Quán Nguyệt Sà (27)

***

Nhịp tim Hải Triều bỗng chốc đập nhanh hơn. Chân tướng vụ hỏa hoạn mười hai năm về trước sắp sửa được phơi bày ngay trước mắt rồi.

Chỉ hiềm nỗi bóng người gầy gò kia đang cúi gằm mặt, lại thêm màn đêm che phủ nên chẳng thể nhìn rõ dung mạo.

Giá mà có thể lại gần xem thử thì tốt biết mấy, nàng thầm nghĩ. Continue reading

Mộng hồi Tây Châu – Chương 251

Chương 251: Quán Nguyệt Sà (26)

***

Thốt ra lời ấy xong, chính Hải Triều cũng sững sờ.

Song nàng vẫn mím chặt đôi môi, ánh mắt không dời, nhìn chằm chằm vào đồng tử dựng đứng của con rắn lớn. Đôi mắt ấy tựa như hồ nước sâu thẳm tĩnh mịch, nay lại bị gió cuốn lên từng đợt sóng lăn tăn.

Đúng lúc này, tiếng sáo nhọn sắc chói tai lại một lần nữa vang lên. Continue reading

Mộng hồi Tây Châu – Chương 250

Chương 250: Quán Nguyệt Sà (25)

***

Hải Triều nhìn vào đôi đồng tử dựng đứng xanh u ám kia, theo bản năng nắm chặt chuôi đao.

“Keng” một tiếng, lưỡi đao sắc lạnh rời vỏ, tiếng sáo trong bóng tối cũng bỗng chốc trở nên chói tai và cao vút.

Con rắn khổng lồ dường như bị ánh lửa nhảy múa trên thân đao thu hút, cổ rắn rụt lại lấy đà, rồi lập tức lao vút về phía Hải Triều. Continue reading

Mộng hồi Tây Châu – Chương 249

Chương 249: Quán Nguyệt Sà (24)

***

Hải Triều bước đi thẳng một mạch không ngoảnh đầu lại, cho đến khi ra khỏi quán trà, sau lưng vẫn không hề vang lên tiếng bước chân nào.

Nhớ tới khuôn mặt như đúc từ một khuôn với Lương Dạ, nhớ tới nỗi buồn thoáng hiện trong đáy mắt hắn, nàng không khỏi cảm thấy có chút day dứt trong lòng. Nhưng ngay sau đó, nghĩ đến cái thói cao ngạo và ngang ngược vô lý của hắn, lòng dạ nàng lại sắt đá trở lại. Một vị quan lớn xuất thân phú quý như hắn, đâu đến lượt nàng phải thương hại. Continue reading

Mộng hồi Tây Châu – Chương 248

Chương 248: Quán Nguyệt Sà (23)

***

Bước ra khỏi khoang đáy, Hải Triều mới bắt đầu thấy lạnh. May thay, Lục Uyển Anh vừa thấy nàng thì lập tức cởi áo choàng của mình quấn lên người nàng, nhờ thế mới ấm hơn đôi chút.

Ba người mới chỉ một ngày không gặp, nhưng Hải Triều vừa dạo một vòng qua Quỷ Môn Quan, lúc này trùng phùng mà ngỡ như đã mấy đời, xúc động đến mức chẳng thốt nên lời. Hải Triều rúc vào lòng Lục tỷ tỷ, sống mũi cay cay, bỗng nghe thấy Trình Hàn Lân òa khóc nức nở một tiếng, nàng dở khóc dở cười, nước mắt cứ thế mà nghẹn ngược trở lại. Continue reading

Mộng hồi Tây Châu – Chương 247

Chương 247: Quán Nguyệt Sà (22)

***

Hải Triều trôi nổi trong bóng tối, mắt không thể nhìn, mũi không thể thở, thậm chí chẳng nhớ nổi mình đang ở phương nào. Nàng chỉ biết mình đang chìm trong nước, thứ nước biển lạnh thấu xương, mặn chát và đắng nghét.

Phải rồi, Lương Dạ đã hủy hôn với nàng, nửa đêm nàng chèo thuyền ra khơi mò ngọc, kết quả lại gặp phải bão tố… Continue reading

Mộng hồi Tây Châu – Chương 246

Chương 246: Quán Nguyệt Sà (21)

***

Bùi Diệp biết nói nhiều cũng vô ích nên không tốn lời với Thanh Hà công chúa nữa. Hắn chỉ quay đầu đi, đôi môi mím chặt, ánh mắt gắt gao dán chặt vào người nữ tử đang không rõ sống chết trên đài cao kia.

Thanh Hà công chúa bước tới, cùng hắn tựa người vào lan can, nghiêng đầu nhìn hắn rồi bật cười khúc khích: “Quen biết Cảnh Minh ca ca bao nhiêu năm nay, đây là lần đầu tiên ta thấy huynh như thế này, hại ta cũng có chút ghen tị đấy.” Continue reading