Tuyết đốt Trường An – Chương 82

Chương 82

***

Trong hang động, khí lạnh thấu xương.

Tiêu Trầm Bích chưa từng nghĩ mình sẽ thân mật với một nam nhân đến thế, cho dù nàng có ý định chọn Khang Tô Lặc làm phu quân ở rể thì đó cũng chỉ là vì lợi ích.

Nhưng những lời Lý Tu Bạch vừa nói, từ khẩu vị, sở thích cho đến những đặc điểm cơ thể riêng tư nhất, không một điều nào sai, khiến nàng buộc lòng phải tin.

Cảm giác bị dòm ngó, bị nhìn thấu hoàn toàn còn đáng sợ hơn nhiều so với việc đối đầu đơn thuần.

Tuy nhiên, việc đến từ ba năm sau thật sự quá hoang đường, Tiêu Trầm Bích thừa hiểu kẻ này tâm cơ cực sâu, biết đâu hắn đang mưu tính một âm mưu còn lớn hơn?

Bản năng đối đầu nhiều năm khiến nàng chưa thể buông lỏng cảnh giác ngay lúc này.

Có điều, sau khi đã thăm dò hang động một lượt, nơi đây âm u ẩm ướt, vách đá trơn nhẵn, ngoại trừ lối ra trên đỉnh đầu thì không còn con đường nào khác. Nếu muốn thoát thân, nàng bắt buộc phải hợp tác với Lý Tu Bạch.

Thế là, nàng thay đổi sắc mặt, thái độ hơi giãn ra: “Lời của ngươi tuy hoang đường nhưng không phải hoàn toàn vô lý, chuyện này hệ trọng, để ta suy tính thêm. Trong thời gian này, nếu ngươi dám hành động vượt quá giới hạn, ta nhất định sẽ lấy mạng ngươi.”

Lý Tu Bạch thuận theo: “Được, chỉ cần nàng chịu tin, bao lâu cũng không sao.”

Lời này quá ôn hòa, ngược lại khiến tim Tiêu Trầm Bích nhói lên một cái, càng cảm thấy ngụy trang của hắn thật đáng sợ.

Nàng quay mặt đi, lạnh lùng nói: “Việc cấp bách là phải ra ngoài. Trời đông giá rét, cứ tiêu hao thế này cả hai đều phải chết.”

Lý Tu Bạch không phản đối: “Yên tâm, ta sẽ không để nàng gặp chuyện.”

Tiêu Trầm Bích ngoảnh đầu nhìn, vách đá này cao bằng hai người trưởng thành, muốn ra ngoài thì cách tốt nhất là một người làm đệm ở dưới, người kia giẫm lên vai đi lên, sau đó người ra được rồi sẽ kéo người ở dưới lên theo.

Nàng đang tính toán làm sao để hắn cam tâm tình nguyện làm bàn đạp, thì nghe Lý Tu Bạch thản nhiên lên tiếng: “Để ta đỡ nàng lên.”

Vẻ dứt khoát của hắn khiến Tiêu Trầm Bích ngẩn người trong chớp mắt. Nàng giấu đi vẻ khác lạ trong mắt, làm theo lời hắn giẫm lên lưng hắn, sau đó hắn vững vàng đứng dậy, đưa nàng lên đến độ cao vừa đủ.

Đầu ngón tay Tiêu Trầm Bích bám lấy mỏm đá ở cửa ra, mũi chân điểm nhẹ, nhanh nhẹn nhảy vọt lên trên.

Lúc này, Lý Tu Bạch vẫn còn ở dưới đáy động.

Nàng nhìn xuống người phía dưới, trong lòng cười lạnh. Hợp tác cái gì chứ, chẳng qua là kế tạm thời thôi, không ngờ Lý Tu Bạch lại tin thật.

Lúc này chính là thời cơ tốt nhất để giết hắn!

Nàng xoay người vác một tảng đá lớn định ném xuống.

“Đừng trách ta!”

Lý Tu Bạch nhanh nhẹn tránh thoát, trên mặt không chút bất ngờ, ngược lại còn có vẻ thấu hiểu kiểu “quả nhiên là vậy”.

Tiêu Trầm Bích bị ánh mắt đó làm cho khựng lại một nhịp. Đúng lúc này, Lý Tu Bạch bình tĩnh lên tiếng: “Ta biết nàng không tin, cũng biết nàng đang lợi dụng ta để lên trên. Nàng hoàn toàn có thể giết ta ngay lúc này, nhưng nàng không muốn biết sao, một tháng sau kẻ nào nàng tin tưởng nhất sẽ đâm một nhát chí mạng sau lưng nàng? Lại là kẻ nào luôn phản bội, lừa dối và trăm phương nghìn kế hãm hại nàng? Còn nữa, mẫu thân của nàng, Tiêu phu nhân, vì sao bà ấy lại qua đời vào nửa năm sau?”

Tảng đá thứ hai khựng lại trên tay Tiêu Trầm Bích.

Mẫu thân chính là tử huyệt mà nàng không bao giờ có thể dung thứ nếu bị chạm vào.

Hơn nữa, chuyện phản bội và lừa dối rốt cuộc là thế nào?

Nàng có thể không tin những lời quỷ quái về chuyện thành thân, có thể phớt lờ mọi hiểm họa nhắm vào bản thân, nhưng liên quan đến an nguy của mẫu thân… dù chỉ có một phần vạn khả năng là thật, nàng cũng tuyệt đối không dám đánh cược.

Sát ý và do dự giằng xé dữ dội, cuối cùng, niềm lo lắng cho mẫu thân đã đè bẹp tất cả.

Nàng chậm rãi đặt tảng đá xuống, từ trên cao nhìn xuống hang động, giọng nói lạnh thấu xương: “Tốt nhất những gì ngươi nói đều là thật, bằng không, ta có cả vạn cách để khiến ngươi hối hận vì đã sinh ra trên đời này.”

Lý Tu Bạch nhìn vệt sáng le lói trên đỉnh đầu, nở một nụ cười nhẹ đầy phức tạp.

Hắn biết Tiêu Trầm Bích lúc này sẽ không tin hắn, cũng đoán được sau khi lên trên nàng có thể trở mặt giết hắn, nhưng hắn thực sự không thể không cứu nàng.

Dù sao đi nữa, cuối cùng cũng tạm thời thoát hiểm.

Còn việc làm thế nào để thê tử vốn là kẻ thù đầy gai nhọn này thực sự tin tưởng và tiếp nhận tương lai hoang đường kia, đó mới chính là thử thách thực sự.

Lý Tu Bạch được Tiêu Trầm Bích kéo lên.

Vừa vặn lúc đó, thuộc hạ của Tiêu Trầm Bích dẫn người tìm tới, nàng hạ lệnh trói hắn lại, áp giải về nơi ở của mình.

Lần này nàng đến U Châu là để ngầm lôi kéo Từ Đình Mạch, nàng có một sân viện hẻo lánh ở đây với khoảng hơn trăm tay chân.

Sau khi trở về phủ, Tiêu Trầm Bích thay y phục rồi lập tức thẩm vấn Lý Tu Bạch, yêu cầu hắn khai ra hết những lời nói dưới đáy động.

Lý Tu Bạch lúc này chỉ mặc độc một lớp áo đơn , hắn đưa tay lên miệng khẽ ho một tiếng: “Quận chúa gấp gáp đến vậy sao? Ba năm sau, y phục của ta đều do một tay nàng tự chọn lựa và lo liệu đấy.”

Tiêu Trầm Bích thừa hiểu, chẳng phải hắn đang ám chỉ nàng phải đưa cho hắn một bộ đồ tử tế để thay sao?

Nàng không bận tâm những chuyện nhỏ nhặt này, sai người đi làm ngay, rồi cười lạnh: “Nay đã thoát hiểm, Trường Bình vương không cần phải giả nhân giả nghĩa, thêu dệt những lời dối trá nực cười này nữa, vương gia muốn gì cứ việc nói thẳng. Còn về chuyện phu thê tương lai quỷ quái gì đó, bản quận chúa nửa chữ cũng không tin.”

Lý Tu Bạch không hề nổi giận vì lời mỉa mai của nàng mà vẫn thản nhiên: “Thế sao? Nếu quận chúa thực sự không tin, vì sao lúc đó không giết ta ngay tại chỗ?”

“Ngươi… láo xược!”

Tiêu Trầm Bích bị đâm trúng tim đen, đột nhiên cứng họng.

Nàng hít sâu một hơi, không đáp mà hỏi ngược lại: “Nay tính mạng ngươi nằm gọn trong tay ta, chưa đến lượt ngươi chất vấn bản quận chúa! Cứu ngươi chẳng qua là vì ta không thèm thừa nước đục thả câu mà thôi. Còn ngươi, kẻ mà ngươi nói sẽ phản bội ta rốt cuộc là ai?”

“Tôn Việt, mưu sĩ tâm phúc của nàng. Chuyến đi U Châu lần này, hắn lấy cớ bệnh cũ tái phát để không đi theo, có đúng không?”

Tim Tiêu Trầm Bích thắt lại, chuyện Tôn Việt cáo bệnh là cơ mật, sao hắn lại biết rõ đến thế?

Nàng không để lộ chút biểu cảm nào: “Nghe danh Trường Bình vương tai mắt khắp nơi, nghe ngóng được chút tin tức cũng không có gì lạ. Tôn Việt theo ta nhiều năm, trung thành tận tụy, ngươi muốn dùng trò ly gián này thì quá tầm thường rồi!”

Vẻ mặt Lý Tu Bạch vẫn điềm nhiên, như thể đã đoán trước được phản ứng của nàng: “Chuyện của Tôn Việt, quận chúa có thể không tin. Vậy còn đệ đệ của nàng, Tiêu Hoài Gián thì sao? Nàng đến U Châu, ngoài mặt là để lôi kéo Từ Đình Mạch, nhưng thực chất là muốn đến Yến Sơn tìm một danh y ở ẩn cho đệ đệ bạo bệnh của mình, đúng chứ?”

Ánh mắt Tiêu Trầm Bích đột ngột đanh lại. Việc này là tuyệt mật, chỉ dựa vào tai mắt thì không cách nào thám thính ra được.

Lý Tu Bạch đối diện với ánh mắt nàng: “Đệ đệ của nàng không phải là thiếu niên bệnh tật yếu ớt cần nàng che chở như nàng vẫn tưởng đâu. Bệnh của hắn là giả, bày ra cục diện này dẫn nàng đến U Châu để nhân cơ hội đoạt quyền mới là thật. Trong quân Ngụy Bác đã có không ít tướng lĩnh bị hắn âm thầm lôi kéo, ngay cả y quan bên cạnh nàng e rằng cũng sớm bị hắn mua chuộc rồi.”

“Nói láo!” Tiêu Trầm Bích quát lên.

Giọng Lý Tu Bạch vẫn bình ổn: “Nay ta thân hãm ngục tù, sống chết đều nằm trong một ý niệm của quận chúa. Nếu lời ta nói có nửa câu hư cấu, quận chúa có thể lấy mạng ta bất cứ lúc nào. Đúng hay sai, quận chúa chỉ cần cử một tâm phúc bí mật đi điều tra là rõ trắng đen.”

Hắn dừng lại một chút rồi bổ sung: “Đệ đệ của nàng không chỉ câu kết với Tôn Việt, mà còn liên quan đến vị hôn phu một lòng muốn phục quốc của nàng, Khang Tô Lặc. Tính tình Khang Tô Lặc nóng nảy, nếu quận chúa muốn nhanh chóng xác minh thì cứ bắt đầu từ hắn, có lẽ sẽ sớm thấy được manh mối.”

Nghe Lý Tu Bạch nói một cách rành mạch như thế, Tiêu Trầm Bích cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc từ lòng bàn chân lên đến đỉnh đầu.

Giọng nàng khô khốc: “Vậy còn A nương ta? Lúc trước ngươi nói nửa năm sau bà ấy sẽ qua đời… bà ấy đã… thế nào?”

“Tự vẫn.” Lý Tu Bạch đáp, “Bà ấy là để bảo vệ nàng. Trước khi đệ đệ nàng ra tay độc ác với nàng, mẫu thân nàng đã tự tay giết nghịch tử, sau đó cũng đi theo.”

Tiêu Trầm Bích lặng người hồi lâu.

A nương là một người nhu nhược, tất cả mọi người đều nghĩ vậy. Nếu Lý Tu Bạch muốn lừa nàng, tuyệt đối sẽ không bịa ra lời nói dối như thế.

Nhưng nàng biết rõ, sâu trong xương tủy A nương cực kỳ yêu thương nàng, vì con mà trở nên kiên cường, những việc này bà hoàn toàn có thể làm được.

Nàng không nói lời nào, xoay người rời đi, sau đó hạ lệnh cho thuộc hạ đi điều tra kỹ lưỡng thực hư.

*

Hai ngày qua, Tiêu Trầm Bích sống trong giày vò, còn Lý Tu Bạch lại ung dung tự tại, phong thái điềm nhiên.

Tiêu Trầm Bích vốn cực kỳ thông minh, sau khi bình tĩnh lại, nàng nhớ lại phản ứng của đệ đệ thời gian gần đây cùng biểu hiện của đám người Tôn Việt, trong lòng đã đoán định được đại khái.

Hai ngày sau, khi tâm phúc dâng mật báo lên, xác nhận những lời Lý Tu Bạch nói gần như không sai một li, chén trà trong tay Tiêu Trầm Bích run rẩy kịch liệt, nước trà nóng bỏng bắn ra ngoài làm đầu ngón tay nàng đỏ ửng một mảng.

Nàng cho thuộc hạ lui ra, một mình ở trong phòng rất lâu.

Nếu những lời này đều là thật, vậy thì việc Lý Tu Bạch nói hắn đến từ ba năm sau, thành hôn với nàng và sinh hạ một nữ nhi cũng có thể là thật sao?

Nói cách khác, hắn chính là một trong những người thân thiết nhất của nàng.

Một khi ý nghĩ này nảy sinh thì không tài nào kiềm chế được nữa.

Nàng đột nhiên đứng dậy, đi thẳng về phía tây sương phòng nơi giam giữ Lý Tu Bạch.

“Két!”

Cửa đẩy ra, ánh nến trong phòng chập chờn, Lý Tu Bạch đang ung dung ngồi bên bàn, trên bàn vậy mà đã đặt sẵn hai chén trà, tỏa làn hơi nóng nhạt nhòa.

Bước chân Tiêu Trầm Bích khựng lại: “Ngươi biết ta sẽ tới?”

“Không biết.” Giọng Lý Tu Bạch bình thản, “Chỉ là đã quen với việc có hai người. Nàng thích uống trà đậm, cứ đến tối là ta lại làm vậy.”

Lời nói hờ hững là thế, nhưng một lần nữa lại chạm chính xác vào những chi tiết sinh hoạt không ai hay biết của nàng.

Tiêu Trầm Bích im lặng ngồi xuống đối diện hắn, như bị ma xui quỷ khiến mà bưng chén trà hắn đẩy qua lên.

Nước trà thanh nhạt, hương thơm tao nhã.

“Ngươi đã biết ta thích trà đậm, sao lại cho ta trà nhạt?” Nàng rũ mắt, giọng nói đã bớt đi vài phần gai góc của hai ngày trước.

“Đêm đã khuya, trà đậm hại thân, dễ làm nhiễu loạn tâm thần.”

Giọng điệu Lý Tu Bạch rất tự nhiên, nhưng vẻ quan tâm thấm trong từng chi tiết nhỏ nhặt ấy lại có sức công phá mạnh mẽ hơn bất kỳ lời thề non hẹn biển nào.

Tiêu Trầm Bích nhìn những lá trà chìm nổi trong chén, tâm tư cũng dậy sóng: “Hai ngày trôi qua rồi, ngươi không muốn hỏi ta kết quả điều tra thế nào sao? Là thật hay giả?”

Ánh mắt Lý Tu Bạch tĩnh lặng: “Nàng đã chịu bước chân vào cánh cửa này ngồi trước mặt ta, thì câu trả lời đã quá rõ ràng rồi.”

Khóe môi Tiêu Trầm Bích kéo ra một nụ cười: “Đối đầu với người quá thông minh thật chẳng thú vị gì. Phải, mọi chuyện đều đúng như lời ngươi nói, là thật. Nhìn thấy ta thảm hại thế này, chúng bạn xa lánh, người thân phản bội, ngươi hài lòng rồi chứ? Vui lắm phải không?”

“Không hề.” Ánh mắt Lý Tu Bạch không mảy may đắc ý chút nào, chỉ toàn là xót xa: “Nếu có thể, ta thà rằng nàng mãi mãi không cần biết đến những điều dơ bẩn này. Nhưng thà đau ngắn còn hơn đau dài, biết trước có lẽ sẽ khiến nàng sau này dễ chịu hơn chút ít.”

Ánh mắt ấy quá chân thành, Tiêu Trầm Bích bỗng nảy sinh nỗi tò mò không thể kìm nén về “ba năm” kia. Rốt cuộc là loại vướng mắc gì có thể khiến hai kẻ như nước với lửa lại trở thành ái lữ của nhau?

“Nếu ta không biết trước tất cả những chuyện này, thì không lâu sau, mọi chuyện sẽ ra sao?”

Lý Tu Bạch không giấu giếm nữa, hắn đem toàn bộ chuyện gặp nạn do tuyết lở, nàng lưu lạc đến Trường An, bị Viện Tiến Tấu khống chế, cho đến việc ở trong phủ Trường Bình vương hai người vừa tính kế nhau vừa động lòng ra sao, kể hết cho nàng nghe.

Tiêu Trầm Bích nghe xong, lặng người hồi lâu không nói nên lời.

“Cho nên, A nương ta chết vào cuối thu, còn A đệ… cũng thực sự chết dưới tay bà ấy?”

“Phải.” Lý Tu Bạch tàn nhẫn cho nàng biết sự thật, “Quyền lực sẽ tha hóa lòng người, đệ đệ của nàng đã không còn là đứa em trai luôn bảo vệ nàng lúc trước nữa.”

Bàn tay cầm chén trà của Tiêu Trầm Bích siết lại.

Lý Tu Bạch đưa tay muốn nắm lấy tay nàng, nàng lại rụt mạnh: “Ngươi làm gì vậy?”

Lý Tu Bạch nói: “Đầu ngón tay nàng bị bỏng rồi, ta chỉ muốn xem thử thôi. Ba năm đó, nàng trúng mai phục của đệ đệ mình, ở Yến Sơn vì cứu vị thần y kia mà đầu ngón tay cũng bị thương, vết thương cũng chính tại chỗ này. Một cái là bỏng nóng, một cái là bỏng lạnh, vết thương lại cùng một chỗ, có lẽ trong u minh, ông trời cũng xót thương nàng, nên mới để ta quay lại báo trước, giúp nàng bớt đi khổ ải.”

Tiêu Trầm Bích không phải người dễ mủi lòng, nhưng nghe những lời này, lòng nàng vẫn không khỏi dâng lên gợn sóng.

Nàng định thần lại: “Cho dù những gì ngươi nói là thật, nhưng ta không hề có ký ức của ba năm đó. Đối với ta, ngươi vẫn là một Lý Tu Bạch đối nghịch lập trường. Ngươi nói cho ta tất cả những điều này, không sợ ta đề phòng trước rồi sau này quay lại giết ngươi sao?”

Lý Tu Bạch thành thật: “Có lo lắng.”

“Vậy tại sao còn nói cho ta?”

“Bởi vì nàng của ba năm trước cũng là nàng.” Trong mắt hắn trào dâng những cảm xúc rung động mà nàng không tài nào hiểu thấu: “Ta không thể trơ mắt nhìn nàng phải chịu khổ thêm một lần như thế nữa.”

Cho dù cái giá phải trả có thể là hắn thua trắng tay, vạn kiếp bất phục.

Ánh mắt Tiêu Trầm Bích nhói lên, như bị ngọn lửa nến làm cho bỏng rát.

Đến cả người thân còn phản bội, vậy mà kẻ từng là tử thù này lại cam tâm hy sinh lợi ích bản thân, thậm chí là an nguy của chính mình để thành toàn cho nàng… Ngoại trừ tình thâm, chẳng còn lý do nào khác.

Vì sự phản bội của phụ thân đối với mẫu thân, nàng từng căm ghét thấu xương hai chữ “tình yêu”.

Nhưng lúc này, ngay trên người kẻ không tưởng nhất, nàng lại thực sự chạm tay vào được một chút thứ gọi là tình ái ấy.

Lý trí nhắc nhở nàng rất rõ ràng, giết Lý Tu Bạch ngay lúc này, rồi dựa vào những “tiên tri” đã biết, tương lai nàng nhất định có thể nắm chặt Ngụy Bác trong tay, thậm chí là tiến tới đỉnh cao thiên hạ.

Nhưng lời của Lý Tu Bạch lại khiến nàng do dự, mãi không thể hạ lệnh.

Có lẽ là vì nữ nhi đáng yêu trong lời hắn kể, hoặc giả là vì viên mãn nằm trong tầm tay của ba năm sau…

Đang lúc đắn đo, đột nhiên Lý Tu Bạch lên cơn đau đầu dữ dội, dường như có ai đó đang tranh giành cơ thể với hắn.

“Ngươi sao vậy?” Tiêu Trầm Bích theo bản năng bước tới đỡ lấy hắn.

Dáng vẻ Lý Tu Bạch không vững, lảo đảo chực ngã, nàng dùng nửa thân mình làm điểm tựa cho hắn, dìu hắn đến bên giường.

Mãi một lúc lâu sau, hắn mới mở mắt, ánh mắt trở nên sắc sảo và bình tĩnh.

Chỉ cần một cái liếc nhìn, Tiêu Trầm Bích đã có thể xác nhận, Lý Tu Bạch của hiện tại đã trở lại rồi.

Nỗi mất mát không tên lặng lẽ dâng lên trong lòng nàng.

Lý Tu Bạch này nhìn quanh bốn phía, ánh mắt cuối cùng dừng lại trên người nàng: “Đã xảy ra chuyện gì?”

Tiêu Trầm Bích nén lại tâm tư, lạnh lùng kể lại tất cả những chuyện xảy ra mấy ngày qua.

Lý Tu Bạch nhíu mày. Bản thân hắn ở tương lai vậy mà lại phơi bày hết những quân bài quan trọng nhất ra? Thậm chí không nỡ để nàng chịu nửa phần khổ sở?

Tuy nhiên, sau khi chứng kiến cảnh tượng ấm áp của ba năm sau qua lời kể, lại nhìn Tiêu Trầm Bích lạnh lùng và cảnh giác trước mắt, đáy lòng hắn cũng gợn sóng.

Nếu có thể sở hữu tương lai như vậy sớm hơn… xem ra cũng không tệ.

Chỉ là, nhìn phản ứng của nàng, dường như nàng quan tâm đến “hắn của tương lai” nhiều hơn.

Ánh mắt Lý Tu Bạch trầm xuống một cách khó nhận ra, hắn đưa tay lên đỡ trán, đúng lúc này, cơn đau kịch liệt lúc nãy lại ập đến.

Quả nhiên, Tiêu Trầm Bích gần như theo bản năng nghiêng người tới: “Ngươi…”

Lý Tu Bạch chuẩn xác bắt trọn vẻ lo lắng và cấp thiết thoáng qua trong mắt nàng, hắn quyết định tương kế tựu kế. Đợi cơn đau đi qua, khi hắn ngẩng đầu lên lần nữa, thần thái đã mô phỏng hoàn hảo vẻ mặt của chính mình trong ký ức tương lai, ánh mắt trở nên ôn hòa và bao dung.

Ánh mắt Tiêu Trầm Bích khẽ động: “Ngươi… quay lại rồi sao?”

Đáy mắt Lý Tu Bạch dịu dàng: “Phải, ta quay lại rồi. Có lẽ đây chính là ý trời, để ta ở lại đây giúp nàng tránh khỏi tai ương. Nếu chúng ta đã định sẵn là phu thê, vì sao không ở bên nhau sớm hơn? Ta đã giao hết mọi quân bài cho nàng, nàng ngay cả một lần thử tin ta cũng không chịu sao?”

Tiêu Trầm Bích nhìn gương mặt vừa quen thuộc vừa xa lạ trước mắt, nghe hắn vẽ nên tương lai tươi đẹp, lại đối chiếu với phản bội của những người thân thiết nhất ngay lúc này… lời từ chối cuối cùng không thể thốt ra được.

“Ngươi sẽ không đi nữa chứ?” Nàng khẽ hỏi.

“Sẽ không.” Giọng Lý Tu Bạch trầm thấp.

Hai người nhìn nhau không nói gì, bầu không khí giương cung bạt kiếm trước đó đã tiêu tan đi ít nhiều.

Lý Tu Bạch bắt chước dáng vẻ của ba năm sau, thuận thế nhẹ nhàng ôm nàng vào lòng, tựa cằm lên tóc nàng, hít hà mùi hương thanh khiết lành lạnh trên cơ thể nàng.

Cơ thể Tiêu Trầm Bích cứng đờ trong thoáng chốc nhưng không hề đẩy ra.

Điều này đồng nghĩa với việc đã mặc nhận.

Ở góc độ nàng không nhìn thấy, khóe môi Lý Tu Bạch lúc này khẽ nhếch lên một nụ cười vẻ quyết tâm đạt được.

Kiếp này, dây dưa của họ định sẵn là phải bắt đầu sớm hơn rồi.

***

Chương tiếp theo

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *