Chương 71
***
Nghe lời thề thốt đầy tự tin và chắc nịch của Clayt, cổ họng Lucian bật ra tiếng cười khẽ đầy sảng khoái.
“Được, tôi ghi nhớ.”
Những ngón tay chưa kịp lau đi vết máu của hắn giơ quang não lên, dòng máu đỏ tươi vẫn đang chảy dọc theo kẽ những ngón tay thon dài, thế nhưng hắn vẫn toét miệng cười, để lộ chiếc răng nanh, nụ cười vô cùng rạng rỡ.
Lucian đang ghi âm.
Hành động này hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của Clayt.
Hắn chăm chú nhìn theo động tác của Friel.
Đồng tử vàng kim nheo lại thành một đường thẳng đứng lạnh lẽo, bên trong hiện lên vẻ không vui vì lòng kiêu hãnh bị chà đạp: “Ghi âm sao? Cậu nghĩ rằng tôi sẽ đi tranh giành với hai người đấy à?”
Giọng nói của hắn hơi trầm xuống, mang theo một âm điệu kỳ lạ, toát lên vẻ thanh tao và lạnh lẽo tựa như kim loại quý.
Lucian liếm nhẹ đầu răng nanh, hai tay chống lên mặt bàn, khuôn mặt tuấn tú vẫn còn vương những vệt máu nhếch nhác, nhưng lại cười híp mắt đáp lời: “Quân đoàn trưởng Clayt nhạy cảm như vậy để làm gì?”
“Chẳng qua chỉ là đề phòng mà thôi.”
“Thừa thãi.”
Clayt khẽ hất hàm, từ trong mũi phát ra một tiếng hừ lạnh, đôi mắt vàng kim lạnh lẽo tựa như vàng được nung chảy, ánh lên những tia sáng sắc lạnh, buông lời đánh giá đầy cay nghiệt: “Xem ra, các người thực sự đã bị một con người làm cho mê muội đến mức thần hồn điên đảo rồi.”
Tinh thần của Siêu Phàm chủng không ổn định bằng con người. Con người có độ tương thích cao, tinh thần lực phù hợp với họ sẽ tạo ra sức hút mãnh liệt đối với họ. Điều này khiến không ít Siêu Phàm chủng nguyện ý ký kết khế ước với con người, cùng nhau chia sẻ sức mạnh.
Từ trước đến nay, Clayt luôn xem những kẻ vì sự thu hút của bản năng mà cam chịu để cho loài người yếu ớt sai khiến là những sinh vật cấp thấp chưa tiến hóa hoàn toàn, bị bản năng thao túng.
Hắn không ngờ rằng, Lucian và Friel với tư cách là Quân đoàn trưởng và Phó đoàn trưởng của Quân đoàn Xích Diễm, không những mất hết lý trí đến mức đánh nhau sứt đầu mẻ trán vì một con người, mà thậm chí còn quay sang nghi ngờ cả hắn.
Loài Rồng Vàng kiêu hãnh cảm thấy sự cảnh giác của bọn họ vừa hoang đường lại vừa nực cười.
Lúc này Friel đang giận sôi máu, cảm thấy dây thần kinh trong não mình như bị nhấn chìm trong ngọn lửa hừng hực, căng ra khiến thái dương đau nhức âm ỉ.
Thần chẳng còn tâm trạng đâu mà đôi co mồm mép với Clayt.
Friel mất kiên nhẫn giật phăng cổ áo quân phục, để lộ ra xương quai xanh với những đường nét sắc sảo.
Thần mở bản hợp đồng ra, không thèm so đo những điều khoản râu ria vô nghĩa nữa, đặt bút ký tên mình theo nét chữ rồng bay phượng múa rồi ném cho Clayt, giọng nói vang lên như ngọn núi lửa đang bị kìm nén: “Ký xong thì cút.”
Ánh mắt Clayt lướt qua bản hợp đồng, trên đồng tử dựng đứng lạnh lẽo, lớp màng mắt bán trong suốt khẽ chớp, làm ướt nhẹ con ngươi màu vàng kim.
Hắn không ngờ lần này Friel lại ký một cách sảng khoái đến thế.
Bản hợp đồng giao dịch này, hai quân đoàn đã đàm phán gần ba tháng trời.
Bất đồng chủ yếu giữa đôi bên nằm ở điều khoản 196: Quân đoàn Hoàng Kim sẽ dùng 12 hành tinh khoáng sản cao cấp để đổi lấy cơ hội thay thế Quân đoàn Xích Diễm luân phiên trực ban tại Đế Tinh trong năm nay.
Đế Tinh của Long tộc không chỉ là trung tâm chính trị của loài Rồng, mà còn là nơi gần nhất với Ngai Sắt.
Ngai Sắt treo lơ lửng trên hòn đảo cô độc của Long tộc là biểu tượng cho sức mạnh và quyền lực của loài Rồng, được Nữ hoàng khai quốc đúc thành từ việc nung chảy vảy và răng nanh của tất cả những kẻ bại trận.
Một mảnh vảy ngược của Clayt cũng đã được nung chảy vào bên trong Ngai Sắt, trở thành đường vân vàng chói lọi nhất trên đó.
Ngai Sắt dùng thân xác của kẻ bại trận để đúc nên vinh quang, Nữ hoàng Rồng bạc tiền nhiệm đã từng ngồi trên vương tọa lơ lửng ấy, lắng nghe tiếng nói của con dân.
Ham muốn quyền lực là dòng máu tham lam cuộn trào không ngừng nghỉ trong cơ thể loài Rồng, không một con Rồng nào là không khao khát và hướng vọng được bước lên Ngai Sắt.
Tuy nhiên, ngoại trừ việc là biểu tượng của quyền lực tối thượng, còn một điểm nữa khiến tất cả Long tộc đều khao khát đến mê mẩn, đó là vì Nữ hoàng thường ngự trên Ngai Sắt.
Cho dù Nữ hoàng có biến mất thì chiếc Ngai Sắt cô độc và cao ngạo kia vẫn mãi vương vấn hơi thở của người.
Bốn quân đoàn lớn của Long tộc đều từng tranh đoạt Ngai Sắt, nhưng cuối cùng, dưới tỉ lệ thương vong thảm khốc, họ đành phải đi đến một sự cân bằng vi diệu, lập ra khế ước luân phiên trấn giữ.
Gần trăm năm nay, để tìm kiếm Nữ hoàng, Friel giống như phát điên, liên tục dẫn dắt Quân đoàn Xích Diễm bành trướng thám hiểm ra bên ngoài. Chiến tuyến kéo dài đằng đẵng, quân phí đốt nhanh như giấy cháy, tài chính căng thẳng tột độ.
Nếu không phải vì vậy, thì với tình trạng như nước với lửa của hai bên, hai quân đoàn này căn bản không bao giờ có thể ngồi lại đàm phán hợp tác.
Clayt vốn tưởng rằng, cho dù quân phí của Quân đoàn Xích Diễm đã căng thẳng đến cực hạn, nhưng với chấp niệm của Friel đối với Nữ hoàng, hắn ta vẫn sẽ phải cò kè mặc cả thêm vài tháng nữa.
Nào ngờ lần này Friel lại buông bỏ nhanh đến thế.
Là vì con người có độ tương thích cao kia sao?
Khóe môi Clayt chậm rãi nhếch lên một nụ cười.
Nhưng xem ra, việc Friel bị con người làm cho mụ mẫm đầu óc cũng chẳng phải chuyện xấu.
Ít nhất thì hắn ta sẽ không tranh giành Ngai Sắt với bọn họ nữa.
Con rồng dung nham này giờ đây một lòng một dạ chỉ muốn làm chó cho loài người, kể ra cũng giúp hắn bớt đi được khối phiền phức.
Ký xong cái tên bằng kiểu chữ hoa thể tuyệt đẹp lên văn kiện mạ vàng, Clayt dùng đôi găng tay trắng như tuyết, thong thả chỉnh lại dải băng đeo trên vai, đôi mắt vàng kim rực rỡ tựa vàng ròng quét qua Lucian và Friel.
Đồng tử dựng đứng lạnh lẽo tỏa ra sắc màu hổ phách, khóe môi hắn mỉm cười: “Vở kịch ‘huynh đệ tương tàn’ hôm nay đặc sắc lắm.”
“Ta đi đây.”
Tuy nhiên trước khi rời đi, Clayt đột nhiên khựng lại, ngoái đầu nhìn vị Quân đoàn trưởng Xích Diễm đang ngồi trên ghế chỉ huy, hắn thu lại ý cười, trong đồng tử dựng đứng có tia sáng lạnh lẽo: “Friel… Các người có thể lựa chọn trở thành chó của con người, nhưng nếu vì con người mà làm hoen ố uy nghi và vinh quang của Long tộc, ta sẽ thay ngài ấy thanh lý môn hộ.”
Clayt rời đi, cánh cửa phòng họp khóa chặt, nhưng bầu không khí lại càng trở nên ngột ngạt và đè nén.
Trong không khí tràn ngập mùi Pheromone nóng rực, tựa như ngọn núi lửa sắp sửa thức tỉnh sau giấc ngủ đông, chỉ chực chờ một giây sau là ầm ầm phun trào.
“Cậu không có gì muốn giải thích với tôi sao?”
Giọng nói trầm thấp của Friel vang lên, bên dưới vẻ bình tĩnh là dòng dung nham cuồng nộ đang ẩn giấu, đồng tử dựng đứng tối sầm nhìn chằm chằm vào người anh em của mình.
“Phải giải thích cái gì?”
Khóe môi Lucian nhếch lên nụ cười, trên trán, lọn tóc đỏ vẫn còn vết máu chưa kịp khô, hắn thảnh thơi đến mức có chút cợt nhả, trên mặt chẳng hề có chút hoảng loạn nào khi bị vạch trần, ngược lại, giữa con ngươi còn bừng lên sự hưng phấn đầy khoái trá.
“Đây chẳng phải là sự lựa chọn của Bệ hạ sao?”
“Lần này, cô ấy chọn tôi, chứ không chọn anh…”
“Rầm!”
Lời còn chưa dứt, người đàn ông đang kìm nén đến cực hạn bỗng chốc bùng nổ, vung nắm đấm nện thẳng vào khuôn mặt đắc ý kia.
Trên cổ Friel nổi lên những đường gân xanh dữ tợn, đồng tử co rút lại gần như chỉ còn một chấm nhỏ: “Lucian! Tôi coi cậu là anh em chí cốt vào sinh ra tử! Cậu báo đáp tôi như thế này đấy hả?”
Lucian đỡ lấy nắm đấm, cười giận dữ phản đòn: “Anh em chí cốt cái khỉ gì! Anh phòng tôi như phòng trộm! Từ báo cáo quân tình trước đây cho đến tận bây giờ, chưa bao giờ anh cho phép tôi đến gần Bệ hạ dù chỉ nửa bước, anh gọi cái đó là anh em chí cốt à?”
Chiếc bàn kim loại trong phòng họp bị đấm lõm một mảng lớn.
Tài liệu bên trên rơi lả tả đầy đất.
Friel cảm thấy võng mạc mình dần bị lửa giận thiêu đốt đến mờ đi, đại não dường bắt đầu mơ hồ giống hệt thị lực. Thần ra tay hoàn toàn không còn kiêng nể gì nữa: “Tôi phòng bị kỹ như thế nhưng không phải cậu vẫn trộm được tay trên sao?! Thừa dịp tôi vắng mặt, lén lút sau lưng tôi đi quyến rũ cô ấy?”
Lucian quẹt vết máu bên khóe miệng, ánh mắt trở nên tàn nhẫn, chất vấn ngược lại: “Nếu anh ở đó thì tôi có thể tiếp cận được cô ấy chắc?”
Cả hai dường như đã quên sạch mọi kỹ năng chiến đấu, chỉ đơn thuần lao vào nhau so kè bằng sức mạnh hoang dã như những con thú, đẫm máu và tàn khốc, khiến cả phòng họp vang lên những tiếng va đập trầm đục đáng sợ.
Kim loại lõm xuống, lửa bắn tung tóe, tiếng còi báo động chói tai réo vang khắp phòng họp.
Đội cảnh vệ nghe thấy tiếng báo động lập tức áp sát, nhưng lại phát hiện quyền hạn truy cập phòng họp đã bị phong tỏa, bên trong truyền ra từng tiếng đấm đá ầm ầm.
Mãi cho đến khi mức cảnh báo của chiến hạm được nâng lên cấp Đặc biệt, tiếng đánh nhau bên trong mới dừng lại.
Trong phòng họp là một mớ hỗn độn.
Hai con rồng khổng lồ đang trong cơn nóng giận cuối cùng cũng bình tĩnh lại.
Lồng ngực rắn rỏi của Friel phập phồng kịch liệt, máu và mồ hôi nóng hổi lăn dài: “Nói đi, rốt cuộc là sao?”
Lucian nhổ ra một ngụm bọt máu, cười cợt nhả: “Hả? Sao là sao? Anh muốn tôi nói cái gì? Lập khế ước với Bệ hạ thế nào à? Quá trình hay chi tiết?”
Nắm đấm Friel siết chặt, ánh mắt lạnh lẽo như lưỡi dao muốn băm vằm người anh em của mình ra, Thần lặp lại lần nữa: “Cậu lén lút sau lưng tôi quyến rũ cô ấy từ bao giờ?”
Lucian quẹt vết máu bên khóe miệng, khuôn miệng sưng vù nhếch lên: “Đừng có nói khó nghe như thế. Cái gì gọi là lén lút sau lưng anh?”
“Friel, anh lấy tư cách gì mà ra vẻ như mình là ‘chính thất’ thế hả? Cô ấy đã bao giờ thừa nhận anh chưa?” Lucian cười khẩy. “Đừng có nói cái giọng như thể tôi là ‘tiểu tam’ phá hoại tình cảm giữa anh và Bệ hạ vậy. Mọi người đều ở cùng một vạch xuất phát, ai cao quý hơn ai chứ?”
“Rầm!” Friel sa sầm mặt mày, quật mạnh hắn xuống đất. “Chẳng qua chỉ là một cái khế ước mà thôi.”
“Đúng vậy. Chẳng qua chỉ là một khế ước.”
Tuy chiến lực cũng thuộc hàng top trong Long tộc, nhưng so với Friel, Lucian vẫn kém hơn một chút.
Cơ thể tráng kiện của hắn đầy rẫy những vết bầm tím, trông thảm hại hơn Friel nhiều, nhưng cái vẻ đắc ý kia lại giống hệt như một kẻ chiến thắng.
Khuôn mặt tuấn tú sưng vù tím tái, máu chảy ngoằn ngoèo trên trán như mạng nhện, dính bết cả vào lông mi, một bên đồng tử của Lucian đã sung huyết đỏ ngầu, nhuộm đỏ cả lòng trắng mắt.
Hắn vẫn cười, trong mắt tụ lại ánh sáng rực rỡ đến chói lòa: “Có điều, lúc lập khế ước, tinh thần lực của Bệ hạ sẽ vuốt ve qua vùng não của tôi, giao hòa tinh thần với tôi, thân mật khăng khít vô cùng.”
“Kẻ chưa từng thử qua như anh, có lẽ không biết được cảm giác đó sung sướng thế nào đâu.”
“Lúc đó vùng não trực tiếp sướng đến mức…”
Hắn liếm vết máu bên khóe môi, mỉm cười: “Lên đỉnh luôn đấy.”
*
“Ầm!”
Dao găm của Tô Đường tựa như dầu sôi nhỏ vào bơ, dễ dàng cắt phăng con Rết Sắt Đen, ngay khoảnh khắc rút dao ra, ánh mắt cô chợt động, nhìn về phía cổ tay mình.
Trong thoáng chốc cô lơ đãng, một con sâu cát đang ẩn nấp lao thẳng về phía cô.
“Vút!”
Chưa đợi Tô Đường kịp phản kích, một con dao găm đen tuyền đã như chiếc đinh đóng phập vào cơ thể con sâu cát đang định áp sát cô.
Khói bụi dần tan đi, để lộ ra một bóng người cao ráo, là North.
Dị chủng ở phía sinh viên năm hai cũng đã được xử lý sạch sẽ.
Vệ Nhàn dẫn đội ngũ còn lại đi tới, vốn định giúp một tay, nhưng đến nơi nhìn thử mới phát hiện con Rết Sắt Đen đã bị Tô Đường xử lý gọn ghẽ.
Cô đi một vòng quanh xác con rết, giơ ngón cái lên: “Dị chủng cấp A? Đàn em à, ngọn lửa của em hơi bị ‘đỉnh’ đấy, mới vừa thức tỉnh mà đã có thể trực tiếp gây sát thương cho dị chủng cấp A rồi.”
Tô Đường thu dao găm lại, nhìn về phía Vệ Nhàn và North: “Vừa rồi lúc mọi người săn giết dị chủng, có nhìn thấy tơ màu hồng không?”
Lúc cô rút dao găm ra, bỗng nhiên cảm thấy cổ tay như bị thứ gì đó quấn lấy, cảm giác rất giống với tơ tinh thần lực của Eustace.
Thế nhưng khi cô định thần nhìn kỹ lại, những sợi tơ màu hồng mềm mại đó đã biến mất tăm.
“Không có.” Vệ Nhàn lắc đầu.
Tô Đường cứ cảm thấy có gì đó không đúng.
Nhưng tạm thời không thể nói rõ là không đúng ở đâu.
Giữa lúc họ đang trò chuyện, từ cách đó không xa lại vang lên âm thanh của sóng dị chủng.
“Dị chủng ở nơi này hình như hơi nhiều quá thì phải?” Vệ Nhàn nhíu mày.
“Rút lui trước đã.” Tô Đường nói, “Tìm một nơi nghỉ ngơi.”
Trải qua một trận chiến, chỉ số mệt mỏi của mọi người cũng đã đạt đến đỉnh điểm. Hơn nữa, ban đêm không thuận tiện để di chuyển, chi bằng cứ hạ trại nghỉ ngơi, kiểm kê thương vong, đổi vũ khí và đồ phòng hộ trước đã.
Nhóm Vệ Nhàn không có dị nghị gì.
Họ vừa chuẩn bị rời đi, trên bầu trời đột nhiên xẹt qua một tia sáng trắng bạc, tựa như ngọn giáo của Thần Sấm xé toạc màn đêm đen kịt.
“Ầm ầm!”
Sắp mưa rồi.
Vệ Nhàn nói: “Khu vực này địa thế trũng thấp, rất dễ bị nước mưa nhấn chìm, hoàn toàn không thể dựng trại được.”
“Nước mưa trong bản đồ Rừng Chướng Khí có tính ăn mòn rất mạnh.” Diệp Thiệp ở bên cạnh nhắc nhở, “Nó sẽ ăn mòn da, gây ra các nốt phát ban đỏ. Nếu điểm tích lũy của chúng ta không đủ đổi đồ bảo hộ, tốt nhất là nên tìm một nơi có thể trú mưa.”
Tô Đường dùng tinh thần lực kiểm tra địa hình: “Phía Đông Nam cách đây một ngàn mét có một hang động, đến đó tránh mưa trước.”
Cô ra lệnh: “Tất cả mọi người, rời khỏi đây với tốc độ nhanh nhất!”
Toàn bộ sinh viên Trường quân đội Bắc Hải lập tức hành quân gấp rút về phía hang động.
Cách đó không xa, người của Trường quân đội Tây Lăng nhìn bộ dạng vội vã của họ thắc mắc: “Chỉ là mưa thôi mà, có cần đi gấp thế không? Sinh viên Trường quân đội Bắc Hải mỏng manh yếu đuối thế sao?”
Thể chất của sinh viên trường quân đội vốn rất tốt, chịu mưa một chút cũng chẳng sao cả.
Ánh mắt Vũ Đình lóe lên: “Chúng ta đi theo họ.”
Đối phương rõ ràng hiểu biết nơi này hơn bọn họ, nếu không mượn kinh nghiệm của Trường quân đội Bắc Hải, e rằng bọn họ sẽ bị tụt lại một đoạn trong cửa ải chướng khí này.
“Các người đi theo chúng tôi làm gì?” Vệ Nhàn cảnh giác nhìn về phía trường Tây Lăng.
Vũ Đình bình tĩnh đáp: “Chúng tôi không hiểu rõ bản đồ này bằng các cậu nhưng chúng tôi đông người hơn, tạm thời hợp tác thì thế nào? Các cậu dẫn đường, nếu gặp trường quân đội khác, chúng ta có thể liên thủ.”
Vệ Nhàn nhìn sang Tô Đường.
Tô Đường cân nhắc một chút rồi đồng ý.
Sinh viên hai trường quân đội như đàn kiến thợ di chuyển nhanh trong mưa, mục đích giống nhau nhưng ranh giới lại phân chia rõ ràng.
Mười phút sau.
Tại cửa hang động, sinh viên của vài trường quân đội đứng ở cửa hang nhìn nhau chằm chằm, ai nấy đều đề phòng.
Lệnh Dĩ Châu và Lận Như Ngọc dẫn theo đội hình tản mát của Trường quân đội Trung Ương chiếm giữ bên trái hang động.
Thủ khoa của Tứ Phương Thiên dẫn đội ngũ của mình ở bên phải hang động.
Cotton của Nhật Bất Lạc cũng dẫn đội chiếm một góc hang.
Còn Trường quân đội Bắc Hải và Tây Lăng thì đi lên từ con đường ở giữa, vừa bước vào hang động đã đụng mặt ngay với các trường quân đội đến trước.
Bầu không khí trong chốc lát trở nên vô cùng gượng gạo.
Vừa nhìn thấy Tô Đường, người của Huyền Bắc lập tức cau mày: “Là cậu ta!”
Bọn họ vẫn chưa quên chuyện huy hiệu đầu tiên của mình bị cướp mất.
Vốn dĩ trường Nhật Bất Lạc thấy Trường quân đội Bắc Hải và Tây Lăng đi cùng nhau còn có chút lo lắng, nhưng khi thấy người của Huyền Bắc dường như có mâu thuẫn với Tô Đường, mắt họ lập tức sáng lên.
Lệnh Dĩ Châu của Trường quân đội Trung Ương có thù với Tô Đường, không ngờ Huyền Bắc cũng có thù với cô.
Tô Đường có thể nói là đắc tội gần hết những người ở đây rồi.
Mặc dù Trường quân đội Trung Ương dự định liên kết tất cả các trường lại để đối phó với Mèo Hề, nhưng mà… chuyện vui vẻ như đuổi cổ Trường quân đội Bắc Hải đi, chắc hẳn sẽ chẳng có ai phản đối đâu.
“Trong hang hết chỗ rồi.” Cotton nhìn về phía Bắc Hải, dẫn người chặn ngay cửa hang.
Lúc này, bên ngoài mưa nhỏ đã chuyển thành mưa lớn, nước mưa rơi lên da mang theo cảm giác nóng rát bỏng rẫy.
“Tây Lăng và Bắc Hải, nhiều nhất chỉ có thể cho một trường vào thôi.” Cotton cố ý nói, muốn khơi mào mâu thuẫn giữa hai trường.
Nào ngờ Tô Đường chẳng nói chẳng rằng, trực tiếp ra tay với hắn.
“Chỗ không đủ, anh em Nhật Bất Lạc nhường chút đi.”
Cùng lúc đó, Vũ Đình cũng ra tay với trường Nhật Bất Lạc.
Thấy trường Tây Lăng ra tay, người của Huyền Bắc cũng chuẩn bị động thủ.
“Gào!”
Chưa kịp đánh, một con Sư Tử Vàng khổng lồ đột nhiên bước ra, thế nhưng lại là trấn áp Nhật Bất Lạc.
Cotton: “…”
Đại ca, anh có phải đè nhầm người rồi không?
***