Sau khi ta mất tích – Chương 100

Chương 100

***

Bàn tay Nam Cảnh Viêm áp sát vào đùi, cảm giác cơ bắp dưới lòng bàn tay dường như giật nảy lên hai cái.

Hắn vẫn giữ vẻ bình tĩnh, như thể lơ đãng ngửa cổ lên, gáy tựa vào sofa.

Trên gương mặt rực rỡ diễm lệ, khóe môi lại kéo ra một nụ cười vừa lạnh lùng vừa tàn khốc, chiếc răng nanh trắng ởn sắc nhọn thấp thoáng khi mở miệng, mang theo cảm giác áp bức mười phần: “Cậu đến ký túc xá Bắc Hải để làm gì?” Continue reading

Sau khi ta mất tích – Chương 99

Chương 99

***

Tô Đường vốn tưởng rằng người đến sẽ là Nam Cảnh Viêm, không ngờ đi lại gần mới phát hiện, hóa ra là vị phó đội vô cùng trầm mặc ít lời bên cạnh Nam Cảnh Viêm.

So với những học viên trường quân đội khác, vóc dáng của hắn có phần mảnh khảnh và ưu mỹ hơn.

Hắn vẫn mặc bộ chiến phục không tay thêu hình khổng tước như ban ngày, cánh tay trần lộ ra những đường nét cơ bắp trơn bóng đầy sức mạnh, hơi gồ lên nhưng không hề phô trương. Continue reading

Sau khi ta mất tích – Chương 98

Chương 98

***

“Nữ hoàng Rồng bạc của Long tộc từng ban bố sắc lệnh: Không cho phép Long tộc ký khế ước với loài người, nếu vi phạm sẽ bị coi là phản bội. Mà Quân đoàn Xích Diễm lại là những tín đồ trung thành nhất của Nữ hoàng, cũng là đội Cấm vệ quân đầu tiên của Ngài ấy. Suốt hơn một ngàn năm sau khi Nữ hoàng Long tộc biến mất, trong bốn đại quân đoàn, chỉ có Quân đoàn Xích Diễm là gần như không lúc nào ngơi nghỉ chinh chiến nơi tiền tuyến, điên cuồng tìm kiếm tung tích của Nữ hoàng.”

Thanh Hành đẩy bánh kem và sữa về phía tay cô, sau đó bật hệ thống thông gió trong xe bay lên. Continue reading

Sau khi ta mất tích – Chương 97

Chương 97

***

Cánh tay Lucian căng cứng, đầy kiềm chế đỡ lấy eo Tô Đường.

Khi nhìn thấy người đàn ông đột ngột xuất hiện, đồng tử dựng đứng của hắn nheo lại ngay tức khắc, cơ bắp toàn thân thắt chặt, theo bản năng bày ra tư thế sẵn sàng chiến đấu.

Tuy Long tộc rất ít khi giao du với Tứ Phương Thiên, nhưng vòng tròn của các Siêu Phàm chủng ở tầng lớp đỉnh cao vốn chẳng lớn, dù chưa từng gặp mặt thì cũng đã nghe danh nhau. Continue reading

Sau khi ta mất tích – Chương 96

Chương 96

***

Cặp cánh rồng dữ tợn đầy uy lực đang từ tư thế dang rộng dần dần thu lại.

Thanh niên cao lớn, đĩnh đạc đứng trên mặt nước.

Dưới đôi chân hắn là một con thú biển màu xanh lam, trên đỉnh đầu con quái vật biển khổng lồ ấy mọc một chiếc sừng xoắn ốc nhọn hoắt. Bàn tay to lớn đầy sức mạnh của hắn nắm chặt lấy chiếc sừng, dùng sức mạnh tuyệt đối để áp chế con dã thú bất kham. Continue reading

Sau khi ta mất tích – Chương 95

Chương 95

***

Tốc độ cực hạn khi rơi từ độ cao vạn mét khiến ngón tay Tô Đường co lại vì phấn khích.

Gió điên cuồng gào thét bên tai, chẳng khác nào dã thú đang gầm rú.

Trái tim đập kịch liệt, giống như động cơ đang vận hành hết công suất, tích tụ máu đến mức tối đa, rồi theo nhịp đập tiếp theo mà bơm máu đi một cách hung hãn. Continue reading

Sau khi ta mất tích – Chương 94

Chương 94 

***

Những ánh mắt khiếp sợ, kinh ngạc, như gai nhọn sau lưng đồng loạt đổ dồn về phía Tô Đường. Các tân sinh viên Bắc Hải nhìn Lão đại nhà mình với vẻ mặt kinh sợ đầy kính nể, còn sinh viên Viện Chu Tước thì ánh mắt phức tạp, không để lại dấu vết mà liếc nhìn Thủ tịch của mình.

Một cơn tê dại kích thích xộc thẳng lên não. Continue reading

Sau khi ta mất tích – Chương 93

Chương 93 

***

Sắc mặt Friel căng chặt, đôi mắt đỏ rực sắc bén. Trên gương mặt tuấn mỹ đầy uy nghiêm lộ ra vẻ u ám trầm trọng, cánh mũi hắn phập phồng, hít sâu một hơi trong bầu không khí tù túng.

Lucian khựng lại, đồng tử nháy mắt mở to.

Hắn hít ngược một hơi khí lạnh, tựa như nhìn thấy thứ gì đó kinh tởm tột cùng, lập tức lùi lại một bước, kéo giãn khoảng cách với người anh em của mình. Continue reading