Tuyết đốt Trường An – Chương 35

Chương 35

***

Đám vệ binh ở cửa ngách phía Tây dĩ nhiên cũng liếc thấy bóng người đang quấn quýt bên tường, Tư thế kia quá đỗi ám muội, bọn họ lập tức biết ý mà nghiêng người tránh đi.

Ngọn lửa giận trong lòng Tiêu Trầm Bích tức thì bùng lên dữ dội hơn.

Thế nhưng lúc này, đôi bên đều đang kề sát điểm yếu của nhau, nàng lại còn đang ở ngay trung tâm sào huyệt của quân địch. Continue reading

Tuyết đốt Trường An – Chương 34

Chương 34

***

Tiêu Trầm Bích vốn đang trĩu nặng tâm tư, lòng dạ treo ngược cành cây, nay thấy Sắt La chạy thục mạng tới, gân xanh thái dương nàng càng nhảy lên kịch liệt, nàng căng thẳng hỏi dồn: “Có phải Viện Tiến Tấu không chặn được người, để cô mẫu của Diệp thị vào Trường An rồi không?”

“Không… không phải!” Sắt La thở không ra hơi, mặt cắt không còn giọt máu, “Là Lục tiên sinh! Lục tiên sinh đêm qua đã phóng một mồi lửa lớn, thừa lúc hỗn loạn chạy thoát rồi!” Continue reading

Tuyết đốt Trường An – Chương 31

Chương 31

***

Viện Tiến Tấu xưa nay vẫn nổi danh là nơi “có vào không có ra”, Lý Tu Bạch hiểu rõ, nếu lần này không thành công, với thủ đoạn tàn độc của vị Quận chúa kia, hắn chắc chắn sẽ mất mạng.

Hắn chỉ có một cơ hội duy nhất.

Đợi gã tạp dịch quét dọn xong xuôi rồi lui ra, Lý Tu Bạch một mình ngồi bên án kỷ, lặng lẽ suy tính về các thế lực trong Viện Tiến Tấu. Continue reading

Sau khi ta mất tích – Chương 120

Chương 120

***

Trong đôi đồng tử tím sẫm quỷ quyệt của Eustace dần dần bừng lên những tia sáng, sáng đến mức kinh người.

Gương mặt Thần từ từ ửng hồng, thế mà lại lảng đầu sang chỗ khác.

Rõ ràng bình thường là con nhện có thể thản nhiên cởi trần khoe cơ ngực chạy rông khắp nơi, lúc nào cũng xung phong trên mặt trận “đồi trụy”, vậy mà lúc này lại biết thẹn thùng, ngượng nghịu dời tầm mắt đi. Continue reading

Sau khi ta mất tích – Chương 119

Chương 119

***

Giọng của Nam Cảnh Viêm không nghe ra cảm xúc gì, âm điệu khẽ cao lên dường như chỉ đơn thuần là tò mò.

Tô Đường kinh ngạc liếc nhìn Nam Cảnh Viêm một cái, sau đó ánh mắt rơi trên người thiếu niên xinh đẹp đang giữ im lặng bên cạnh hắn:

“Hử? Chẳng phải hôm kia cậu bảo Kinh Từ mang đồ ăn khuya đến cho tôi sao?” Continue reading

Sau khi ta mất tích – Chương 118

Chương 118

***

Tô Đường dứt lời, bốn mắt nhìn nhau với Đông Phương Từ, chủ yếu là vì tiếng ồn quá điếc tai.

Ngón tay Đông Phương Từ cuộn lại, cậu nghiêng đầu dời tầm mắt, hơi mím môi, cuối cùng vẫn kết nối cuộc gọi của đối phương, trong mắt vẫn còn hơi nước chưa tan hết, cậu chuyển yêu cầu gọi video của đối phương sang chế độ thoại.

“Chuyện gì?” Continue reading

Sau khi ta mất tích – Chương 117

Chương 117

***

Trong lúc Tô Đường đang sặc sụa dữ dội, trên lưng đột nhiên truyền đến những cú vỗ nhẹ nhàng, chừng mực.

Cô nghiêng đầu, Đông Phương Từ đã thu tay lại, những đốt ngón tay của cậu đều đặn thon dài và trắng trẻo, hiện lên sắc xanh nhạt của mạch máu dưới da, cậu hỏi một cách tự nhiên: “Không sao chứ?” Continue reading

Sau khi ta mất tích – Chương 116

Chương 116

***

Chiếc đuôi rắn bạc trắng quấn quýt hờ hững trên giường, đường nét cơ ngực của thanh niên mang độ cong tuyệt đẹp, vùng bụng săn chắc bên dưới lộ múi cơ rõ rệt.

Thần ngửa đầu, mặt đỏ bừng thở dốc, dáng môi ưu mỹ với phần môi châu đầy đặn ở kẽ môi vừa thò lưỡi rắn ra. Đồng tử dọc kéo dài, gương mặt diễm lệ đến mức không giống người thật, kết hợp cùng chiếc đuôi rắn lấp lánh ánh bạc, vừa nguy hiểm lại vừa tỏa ra một vẻ đẹp khiến người ta hoa mắt chóng mặt. Continue reading