Tấc Lòng – Chương 170

Chương 170: Thốn Tâm

***

Một cơn gió thoảng qua, thổi tan ánh nước trong mắt nàng.

Tình thế trước mắt ngày càng nguy cấp, mảnh núi sông kia sắp sửa xung phá sự trói buộc của tấm bản đồ mang tên Thốn Tâm, bay về phía vết nứt khổng lồ ở chân trời, trở thành một vì tinh tú hoàn toàn mới giữa vũ trụ bao la. Tất cả tu sĩ Cửu Hoàn đều đã dốc cạn toàn lực, dùng chút thuật pháp nhỏ bé cuối cùng để gắt gao níu giữ lại non sông này. Continue reading

Tấc Lòng – Chương 169

Chương 169: Ngàn dặm núi non

***

Luồng pháo sáng cuối cùng xé gió lao vút lên không trung, bung tỏa nơi chân trời thành một màn khói sáng ngũ sắc rợp trời. Ẩn sau vẻ đẹp huy hoàng ấy, lại là nỗi tuyệt vọng tột cùng của Tiên quân.

Luồng pháo sáng này dùng để đánh dấu phương vị, cốt là để đồng đội thuận đường đến nhặt xác mà thôi. Continue reading

Tấc Lòng – Chương 168

Chương 168: Chiến trường Thiên Liệt

***

Một luồng khí chết chóc chưa từng có cuồn cuộn dâng trào.

Bắt đầu từ tầng thấp nhất của Nhật Quỹ Thành, dòng linh khí trong Linh võng bị cắt đứt, tất cả các cơ quan pháp bảo vận hành nhờ Linh võng đều lần lượt tê liệt. Những pháp bảo đóng vai trò nguồn sáng cứ thế tắt ngấm từng cái một, bóng tối đột ngột bao trùm vạn vật.

Ngay cả truyền tống pháp trận cũng hoàn toàn ngừng hoạt động. Continue reading

Tấc Lòng – Chương 166

Chương 166: Công thành

***

Cả căn phòng chìm trong sự im lặng quỷ dị, mãi cho đến khi bàn tay Phương Thốn Tâm vỗ mạnh “bộp” một tiếng lên tấm dư đồ.

“Khoan hãy nghĩ đến chuyện đó, sư phụ chàng đã dẫn đệ tử Vô Lượng Hải rời khỏi Huyền Cơ Các rồi. Trầm Uyên và Lôi Hi cũng đã hoàn toàn trở mặt, ra tay đánh nhau dữ dội ngay trong Huyền Cơ Các. Ta e là bọn họ sẽ sớm đuổi tới đây thôi, ta và chàng cần phải sớm định liệu.” Phương Thốn Tâm nói. Continue reading

Tấc Lòng – Chương 165

Chương 165: Biến cố tại đại điện

***

Buổi đại điển vốn đang thu hút mọi ánh nhìn bỗng chốc bị cắt ngang.

Chứng kiến “Phương Thốn Tâm” hóa thành một con rối gỗ, cả đại điện chìm vào sự bàng hoàng và im lặng ngắn ngủi. Cuối cùng, tiếng quát tháo gay gắt của Hải Túc đã phá vỡ bầu không khí ấy: “Ta đã nói việc Phương Thốn Tâm lén lút thuần dưỡng dị thú là có vấn đề mà! Hành vi của nàng ta thì có khác gì Bùi Kính Xuyên đâu? Nay Đường Mộng Quy mang theo dị thú Hoành Nhẫn Sơn bỏ trốn, e rằng cũng không thoát khỏi liên can tới nàng ta! Lôi Hi Tông các người lại còn dùng con rối hóa hình, lừa gạt chúng ta tề tựu về đây tham dự đại điển tiếp nhiệm, đây chẳng phải là trợ ác làm loạn sao! Rốt cuộc các người có ý đồ gì?” Continue reading

Tấc Lòng – Chương 164

Chương 164: Làm sao để thứ tha

***

Cả Phương Thốn Tâm và Bùi Quân Nhạc đều chẳng thể ngờ, vào lúc sinh thời lại có cơ hội gặp lại Phương Thiên Di và Mục Hàn Sơn giữa không gian Linh võng hư vô này.

Hai bóng ảnh hư ảo ấy lơ lửng giữa những vệt ánh sáng vặn vẹo, tưởng chừng bất cứ lúc nào cũng có thể hóa thành những tia sáng trừu tượng, tan biến vào quầng sáng loang lổ khó diễn tả xung quanh. Thế nhưng, thân ảnh của họ lại rõ ràng đến thế, rõ đến độ từng nếp nhăn khóe mắt khi cười hay từng sợi tóc bay tán loạn trong gió cũng hiện lên mồn một. Continue reading

Tấc Lòng – Chương 163

Chương 163: Nơi nào cũng có

***

Phương Thốn Tâm siết chặt nắm tay, móng tay bấm sâu vào vết hằn Lôi Nhãn trong lòng bàn tay.

Theo lời Hàn Nam Tinh và Thẩm Khanh Y, từ khoảnh khắc nàng… hay nói đúng hơn là bọn họ tỉnh lại tại nơi này, đã bị thứ ẩn sau Lôi Nhãn kia dẫn dắt, tựa như những con rối dây, mỗi bước đi đều nằm dưới sự dòm ngó và dẫn dụ của “nó”.

Thậm chí, có lẽ ngay cả quá khứ của bọn họ cũng đã hoàn toàn phơi bày ngay dưới mí mắt nó. Continue reading

Tấc Lòng – Chương 162

Chương 162: ‘Nó’

***

Trời lại tối đen một lần nữa. Một đêm trăng mờ gió lớn, thời điểm thích hợp nhất để hành nghề trộm cắp.

Hai bóng người lén lút lướt qua sườn núi, hội họp trước trận pháp sơn môn nhỏ ở góc tây nam Huyền Cơ Các, trông chẳng khác nào một đôi tình nhân đang rủ nhau… bỏ trốn.

“Cầm lấy.” Giọng nữ tử trầm thấp vang lên trong gió lạnh. Continue reading

Tấc Lòng – Chương 161

Chương 161: Thỏa hiệp

***

Bước chân Lâm Tụng tuy gấp gáp, nhưng động tác trên tay lại vô cùng cẩn trọng, chỉ sợ sơ sẩy một chút là sẽ làm nát vụn cuốn sách cổ khó khăn lắm mới tìm ra này. Thấy Phương Thốn Tâm xuất hiện, ông không tỏ vẻ ngạc nhiên, chỉ gật đầu với nàng xem như chào hỏi, rồi cẩn thận đưa ra cuốn sách rách nát đã ngả màu ố vàng. Continue reading

Tấc Lòng – Chương 160

Chương 160: Vong trần

***

Ánh trăng ngày đông chẳng chút hơi ấm, soi rọi rừng trúc lạnh lẽo thấu xương.

Trái tim vốn đã đóng băng của Tạ Tu Ly, chỉ vì một câu nói của Phương Thốn Tâm mà bỗng chốc đập mạnh dữ dội, ngay cả đôi mắt tựa hồ nước chết kia dường như cũng nhen nhóm lại chút ánh sáng. Continue reading