Sau khi ta mất tích – Chương 97

Chương 97

***

Cánh tay Lucian căng cứng, đầy kiềm chế đỡ lấy eo Tô Đường.

Khi nhìn thấy người đàn ông đột ngột xuất hiện, đồng tử dựng đứng của hắn nheo lại ngay tức khắc, cơ bắp toàn thân thắt chặt, theo bản năng bày ra tư thế sẵn sàng chiến đấu.

Tuy Long tộc rất ít khi giao du với Tứ Phương Thiên, nhưng vòng tròn của các Siêu Phàm chủng ở tầng lớp đỉnh cao vốn chẳng lớn, dù chưa từng gặp mặt thì cũng đã nghe danh nhau.

Ngay khi hơi thở của người đàn ông mắt xanh kia vừa tỏa ra, hắn đã nhận ra thân phận của đối phương.

Nhân vật khó nhằn nhất trong tinh vực Tứ Phương Thiên, một trong Tứ Đại Thần Thú: “Huyền Vũ” Thanh Hành.

Khác với con chim non và con rồng nhỏ vẫn còn trong thời kỳ trưởng thành non nớt kia, Huyền Vũ mới thực sự là nhân vật gai góc khiến người ta kiêng kỵ của Tứ Phương Thiên.

Những Siêu Phàm chủng có thể sống sót từ thời đại đó đến tận bây giờ đều không hề đơn giản, ngay cả Long tộc cường thế là vậy cũng không muốn trở thành kẻ địch của người này.

Có điều tính tình Thanh Hành ôn hòa, xưa nay chỉ lo giữ mảnh đất của riêng mình, trước giờ hai bên cũng nước sông không phạm nước giếng.

Tại sao người ấy lại đến tìm Bệ hạ?

Đồng tử dựng đứng của Lucian co rút lại đầy vẻ bất thiện, tốc độ máu chảy trong cơ thể tăng nhanh, lớp vảy trên đuôi dựng ngược, trong mắt lộ ra sự công kích.

Đây không phải sự cảnh giác khi gặp kẻ địch hùng mạnh, bởi Thanh Hành tính khí ôn hòa, rất ít khi chủ động ra tay, cho dù có động thủ thì cũng chủ yếu là phòng ngự.

Nhưng một cảm giác đe dọa cứ luẩn quẩn không tan tràn ngập trong không khí, đó là loại cảm giác tựa như gặp phải một đối thủ cạnh tranh cực kỳ nguy hiểm trong kỳ tìm bạn đời.

Ngay cả Quân đoàn trưởng, người xưa nay luôn có ý đồ xấu với Bệ hạ, ngoài mặt là mối đe dọa lớn nhất, cũng chưa từng mang lại cho hắn cảm giác chán ghét thế này.

Môi Lucian mím thành một đường thẳng, tay không những không buông ra, ngược lại còn siết chặt eo cô thêm một chút.

Tô Đường nhìn thấy Thanh Hành thì sững sờ, không ngờ vị Thanh Hành điện hạ trong miệng đàn chị thế mà lại là Huyền Vũ.

Trước đó cô nghe nói Siêu Phàm chủng mà Tổng giáo quan ký khế ước rõ ràng là Huyền Quy.

Huyền Quy và Huyền Vũ, khác biệt đâu chỉ ở một chữ cái.

Trong game, trong số các thân phận của Đường Chủ, người khiến cô ấn tượng sâu sắc nhất chính là Huyền Vũ.

Huyền Vũ là Siêu Phàm chủng truyền kỳ đầu tiên người chơi gặp được trong game, tính tình ôn hòa, kiến thức uyên bác.

Gần như không cần cày độ hảo cảm, vừa gặp mặt đã “tặng không”, chăm sóc người chơi tỉ mỉ chu đáo hệt như một người mẹ, có thể nói là sự tồn tại vừa là thầy vừa là bạn của người chơi.

Vai rộng ngực nở chân siêu dài, tạo hình nhân vật dịu dàng xinh đẹp, lực phòng ngự khi chiến đấu cực cao, lại còn full điểm kỹ năng sinh hoạt, một Siêu Phàm chủng kiểu “nam mụ mụ” như vậy, ai có thể từ chối chứ?

Dù sao thì người chơi cũng không thể.

Cô vốn tưởng rằng đây là phúc lợi cho tân thủ! Một Siêu Phàm chủng cấp Truyền kỳ được tặng không!

Chỉ cần cô đạt tới cấp độ tối thiểu để lập khế ước, là sẽ sở hữu Siêu Phàm chủng cấp Truyền kỳ đầu tiên.

Kết quả, trong lúc cô đang mong ngóng được ký khế ước với Siêu Phàm chủng đầu tiên, thức trắng đêm cày cấp và lực chiến lên, độ hảo cảm cũng đã đầy…

Nhưng Siêu Phàm chủng Truyền kỳ tưởng như đã nắm chắc phần thắng, chắc chắn thu vào túi ấy… biến… mất… rồi.

Bỗng nhiên tìm người chơi từ biệt, khuôn mặt dịu dàng tú mỹ tràn đầy áy náy, dùng chất giọng ôn hòa nói với người chơi rằng, sau này không thể chăm sóc người chơi được nữa. Ngài ấy phải rời đi.

Lúc đó cô đã kiểm tra đi kiểm tra lại độ hảo cảm mấy lần, tưởng rằng mình chọn sai phương án đối thoại dẫn đến độ hảo cảm sụt giảm không thể ký khế ước, còn định load lại game để chọn lại.

Kết quả độ hảo cảm vẫn đầy ắp, trái tim đỏ rực đỏ đến chói mắt, gần như muốn nhảy ra khỏi màn hình.

Tô Đường đoán rằng đây là một NPC hướng dẫn không thể ký khế ước, tác dụng là dẫn đường và chỉ đạo cho người chơi trong giai đoạn đầu.

Chỉ là tạo hình của Huyền Vũ vẽ quá đẹp, cộng thêm kỹ năng thực dụng, tính cách lại ôn hòa, nên đối với việc không thể ký khế ước lúc đó cô vẫn luôn vô cùng tiếc nuối.

Siêu Phàm chủng không thể ký khế ước mà lại vẽ tạo hình đẹp thế này, lại còn có thanh độ hảo cảm nữa chứ.

Thế thì khác gì bày một đĩa thịt ngay trước mặt người chơi, nhưng chỉ cho ngắm chứ không cho ăn đâu!

Tô Đường không ngờ rằng Huyền Vũ không những đổi tên từ Huyền Minh thành Thanh Hành, mà còn trở thành giáo quan của Huyền Bắc.

Cảm nhận được vẻ cảnh giác của Lucian, Tô Đường vươn tay vỗ vỗ hắn, ra hiệu cho hắn đừng động thủ.

Thanh Hành bước tới từ những con sóng cuộn trào, vừa đặt chân lên đảo đã ngửi thấy mùi hương phát tình nồng nặc chưa bị gió thổi tan trong không khí.

Thần sững sờ.

Gió trên đảo rất lớn, mùi cũng tan đi rất nhanh, đến giờ mà vẫn còn lưu lại mùi nồng thế này… không khó để tưởng tượng cơn phát tình của rồng đỏ lần này mãnh liệt đến mức nào.

Thanh Hành ngước mắt nhìn con rồng đỏ trên bầu trời, lại nhớ đến báo cáo mà Đông Phương Từ gửi về, đôi mắt xanh dịu dàng như biển cả chuyển sang màu thẫm, sắc xanh lam trở nên thâm sâu, trong khí chất ôn nhuận cũng ẩn hiện vài phần công kích.

Tuy trong báo cáo nói là Tô Đường chủ động đưa người rời đi.

Nhưng cũng theo báo cáo, đối phương đến với thái độ không thiện chí, khí thế hùng hổ, giống như đi tìm… kẻ thù tình ái.

Lại kết hợp với mùi phát tình nồng nặc trong không khí, không khó để hình dung đối phương hùng hổ tìm người là để làm gì.

Sóng biển nâng gót chân Thần lên, Thanh Hành tiến lại gần Tô Đường và Lucian. Lucian mím chặt môi, nhưng ngại mệnh lệnh của Bệ hạ nên không động đậy.

“Bé ngoan, em không sao chứ?”

Thanh Hành nghiêm túc quan sát Tô Đường.

Toàn thân cô được bao bọc kín mít trong chiếc áo dài, không nhìn ra bất kỳ dấu vết nào, tinh thần trên mặt trông vẫn khá ổn.

Nhưng vẫn chưa thể yên tâm hoàn toàn.

Ánh mắt Thần tỉ mỉ quét qua từng tấc, từ khóe môi, sống mũi, mặt mày cho đến từng sợi tóc của cô.

Khác với đa số mọi người, cái nhìn của Thanh Hành hoàn toàn không mang tính xâm lược, tựa như chiếc chổi lông vũ mềm mại lướt nhẹ qua làn da, nhẹ hẫng như một cơn gió.

Dù bị quan sát rất kỹ, Tô Đường cũng không cảm thấy bất kỳ sự khó chịu nào từ ánh mắt ấy.

Chỉ là có một chút lúng túng khó tả, dù sao thì cũng vừa mới “chơi” xong.

Không biết liệu có bị nhìn ra sơ hở gì không.

Ngay khi cô định mở miệng cắt ngang Thanh Hành, một bàn tay với nhiệt độ hơi lạnh khẽ nắm lấy cổ tay cô, nắm rất chặt, nhưng sức lực được kiểm soát vừa vặn, không khiến người ta cảm thấy đau hay khó chịu.

Giọng nói từ tính ôn hòa, có phần khoan dung bao bọc: “Bé ngoan. Đừng sợ, tôi đưa em về.”

Tô Đường: “???”

Hả, cô phải sợ cái gì cơ?

Có phải ngài ấy đã hiểu lầm gì rồi không?

Đồng tử dựng đứng của Lucian lạnh lùng nhìn chằm chằm Thanh Hành, ánh mắt sắc như dao.

Mãi cho đến khi Thanh Hành bước tới… Hắn mới biết được địch ý nảy sinh trong lòng mình đối với con rùa này, cái địch ý còn lớn hơn cả với bốn vị quân đoàn trưởng kia, rốt cuộc đến từ đâu.

Đối phương cũng giống hắn, đi theo con đường dịu dàng chu đáo, hiểu lòng người.

Khác biệt ở chỗ… sự nho nhã và trầm ổn của Huyền Vũ là thật, thấm vào tận xương tủy.

Còn sự rộng lượng chu đáo của hắn đều là diễn, là thủ đoạn được ngụy trang sau vô số lần cân nhắc tính toán kỹ lưỡng để đổi lấy một chút yêu thích và chú ý của Bệ hạ.

Đứng trước mặt Huyền Vũ, hắn giống như hàng giả gặp phải hàng thật, khiến trong lòng hắn sinh ra cảm giác khủng hoảng mãnh liệt.

Hàng mi dài của Thanh Hành rũ xuống, đôi mắt xanh thẳm dừng lại trên môi Tô Đường thêm hai giây.

Đôi môi thiếu nữ hơi đỏ, màu sắc căng mọng vô cùng bắt mắt, nhìn qua là biết vừa trải qua một màn hôn môi kịch liệt.

Ngoài điểm đó ra, ngược lại không nhìn thấy điểm bất thường nào khác.

Thanh Hành khẽ thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng khi đối mặt với Lucian, giọng điệu vốn ôn hòa chậm rãi của Thần trở nên sắc bén.

Phó đoàn trưởng Quân đoàn Xích Diễm, sao có thể thực sự để mặc cho con người chơi đùa coi như chó được chứ?

Trong mắt Thanh Hành, cho dù chuyện Tô Đường bắt Phó đoàn trưởng Xích Diễm làm chó là thật đi chăng nữa, thì đó cũng là do vị Phó đoàn trưởng Xích Diễm này ỷ vào độ tương thích cao, thèm khát thân thể người ta, chủ động dụ dỗ đề nghị được làm chó, rồi sau khi bị đá thì cố tình bày ra tư thế nạn nhân, không chịu buông tha mà tìm đến tận cửa “đòi nợ”.

Suy cho cùng, loài người sống được bao nhiêu năm chứ, còn giống loài trường sinh như  Long tộc thì sống bao lâu?

Đám trẻ ở trường quân đội dù xét theo tiêu chuẩn của loài người thì cũng chưa trưởng thành hoàn toàn.

Cô bé chỉ là một đứa trẻ, cái gì cũng không hiểu, chỉ ham chơi một chút, chẳng lẽ Phó đoàn trưởng Xích Diễm sống lâu như vậy rồi mà còn không hiểu sao?

Cố tình dụ dỗ cô bé chơi những trò chơi thiếu lành mạnh, tâm địa đúng là đáng chém.

“Phó đoàn trưởng Xích Diễm, trẻ con loài người ở độ tuổi này… luôn ham chơi một chút. Cho dù cô bé có làm việc gì hơi quá giới hạn, thì thân là giống loài trường sinh, bản thân anh nên có năng lực phân biệt đúng sai. Cho dù cô bé đã từng… làm hơi quá đáng, cũng không thể trách hoàn toàn cô bé được.”

“Hơn nữa, Tứ Phương Thiên cũng sẽ không cho phép nh đưa người đi.”

Tay trái Thanh Hành nắm chặt lấy cổ tay phải của Tô Đường, một tấc cũng không nhường.

Lucian cực kỳ chán ghét con rùa đụng hàng phong cách với mình này, gần như không thể che giấu nổi địch trong đáy mắt.

Hắn vòng hai tay ôm lấy eo Bệ hạ, chiếc đuôi rồng đầy gai nhọn lởm chởm phía sau vút lên, theo bản năng định quất mạnh để hất bàn tay của Huyền Vũ ra khỏi người Bệ hạ, thì nghe thấy giọng nói của Bệ hạ vang lên.

“Thanh Hành điện hạ.”

Tô Đường không biết Thanh Hành đã hiểu lầm cái gì, ngẫm nghĩ một hồi lâu mới nhận ra có gì đó không đúng.

Cô vốn tưởng rằng khi Tứ Phương Thiên nhìn thấy cô và Lucian ở cùng nhau, họ sẽ tra hỏi xem cô làm cách nào ký khế ước được với Phó đoàn trưởng Xích Diễm.

Không ngờ… Điểm chú ý của ngài ấy lại lệch sang một hướng mà cô chưa từng để ý tới.

“Hắn là Siêu Phàm chủng khế ước của em.”

Tô Đường giải thích, một tay ấn lấy cái đuôi rồng đang xé gió quất tới.

Cái đuôi rồng hung hãn ngay khi sắp chạm vào cô giống như chú cún con đã được thuần hóa, lập tức thu lực lại rũ xuống, những gai xương trên đuôi mềm nhũn nằm gọn trong lòng bàn tay cô.

Cái đuôi khẽ trượt qua trượt lại trong lòng bàn tay Tô Đường, Lucian hất cằm lên, đôi mắt cún con rạng rỡ tươi sáng cong lên, nhưng đáy mắt lại chứa đầy sự thù địch không hề che giấu.

“Tôi là Siêu Phàm chủng được cô ấy ký khế ước, đương nhiên là đi theo cô ấy. Đường Đường đi đâu, tôi đi đó.”

Thanh Hành ngước mắt, giọng nói bình tĩnh: “Nhưng tôi nghe nói, Long tộc chịu sắc lệnh của Nữ hoàng, bất kỳ Long tộc nào cũng không được ký khế ước với con người, chịu sự sai khiến của tộc khác.”

Cơ thể Lucian cứng đờ, cái đuôi vừa nãy còn đắc ý cọ cọ vào lòng bàn tay Tô Đường cũng khựng lại theo.

Tô Đường: “…”

Lúc trước đúng là cô đã từng ban hành mệnh lệnh này, khi đó hoàn toàn là đứng trên góc độ của Long tộc, nhằm duy trì sự thống trị của Đế quốc Rồng.

Không ngờ có ngày lại tự lấy đá ghệ chân mình thế này.

Đồng tử dựng đứng của Lucian nhìn về phía Tô Đường.

Hắn không thể nào lật đổ sắc lệnh của Bệ hạ trước mặt người ngoại tộc.

Nhưng hắn cũng không thể để lộ thân phận của Bệ hạ.

“Quân nhân tại chức thuộc Quân đoàn Long tộc muốn tiến vào trung tâm Liên bang cần phải nộp đơn xin phép, tiến hành kiểm tra nhập cảnh, nhưng trong thông tin nhập cảnh của Tứ Phương Thiên, không có hồ sơ của anh.”

Giọng nói của Thanh Hành không nhanh không chậm, nhưng lại đánh thẳng vào điểm yếu:

“Đặc Tình Sở Liên bang đang trên đường tới biển Quy Khư. Phó đoàn trưởng Xích Diễm, cho dù hiện tại anh đã là Siêu Phàm chủng khế ước của đứa trẻ này, thì theo quy định quản lý xuất nhập cảnh của Liên bang, anh vẫn cần phải đến Đặc Tình Sở để bổ sung hồ sơ, thời gian tiêu tốn sẽ không ngắn đâu.”

“Còn đứa trẻ này, hiện tại do Tứ Phương Thiên chúng tôi chịu trách nhiệm. Cô bé và anh không giống nhau, không cần phải đi qua những thủ tục rườm rà, giờ giới nghiêm của trường sắp đến rồi, anh muốn làm lỡ dở cô bé sao?”

Lucian: “…”

Biết Tô Đường không nhìn thấy, nên giờ đây vẻ âm u đã phủ đầy mặt hắn.

Cảm giác khủng hoảng mãnh liệt khiến hắn không muốn buông Bệ hạ ra, không muốn để Bệ hạ rời đi cùng đối phương, nhưng hắn lại không thể vì bản thân mà làm lỡ việc của Bệ hạ, bắt cô ấy phải cùng hắn chịu sự kiểm tra.

Hèn gì các Siêu Phàm chủng từng tiếp xúc với vị Huyền Vũ của Tứ Phương Thiên này đều cảm thấy tính tình hắn tuy ôn hòa nhưng lại rất khó đối phó.

Trong lúc hắn còn đang run rẩy đấu tranh tư tưởng, cuối cùng Tô Đường lên tiếng: “Lucian, anh đi bổ sung thủ tục trước đi.”

Thanh Hành ôn hòa chín chắn, về cùng ngài ấy sẽ không xảy ra vấn đề gì.

Ngược lại nếu Lucian không bổ sung thủ tục, Đặc Tình Sở sẽ không chịu để yên, còn có thể làm lớn chuyện.

“Vâng.” Lucian rũ mắt đáp, buông lỏng vòng tay đang ôm Tô Đường, trên cánh tay gân xanh nổi lên vì dùng sức quá độ.

Quả nhiên đúng như lời Thanh Hành, chẳng bao lâu sau người của Đặc Tình Sở Tứ Phương Thiên đã tới, Lucian đành đi theo họ rời khỏi đó.

Tô Đường và Thanh Hành ngồi lên một chiếc xe bay khác, trở về Tứ Phương Thiên.

Sau khi lên xe, Tô Đường mới phát hiện tốc độ của xe bay hoàn toàn không thể sánh bằng tốc độ bay của rồng khổng lồ. Giờ này, cho dù cô không cần đến Đặc Tình Sở làm báo cáo, thì cũng chẳng thể nào kịp giờ giới nghiêm.

Tô Đường nhìn sang thanh niên tóc đen mắt xanh bên cạnh.

Hình người của Siêu Phàm chủng duy trì ở dáng vẻ thời thanh niên của loài người.

Chỉ nhìn vào đường nét khuôn mặt và dung mạo, thanh niên có ngũ quan tuấn tú, đường nét mày mắt xinh đẹp nhu hòa, nhưng trên người ngài lại toát ra một loại khí chất trường tồn cùng năm tháng. Gương mặt trẻ trung hòa quyện cùng khí chất cổ xưa, tạo nên nét độc đáo vô cùng.

Sau khi cài đặt chế độ lái tự động xong.

Thần từ tốn, chậm rãi lấy từ trong tủ xe ra hai chiếc bánh kem nhỏ xinh xắn, đưa cho Tô Đường rồi mỉm cười ôn hòa với cô: “Bé ngoan. Ăn bánh kem không?”

“Đường về sẽ hơi dài, không kịp bữa tối ở nhà ăn đâu, em ăn lót dạ trước đi.”

Tô Đường so sánh giờ cơm tối và giờ giới nghiêm của Huyền Bắc, rồi lại nhìn khuôn mặt tú mỹ hiền lành kia, nhớ tới câu chất vấn Lucian có muốn làm lỡ dở cô hay không của ngài lúc trước.

“Chúng ta có về kịp giờ giới nghiêm không ạ?”

“Không kịp đâu.” Thanh Hành khẽ cười, giọng nói vẫn từ tốn chậm rãi: “Nhưng không sao cả, tôi đưa em về, sẽ không bị phạt đâu.”

Đôi mắt xanh của Thần cong thành hai vầng trăng khuyết tuyệt đẹp, vừa bày biện dĩa ăn cho cô vừa nháy mắt tinh nghịch: “Trẻ con mới đến môi trường mới, ham chơi một chút, thỉnh thoảng lỡ giờ giới nghiêm cũng là chuyện bình thường mà, phải không?”

Tô Đường: “…”

Cô nghi ngờ mấy cái tật xấu của Chu Tước và Thanh Long, cứ cái nào ra cái nấy đều là do ngài ấy chiều hư mà ra cả.

“Thích vị việt quất hay vị dâu tây?” Thanh Hành lại thành thục lấy sữa từ ngăn lạnh ra, hỏi xong ngẫm nghĩ một giây rồi lại cười, nhìn Tô Đường: “Ưm, hay là nếm thử cả hai nhé, được không?”

“Được!” Tô Đường cảm thấy quá hợp ý mình, lập tức trả lời xong mới hỏi tiếp: “Vậy sao lúc nãy ngài lại nhắc đến giờ giới nghiêm…”

“À, chuyện đó hả.” Thanh Hành lúc này mới nhớ lại những lời mình đã nói với Lucian, Thần vừa bóc vỏ hộp, cắm ống hút, đặt ngay ngắn lên chiếc bàn nhỏ trước mặt cô, vừa dịu dàng nheo mắt cười: “Tôi cố ý đuổi khéo hắn đi đấy.”

Tô Đường: “…”

Hả??

*

【Tác giả có lời muốn nói】

Lucian: Ta ghét hắn. Hóa ra là do hai ta “đụng hàng” phong cách, mà hắn là hàng thật, ta là hàng giả, thảo nào ta ghét hắn thế.

Thanh Hành: Lùi một vạn bước mà nói. Cho dù con bé bắt cậu làm chó, thì cậu không có lỗi gì sao? Cậu sống bao nhiêu năm nay để làm cảnh hả?

***

Chương tiếp theo

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *