Chương 99: Tay đứt
***
Một câu nói của người gỗ khiến Tạ Sách và Tạ Tu Ly đang đứng ngoài bình phong đều ngỡ ngàng, dọn họ dường như không hề hay biết về những việc làm mờ ám sau lưng của Tạ Mưu cũng như chân tướng của thôn Kim Tê.
“Dị thú?” Tạ Tu Ly theo bản năng nhìn sang Tạ Sách đang bị gai máu xuyên thủng lồng ngực.
Tạ Sách cũng lắc đầu: “Ta không biết… Ta không biết ông ta…”
Hắn đã tốn bao nhiêu tâm huyết nuôi dưỡng Tạ Tu Ly thành thân thể tá túc của Huyết Huỳnh, không chỉ để lợi dụng Tạ Tu Ly đối phó với mấy huynh đệ kia, mà mục đích chính là dùng để đối phó Tạ Mưu, nhưng đến tận bây giờ hắn mới phát hiện ra sự việc không hề đơn giản như vậy.
Phương Thốn Tâm cũng đã ngửi thấy mùi hương dụ hoặc quen thuộc kia rồi.
Thứ hơi thở này đột nhiên tràn ra từ sau tấm bình phong, dần trở nên nồng đậm, lan tỏa khắp mọi tấc không gian bốn phía, vương vấn quanh chóp mũi Phương Thốn Tâm, hơi thở nồng nặc nhường này, so với Hỏa Uyên Thú còn mạnh hơn gấp nhiều lần.
Trong lòng nàng nhanh chóng tính toán chiến lực.
Ngày đó ở Thiên Hài Tư, nàng dùng sức mạnh của chân thân, hợp lực cùng Diệp Huyền Tuyết, Tiểu Ngũ, Tô Đoạn Thủy và Hà Sầu tổng cộng năm người mới thu phục được con Hỏa Uyên Thú kia. Mà cuối cùng, thứ dựa vào để chiến thắng cũng là nguyên thần lực mạnh mẽ hơn cả dị thú Thiên Liệt của nàng. Hiện tại chân thân của nàng không có ở đây, không thể thi triển nguyên thần, hai cái phân thân gộp lại cũng chỉ có bốn phần công lực của chân thân, tính thêm cả đống pháp bảo kia, miễn cưỡng lắm mới đạt tới một nửa, muốn đối phó với dị thú hùng mạnh nhường này quả thực quá sức.
Có điều trước mắt đang ở Tạ gia, hôm nay bốn phía không chỉ có hộ vệ và cơ quan phòng ngự của Tạ gia, mà còn có nhân vật như Trác Thanh Nhượng, chỉ là không biết hắn có chịu ra tay hay không.
Vạn ý niệm lướt qua trong đầu nhanh như tia chớp, chỉ trong vài cái chớp mắt, hơi thở bên trong đã đột nhiên biến đổi. Phương Thốn Tâm vươn tay chộp lấy người gỗ, đặt hắn lên bím tóc mình, dặn dò: “Bám cho chắc.” Rồi cách không chém xuống một chiêu Huyền Nguyệt Trảm.
Vầng trăng bạc bay ra, ngay lúc tấm bình phong vỡ vụn, Huyền Nguyệt Trảm cũng bị một luồng sức mạnh vô hình khổng lồ từ sau bình phong chấn nát. Luồng sức mạnh đó như bẻ gãy cành khô gỗ mục, nơi nó đi qua mọi thứ đều hóa thành tro bụi, mái nhà vốn đã lung lay sắp đổ trong nháy mắt bị chấn nát toàn bộ. Gạch ngói đất đá từ giữa không trung rơi xuống lả tả, cả tòa phủ thành chủ tan rã, một quái vật khổng lồ xuất hiện bên trong Bàn Long Trận.
Thứ này toàn thân trên dưới đã không còn nhìn ra hình người, cái đầu to tướng đội lớp da mặt của Tạ Mưu, nhưng hai bên má những xúc tu đen kịt không ngừng ngọ nguậy khiến khuôn mặt người này trông quỷ dị vô cùng. Tứ chi và thân mình miễn cưỡng còn nhìn ra khung xương người, nhưng lại bị bao phủ bởi một lớp lân giáp cứng rắn, phần bụng phình to như sắp nứt ra, dường như đang thai nghén một thứ gì đó còn đáng sợ hơn. Nó đang từ từ đứng dậy, chui ra từ trong bộ da người, kinh mạch và máu huyết dưới lớp da vẫn còn dính trên chân nó, nhỏ giọt tí tách xuống mặt đất.
Tạ Sách mặt lộ vẻ kinh hãi, không thể tin nổi thứ khiến người ta buồn nôn trước mắt này lại chính là huynh trưởng phong lưu phóng khoáng năm xưa.
Tạ Tu Ly lại tung người nhảy lên, không cho Phương Thốn Tâm cơ hội nói hết câu đã lao về phía quái vật trước mắt. Làn da tái nhợt của hắn xuất hiện chi chít những mạch máu đen kịt, tất cả gai nhọn bằng máu đều theo hắn đâm về phía quái vật, đồng thời tạo ra một luồng sức lực cực đại về phía sau, khiến Phương Thốn Tâm và đám con rối xung quanh trở tay không kịp, toàn bộ bị Tạ Tu Ly đẩy văng ra xa.
Cảnh tượng này khiến đám đông trước đại điện ngỡ ngàng kinh hãi, tất cả hộ vệ vốn đang bay giữa không trung cũng đồng thời bị chấn lui vài bước, trên mặt hiện lên vẻ hoảng sợ.
Những tu sĩ bình thường chưa từng lên chiến trường Thiên Liệt, đứng trước áp lực mạnh mẽ của dị thú Thiên Liệt, tâm thần đều tán loạn.
“Dị thú Thiên Liệt?” Trác Thanh Nhượng cảm nhận được một luồng sức mạnh kinh khủng đang lan tràn bốn phía, nụ cười chế giễu trên mặt biến mất, vẻ mặt dần trở nên ngưng trọng.
“Tạ gia sao lại có dị thú?” Thẩm Khanh Y nhíu chặt mày, vẻ mặt đầy cảnh giác.
Trác Thanh Nhượng lắc đầu, tuy hắn cũng rất tò mò, nhưng hiện tại rõ ràng không phải lúc truy cứu việc này, hắn chỉ nhìn chằm chằm tình hình bên trong Bàn Long Trận.
Những tia sáng xanh liên tục chớp động, bảy cột Thanh Long không ngừng phát ra tiếng gầm thét, hư ảnh Thanh Long liên tục hiện ra, mặt đất xung quanh lấy động phủ của Tạ Mưu làm trung tâm cũng dần dần xuất hiện vết nứt, pháp trận Bàn Long dưới sự công kích mạnh mẽ liên hồi đã có dấu hiệu vỡ trận.
Cái miệng trên mặt “Tạ Mưu” đã rách toạc sang hai bên, hàm răng nhọn hoắt chi chít nhô ra ngoài, trong miệng phun ra một luồng sức mạnh chấn bay những gai máu đang quấn về phía mình như dây leo, cũng chấn cho tất cả mọi người đau nhói cả màng nhĩ. Đất đá vụn vỡ trên mặt đất theo đó bay lên không trung, bắn về phía Tạ Tu Ly và những người sau lưng hắn.
Phương Thốn Tâm ngự gió lướt đi, tránh né tảng đá lớn bay tới từ phía trước, vút một cái bay sang một bên túm chặt lấy Tạ Sách trong tay.
“Thứ gì vậy?” Nàng hỏi hắn.
“Ta không biết! Ông ta thế mà lại muốn mượn dị thú tu hành phá cảnh, chắc chắn là điên rồi!” Gương mặt Tạ Sách vàng như nghệ, vết thương trước ngực không cách nào cầm máu, máu tươi cứ thế tuôn trào ra ngoài, toàn bộ máu chảy ra đều hóa thành gai máu của Tạ Tu Ly, hắn đã chẳng còn sống được bao lâu nữa.
“Đây là Thao Hoàng, là hung vật xếp trong mười hạng đầu của các loài dị thú, con trước mắt này lại còn là Thao Hoàng Hoàng Mẫu.” Người trả lời Phương Thốn Tâm là Diệp Huyền Tuyết, “Nó sẽ lấy con người làm vật ký sinh, thai nghén ấu trùng, đợi thời cơ chín muồi một lần nó sẽ sinh ra hàng ngàn hàng vạn ấu trùng, đám ấu trùng này trưởng thành trong thời gian cực ngắn, nước lửa chẳng thể tiêu diệt, kim mộc khó cản, có thể cắn nuốt vạn vật. Đến lúc đó đừng nói là phủ thành chủ, ngay cả cả Nguyên Lai Thành này cũng không giữ được.”
Phương Thốn Tâm nghe vậy giật mình kinh hãi.
Nếu hàng ngàn hàng vạn thứ này xuất hiện ở Nguyên Lai thì e rằng sẽ là một kiếp nạn sinh linh đồ thán.
“Nó sắp sinh rồi sao?” Phương Thốn Tâm hỏi.
“Nhìn dáng vẻ kia, chắc là còn cần một khoảng thời gian nữa.” Người gỗ nhỏ ôm chặt bím tóc Phương Thốn Tâm nói, “Tuyệt đối không thể để nó sinh ra ấu trùng, phải giải quyết nó trước khi nó sinh con. Ta đã thông báo cho Ngũ Tông, nhưng hiện tại phần lớn cường giả của Ngũ Tông đều đang ở chiến trường Thiên Liệt, dị thú có thực lực cỡ Thao Hoàng này, muốn điều phái tu sĩ thích hợp đến chi viện Nguyên Lai e là cần một chút thời gian.”
“Được. Ta chống đỡ trước.” Phương Thốn Tâm không suy nghĩ nhiều mà nhận lời, nói xong nàng lại thấy không đúng, quay đầu hỏi Tạ Sách, “Các ngươi vốn định đối phó Tạ Mưu như thế nào?”
Tạ Sách hơi thở yếu ớt nhìn chằm chằm Phương Thốn Tâm, hắn cảm nhận được sinh mệnh của mình đang tiêu biến nhanh chóng, nhắm mắt lại không thèm để ý Phương Thốn Tâm nữa.
“Ngươi muốn trơ mắt nhìn cả Nguyên Lai Thành bị hủy hoại trong chốc lát sao?” Phương Thốn Tâm xách hắn bay lên chỗ cao nhất, nhìn xuống toàn bộ Nguyên Lai.
Tạ Sách biết nàng muốn nói gì, khẽ mở đôi mắt, nhìn thoáng qua tòa thành trì đang chìm vào giấc ngủ bị bóng đêm bao trùm, chậm rãi mở miệng: “Huyết Huỳnh có hình thái như nước, sức mạnh của nó bắt nguồn từ lượng nước mà nó hấp thụ, trong đó máu là tốt nhất. Chỉ cần vết thương của đối phương bị Huyết Huỳnh chui vào, hoặc là uống phải Huyết Huỳnh, thì máu trong cơ thể người đó sẽ chịu sự khống chế của Huyết Huỳnh. Huyết Huỳnh của Tu Ly đã đã thành, hắn không chỉ có thể khống chế máu, mà còn có thể biến máu thành vũ khí. Dạ yến hôm nay, tất cả người Tạ gia đều đã uống rượu Huyết Huỳnh, ở đây có bao nhiêu người Tạ gia thì sẽ có bấy nhiêu huyết lực, mà Tạ Mưu… chắc cũng đã uống rượu Huyết Huỳnh rồi.”
Nói rồi hắn cười gằn, nếu kế hoạch thuận lợi, cả cái Tạ gia này đều đã nằm trong sự kiểm soát của hắn rồi.
“Ngươi cũng độc ác thật.” Phương Thốn Tâm mắng một câu, người Tạ gia cuối cùng có uống rượu Huyết Huỳnh hay không nàng không biết, nhưng nàng đại khái đoán được vì sao Hoàng Mẫu không đợi thời cơ chín muồi mà cứ phải chọn tối nay để hiện hình, chắc là chịu ảnh hưởng của Huyết Huỳnh.
Nói cách khác, trong cơ thể Thao Hoàng Hoàng Mẫu, có thể cũng đã nhiễm Huyết Huỳnh.
Nàng vừa nghĩ tới đây, cách đó không xa lại truyền đến một luồng hơi thở đáng sợ. Trên người Hoàng Mẫu hiện lên vô số tơ máu, những tơ máu này quấn chặt lấy Hoàng Mẫu, mặc cho nó giãy dụa thế nào cũng không thoát ra được, nó càng lúc càng điên cuồng, nhảy lên giữa không trung vung vuốt về bốn phía.
Trong giây lát, vô số cú vuốt sắc nhọn xuất hiện ở khắp nơi trong Bàn Long Trận.
Tạ Tu Ly bị vô số gai máu bao bọc lơ lửng giữa không trung dốc toàn lực thao túng máu trong cơ thể con dị thú này. Sức mạnh của dị thú to lớn dị thường, trong thời gian ngắn không thể hoàn toàn khống chế.
Đang lúc giằng co, bỗng nhiên vô số vuốt sắc xé không gian ập tới, cắt đứt gai máu, xuất hiện ngay bên cạnh hắn. Hắn tuy có Huyết Huỳnh, nhưng suy cho cùng chưa từng trải qua tu luyện chính thống, đối mặt với đối thủ cường hãn như vậy cực khó né tránh, trong nháy mắt cánh tay và sau lưng đều đã chịu thương tích.
Hắn đau đến khựng lại, vuốt sắc mạnh to lớn vẫn lao thẳng vào mặt hắn, nếu bị luồng sức mạnh khổng lồ này đâm trúng, hắn sẽ thịt nát xương tan. Trong lúc tình thế cấp bách, một bóng người lướt qua, dùng tốc độ nhanh như sét đánh đẩy hắn ra.
Phương Thốn Tâm khoác Quy Giáp Thuẫn, dồn toàn lực vào nắm đấm, đồng thời lại phủ lên nắm đấm một chiêu Xích Lôi Dẫn, đón đỡ đòn này của Hoàng Mẫu.
“Ầm” một tiếng nổ lớn, hai luồng sức mạnh va chạm, truyền ra bốn phía một trận dao động đáng sợ. Đừng nói người ở trung tâm Bàn Long Trận, ngay cả đám đông vây xem bên ngoài, lỗ tai cũng đột nhiên ù đi, bốn phía rơi vào tĩnh lặng. Ngoại trừ Trác Thanh Nhượng, cho dù là Thẩm Khanh Y cũng bị chấn lui ba bước.
Ánh sáng của Bàn Long Trận dần dần ảm đạm.
“Không xong, Bàn Long Trận không chống đỡ nổi nữa rồi.” Có người kinh hãi thốt lên.
“Chạy đi, mau chạy đi!” Đám đông lập tức hoảng loạn, ngay cả hộ vệ xung quanh cũng rơi vào cảnh nhốn nháo.
“Không được chạy!” Một giọng nói thanh thót vang lên, đánh tan luồng dao động hỗn loạn này.
Một bóng dáng quen thuộc xuất hiện giữa Trác Thanh Nhượng và Thẩm Khanh Y, khiến ánh mắt của Trác Thanh Nhượng tạm thời thu lại từ trên người dị thú.
“Dị thú Thao Hoàng Hoàng Mẫu, đã nghe qua chưa? Nếu để nó sinh hạ ấu trùng, không chỉ Nguyên Lai, mà các thành trì lân cận cũng sẽ bị liên lụy. Trác công tử, Thẩm thành chủ, còn có các vị đệ tử Tạ gia, các người không muốn nhìn thấy cục diện này xảy ra chứ?”
“Phương Thốn Tâm?” Thẩm Khanh Y kinh ngạc nhìn chằm chằm nữ tu đột nhiên xuất hiện bên cạnh, trong nháy mắt nhớ ra chủ nhân của giọng nói quen thuộc kia.
Nhưng mà… chẳng phải nàng đang chiến đấu với dị thú trong Bàn Long Trận sao?
“Phân thân?” Trong mắt Trác Thanh Nhượng xuất hiện một chút kinh ngạc, rất nhanh liền nhìn thấu chân tướng.
Phương Thốn Tâm không trả lời hắn, chỉ hất hàm về phía Bàn Long Trận.
Phương Thốn Tâm bên trong Bàn Long Trận tuy gượng gạo đỡ được đòn này, nhưng cả người cũng bị chấn bay, còn Hoàng Mẫu thì vẫn hoàn hảo không tổn hao gì đứng nguyên tại chỗ, đang định lao tới tấn công Phương Thốn Tâm, nhưng thân thể nó lại đột nhiên cứng đờ giữa không trung.
Tạ Tu Ly đứng bên cạnh Hoàng Mẫu, vết thương toàn thân đều đang chảy máu ra ngoài, máu của hắn hóa thành đom đóm bay tràn vào gai máu trong lòng bàn tay. Gai máu bay múa đầy trời hòa thành một dòng, sau đó lại sinh ra vô số nhánh nhỏ, liên kết với những tơ máu trên cơ thể Hoàng Mẫu.
Phương Thốn Tâm nhổ ra một ngụm máu loãng, từ dưới đất đứng dậy, nhìn thoáng qua Tạ Tu Ly.
Cả người Tạ Tu Ly như tắm trong máu, trên mặt bò đầy tơ đỏ, đăm đăm nhìn nàng từ xa.
Nàng không chút do dự lui về giữa đám con rối. Đám con rối xung quanh đồng thời gọi ra pháp bảo, tụ lại thành một quả cầu lửa khổng lồ giữa không trung. Nàng lại hóa thân thành mũi tên rời cung, tay nắm lôi quyền, đấm một quyền lên quả cầu lửa, đẩy cả quả cầu lôi hỏa về phía Hoàng Mẫu đang bị Tạ Tu Ly trói buộc kia.
Gió nóng rít gào lướt qua, bím tóc dài bay ra sau đầu, người gỗ bám chặt lấy bím tóc của nàng, theo nàng cùng công kích về phía Hoàng Mẫu.
Ầm! Quả cầu lửa và nắm đấm của Phương Thốn Tâm cùng lúc va vào Hoàng Mẫu, hóa thành một bức tường lửa, chắn giữa Hoàng Mẫu và Phương Thốn Tâm. Tuy chỉ có hai quyền, nhưng hai quyền này đã dốc hết toàn lực của phân thân, Phương Thốn Tâm có thể cảm nhận được nơi quyền lực chạm đến đã bị đánh thủng, nhưng cụ thể ra sao thì không rõ.
Lúc còn đang thở dốc, thân thể khổng lồ của Hoàng Mẫu đột nhiên lao ra khỏi tường lửa, móng vuốt sắc nhọn bổ thẳng xuống đầu Phương Thốn Tâm, trong lúc cấp bách Phương Thốn Tâm chỉ có thể lùi lại né tránh. Ngực trái của Hoàng Mẫu đã bị đánh thủng, máu đen đặc sệt chảy đầy người, nhưng nó lại không quấn lấy Phương Thốn Tâm, mà chuyển hướng nhảy về phía Tạ Tu Ly.
Máu của Tạ Tu Ly chảy quá nhanh khiến thân thể khó mà cầm cự, hắn loạng choạng rồi mất đi quyền kiểm soát đối với Hoàng Mẫu. Mắt thấy sắp sửa vong mạng dưới móng vuốt Hoàng Mẫu, trong khoảnh khắc điện quang hỏa thạch có người lướt đến bên cạnh, ôm hắn vào lòng né sang một bên.
Một tiếng rên rỉ trầm thấp vang lên, khoảnh khắc tiếp theo Tạ Tu Ly đã được Phương Thốn Tâm đưa đến nơi cách Hoàng Mẫu cả trăm bước.
Nhưng đợi đến khi Tạ Tu Ly nhìn rõ bộ dáng của Phương Thốn Tâm, cả người lại như bị sét đánh.
Cánh tay trái của Phương Thốn Tâm đã bị Hoàng Mẫu chém đứt.
Tuy là phân thân, nhưng phân thân hóa hình có cảm ứng chung với bản thể, sẽ bị phản phệ.
Cũng giống như ngày đó Diệp Huyền Tuyết chịu nỗi đau khoét tim, nỗi khổ đứt tay này nàng cũng chỉ có thể cắn răng gắng gượng chịu đựng.
Người gỗ nhỏ ôm bím tóc dài đứng trên vai nàng, cũng nhìn chằm chằm vào cánh tay bị đứt kia, trong lòng dường như có thứ gì đó muốn trào dâng.
Đáng hận chân thân của hắn không có ở đây, lực bất tòng tâm, chỉ có thể mặc cho cảm giác bất lực tàn phá bừa bãi, khiến Diệp Huyền Tuyết thống khổ.
Một cảm giác xa lạ hắn chưa từng có, hình như gọi là đau đớn.
Tuy nhiên, hắn vẫn cần phải bình tĩnh, nói tiếp: “Phương Thốn Tâm, nó sắp sinh rồi!”
Phương Thốn Tâm ôm tay thở dốc, nhìn cái bụng phình to của Hoàng Mẫu phía trước hiện lên vô số vệt sáng nứt vỡ màu vàng, dần dần trở nên trong suốt, có thể thấy rõ đám côn trùng nhỏ chi chít bên trong.
Bên tai nàng lại vang lên giọng nói của người gỗ.
“Ngoài ra, ba mươi đệ tử do Ngũ Tông điều phái sắp đến nơi rồi, đội nhân mã này sẽ toàn quyền do nàng chỉ huy.”
Lời của Diệp Huyền Tuyết khiến Phương Thốn Tâm không kìm được ngạc nhiên nhìn về phía người gỗ nhỏ bé.
Trong doanh trướng ở chiến trường Thiên Liệt, Diệp Huyền Tuyết siết chặt nắm đấm, quỳ một gối xuống với Bùi Kính Xuyên đang thông qua bích ảnh phát hiệu lệnh cho Ngũ Tông.
“Nguyên soái, nhân lực Ngũ Tông được điều tập lần này, Huyền Tuyết thỉnh cầu giao cho Hư chủ Thiên Hài Tư đang ở Nguyên Lai chỉ huy.”
Giọng hắn dường như đang kìm nén điều gì đó, vang lên leng keng như ngọc thạch.
Bùi Kính Xuyên thấy hắn hành lễ quỳ một gối vốn đã hơi ngạc nhiên, lúc này nghe lời hắn nói lại càng kinh ngạc hơn.
“Hư chủ Thiên Hài Tư? Người của Nhật Quỹ Thành? Tại sao ngươi…”
“Nguyên soái, có thể tin nàng ấy!” Diệp Huyền Tuyết không giải thích gì nhiều, chỉ bồi thêm một câu, “Lấy ta ra đảm bảo!”
Bùi Kính Xuyên nhíu mày, sự tình khẩn cấp, hắn cũng không rảnh truy hỏi nhiều, thấy Diệp Huyền Tuyết lấy bản thân ra đảm bảo nên quyết đoán hạ lệnh: “Ngũ Tông nghe lệnh, điều động tổng cộng ba mươi tu sĩ, lập tức chạy tới Nguyên Lai tru sát Thao Hoàng Hoàng Mẫu, trận chiến này giao cho Hư chủ Thiên Hài Tư chỉ huy, tất cả mọi người nghe theo hiệu lệnh của người đó mà hành sự! Không được làm trái!”
***