Luật rừng của cô ấy – Chương 25

Chương 25

***

Lễ đính hôn của Dao Tuyết đúng thật mang quy cách của một đám cưới, xa hoa vô cùng. Bức tường nền nơi cử hành lời thề nguyện được trang trí bằng những đóa hoa đắt đỏ đổ xuống như thác nước, chủ hôn chính là người bạn chí cốt của cha Trần Diệu, một nhân vật cỡ lớn trên bảng xếp hạng Forbes. Khách khứa ngồi đầy sảnh, toàn những gương mặt hiển quý, cha mẹ hai bên cũng đều giữ dáng vẻ đường hoàng nhân hậu. Anh rơi nước mắt, cô cũng rơi nước mắt, nếu không có biến cố ấy, thì đây vốn dĩ là một lễ đính hôn hoàn mỹ.

Chiếu lại video kỷ niệm vốn là tiết mục không thể thiếu trong đám cưới, lễ đính hôn này dĩ nhiên cũng có. Khi những bức ảnh thuở bé của đôi tân nhân lần lượt hiện ra, khách khứa cũng rất biết phối hợp mà xuýt xoa khen đáng yêu. Rồi đến thời trung học, trưởng thành, dù rõ ràng có sự khác biệt về giai tầng, nhưng nhìn chung vẫn là một cặp xứng đôi.

Tiếng hét chói tai vang lên khi tấm ảnh trưởng thành của Dao Tuyết xuất hiện.

Ngồi gần nhất là bàn của nhóm bạn thân và phụ huynh hai bên, bọn họ thấy rõ nhất. Khi Khương Lê Lê phản ứng kịp, gần như cả sảnh đã lục tục đứng dậy. Cô cũng đứng lên nhìn, chỉ thấy thoáng qua trên màn hình là bức ảnh Dao Tuyết mặc đồng phục tiếp viên hàng không, ngồi giữa khách khứa ở hộp đêm rót rượu. Lại có cả ảnh căn cước công dân, rồi đoạn video cô mặc bikini ba mảnh, sau lưng đeo cánh, cùng nhóm “thiên thần hộp đêm” khác cầm quân Át Bích chen qua đám đông, đi chúc rượu khách mở sâm-panh. Người khách kia còn cầm pháo giấy bắn thẳng lên ngực cô.

Xưa nay video đám cưới xảy ra sự cố vốn là tình tiết máu chó, mà càng máu chó thì hiệu quả lại càng dữ dội. Dù là công ty tổ chức hàng đầu, khách sạn hàng đầu, nhưng nhân viên trông coi máy chiếu vẫn chết sững tại chỗ. Mãi đến khi một nữ quản lý nhào lên bục, lấy tư thế chắn đạn lao thẳng vào để tắt video. Nhưng hình đã biến mất, âm thanh vẫn vang lên: “Dao Tuyết, người Nghi Tân Tứ Xuyên, tên thật Dao Giai Giai, bỏ học cấp ba, mười sáu tuổi sống chung với đàn ông, mười tám tuổi làm việc tại hộp đêm misaiya…”

Thêm một phen lộn xộn nữa mới tắt được, nhưng những trọng điểm cần nói đều đã nói hết. Hơn nữa, từ hình ảnh vừa rồi cũng thấy rõ lời dẫn ấy có chứng cứ ảnh chụp, video kèm theo, cả hội trường đều nhìn rành rành. Mà đều là tinh anh, ai chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra. Ngàn vạn lời lúc này cũng chỉ còn lại một ý nghĩ, con trai độc nhất của nhà họ Vũ, hình như bị lừa gạt, suýt nữa rước một cô gái hộp đêm về làm dâu.

Những chuyện sau đó chẳng qua chỉ là phần hậu quả của màn hài kịch này mà thôi.

Tất nhiên, bên chủ trì cuống cuồng lo khống chế tình hình. Dù sao chuyện xảy ra tại sự kiện họ phụ trách, lại liên lụy đến một gia tộc danh giá như Vũ gia, sau này kiện tụng bồi thường chắc chắn phiền toái vô cùng. Ngay lúc này đã cảm nhận rõ bầu không khí tai họa sắp giáng xuống, người phụ trách hiện trường là một nữ quản lý mặc đồ Prada, tóc búi cao, chân đi giày gót nhỏ tinh xảo, hình tượng một nữ trí thức thành đạt, ấy vậy mà giờ đã rối đến mức tóc tai dựng cả lên, vừa cãi nhau với khách sạn đòi bảo vệ hiện trường, vừa khuyên Vũ phu nhân đừng báo cảnh sát, vừa phải sắp xếp cho khách sang phòng nghỉ kế bên. Nhưng khách nào chịu đi, nói là giới thượng lưu, kỳ thực nhân tính chỉ có hai loại. Lòng người vốn ghen ghét đố kỵ, thấy người khác sa cơ thì khoái trá. Hiếm khi có trò vui thế này, một vở kịch giữa ban ngày ban mặt, ai nỡ bỏ qua. Có kẻ đã bắt đầu thì thầm bàn tán, một trăm buổi tiệc cưới trọn vẹn cũng không bằng một lễ đính hôn ấn tượng thế này. Chỉ e chưa đến sáng mai, tin tức này đã truyền khắp giới nhà giàu Thượng Hải.

Chỉ có những gia tộc đứng đầu như nhà Tiêu Diệp Lai và nhà Trần Diệu mới có thể giữ thể diện rút lui trong khoảnh khắc đầu tiên, trong đó có cả vị chủ hôn. Thực chất rối loạn đều là đám họ hàng nhánh bên của nhà họ Vũ, còn cha mẹ Vũ Thành thì chỉ lo giữ chân bọn họ, nhưng làm sao giữ nổi. Đây là lần đầu tiên Khương Lê Lê được nhìn gần mẹ của Trần Diệu, không phải như hôm đấu giá chỉ thấy bóng dáng xa xa. Bà vô cùng gầy, mặc một bộ suit màu be, bàn tay đeo vòng vàng khô gầy nhưng đầy uy lực, trán và sống mũi toát lên vẻ quý khí, môi tô son nude. Tuy mang nụ cười, nhưng lại vô cùng xa cách. Mẹ Vũ Thành cố níu kéo thế nào cũng không thể, chỉ có thể nhìn bà cầm túi xách dẫn theo hai phu nhân luôn lấy bà làm chuẩn mà rời đi.

Theo lý thì Trần Diệu cũng phải đi, nhưng Ariel đi cùng anh từ nhỏ sống ở nước ngoài, mới về nước, chưa kịp học cái quy tắc xã giao ngầm trong nước. Hứng thú ngồi lại, còn trò chuyện cùng mấy người bạn thân còn sót lại. Trần Thi Yên và Sở Kỳ Kỳ thì đã sớm bị mẹ đưa đi, mặc kệ sau lưng thế nào, ngoài mặt tuyệt đối không được dính vào vũng nước bẩn này.

Trần Diệu là quý ông, dĩ nhiên không thể bỏ mặc bạn gái mà đi trước, nhất là vào lúc hỗn loạn thế này. Thế nên anh ở lại, trên mặt mang theo vẻ không vừa ý với cảnh tượng hỗn độn, cau mày ngồi đó, chờ Ariel tự nhận ra sự thất thố của mình.

Nhưng ở trong đại sảnh, anh không hề nhìn thấy Khương Lê Lê.

Đối với Khương Lê Lê, anh luôn có một cảm giác khó nắm bắt. Cô giống như con cá bạc nhỏ trong thần thoại, lá Át cơ trong bộ bài, hay vầng trăng lạnh lay động giữa mặt hồ, mãi mãi ở ngay trong tầm tay, có thể với tới, có thể giữ lấy, nhưng bất cứ lúc nào cũng có thể vuột đi. Một lần, hai lần thì còn là mê hoặc, nhưng kéo dài quá lâu tất sẽ nảy sinh bực bội: nếu thật lòng dốc hết, sao lại cứ mãi hư ảo lảng tránh thế này?

Những cậu ấm cô chiêu như bọn họ, tiêu xài xa xỉ vốn không hề chớp mắt, nhưng một khi cảm thấy đối phương cố ý treo lửng con mồi, lập tức sẽ quay đầu bỏ đi ngay.

Khi Khương Lê Lê tới ngoài cửa phòng tổng thống, nghe thấy bên trong vang lên tiếng đồ vật bị hất ngã, thứ gì đó vỡ nát tung toé. Phòng tổng thống cách âm vốn dày, vậy mà bên ngoài vẫn nghe rõ, có thể tưởng tượng được trong đó ầm ỹ đến mức nào.

Cô đứng yên ở góc rẽ, lặng lẽ chờ. Thảm trải dày trong hành lang khách sạn nuốt sạch âm thanh bước chân, nên mãi đến khi Vũ Thành hầm hầm tiến lại gần, cô mới nhìn thấy hắn. May mắn là Vũ Thành chẳng để tâm tới cô, sắc mặt đen kịt như mực, mặc kệ cô gái trông như trợ lý cứ kéo tay níu lại giải thích, hắn chỉ buông một câu “mẹ nó”, rồi chẳng thèm ngoái đầu, sải bước bỏ đi.

Cửa phòng còn mở, lúc Khương Lê Lê bước vào, đập vào mắt là một bãi hỗn loạn. Loại hỗn loạn này khác hẳn với cảnh bận rộn lộn xộn của lễ cưới buổi sáng, nó giống như chiến trường vừa đại bại trở về, thây phơi đầy đất. Vũ Thành đã ném đập toàn bộ đồ đạc trong phòng, đến cả màn hình cũng bị đập vỡ bởi một cái bình hoa, một nửa khung hình loang lổ, còn đang chiếu dở bộ ảnh cưới chụp giữa biển hoa.

Bình hoa kia đúng là rắn chắc, chỉ có cành hoa văng tứ tung, nước đổ lênh láng khắp sàn.

Dao Tuyết bình thản ngồi trước gương trang điểm, vẫn chưa thay váy, người còn nguyên bộ váy cưới lộng lẫy trong lễ đính hôn, tùng váy rộng dài, ren mỏng phất phơ, như một khối tuyết trắng. Cô giống như kẻ đã bị vùi trong tuyết, chỉ còn nửa thân trên nhô ra. Cánh tay mảnh khảnh trắng nõn, tay cầm điếu thuốc nữ định châm, nhưng đôi bàn tay cứ run lẩy bẩy.

Khương Lê Lê từng trải qua đêm đó ở thời cấp ba, dĩ nhiên thấu hiểu cảm giác tai họa ập xuống, cả thế giới như phủ một màu xám xịt, bởi cô biết những ngày tiếp theo chỉ là dư chấn vô tận, nên chẳng còn chút dũng khí nào để tiếp tục sống.

Nghe tiếng bước chân, Dao Tuyết chỉ ngỡ là nhân viên khách sạn, chẳng thèm quay đầu, hờ hững nói: “Yên tâm đi, tôi sẽ bồi thường.”

Khương Lê Lê im lặng bước lại gần. Khi Dao Tuyết thoáng liếc trong gương, thấy bóng cô thì hơi kinh ngạc quay đầu: “Là cô?”

Rõ ràng cô đã khóc, lớp trang điểm tinh xảo nào cũng chẳng thể chống chọi nổi giọt lệ của giây phút này. Đó là khoảnh khắc giấc mộng Lọ Lem hoàn toàn vỡ nát. Người dựng video kia ác ý tới mức bắt toàn thể khách khứa nhà họ Vũ xem cho đủ “lịch sử quang vinh” của cô, nhưng thật ra khách có thấy hay không đâu còn quan trọng, mấu chốt là người nhà họ Vũ đã thấy.

Cha mẹ Vũ Thành đã thấy, chính Vũ Thành cũng đã thấy. Quản lý có lao lên tắt máy hay không có khác gì? Video ấy đã ở đó, người nhà họ Vũ tuyệt đối không thể nhịn mà không xem, mà người làm video cũng chẳng dại đến mức không gửi riêng cho Vũ Thành và cha mẹ hắn một bản.

Ắt hẳn là người trong vòng, thậm chí là kẻ cực kỳ gần gũi. Nếu không, ai có thể chạm được tới bàn điều khiển? Không chừng chính là một trong đám “bạn thân” của cô ta. Ngược lại, điều này càng rửa sạch hiềm nghi cho Khương Lê Lê, cô mới vào đó bao lâu? Kẻ kia dồn tâm tư sưu tầm chừng ấy chứng cứ, tuyệt nhiên không phải chuyện ngày một ngày hai.

Kẻ ấy thậm chí chẳng phải vì uy hiếp, cũng chẳng vì tiền, mà chỉ nhằm vào một đòn duy nhất hủy diệt Dao Tuyết, một lần đánh gục, dập nát toàn bộ tương lai của cô.

Chuyện này ngược lại còn khiến Khương Lê Lê trở nên đáng tin, bởi trong phòng vệ sinh đêm ở hộp đêm năm nào, chính cô từng nhắc nhở Dao Tuyết.

Nhưng đây tuyệt đối không phải lúc Dao Tuyết sẽ cảm ơn. Đây là thời khắc đen tối nhất đời cô, ai cũng biết vận hạn khổng lồ đã giáng xuống là không thể thay đổi, nhưng lại chẳng ai cưỡng nổi thôi thúc muốn trút giận lên kẻ đầu tiên nhìn thấy mình. Kẻ mang tin dữ, dù vô tội, nhưng trong mắt vị quân vương đang phẫn nộ, hắn chính là kẻ gắn liền với tai họa.

“Cô tới làm gì?” Dao Tuyết bật cười lạnh: “Sao? Ở dưới lầu xem náo nhiệt còn chưa đủ, còn muốn tới tận nơi nhìn cảnh sao?”

Khương Lê Lê không trả lời, chỉ đặt một vật trước mặt cô.

“Đây là chìa khóa căn hộ SOHO.” Khương Lê Lê nói.

Dao Tuyết khựng lại, sau khi hiểu ra thì lại bật cười châm chọc một tiếng.

Khương Lê Lê cũng không định ở lại thêm lúc này, chỉ nói: “Nếu cô cần giúp đỡ, có thể tìm tôi, bất cứ lúc nào cũng được, cô có số của tôi rồi.”

“Tìm cô?” Dao Tuyết xả hết sự công kích đang dồn nén lên người cô: “Cô tự lo cho mình còn chưa xong thì đúng hơn! Hôm nay cô thấy cô gái mà Trần Diệu dẫn theo chưa? Nhà cô ta là nhà phân phối chuỗi siêu thị lớn nhất cả nước, đúng lúc nhà họ Trần đang cần dòng tiền mặt. Cha mẹ hai bên đã gặp mặt rồi, thân mình cô còn khó giữ, còn đến đây giả bộ thánh mẫu chắc?”

Khương Lê Lê bị mắng cũng không hề nổi giận, chỉ khẽ dựng lại giá treo lễ phục mà Vũ Thành đã hất đổ, rồi quay người bước ra ngoài.

Cô đưa chìa khóa soho cho Dao Tuyết không mang ý nghĩa gì khác. Phòng tổng thống tuy không có cửa sổ nào mở ra được, nhưng người đã muốn chết thì kiểu gì cũng nghĩ ra cách. Sau cú sốc này, quá dễ khiến người ta nghĩ quẩn. Nhưng nếu chịu nghĩ lại, từng có thể sống qua những ngày ở SOHO, thì hôm nay chẳng qua chỉ là trở về nguyên điểm. Ít nhất, cô ta vẫn sẽ mãi là tầng lớp trung lưu cả đời cơm áo không lo, thế thì không đến nỗi bế tắc đến mức tìm cái chết.

Khi Trần Diệu rời khách sạn, anh mới nhìn thấy Khương Lê Lê.

Đúng lúc hoàng hôn. Trước cổng khách sạn có một đài phun nước làm vòng xoay cho xe ra vào, mọi xe đi ngang đều phải đi qua đó. Cô đứng ngay trước đài phun, ánh tà dương rọi vào từng hạt nước nhỏ li ti như cơn mưa vàng, gió thổi làm chiếc váy lụa hồng phấn ôm sát người cô, đường cong hông và đùi uyển chuyển như dáng bình cổ, thon mảnh tựa một bức hoạ.

Trần Diệu vẫn nhớ rõ cảm giác vòng eo cô trong đêm đó. Cô không giống người từng dày dạn yêu đương, mỗi lần có va chạm thân thể lại có chút gượng gạo cứng nhắc, nhưng ngay cả sự gượng gạo ấy cũng khiến người ta thấy đáng yêu.

Thì ra làm một đôi tình nhân bình thường là như vậy, không cần bao nhiêu cuộc hẹn hò lộng lẫy hay lãng mạn, mà chính là ở những chi tiết nhỏ nhặt này. Giống như Trần Diệu luôn nhớ lúc cô buồn sẽ khẽ cụp mắt xuống, hàng mi không rậm, lại thẳng, càng làm cho nét mong manh thêm rõ rệt.

Trần Diệu không biết, rốt cuộc đêm đó cô thất vọng hơn, hay là hôm nay nhìn thấy anh đi cùng Ariel mới khiến cô thất vọng hơn.

Chiếc xe lăn bánh đi, Trần Diệu vừa định bảo tài xế dừng lại cạnh, mời cô lên xe, thì thấy chiếc xe chạy phía trước họ chậm lại, rồi dừng ngay trước mặt cô.

Đó là một chiếc Maybach màu đen, không tệ, nhưng đặt trong mắt đám công tử con nhà giàu mê xe từ nhỏ như bọn họ thì lại hơi “đuối”. Phantom đối với Trần Diệu chỉ là thói quen, Bentley của Tiêu Diệp Lai càng thể hiện sự tuỳ hứng. Xe thường chạy cũng phản ánh phong cách chủ nhân, và Trần Diệu nhận ra ngay ai là chủ của chiếc Maybach kia.

Chiếc Maybach dừng lại trước Khương Lê Lê.

Đó là xe của Lâm Cảnh Hoà.

Anh ta vẫn vụng về chẳng biết tiến thoái, không mang theo tài xế, đích thân xuống xe mở cửa cho Khương Lê Lê. Thân hình thấp, so với Khương Lê Lê đang đi giày cao gót thì gần như ngang bằng. Nhưng Khương Lê Lê vẫn mỉm cười với anh ta, nói một câu gì đó, hẳn là lời cảm ơn, rồi bước lên xe. Lâm Cảnh Hoà hí hửng vòng ra phía sau, quay lại chỗ lái. Ngồi trong xe, Trần Diệu vẫn thấy được nụ cười đắc ý trên mặt anh ta.

Thì ra cô không phải là không có bạn đồng hành, chỉ là không giống anh, sẽ không giới thiệu đối phương mà thôi. 

***

Chương tiếp theo

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *