Mãn môn sao trảm – Chương 58

Chương 58: Cải cách

***

“Các ngươi đem số châu báu kia đi Vân Thái mua lương thực rồi?!” Diệp Tích Nhân giật mình, tròn xoe đôi mắt: “Bọn họ có chịu bán lương thảo cho chúng ta không?”

Trong cảnh ngộ trước mắt, đột nhiên nghe tin còn có thể mua được lương, ngay cả nàng cũng không kìm được mà thắp lên hy vọng. Continue reading

Mãn môn sao trảm – Chương 57

Chương 57: Lương thảo

***

Đồng tử của Tưởng Du co rút lại, cả người cứng đờ tại chỗ, ánh mắt khó khăn rời khỏi thân thể Diệp Tích Nhân, chuyển sang chiếc rương gỗ trên bàn, bên dưới đã có máu tươi chảy ra, vô cùng chói mắt.

Ông lại nhìn sang Nghiêm Đan Thanh, toàn thân giáp trụ, sát khí lẫm liệt, lưỡi đao vấy máu, ánh mắt kiên định. Continue reading

Mãn môn sao trảm – Chương 55

Chương 55: Chân tướng

***

Cuối cùng thì Nghiêm Đan Thanh cũng thành công chuyển dời sự chú ý của mọi người, khẽ khàng thở ra một hơi không dễ nhận thấy.

Theo từng lời hắn chậm rãi trình bày ý nghĩ của mình, sắc mặt mọi người dần thêm nặng nề, không hỏi thêm gì, chỉ trầm trọng gật đầu, tỏ rõ thái độ. Continue reading

Mãn môn sao trảm – Chương 54

Chương 54: Mạo phạm 

***

Để Xích Trản Lan Sách sống, nhưng không có nghĩa là để hắn sống yên ổn.

Chặt đứt tay chân, chém rụng đôi cánh, kẻ vốn luôn bị cho là “khó giết” như Xích Trản Lan Sách chẳng khác nào một con ưng gãy cánh, một con rùa mất đi mai cứng… còn có thể khó giết nổi nữa sao? Continue reading

Mãn môn sao trảm – Chương 53

Chương 53: Giết chết

***

Diệp Tích Nhân tỏ vẻ ngơ ngác, đôi mắt vô tội.

Xích Trản Lan Sách nhìn nàng thật sâu, khẽ hừ một tiếng: “Trên thảo nguyên của chúng ta có một loài thú, trông cứ như một con mèo lớn, nằm im bất động, ngoan ngoãn mềm mại, chẳng hề uy hiếp ai, nhìn còn rất đáng yêu.” Continue reading

Mãn môn sao trảm – Chương 52

Chương 52: Ba không

***

Chỉ một câu nói đơn giản, lại tựa sấm sét giữa trời quang.

Thực ra, ngay từ khoảnh khắc người đó xuất hiện trước cửa sứ quán Bắc Yến, đối với tất cả mọi người đã là một sự răn đe mãnh liệt. Sắc mặt đám người Bắc Yến thoắt cái trở nên khó coi, ánh mắt chết cứng dán chặt lên người hắn. Continue reading

Mãn môn sao trảm – Chương 51

Chương 51: Bao vây

***

Từ trước tới nay, chưa từng có ai đối xử bất kính với Tưởng Du đến vậy, thân thể ông ta vùng vằng một chút, hai mày càng chặt, sắc mặt mỗi lúc một khó coi, muốn nói gì đó nhưng trong chốc lát lại chẳng biết phải phản bác thế nào. 

Nghiêm Đan Thanh đưa mắt nhìn Diệp Tích Nhân, khóe môi kìm nén không được hơi cong lên, chân mày nhuộm ý cười, cả gương mặt đều là vẻ khoan dung. Sau đó hắn khẽ hắng giọng, ánh mắt dời sang phía Tưởng Du, nụ cười cũng theo đó biến mất, khôi phục lại vẻ bình thản. Continue reading

Mãn môn sao trảm – Chương 50

Chương 50: Chứng cứ

***

“Hí!”

Phu xe bỗng siết mạnh cương ngựa, trên con phố dài mờ tối, một cỗ xe ngựa màu xám giản dị chao đảo mấy lượt rồi mới dừng lại. Đám hộ vệ chung quanh lập tức rút đao kiếm, vòng thành một vòng, ánh mắt cảnh giác nhìn thẳng phía trước.

Phía trước, có người chặn xe! Continue reading

Mãn môn sao trảm – Chương 49

Chương 49: Bắt đầu

***

Trong điện, mấy người sững lại.

Tưởng Du theo bản năng nhìn về phía Diệp Tích Nhân, không ngờ nàng và Nghiêm Đan Thanh lại có giao tình sâu đến thế, ngay cả Mã Sơn cũng nghe lệnh nàng…

Lương Việt thì chẳng còn kịp để tâm đến những điều đó, vội vàng đứng bật dậy: “Chuyện gì xảy ra?” Continue reading