Kiếm Các văn linh – Chương 117

Chương 117

***

Chu Mãn hôn mê rất lâu, đại khái là sau khi cơn đau rét căm cứng đầu kia dần lui, cơ thể mới lại cảm nhận được hơi ấm mà lâu rồi không thấy, giống như ngâm mình trong suối nóng, thoải mái đến mức khiến nàng lưu luyến chẳng muốn tỉnh dậy, cứ ngủ mê mải mãi không thôi.

Khi mở mắt ra, nàng thậm chí còn không phân rõ mình đang ở đỉnh Ngọc Hoàng hay là chốn nào khác, cho đến khi ngửi thấy mấy sợi hương đắng nhạt của dược liệu, thấy cành mai tàn ngoài cửa sổ giấy trắng in bóng thưa thớt, lại nghe trên hành lang bên ngoài có người nhỏ giọng trò chuyện. Continue reading

Kiếm Các văn linh – Chương 116

Chương 116

***

Trong Kỷ La Đường bởi chuyện Tống Lan Chân chế tác y phục mà bận rộn vô cùng, kẻ thì đang chọn những chiếc lông vũ tươi đẹp nhất, kẻ thì sắp đặt những cuộn chỉ vàng chỉ bạc để thêu thùa, lại có người đang cúi mình bên thùng nhuộm, điều chỉnh sắc màu sao cho tinh diệu nhất……

Tiểu tỳ gương mặt tròn trĩnh Tường Diệp, vừa bưng một chiếc đĩa nhỏ, vừa khe khẽ ngân nga, chuẩn bị đem gạo tẻ trong đĩa đổ vào máng ăn của chim. Continue reading

Mộng hồi Tây Châu – Chương 198

Chương 198: Bất Tiện Dương (16)

***

Hải Triều quay người lại, thấy Lương Dạ đang đứng cách đó không xa, tay cầm đèn lồng.

Gương mặt hắn ẩn trong bóng tối, vẻ mặt khó bề phân rõ.

Trong lòng Hải Triều bỗng dâng lên một cảm giác chột dạ vô cớ, rõ ràng chẳng làm gì sai, vậy mà lại có cảm giác như kẻ trộm bị bắt quả tang. Continue reading

Mộng hồi Tây Châu – Chương 197

Chương 197: Bất Tiện Dương (15)

***

Tuy rằng mọi người có mặt đều đã sớm đoán ra thân phận của chiếc đầu kia, nhưng khi được xác nhận, vẫn không khỏi rùng mình lạnh gáy.

Trong chốc lát, chẳng ai mở miệng.

Hồi lâu sau, Phương Định An thở dài một tiếng, nói với Hầu huyện úy: “Dẫu đã biết thân phận của nạn nhân, nhưng rốt cuộc là ai ra tay, còn phải phiền Thiếu phủ tra xét kỹ càng.” Continue reading

Mộng hồi Tây Châu – Chương 196

Chương 196: Bất Tiện Dương (14)

***

Xảy ra chuyện như vậy, dạ yến tất nhiên không thể tiếp tục.

Từ nương tử sợ hãi đến mức ngất xỉu ngay tại chỗ, Phương Định An vội dìu nàng về phòng, còn đệ đệ của hắn là Phương Độ Nhược thì ở lại trấn an đám khách đang kinh hoảng, sai nô bộc đưa từng người lên xe trở về phủ, lại phái người đi mời huyện úy cùng ngỗ tác. Continue reading

Mộng hồi Tây Châu – Chương 194

Chương 194: Bất Tiện Dương (12)

***

Hải Triều nghiêm mặt: “Đừng úp mở nữa! Tay của nữ nhân kia rốt cuộc có gì bất thường?”

Lương Dạ đáp: “Hai phu thê lúc chết y phục chỉnh tề, có thể thấy họ đã thức dậy rồi. Bọn họ sáng sớm phải bán bánh, trời chưa sáng sẽ phải bắt đầu nhào bột làm bánh, cho nên ta mới đi xem trong bếp, thấy có nửa thau bột nhào dở và nửa phần dầu trộn cũng làm dở. Họ hẳn là đang bận rộn trong bếp, chợt nghe phòng nữ nhi có động tĩnh, liền vội chạy đến. Continue reading