Chương 95
Dịch và đăng bài: Nữ Thần Tinh Nguyệt
***
Dù đạo lý Ngu Thuấn Thần nói đều đúng, nhưng Giang Ngạn Thành vẫn cảm thấy có gì đó kỳ lạ.
“Vào đi.” Ngu Thuấn Thần gọi Giang Ngạn Thành.
Giang Ngạn Thành theo hắn đến cửa phòng, bấy giờ mới sực nhớ ra điều bất thường.
Ngu Thuấn Thần nói “gặp người không thể không chỉnh trang”, vậy thì người mà vị bằng hữu này của hắn vừa gặp, rốt cuộc là ai mà lại cần cẩn thận trang phục đến vậy? Chẳng lẽ là…
Giang Ngạn Thành xưa nay có gì nói nấy, vừa định mở miệng hỏi thẳng thì lại nghe thấy giọng của mẫu thân mình vang lên từ trong phòng, mang theo chút nghẹn ngào.
“… Hai người đã thành thân tám năm rồi, vậy mà đến giờ nó vẫn chưa sinh cho Giang gia một mụn con. Ta nói nửa câu cũng không được, muốn bóng gió nhắc nhở một chút thì lại cứ giả vờ như không nghe thấy! Tỷ tỷ, muội thật khổ quá! Sớm biết có ngày hôm nay, ban đầu ta đã không để nhi tử mình cưới tiểu thư thế gia gì đó rồi. Ban đầu muội đã chọn sẵn tôn nữ bên nhà mẹ đẻ, vừa môn đăng hộ đối, lại vừa thân càng thêm thân…”
Sắc mặt Giang Ngạn Thành có chút cứng lại, vội vàng bước vào trước cả Ngu Thuấn Thần, ngắt lời mẫu thân mình: “Mẫu thân, đừng nói nữa!”
Hạ thị đang cầm khăn tay lau nước mắt, nghe nhi tử nói vậy, càng thêm tủi thân và tức giận.
“Đồ bất hiếu! Ở nhà thì ta không có tiếng nói, ra ngoài con cũng không cho ta lên tiếng. Con không nghĩ xem, ta chịu ấm ức này là vì ai chứ!”
Giang Ngạn Thành xấu hổ nhìn sang Dung thị, sau đó bước đến bên cạnh Hạ thị, khẽ kéo tay bà, hạ giọng nói: “Mẫu thân, sao người lại không có tiếng nói? Con vẫn luôn nghe lời người mà? Tuyết Ninh cũng rất kính trọng người, việc lớn việc nhỏ trong nhà đều xin ý kiến mẫu thân.”
Hạ thị nghe vậy càng tức, hất mạnh tay y ra: “Việc lớn việc nhỏ đều hỏi ý ta? Nó là đang lợi dụng ta không hiểu gì, ngoài mặt thì hỏi ý kiến, nhưng cuối cùng không phải vẫn là nó quyết định sao?”
Giang Ngạn Thành bất đắc dĩ nói: “Chính mẫu thân cũng biết mình không hiểu mà…”
Hạ thị vừa nghe vậy đã bật khóc: “Ta biết ngay mà! Giờ con làm quan rồi, chê ta chỉ là một phụ nhân quê mùa không hiểu gì chứ gì! Ta góa bụa hai mươi năm, từng đường kim mũi chỉ, từng tấm thêu tay nuôi con khôn lớn, tốn bao nhiêu công sức mới đưa con vào kinh thành. Con đỗ Tiến sĩ, làm quan, nhưng đôi mắt này của ta cũng mờ đi vì thức đêm may vá mà không thể sáng lại nữa!”
Giang Ngạn Thành nhìn đôi mắt luôn nheo lại của mẫu thân vì nhìn không rõ vật ở xa, lại nhìn đôi tay dù dùng bao nhiêu loại cao dưỡng da quý giá của Tống gia cũng không thể nào mềm mại trở lại, vành mắt y cũng đỏ lên.
“Mẫu thân, con không có ý đó, sao con có thể chê mẹ ruột của mình chứ.”
Hạ thị vừa khóc vừa sụt sùi: “Nếu con thật sự không chê ta, vậy lần này nhất định phải nghe ta!”
Giang Ngạn Thành lau nước mắt, thấp giọng nói: “Mẫu thân cứ nói đi.”
Hạ thị nắm chặt tay con trai, kiên quyết nói: “Nạp thiếp!”
Giang Ngạn Thành giật nảy mình, suýt nữa giật tay khỏi bà.
Hạ thị lại càng nắm chặt hơn, không để hắn rút ra, ánh mắt nhìn hắn đầy kiên quyết: “Con có nghe lời ta không?”
“Mẫu thân, không được!”
Hạ thị cứng rắn đáp: “Có gì mà không được? Nó không sinh được con, con nhẫn nhịn tám năm còn chưa đủ sao? Dù nó có là nữ nhi Tống gia thì đã sao? Tống gia có lớn mạnh đến đâu, cũng không thể khiến Hạ gia chúng ta tuyệt hậu được! Chuyện này dù có nói ra ngoài, lý cũng đứng về phía chúng ta! Nếu con không dám nói với Tống thị, ta sẽ đi nói với nó!”
Giang Ngạn Thành cuối cùng cũng giật tay mình khỏi tay Hạ thị, vì bà dùng quá sức, trên cổ tay y đã hằn rõ mấy dấu tay đỏ ửng.
“Mẫu thân, chuyện này người đừng nhúng tay vào.” Giang Ngạn Thành dù có chút chật vật, nhưng vẫn kiên định nói: “Con sẽ không nạp thiếp.”
Hạ thị nghe vậy liền ôm ngực, trợn trắng mắt, thẳng tắp ngã ngửa ra sau.
Giang Ngạn Thành vội vàng tiến lên đỡ lấy bà, lo lắng gọi: “Mẫu thân! Mẫu thân, người sao rồi?”
Lúc này, Dung thị người từ nãy đến giờ vẫn im lặng bước đến trước mặt Hạ thị, kéo mạnh gáy áo Giang Ngạn Thành, đẩy y về phía Ngu Thuấn Thần đang đứng bên cạnh. Sau đó, bà bình tĩnh rút cây trâm bạc trên búi tóc của mình, dứt khoát và chính xác đâm mạnh vào huyệt nhân trung của Hạ thị.
Hạ thị đau đến co giật một chút, mí mắt run rẩy, nhưng vẫn chưa tỉnh lại.
Giang Ngạn Thành lập tức nhào tới, vội vàng hỏi: “Bá mẫu biết y thuật ạ? Mẫu thân con thế nào rồi?”
Tống thị không trả lời y mà chỉ quay sang nói với Ngu Thuấn Thần: “Trâm bạc quá nhỏ, không đủ tác dụng. Con vào bếp lấy con dao mổ gà ra đây, ta sẽ cắt mười đầu ngón tay, mười đầu ngón chân của bà ấy để loại máu đọc. Chỉ cần lấy chừng một, hai bát, chắc chắn sẽ tỉnh lại.”
Sắc mặt Giang Ngạn Thành lập tức tái nhợt, nhìn Tống thị, định nói gì đó lại thôi.
Ngu Thuấn Thần gật đầu: “Vâng.”
Ngay khi Ngu Thuấn Thần vừa xoay người, Hạ thị bỗng cựa quậy, mở mắt ra.
“Không… không cần đâu, ta thấy đỡ hơn rồi.”
Tống thị thản nhiên cài trâm trở lại búi tóc, rồi nói với Giang Ngạn Thành: “Học được chưa? Sau này nếu mẫu thân ngươi lại ngất xỉu, trước tiên cứ dùng kim châm vào huyệt nhân trung, nếu vẫn không tỉnh thì cắt máu. Lấy khoảng một, hai bát, không ảnh hưởng gì đến sức khỏe đâu.”
Giang Ngạn Thành ngây người gật đầu, sau đó vội vàng quay sang hỏi Hạ thị: “Mẫu thân, người thấy sao rồi?”
Khóe miệng Hạ thị giật giật, bà lẳng lặng ngồi thẳng dậy, lắc đầu không nói gì.
Trận náo loạn này khiến cả Hạ thị và Giang Ngạn Thành đều không còn mặt mũi ở lại Ngu gia lâu hơn nữa, chỉ ngồi lại một lát rồi cáo từ.
Dung thị cũng không giữ lại, đứng lên tiễn khách.
Khi ra đến cửa, Hạ thị nắm lấy tay Dung thị, chân thành nói: “Tỷ tỷ à, chúng ta làm tỷ muội nhiều năm, lại có xuất thân tương đồng, nên ta mới tâm sự nỗi lòng với tỷ! Sau này nếu tỷ có tức phụ, ngàn vạn lần đừng cưới cô nương nhà cao cửa rộng! Một khi đã rước vào cửa rồi, thì chẳng khác nào thỉnh một pho tượng Phật sống về nhà, những ngày sau đó, có mà khổ dài dài!”
Dung thị vỗ nhẹ tay bà, ôn hòa đáp: “Con cháu có phúc của con cháu, chuyện gì cũng cứ nhìn thoáng một chút.”
Hạ thị cười khổ: “Chuyện tuyệt tự tuyệt tôn, làm sao mà nhìn thoáng được? Tỷ nói vậy chẳng khác nào người đứng nói chuyện mà không đau thắt lưng!”
Dung thị liếc nhìn Hạ thị một cái, trong lòng có chút chán ghét bà ta: Chẳng lẽ chỉ có nhà bà mới lo tuyệt hậu? Ít nhất như tử của bà cũng cưới được thê tử rồi còn gì!
Giang Ngạn Thành đưa Hạ thị lên xe ngựa, sau đó quay lại hành lễ với Dung thị và Ngu Thuấn Thần.
“Bá mẫu, Quân Nghiêu, hôm nay thực sự là thất lễ khiến hai người chê cười.” Giang Ngạn Thành liếc nhìn xe ngựa, khổ sở cười, “Mẫu thân ta về nhà không biết sẽ còn làm ầm đến mức nào.”
Tống thị nói: “Mẫu thân ngươi nuôi ngươi khôn lớn không dễ dàng, có thể thuận theo thì cứ thuận theo một chút.”
Giang Ngạn Thành gật đầu: “Ta hiểu, ta cũng sẽ khuyên Tuyết Ninh thuận theo mẫu thân nhiều hơn, còn những chuyện khác… có thể kéo dài bao lâu thì kéo dài bấy lâu.”
Tống thị nhìn y một cái, lại nhìn sang Ngu Thuấn Thần, bỗng nhiên cảm thấy nhi tử của mình cũng không quá đáng ghét nữa.
“Nương tử ngươi quản lý nội viện, giúp ngươi không phải lo lắng chuyện trong nhà, lại còn thay ngươi phụng dưỡng mẫu thân, cũng không dễ dàng gì. Ngươi cũng đừng khiến nàng tức giận.” Dung thị kiên nhẫn dặn dò.
Giang Ngạn Thành sửng sốt, ngập ngừng nói: “Không thể khiến mẫu thân buồn, cũng không thể làm thê tử giận, vậy… vậy phải làm sao?”
Tống thị không muốn nói chuyện nữa, liếc nhìn Ngu Thuấn Thần một cái, nhàn nhạt hỏi: “Chuyện này khó lắm sao?”
***