Đông Quân – Chương 94

Chương 94

Dịch và đăng bài: Nữ Thần Tinh Nguyệt

***

Sau khi Doanh Đông Quân trang điểm xong, thay y phục chỉnh tề, đã qua nửa canh giờ.

Tiểu Cát Tường là người đầu tiên bước ra khỏi phòng. Hắn vừa định quay người đi nghênh đón công chúa, nhưng khi ánh mắt lướt qua sân viện, bỗng sững lại, sau đó nhíu chặt mày.

“Có chuyện gì vậy?” Doanh Đông Quân thấy Tiểu Cát Tường đứng chặn ngay cửa như một vị thần giữ cổng, liền đẩy hắn sang một bên rồi tự mình bước ra ngoài. Nhưng ngay khoảnh khắc nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, nàng cũng ngẩn người.

Bên bờ ao trong sân, một nam nhân cao ráo đang đứng quay lưng về phía họ. Nghe tiếng động, nam nhân ấy xoay người lại.

Hắn có đôi mày mắt như tranh vẽ, khí chất thanh nhã. Y phục màu lam nhạt trên người không rõ được làm từ chất liệu gì, dưới ánh nắng phản chiếu tia sáng dịu nhẹ như ánh trăng, tôn lên làn da trắng mịn như ngọc.

Gió nhẹ ven hồ thổi qua, tay áo và vạt áo hắn khẽ bay, trông như một vị tiên nhân hạ phàm từ cửu thiên, vừa thần bí lại mang phong thái cao quý, không thể khinh nhờn.

“Ngu lang?” Doanh Đông Quân thất thần gọi một tiếng.

Ngu Thuấn Thần mỉm cười với nàng, sau đó bước lên hành lễ: “Công chúa.”

Doanh Đông Quân hoàn hồn, vừa quan sát hắn, vừa mỉm cười khen ngợi: “Ngu lang mặc bộ này thật sự rất đẹp, lúc nãy bổn cung suýt chút nữa không nhận ra đấy.”

“Vậy sao?” Ngu Thuấn Thần cười nhạt, dường như không cảm thấy y phục này có gì đặc biệt, “Hôm nay vội vàng ra ngoài, tiện tay chọn bừa thôi.”

“Nhưng rất hợp với Ngu lang.” Doanh Đông Quân khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn mang theo ý thưởng thức nhìn hắn.

Ngu Thuấn Thần dường như có chút ngượng ngùng, mỉm cười cụp mắt xuống: “Công chúa ra ngoài một chuyến sẽ biết, gần đây trong kinh thành, mười người thì tám người đều ăn mặc thế này.”

Doanh Đông Quân cười nói: “Nhưng bổn cung cảm thấy, y phục này chỉ có Ngu lang mặc mới hợp nhất. Ta đã nhìn thấy Ngu lang rồi, sau này dù có thấy người khác mặc giống vậy, e rằng cũng chỉ cảm thấy như Đông Thi bắt chước Tây Thi mà thôi.”

Ngu Thuấn Thần nghe vậy, mặt hơi đỏ lên.

“Hôm nay trời nắng đẹp, Ngu lang cùng bổn cung dạo quanh bờ ao một chút nhé?” Doanh Đông Quân mỉm cười mời hắn.

Ngu Thuấn Thần liếc nhìn chân nàng: “Chân của công chúa…”

“Đã khỏi rồi, Ngu lang không cần lo lắng.” Doanh Đông Quân vừa nói, vừa bước về phía bờ ao.

Ngu Thuấn Thần định tiến lên, nhưng Tiểu Cát Tường lại lườm hắn một cái đầy khinh bỉ, sau đó chen vào giữa, đi theo công chúa trước.

Ngu Thuấn Thần không để tâm, chỉ lặng lẽ bước đến bên cạnh Doanh Đông Quân, cùng nàng chậm rãi dạo quanh bờ ao.

“Hình như… công chúa đang chọn phò mã?” Ngu Thuấn Thần chợt lên tiếng.

Giọng hắn nhàn nhạt, không rõ cảm xúc. Doanh Đông Quân liếc nhìn hắn, đưa tay vén lọn tóc lòa xòa bên trán, cười đáp: “Không phải bổn cung chọn phò mã, mà là tổ mẫu muốn chọn phò mã cho bổn cung.”

Ngu Thuấn Thần hỏi: “Vậy công chúa có người trong lòng chưa?”

Doanh Đông Quân trầm ngâm một lúc, chậm rãi nói: “Những người mà tổ mẫu chọn, đều không tệ.”

Ngu Thuấn Thần khựng lại, nhìn về phía Doanh Đông Quân.

Doanh Đông Quân bắt gặp ánh mắt hắn, khẽ nghiêng người, ghé sát bên tai hắn, nhẹ giọng thì thầm: “Nhưng chỉ cần Ngu lang đứng ở đây, bổn cung liền cảm thấy những người đó, không ai có thể lọt vào mắt.”

Biểu cảm trên mặt Ngu Thuấn Thần vẫn điềm tĩnh như cũ, nhưng đôi tai lại đỏ lên, dần lan xuống tận cổ.

Doanh Đông Quân bật cười khúc khích, đứng thẳng dậy.

Ngu Thuấn Thần đỏ mặt im lặng hồi lâu, đột nhiên mở miệng: “Nếu như, thần…”

Nhưng Doanh Đông Quân chỉ đưa hai ngón tay, nhẹ nhàng đặt lên môi hắn, không nói gì, chỉ mỉm cười nhìn hắn.

Ngu Thuấn Thần nhìn nàng một lát, sắc đỏ trên mặt dần nhạt đi, nhưng lại lộ ra vài phần tái nhợt.

Doanh Đông Quân thu tay về, xoay người nhìn mặt nước ao, trầm ngâm giây lát rồi khẽ thở dài, nhẹ giọng nói: “Nếu có thể, bổn cung không muốn từ chối bất kỳ yêu cầu nào của Ngu lang.”

Ngu Thuấn Thần cụp mắt, đáp: “Thần đã hiểu.”

Hai người tiếp tục tản bộ dọc theo bờ ao.

Ngu Thuấn Thần nhanh chóng lấy lại vẻ trầm ổn như thường, như thể cuộc đối thoại vừa rồi chưa từng xảy ra.

Đi hết một vòng, họ dừng lại ở chỗ hôm trước đã câu cá. Doanh Đông Quân hỏi: “Căn nhà cũ kia, tiến triển thế nào rồi?”

Ngu Thuấn Thần lấy từ trong tay áo ra một cuộn bản vẽ, đưa cho Doanh Đông Quân: “Đây là bản thiết kế, nếu có chỗ nào không hài lòng, thần sẽ sửa lại.”

Doanh Đông Quân nhận lấy, mở ra xem. Trong bản vẽ phác họa một căn nhà đơn giản, mộc mạc nhưng từng chi tiết nhỏ đều tinh tế vô cùng. Đặc biệt, người vẽ còn cẩn thận ghi chú rõ ràng, ngay cả người không biết xem bản vẽ cũng có thể hiểu được.

Doanh Đông Quân không khỏi tán thưởng: “Tuyệt vời! Bản vẽ này… là do chính Ngu lang vẽ sao?”

Ngu Thuấn Thần khẽ gật đầu.

Doanh Đông Quân cười nói: “Bổn cung không ngờ Ngu lang còn biết cả việc này.”

Ngu Thuấn Thần đáp: “Chỉ biết sơ sơ đôi chút.”

Doanh Đông Quân đưa lại bản vẽ cho hắn: “Cứ theo bản vẽ này mà sửa lại đi. Chỉ là… có thể nhanh hơn một chút không?”

Ngu Thuấn Thần nhìn nàng: “Công chúa cần gấp sao?”

Doanh Đông Quân thở dài: “Ban đầu không gấp, nhưng bây giờ thì có chút gấp rồi.”

Ngu Thuấn Thần suy nghĩ một chút, rồi khẽ gật đầu: “Được.”

Doanh Đông Quân mỉm cười với hắn: “Đa tạ Ngu lang.”

Ngu Thuấn Thần cúi đầu, chậm rãi cuộn bản vẽ lại, khẽ nói: “Thần sẽ không từ chối bất cứ yêu cầu nào của công chúa.”

Doanh Đông Quân sững người.

Ngu Thuấn Thần cất bản vẽ vào trong tay áo, hành lễ với nàng: “Thần xin cáo lui trước.”

“Được.” Doanh Đông Quân nhìn Ngu Thuấn Thần, khẽ đáp.

Ngu Thuấn Thần xoay người rời đi.

Người vừa đi khỏi, Doanh Đông Quân liền ngồi lên lan can bên bờ ao, nhìn đàn cá trong nước, lại khẽ thở dài.

Tiểu Cát Tường bĩu môi đầy khinh bỉ: Hắn toàn nói lời đường mật! Công chúa nhất định đừng để bị lừa.

Doanh Đông Quân cười nhạt: “Một người đẹp như vậy, dù có nói lời đường mật, cũng khó mà không động lòng.”

Tiểu Cát Tường: “…”

Doanh Đông Quân khẽ cười, “Huống hồ, người luôn nói lời đường mật không phải là Ngu lang, mà là bổn cung.”

Ngu Thuấn Thần từ phủ công chúa trở về Ngu phủ.

Vừa xuống xe, Ngưu lão quản gia đã vội vàng chạy đến, định bẩm báo chuyện gì đó, nhưng Ngu Thuấn Thần dường như đang có tâm sự, không chú ý đến ông, cứ thế đi thẳng vào cửa trong.

“Quân Nghiêu!” Một giọng nói vang lên trong sân.

Ngu Thuấn Thần hơi cứng người, muốn xoay người né tránh nhưng đã không kịp.

Giang Ngạn Thành cười rạng rỡ bước nhanh tới, vừa đến gần nhìn rõ y phục trên người Ngu Thuấn Thần, không khỏi sững sờ, nghi hoặc hỏi: “Ơ? Quân Nghiêu, chẳng phải đây là loại lụa băng giao tiêu gì đó sao?”

Ngu Thuấn Thần liếc hắn một cái, thản nhiên nói: “Huynh  đến sao không báo trước?”

Giang Ngạn Thành đáp: “Ồ, mẫu thân ta đến thăm bá mẫu, tiện thể mang bánh Trung thu đến. Ta rảnh rỗi nên đi theo cùng. Nhưng mà, y phục này của huynh…”

Ngu Thuấn Thần bình thản nói: “Là băng giao tiêu.”

Giang Ngạn Thành thoáng ngẩn người: “Nhưng chẳng phải huynh từng nói, quân tử phải tu dưỡng bản thân, không nên bị ngoại vật mê hoặc sao?”

Ngu Thuấn Thần không hề tỏ ra chột dạ, nhàn nhạt đáp: “Huynh mới nghe nửa câu. Nửa sau là: ‘Quân tử không thể không học, gặp người không thể không chỉnh trang. Không chỉnh trang thì không có dung mạo, không dung mạo thì không tỏ lòng tôn kính, không tôn kính thì thất lễ, mà thất lễ thì chẳng thể đứng vững.’”

Giang Ngạn Thành: “…”

***

Chương 95

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *