Đông Quân – Chương 82

Chương 82

Dịch và đăng bài: Nữ Thần Tinh Nguyệt

***

Doanh Đông Quân không ngờ rằng chỉ vì nàng tiện miệng bảo mang cá đến bồi bổ cho Ngu lang, lại khiến mẫu thân của hắn nghi ngờ, đến mức ngày nào cũng ép nhi tử uống thuốc bổ.

Để tránh bị ép uống thuốc, Ngu Thuấn Thần ngày càng về phủ muộn hơn.

Lỗ Đại Hưng thấy Ngu Thuấn Thần ngày nào cũng đến phủ mình, chân thành học hỏi, thậm chí còn khiêm tốn cầu tiến hơn cả mấy đồ đệ mà ông thu nhận trước đó, suýt nữa đã có ý định nhận hắn làm đệ tử cuối cùng.

Mặt khác, Tam thúc nhà họ Ngu thực sự đã tìm được vài người trong tộc có chút kinh nghiệm xây dựng để giúp hắn. Vậy là Ngu Thuấn Thần vừa theo Lỗ đại sư học tập, vừa bắt đầu chuẩn bị sửa nhà cho công chúa.

Ngu Thuấn Thần bận rộn, công chúa cũng không rảnh rỗi.

Hôm ấy, Thái hoàng thái hậu hạ chỉ triệu nàng vào cung.

Kể từ lần trước, khi Thái hoàng thái hậu sắp đặt người trong triều buộc tội Lý Xương Phụ, bà liền không còn thời gian để chú ý đến Doanh Đông Quân nữa. Dù đã lợi dụng mâu thuẫn giữa Lý Xương Phụ và Thái hậu để làm suy yếu quyền lực của Ngự Sử đài, nhưng cũng vì thế mà bắt đầu chịu sự trả đũa từ Lý gia.

Nhìn thấy phe của Thái hoàng thái hậu bị Lý Xương Phụ đang giận dữ đàn áp đến mức không thể phản kháng, Lục Quang dẫn theo Thần Uy quân trở về kinh thành.

Thần Uy quân vốn dĩ đóng quân tại kinh thành và vùng đất Ký nội. Sau khi Tiên đế băng hà, vùng gần kinh thành xuất hiện một toán cướp nhân lúc hỗn loạn mà cướp bóc các đoàn thương buôn, khiến giới thương nhân hoang mang lo sợ.

Đại tướng quân Lục Quang nhận lệnh dẫn Thần Uy quân đi trấn áp.

Bọn cướp này hành tung quỷ dị, lại cấu kết với một số kẻ địa phương. Quan phủ từng nhiều lần phái binh đi tiêu diệt nhưng đều thất bại. Mọi người nghĩ rằng Lục Quang cũng sẽ phải bại trận mà quay về, không ngờ ông chỉ mất hai tháng đã tận diệt bọn cướp, san bằng sào huyệt của chúng.

Lục Quang lập đại công, khải hoàn trở về kinh.

Thần Uy quân thanh thế chấn động, ngay cả Lý Xương Phụ cũng phải e dè Lục Quang, vì vậy hắn buộc phải tạm thời nới lỏng áp lực đối với phe Thái hoàng thái hậu.

Lúc này, Thái hoàng thái hậu mới có thời gian nhớ đến Doanh Đông Quân.

Trên đường vào cung bằng xe ngựa, Tiểu Cát Tường hỏi: Thái hoàng thái hậu không phải gọi công chúa vào để tính sổ đấy chứ? Nghe nói Lý gia lần này đã hạ bệ không ít người, đều là người của ngài ấy cả.

Doanh Đông Quân ung dung đáp: “Không đâu. Tổ mẫu lần này tuy có chút tổn thất, nhưng không hề bị tổn thương đến gốc rễ. Ngược lại, bà còn nhân cơ hội này cài cắm người vào Ngự Sử đài, đồng thời thu hút được mấy thế gia hạng hai, hạng ba, có thể coi là thu hoạch khá lớn. Hơn nữa, Lục Quang lập công trở về, Lý gia không thể không e ngại thế lực của ông ta. Hiện giờ, chính là lúc bọn họ đắc ý nhất.”

Tiểu Cát Tường thở phào: Vậy thì ta yên tâm rồi.

Doanh Đông Quân liếc hắn một cái, bật cười: “Ngươi có yên tâm hơi sớm không? Lục Quang đã trở về, Lục Ly nhất định cũng đã về. Hắn vẫn luôn chướng mắt ngươi, e là ngày lành của ngươi sắp hết rồi.”

Tiểu Cát Tường nghe vậy, sắc mặt phẫn nộ: Lục Ly cái tên chó điên ấy! Hắn chẳng qua là ghen tị năm đó công chúa chọn ta, bỏ rơi hắn mà thôi! Hắn từ nhỏ bụng dạ hẹp hòi, thấy ai hơn mình là khó chịu! Nhưng Tiểu Cát Tường ta, cũng không phải hạng dễ bắt nạt. Nếu hắn dám đến gây chuyện, ta liều mạng với hắn! Dù hắn có nhận Lục Quang làm cha, ta cũng chẳng sợ!

Doanh Đông Quân cười nhạo hắn: “Ngươi đánh lại hắn chắc? Ta nghe nói về mặt võ nghệ, trong Thần Uy quân gần như không ai là đối thủ của Lục Ly. Với bản lĩnh đó, hắn đã được thăng làm Trung lang tướng của Thần Uy quân rồi.”

Tiểu Cát Tường không phục, ưỡn ngực nhỏ của mình lên, khoa tay múa chân: Nếu so chiêu thức, ta tự biết mình không bằng hắn. Nhưng nếu liều mạng, ta có thể giết hắn, còn hắn chưa chắc đã giết được ta!

Doanh Đông Quân khẽ cười một tiếng, không rõ là tin hay không tin.

Lần này, nàng thuận lợi đi đến Thọ Tiên cung của Thái hoàng thái hậu, không còn ai không biết điều đứng chặn nàng trước cửa cung nữa.

Hôm nay, trong cung của Thái hoàng thái hậu náo nhiệt hơn lần trước nàng đến. Vừa bước vào Thọ Tiên cung, Doanh Đông Quân đã thấy mấy cung nữ bưng hoa quả và điểm tâm lần lượt đi vào điện. Trong đại điện còn vang lên tiếng cười nói râm ran.

Hôm nay, Hoa ma ma không xuất hiện. Ra đón nàng là một cung nữ xa lạ. Doanh Đông Quân thuận miệng hỏi: “Hôm nay tổ mẫu còn triệu kiến ai khác sao?”

Cung nữ nhẹ giọng đáp: “Bẩm công chúa, Hoài Vương phi hôm nay tiến cung.”

“Hoài Vương phi?” Doanh Đông Quân nhướng mày, “Bà ấy vẫn còn sống à?”

Cung nữ: “……”

Doanh Đông Quân cười nói: “Năm đó khi Ninh Hương bị phế một chân, bà ấy tuyên bố nếu phụ hoàng không trừng phạt ta, bà ấy sẽ chết. Ta cứ tưởng bà ấy chết từ lâu rồi cơ.”

Cung nữ cúi đầu, không dám lên tiếng.

Khi Doanh Đông Quân đến trước cửa đại điện, Thái hoàng thái hậu bên trong dường như nghe thấy động tĩnh bên ngoài, cất giọng hỏi: “Là Thừa Bình sao?”

Doanh Đông Quân đáp: “Tổ mẫu, là Thừa Bình.”

Thái hoàng thái hậu nói: “Mau vào đi!”

Vừa dứt lời, Tiểu Cát Tường đẩy Doanh Đông Quân vào điện.

Thái hoàng thái hậu Dương thị ngồi trên tháp cao, khuôn mặt rạng rỡ tươi cười. Phía dưới bên trái là một lão phu nhân tuổi tác tương đương, mặc cung trang thể hiện phẩm cấp vương phi, đầu đội mão trâm châu, dáng vẻ đoan trang. Đây chính là Hoài Vương phi Cao thị.

Cao thị vốn đang trò chuyện vui vẻ cùng Thái hoàng thái hậu, vừa quay đầu nhìn thấy Doanh Đông Quân, nụ cười trên mặt liền thu lại một chút, nhưng không hoàn toàn lạnh nhạt. Ngược lại, bà ta còn mỉm cười nói với Thái hoàng thái hậu: “Lâu lắm không gặp Thừa Bình, tướng mạo con bé vẫn chẳng khác gì khi còn thiếu niên. Không biết tính tình có trầm ổn hơn chút nào không?”

Doanh Đông Quân cũng mỉm cười đáp: “Lâu lắm không gặp vương phi nương nương, người trông già đi không ít, nhưng tính khí thì hình như đã tốt hơn trước nhiều rồi.”

Nụ cười trên mặt Cao thị nhạt đi thêm một phần, “Lão thân phải lo cho đứa chất nữ khổ mệnh, lại còn chăm sóc tức phụ bệnh nặng, lo nghĩ nhiều, tất nhiên sẽ già đi. Không giống công chúa, ngủ một giấc mười năm, vẫn hồn nhiên vui vẻ như xưa.”

Doanh Đông Quân nhìn bà ta với vẻ thương hại, chậm rãi nói: “Xem ra là do ta mệnh tốt, có phụ hoàng và tổ mẫu che chở. Còn vương phi nương nương mệnh không tốt, nên chỉ có thể lo lắng vì người khác thôi.”

Ba chữ “mệnh không tốt” khiến cơ mặt Cao thị giật nhẹ. Bà ta không còn giữ được vẻ bình tĩnh bên ngoài nữa, sắc mặt lập tức lạnh đi.

Thái hoàng thái hậu lập tức lên tiếng trách mắng: “Thừa Bình! Con nói chuyện với trưởng bối sao có thể vô lễ như vậy!”

Doanh Đông Quân lập tức ngoan ngoãn xin lỗi: “Vương phi đừng giận, Thừa Bình xưa nay nghĩ gì nói nấy, không có ý gì khác, người ngàn vạn lần đừng chấp nhặt với ta nhé.”

Cao thị giọng nhạt nhẽo nói: “Lão thân nào dám chấp nhặt với công chúa.”

Doanh Đông Quân cười rạng rỡ với bà ta: “Vậy thì tốt rồi.”

Cao thị quay đầu đi, nói với Thái hoàng thái hậu: “Nương nương, hôm nay Đoạn thần y sẽ đến phủ để bắt mạch cho Lan Tâm, thần thiếp xin cáo lui trước.”

Thái hoàng thái hậu trừng Doanh Đông Quân một cái, sau đó quan tâm hỏi Cao thị: “Bệnh của tức phụ ngươi rốt cuộc thế nào rồi? Sao bao nhiêu năm rồi vẫn chưa thấy khá lên?”

Cao thị thở dài: “Nói là bệnh nặng thì cũng không hẳn, chỉ là cơ thể suy nhược, dễ mệt mỏi, hễ hơi lao lực một chút là phải nằm liệt giường mười ngày nửa tháng, chỉ có thể tĩnh dưỡng. Nó là người lương thiện, bao năm nay ăn chay niệm Phật, chưa từng sát sinh, vậy mà lại mắc phải căn bệnh này. Xem ra là ông trời bất công rồi!”

Những lời đầy ẩn ý của Cao thị khiến Doanh Đông Quân bật cười thành tiếng.

***

Chương 83

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *