Đông Quân – Chương 213

Chương 213

Dịch và đăng bài: Nữ Thần Tinh Nguyệt

***

Vừa bước ra khỏi cửa cung, Lý Hoằng Thừa đã thở dài nặng nề.

A Kim lập tức hỏi: “Lang quân, có chuyện gì vậy?”

Lý Hoằng Thừa cười khổ lắc đầu: “Vị Ngu đại nhân kia, tuổi còn trẻ đã ngồi vào chức cao, quả nhiên danh bất hư truyền! Ta vốn định tìm cách bắt chuyện, thăm dò một chút về hắn, không ngờ còn chưa kịp mở lời, đã bị hắn dùng hai câu nói lột sạch nội tình. Ta thấy hắn như đang ngầm cảnh cáo ta vậy.”

A Kim hỏi: “Cảnh cáo lang quân điều gì?”

Lý Hoằng Thừa sờ cằm, suy nghĩ một lát rồi chậm rãi nói: “Cảnh cáo ta… đừng trêu vào hắn, làm người cho đàng hoàng?”

A Kim nghiêm túc gật đầu: “Ồ, vị đại nhân này nghe có vẻ không dễ chọc đâu. Lang quân có muốn nghe lời hắn không?”

Lý Hoằng Thừa lại thở dài, thấp giọng than thở: “Nói thì dễ lắm! Nhưng ai cũng không chịu làm người cho đàng hoàng, ta muốn làm một người tốt, còn khó hơn là vui vẻ đi làm súc sinh.”

A Kim nhìn lang quân nhà mình, muốn nói rồi lại thôi, cuối cùng chỉ còn biết lặng lẽ nuốt xuống một bụng lời khó tỏ.

*

Bên kia, sau khi hạ triều, tâm trạng Thái hậu lại vô cùng tốt.

Trong Cần Chính điện, Tiêu thái hậu cầm bút, trên giấy đã viết sẵn mấy cái tên, nàng ngắm nghía một lúc rồi hài lòng đặt bút xuống.

Lý Xương Phụ từ quan, chức Ngự sử đại phu bỏ trống, Tiêu thái hậu quyết định cứ để trống như vậy.

Như lời Lý Hoằng Thừa nói lần trước, nàng dự định đề bạt thêm một vị Ngự Sử trung thừa, cùng với Ngự Sử trung thừa hiện tại là Đỗ Trọng Sinh, đồng quản lý Ngự Sử đài. Còn về Đỗ Trọng Sinh và những người được Lý Xương Phụ đề bạt khi trước, chỉ cần bọn họ biết nghe lời, nàng tạm thời sẽ không động tới.

Lúc này, Niệm Ngư bưng trà bước vào, thấy Thái hậu đang ngồi sau án thư trầm tư suy nghĩ, nàng lặng lẽ đặt khay trà xuống.

Tiêu thái hậu ngẩng đầu nhìn nàng một cái, nhẹ giọng hỏi: “Sao không nghỉ ngơi thêm mấy ngày nữa?”

Niệm Ngư lần trước chịu phạt, thương thế không nhẹ. Ngự y dặn ít nhất phải tĩnh dưỡng hơn một tháng mới có thể hồi phục.

Vậy mà chưa đến nửa tháng, nàng đã quay lại hầu hạ.

Thực ra, Niệm Ngư cũng muốn nghỉ ngơi một hai tháng, đợi khi thân thể hoàn toàn khỏe lại mới quay về. Hiện giờ vết thương vẫn chưa lành, mỗi khi bước đi, miệng vết thương lại đau nhói. Nhưng nàng biết mình không thể làm vậy.

Niệm Ngư nghe nói, hai ngày trước trong cung Thái hậu có thêm hai cung nữ mới, vừa thông minh lanh lợi, lại biết chữ. Nghe đồn Thái hậu rất hài lòng với họ, vừa đến đã được nâng phẩm cấp.

Dù Niệm Ngư hiểu rằng nàng và Thái hậu có tình cảm từ thuở nhỏ, người mới chưa thể thay thế mình, nhưng nàng vẫn lo lắng sẽ bị đẩy xuống. Thái hậu nay đã không còn như trước, điều này Niệm Ngư hiểu rõ hơn ai hết.

“Thân thể nô tỳ vốn rất tốt, vết thương cũng đã gần khỏi rồi.” Niệm Ngư vừa rót trà cho Tiêu thái hậu, vừa dịu giọng nói: “Nô tỳ cũng không yên tâm về nương nương, sợ những người khác hầu hạ không chu toàn.”

Tiêu thái hậu nhấp một ngụm trà, chân mày giãn ra đôi chút.

Niệm Ngư đã hầu hạ nàng nhiều năm, thấu hiểu sở thích của nàng, pha trà không chỉ chuẩn xác về độ đậm nhạt, mà cả độ ấm cũng đúng ý nàng nhất.

Dù cung nữ mới đến có thông minh thế nào, cũng không thể làm được điều này.

Tiêu thái hậu gật đầu: “Đã vậy, ngươi quay về hầu hạ đi. Mấy ngày nay ngươi không có ở đây, ai gia cũng thấy không quen.”

Niệm Ngư thở phào nhẹ nhõm, nở nụ cười: “Vâng, nương nương.”

Nàng cẩn thận rót thêm trà cho Tiêu thái hậu. Vì trong lòng vui sướng, động tác có hơi mạnh một chút, vô tình kéo động vết thương phía sau lưng, khiến cả người cứng đờ. Nhưng Niệm Ngư cố nén đau, không để lộ ra, vẫn nhẹ nhàng giúp Thái hậu rót đầy chén trà.

Chỉ là, trong lòng nàng lại nghiến răng ghi nhớ một cái tên, nỗi khổ hôm nay nàng phải chịu, nhất định sẽ khiến vị Trưởng công chúa kia trả lại gấp bội.

“Nương nương, nghe nói hôm trước Trưởng công chúa và Tứ nương tử đã gây náo loạn ngay trước phủ công chúa, còn kéo theo chuyện hôn ước giữa Tứ nương tử và Trần lang quân. Hiện tại, cả kinh thành đều đang bàn tán về việc này.” Niệm Ngư thấp giọng nói.

Tiêu thái hậu nghe thấy cái tên Doanh Đông Quân, tâm trạng tốt đẹp lúc trước tan biến quá nửa.

Vụ ầm ĩ giữa Tiêu Huệ Nương và Doanh Đông Quân, hôm qua phụ thân vào cung đã kể lại cho nàng.

Tính tình Doanh Đông Quân xưa nay vốn không chịu thiệt, bị Tiêu Huệ Nương mắng nhiếc như vậy, sao có thể nhịn xuống? Việc nàng ta phản kích, trong mắt Tiêu thái hậu, vốn là điều hiển nhiên.

Nhưng dù sao Tiêu Huệ Nương cũng là người nhà họ Tiêu, Tiêu thái hậu không thể khoanh tay đứng nhìn Doanh Đông Quân trắng trợn sỉ nhục Tiêu gia như vậy. Chỉ là, dạo này nàng có quá nhiều việc cần xử lý, nhất thời chưa thể bận tâm đến chuyện của Doanh Đông Quân.

“Mấy ngày tới, ai gia còn phải bận rộn lo việc lập Thiên Ưng vệ, những chuyện khác, để sau hãy nói.” Tiêu thái hậu thản nhiên đáp. “Ngươi chẳng phải vẫn đang dưỡng thương sao? Làm sao biết được chuyện này?”

Niệm Ngư nói: “Sáng nay nô tỳ trở về Chiêu Hoa cung, thấy phòng ốc lâu ngày không có ai ở có chút ẩm thấp, bèn đốt hương một chút, vô tình nghe thấy hai cung nữ bên ngoài thì thầm về việc này. Nô tỳ định bước ra quở trách bọn họ, không ngờ bọn họ nghe thấy tiếng bước chân liền bỏ chạy mất. Hai giọng nói đó rất lạ, cuối cùng nô tỳ cũng không tìm ra được người.”

Tiêu thái hậu nghe vậy liền hiểu ngay. Gần đây Chiêu Hoa cung có thêm mấy cung nữ mới, mà Niệm Ngư thì vừa dọn ra ngoài dưỡng thương, chưa từng gặp bọn họ.

“Xem ra là cung nữ mới không hiểu quy củ, ăn nói lung tung.” Tiêu thái hậu nhíu mày. “Ngươi đã trở lại, vậy hãy dạy dỗ bọn họ cho tốt!”

Nhận thấy tâm tư mình đã đạt được, khóe môi Niệm Ngư khẽ cong lên.

“Vâng, nương nương.” Đáp xong, nàng lập tức tiếp lời: “Nương nương phải lo đại sự, trong thời gian ngắn không thể bận tâm đến những chuyện nhỏ nhặt khác. Nhưng nô tỳ cho rằng, có những kẻ nên trừng trị thì vẫn phải trừng trị, nếu không, chỉ e sẽ khiến khí thế của nàng ta ngày càng kiêu ngạo.”

Tiêu thái hậu cũng đang kìm nén một cơn tức giận.

Từ khi Doanh Đông Quân tỉnh lại, nàng đã thua thiệt trước nàng ta không ít lần. Đầu tiên là vụ Ngọc Thiền, sau đó là thanh Xích Tiêu kiếm. Không chỉ tính kế nàng, Doanh Đông Quân còn châm ngòi khiến Hoàng đế quay sang đối nghịch với nàng.

Trong cuộc đời Tiêu thái hậu, chưa từng chán ghét ai như chán ghét Doanh Đông Quân.

Niệm Ngư lén quan sát sắc mặt Tiêu thái hậu, tiếp tục nói: “Nay thân phận nương nương đã khác xưa, mỗi ngày đều lo nghĩ quốc sự, mấy chuyện xử lý kẻ tiểu nhân này, thực ra không cần nương nương phải tự ra tay. Nếu nương nương tin tưởng, sao không giao chuyện này cho nô tỳ? Để nô tỳ thay nương nương phân ưu.”

“Ồ?” Tiêu thái hậu nhìn về phía Niệm Ngư: “Ngươi định làm gì để phân ưu cho ai gia?”

Niệm Ngư nhìn nàng, nghiêm túc đáp: “Nương nương muốn hả giận thế nào, nô tỳ sẽ làm theo thế ấy.”

Tiêu thái hậu trầm ngâm một lát, rồi nói: “Nàng ta chẳng khác nào một con ruồi, cứ thỉnh thoảng bay qua khiến ai gia khó chịu. Dù không thể làm gì được ai gia, nhưng quả thực rất chướng mắt. Ai gia bây giờ đang ở vị trí này, có rất nhiều chuyện quan trọng phải xử lý, thực sự không có tâm tư để phân thần vì một con ruồi. Dù ngươi dùng cách gì, ai gia không muốn nhìn thấy nàng ta xuất hiện trước mặt mình nữa.”

Giọng điệu của Tiêu thái hậu vừa chán ghét, lại mang theo vài phần khinh miệt.

Niệm Ngư thấy Tiêu thái hậu đã đồng ý giao việc trừng trị Doanh Đông Quân cho mình, trong lòng vui sướng.

“Nương nương yên tâm! Nô tỳ biết phải làm thế nào.”

***

Chương 214

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *