Đông Quân – Chương 83

Chương 83

Dịch và đăng bài: Nữ Thần Tinh Nguyệt

***

Tiếng cười của Doanh Đông Quân khiến Thái hoàng thái hậu và Cao thị đều quay sang nhìn nàng.

Doanh Đông Quân nói: “Theo con thấy, bệnh của Lan di không thể trách ông trời, mà phải trách Quan Âm Bồ Tát!”

Thái hoàng thái hậu lại quát mắng: “Lại nói năng hồ đồ!”

“Tổ mẫu, con không hề nói bậy đâu.” Doanh Đông Quân làm ra vẻ nghiêm túc, “Quan Âm Bồ Tát chẳng phải là người ban phúc con cái sao? Nếu người chịu ban cho Lan di của con một nhi tử, thì bà ấy đâu cần thử hết đơn thuốc này đến đơn thuốc khác nữa. Thuốc có ba phần độc, chính vì uống bừa bãi quá nhiều, nên bà ấy mới sinh ra lắm bệnh tật như vậy.”

Không ngờ Thái hoàng thái hậu lại cảm thấy lời của nàng cũng có lý.

Thế tử phi của Hoài Vương phủ, Cao Lan Tâm, là chất nữ ruột của Hoài Vương phi Cao thị. Sau khi gả vào Hoài Vương phủ, cuộc sống của nàng ta vô cùng thuận lợi, năm thứ hai sau khi thành thân đã sinh ra nữ nhi là Ninh Hương quận chúa. Tiếc rằng, từ đó về sau nàng ta không thể mang thai nữa. Hoài Vương phi và Thế tử phi đều một lòng muốn Hoài Vương phủ có thêm con nối dõi, nên Hoài Vương phi đã tìm đủ loại phương thuốc, cả thuốc bắc lẫn thuốc dân gian cho Thế tử phi uống, nhưng tiếc là không có tác dụng.

Đến năm thứ tám sau khi Cao Lan Tâm vào phủ, thấy Thế tử phi không thể sinh thêm con, Hoài Vương phi đành phải bắt đầu nạp thiếp cho nhi tử để mở rộng dòng dõi. Nhưng đáng tiếc, không có ai trong số những thiếp thất mang thai. Mãi đến mười năm trước, thế tử Hoài Vương phủ mới thu nạp một thị thiếp mỹ mạo từ bên ngoài. Thị thiếp này sinh hạ một nhi tử vào năm sau, lúc đó Hoài Vương phủ mới xem như có người kế thừa.

Tuy nhiên, Thái hoàng thái hậu chắc chắn sẽ không thể hiện sự tán đồng với lời Doanh Đông Quân trước mặt Hoài Vương phi, mà chỉ nghiêm mặt nói: “Một cô nương chưa xuất giá như con thì biết gì chứ, đừng có ăn nói linh tinh nữa!”

Doanh Đông Quân không để ý, cười tủm tỉm đáp: “Dạ, tổ mẫu, con không nói nữa. Vương phi nương nương, nhờ người gửi lời hỏi thăm Lan di giúp con. Nay con bất tiện, không thể đến thăm bà ấy, mong bà ấy bảo trọng sức khỏe.”

Lúc này, Thái hoàng thái hậu mới bật cười: “Cuối cùng cũng nói được một câu ra hồn! Xem ra con vẫn còn nhớ thế tử phi từng đối tốt với con lúc nhỏ.”

Doanh Đông Quân nở nụ cười rạng rỡ: “Tất nhiên là con nhớ rồi. Vậy nên con luôn mong Lan di trường thọ trăm tuổi.”

Hoài Vương phi nhìn Doanh Đông Quân một cái, chậm rãi nói: “Lời của công chúa, lão thân sẽ chuyển lời.”

Nói xong, bà ta liền cáo lui với Thái hoàng thái hậu.

Đợi Hoài Vương phi đi rồi, Thái hoàng thái hậu lại nghiêm mặt trách mắng Doanh Đông Quân: “Ta nghe nói con lại xảy ra tranh chấp với Ninh Hương bên ngoài cung? Con cũng thật là! Nếu vẫn nhớ tình cảm khi xưa với Thế tử phi Hoài Vương phủ, thì cần gì cứ đối đầu với nữ nhi của nàng ấy chứ? Năm xưa con khiến Ninh Hương bị phế một chân, Hoài Vương phủ cuối cùng cũng bỏ qua, không truy cứu thêm. Con không thể rộng lượng một chút với Ninh Hương sao?”

“Tổ mẫu, người làm khó con rồi. Người đã từng thấy con rộng lượng bao giờ chưa?” Doanh Đông Quân thản nhiên nói, “Lan di còn chẳng xem nữ nhi mình ra gì, người lại mong con coi trọng cái gậy gỗ đó sao?”

Thái hoàng thái hậu trừng mắt nhìn Doanh Đông Quân, cảm thấy cơn đau tim của mình sắp phát tác.

“Ninh Hương là nữ nhi duy nhất của Thế tử phi Hoài Vương phủ, từ nhỏ đã được nâng niu trong lòng bàn tay, sao có thể nói là không xem trọng được? Nghe nói năm đó, khi nàng ấy biết chân của Ninh Hương không thể chữa lành, đã khóc ngất tại chỗ! Sức khỏe của nàng ấy từ đó cũng sa sút hơn trước.”

“Người chắc chắn Lan di suy nhược là vì Ninh Hương, chứ không phải vì Hoài Vương thế tử sinh được quý tử sao?” Doanh Đông Quân nhướng mày hỏi.

Thái hoàng thái hậu: “……”

Doanh Đông Quân cười nói: “Con nhớ hồi trước Hoài Vương phi thường xuyên dẫn Lan di đến cung của mẫu hậu ta, giảng giải cung quy cho người.”

Thái hoàng thái hậu không hiểu tại sao Doanh Đông Quân lại đột nhiên nhắc đến chuyện này, liếc nhìn nàng một cái, dò xét hỏi: “Con còn nhớ chuyện lúc đó sao?”

Doanh Đông Quân cười đáp: “Sau này con nghe Dương phi nương nương trò chuyện với Lan di có nhắc đến vài câu. Khi đó con mới vừa ra đời, làm sao mà nhớ được những chuyện ấy chứ?”

Thái hoàng thái hậu gật đầu, không nói gì.

Doanh Đông Quân cười nói: “Tổ mẫu nghĩ xem, ngay cả hoàng hậu của một nước mà họ còn có thể giảng giải cung quy, vậy Hoài Vương phi và Thế tử phi Hoài Vương phủ chắc chắn là những người hiểu lễ nghi, giữ quy củ nhất! Ấy thế mà bọn họ lại dạy dỗ Ninh Hương thành cái bộ dạng bị người ghét bỏ, thấy mà chán ghét kia, đủ thấy là chẳng xem nàng ta ra gì!”

Thái hoàng thái hậu định nói: Con có tư cách nói Ninh Hương sao? So về mức độ bị người ghét bỏ, con nghĩ mình khá hơn được bao nhiêu chứ? Nhưng nghĩ đến chuyện Doanh Đông Quân đã mất mẫu thân từ năm năm tuổi, bà không muốn gợi lại ký ức về Thẩm hoàng hậu cho nàng, nên không nói gì nữa.

Lúc này, Hoa ma ma từ bên ngoài bước vào.

“Nương nương, công chúa.”

Thái hoàng thái hậu nhân cơ hội chuyển chủ đề, hỏi Hoa ma ma: “Lấy tới chưa?”

“Dạ, nương nương.” Hoa ma ma dâng lên một quyển sổ tay cho Thái hoàng thái hậu.

Thái hoàng thái hậu nhận lấy, lật xem qua vài trang, hài lòng gật đầu.

Doanh Đông Quân có chút hiếu kỳ, đang định lén nhìn thử, nhưng Thái hoàng thái hậu lại trực tiếp đưa quyển sổ cho nàng, cười nói: “Con cũng xem đi.”

Doanh Đông Quân nghi hoặc nhận lấy, lật trang đầu tiên ra, thấy trên đó là một bức họa, vẽ một nam tử trẻ tuổi. Các nét vẽ rõ ràng, thần thái sinh động, khiến nàng nhớ đến những bức họa mà họa sư trong cung từng vẽ cho các cung phi.

Nàng lại lật sang trang thứ hai, vẫn là một bức họa nam tử. Rồi nàng tiếp tục lật qua mấy trang nữa.

Cuối cùng, nàng xác nhận rằng trong quyển sổ này, mỗi trang đều vẽ một nam tử trẻ tuổi, trông ai nấy đều khá khôi ngô. Đặc biệt là mấy trang đầu, những nam tử trong đó nhìn có vẻ nho nhã tuấn tú.

“Tổ mẫu, đây là…?”

Thái hoàng thái hậu cùng Hoa ma ma liếc mắt nhìn nhau cười, rồi nói với Doanh Đông Quân: “Đây đều là những người mà tổ mẫu chọn làm phò mã cho con!”

Doanh Đông Quân chớp chớp mắt, lại cúi đầu nhìn kỹ quyển sổ.

Thái hoàng thái hậu hắng giọng, hạ giọng nói: “Thế nào? Có ai vừa mắt không? Những người này đều đã được Hoa ma ma tuyển chọn kỹ lưỡng qua nhiều vòng, đều là rường cột của Đại Thánh triều ta, diện mạo cũng coi được! Nhưng quyển sổ này con chỉ được xem riêng thôi, tuyệt đối không được để lộ ra ngoài!”

Xưa nay chỉ có hoàng đế xem tranh chọn phi tần, chưa từng có chuyện công chúa xem tranh chọn phò mã. Nếu chuyện này bị lộ ra ngoài, Thái hoàng thái hậu cảm thấy bà sẽ mất hết mặt mũi!

Nhưng bà không còn cách nào khác. Bà hiểu rõ tính cách của Doanh Đông Quân, nếu trước khi định hôn mà không cho nàng xem qua trước, không để nàng gật đầu đồng ý, ai mà biết nàng sẽ làm ra chuyện kinh thiên động địa gì.

Hôn sự của Thừa Bình công chúa đối với Thái hoàng thái hậu mà nói là một chuyện đại sự. Không chỉ là chọn một phò mã xứng đáng cho Doanh Đông Quân, mà còn là cơ hội kết thân với những thế gia danh môn mà bà coi trọng.

Bà không muốn xảy ra sơ suất nào, vì thế đã nghe theo đề nghị của Hoa ma ma, đặc biệt mời họa sư chuyên vẽ tranh cho các cung phi đến, vẽ ra một quyển sổ này. Tất nhiên, vì thời gian gấp rút, những bức họa này không thể tinh tế bằng tranh của các cung phi, nhưng nhìn chung vẫn ổn.

Thừa Bình công chúa lật đi lật lại quyển sổ một lượt, rồi nhăn mặt nói: “Ai nhìn cũng được cả, ôi chao, thế này làm sao mà chọn đây?”

***

Chương 84

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *